Chương 3:
Những dấu hiệu đầu tiên
Những ngày tiếp theo, Jonathan Kent, người đàn ông cả đời chưa từng nói dối quá một lần về lý do đi làm muộn, giờ đây lại đang thực hiện một
"phi vụ"
táo bạo nhất cuộc đời mình ngay tại nơi làm việc.
Tòa thị chính quận Knox vào những ngày cuối năm luôn ngập trong giấy tờ, và đó chính là tấm lá chắn hoàn hảo nhất dành cho ông.
Trong căn phòng lưu trữ nồng nặc mùi bụi và giấy mục dưới tầng hầm, Jonathan cặm cụi làm việc.
Ông không làm giả giấy tờ, lương tâm của một công dân gương mẫu không cho phép ông làm điểu đó một cách trắng trợn, thay vào đó, ông vận dụng sự hiểu biết sâu sắc về bộ máy quan liêu để tạo ra những
"khoảng trắng"
hợp lý.
Một hồ sơ nhận nuôi con từ một bà mẹ đơn thân ở quận lân cận, người đã qrua đrời vì bệnh viêm phổi ngay sau khi sinh và không có người thân thích, được ông khéo léo lồng ghép vào hồ sơ khai sinh và thủ tục nhận nuôi.
Những con dấu được đóng xuống dứt khoát nhưng bàn tay ông khi đó thì run rẩy liên tục, ngày sinh của Clark được ấn định là ngày 28 tháng 2 năm 1984, trùng với sinh nhật của ông nội Jonathan, dù thực tế cậu bé xuất hiện vào tháng 12.
Ông muốn đứa trẻ lớn hơn một chút trên giấy tờ để giải thích cho sự phống phao lạ thường của nó.
Khi Jonathan bước ra khỏi tòa thị chính vào chiều thứ 6, cầm trên tay tờ giấy khai sinh mang tên Clark Joseph Kent, ông cảm thấy như mình vừa đánh cắp được ngọn lửa vĩnh hằng từ đỉnh Olympus, vừa phấn khích lại vừa sợ hãi trước sức nặng của bí mật mà gia đình ông đang mang.
Trong khi đó, ở nhà, Martha Kent đang đắm chìm trong niềm hạnh phúc lần đầu làm mẹ, nhưng cũng đồng thời bắt đầu nhận ra những điều kỳ lạ nhỏ nhặt.
Clark là một đứa trẻ ngoan ngoãn đến mức khó tin, nó hiếm khi khóc đêm, điều mà bất kỳ b;
mẹ nào cũng mơ ước, nhưng lại khiến Martha lo lắng liệu con mình có bị vấn đề gì về dây thanh quản hay không, nó chỉ
"ê a“ nhè nhẹ mỗi khi đói hoặc cần thay tã.
Và đặc biệt, đôi mắt xanh thẳm ấy dường như luôn quan sát mọi thứ với một sự tập trung vượt xa lứa tuổi sc sinh.
Một buổi sáng, khi Martha đang thay tã cho Clark trên chiếc nôi cũ kỹ trong phòng ngủ, bà vô tình làm rơi chiếc hộp phấn rôm bằng thiếc nặng trịch, chiếc hộp tuột khỏi tay bà, rơi thẳng xuống.
trán của thằng bé.
Oh my God!
Clark!
Martha hét lên kinh hãi, bà vội vã đưa tay chộp lấy nhưng đã quá muộn.
Cốp!
Tiếng v:
a chạm vang lên khô khốc, Martha nhắm nghiền mắt lại, chuẩn bị tỉnh thần để nghe tiếng khóc thét đau đớn của con trai và nhìn thấy vết bầm tím, hay tệ hon là máu xuất hiện trên mặt nó.
Nhưng không gian trong phòng ngủ vẫnim lặng như vừa nãy.
Bà he hé mắt nhìn, chiếc hộp phấn rôm méo mó nằm lăn lóc trên nệm, còn Clark thì sao?
Cậu bé vẫn nằm đó, chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn mẹ, trên trán hoàn toàn không có một vết xước, không có một vết sưng tấy đỏ, thậm chí, thằng bé còn khúc khích cười, đưa tay lên vỗ vỗ vào chỗ vừa bị v:
a chạm như thể đó chỉ là một trò đùa cù lét.
Martha sửng sốt nhặt hộp phấn rôm lên, mép hộp bằng thiếc cứng đã bị móp vào một mảng lớn, một dấu vết v-a chạm rõ ràng chứng minh cho chuyện gì vừa xảy ra.
“Không thể nào.
Đáng lẽ ra, với lực rơi đó, một đứa trẻ bình thường đã phải nhập viện cấp cứu mới đúng, nhưng đằng này.
Jon!
Bà gọi với ra ngoài vườn, giọng điệu đầy hoảng hốt, "
Jon, anh vào đây ngay!
Khi Jonathan nghe vợ kể lại và nhìn thấy vết móp trên hộp phấn rôm, khuôn mặt ông dần tr‹ nên nghiêm túc.
Ông bế Clark lên, nắn nhẹ tay chân thằng bé, cơ bắp của đứa trẻ sơ sinh này săn chắc một cách kỳ lạ, cứng cáp hơn hẳn những đứa trẻ cùng trang lứa mà ông từng bế.
Anh đã bảo em rồi, Martha"
Jonathan nói khẽ, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi tuyết bắt đầu roi dày hơn, "
Thằng bé thật sự rất giống, vô cùng giống với.
hmm.
Supermar Thật sự đấy!
Nó đặc biệt, rất đặc biệt.
Nó.
nó có mình đồng da sắt sao anh?"
Martha hỏi, ngón tay bà run rẩy vuốt ve làn da mềm mại, trắng hồng của con trai, không thể tin rằng bên dưới lớp vỏ mong manh ấy lại là một sức mạnh phi thường như thể một nhân vật nào đó bước ra từ truyện tranh.
Liệu nó có bị đau không?
Liệu nó có.
làm đau người khác không?"
Jonathan nói:
I dont know, Martha, i dont know.
Nhưng chúng ta phải cẩn thận, thật cẩn thận.
Không ai được biết chuyện này, Martha à.
Thế giới này.
họ không hề tử tế với những gì họ không hiểu đâu, em nhớ những chuyện về dị năng giả hay những cuộc thử nghiệm siêu chiến binh gì gì đó trên báo chứ?
Dù người ta nói đó chỉ là tin đồn, nhưng sự sợ hãi là có thật.
Martha gật đầu, ôm chặt Clark vào lòng như thể muốn dùng chính cơ thể mình làm lá chắn cho đứa con trai bé bỏng trước cả thế giới.
Bà đi xuống tầng hầm, mở chiếc rương gỗ cũ kỹ nơi bà cất giữ những kỷ vật quý giá nhất, váy cưới của bà, chiếc đồng hồ của cha ông Jonathan.
Bà đặt tấm chăn màu đỏ sẫm kỳ lạ, thứ duy nhất Clark mang theo khi đến Trái Đất xuống dưới đáy rương, phủ lên trên những lóp quần áo cũ.
Chúng ta sẽ giấu nó đi, cho đến khi con sẵn sàng, Clark à.
Cho đến khi con đủ lớn để có thể tiếp nhận được nguồn gốc thật sự của mình.
Mùa đông năm 1984 qua đi, nhường.
chỗ cho mùa xuân mới đầy TỰC TỐ.
Thị trấn Mount Vernon đón nhận tin gia đình nhà Kent có con nuôi với sự nồng nhiệt đúng chất thôn quê.
Những người hàng xóm mang đến bánh nướng, quần áo cũ của con họ, và những lời chúc tụng xã giao nhưng cũng đầy ấm áp.
Wow, thằng bé kháu khinh quá!
Bà hàng xóm Anderson hay tọc mạch thốt lên khi nhìn thấy Clark nằm trong xe nôi, "
Look at that, đôi mắt của thằng bé sáng như sao ấy, mà trông nó cứng cáp thật, cứ như đã một tuổi rồi ấy nhi?"
Cháu nó.
trộm vía ăn được ngủ được"
Martha cười gượng gạo, tay bà vô thức chỉnh lại chiếc mũ len che kín đầu con trai, dù trời không quá lạnh, bà luôn sợ ai đó sẽ nhìn thấy điều gì bất thường.
Clark lớn lên từng ngày, nhanh hơn một chút so với những đứa trẻ khác, nhưng may mắn thay vẫn nằm trong giới hạn của sự"
phát triển tốt
".
Cậu bé bắt đầu biết lẫy, biết bò, và rồi chập chững những bước đi đầu tiên trên sàn gỗ phòng khách.
Nhưng điều khiến Jonathan lo lắng không phải là sự phát triển thể chất, mà là những tai Trạn nhỏ.
Một lần, khi Clark mới mười tháng tuổi, thằng bé bám tay vào thành của chiếc cũi gỗ chắc chắn để tập đứng, Jonathan đang ngồi đọc báo gần đó bỗng nghe thấy tiếng"
cờ rắc"
giòn tan Ông ngẩng đầu lên và Chúa phù hộ ông, Clark đang đứng đó, tay cầm một thanh gỗ tiện tròn của chiếc cũi, thằng bé đã vô tình bẻ gãy nó như bẻ một thanh socola giòn một cách nhẹ nhàng, khuôn mặt nó thì ngơ ngác nhìn món đồ chơi mới trong tay.
Jonathan nhẹ nhàng tiến lại, gỡ thanh gỗ ra khỏi tay con trai.
Ông nói nhẹ nhàng, dù mồ hôi lạnh đã toát ra sau gáy:
Không sao đâu, Clark, con khỏe quá nhi.
Nhưng chúng ta phải nhẹ nhàng thôi, nhẹ nhàng thôi, con trai ta.
Ông đặt bàn tay to lớn, chai sạn của mình lên bàn tay nhỏ xíu của Clark, "
Nhìn cha này, cầm nhẹ thôi, nhé!
Như cầm một bông hoa vậy."
Clark nhìn cha, đôi mắt xanh của nó chớp chớp, mặc dù nó chưa hiểu lời ông nói, nhưng nó lại cảm nhận được sự ân cần và nỗi lo âu trong giọng nói của cha mình.
Thằng bé buông lỏng tay, những ngón tay nhỏ xíu xòe ra như khoe khoang chiến công mới mình vừa làm được.
Jonathan hiểu rằng, Ông không chỉ đang nuôi dạy một đứa trẻ, ông đang nuôi dạy một Superman bước ra từ trong comic, hoặc.
có thể là Ultraman, tùy thuộc vào cách ông.
uốn nắn.
Trách nhiệm đó đè nặng lên vai người đàn ông làm nghề văn phòng ấy, nặng hơn bất kỳ chồng hồ sơ nào ông từng xử lý nhưng mỗi khi nhìn nụ cười rạng rỡ của Clark lúc người mẹ Martha nướng bánh, hay cách thằng bé ngủ ngon lành trong vòng tay ông, Jonathan lại cảm thấy mọi gánh nặng đều tan biến vào hư vô, chỉ còn lại niềm yêu thương nồng đậm và trách nhiệm cao cả của một người cha vĩ đại.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập