Chương 32: Ba tháng

Chương 32:

Ba tháng

Ba tháng trôi qua.

Thời gian trong cái hang đá ẩm thấp và tăm tối này không được đo bằng giờ hay phút, mà được đo bằng những giọt nước đục ngẩầu rỉ ra từ trần hang đá vôi, tí tách rơi xuống nền đất bẩn thỉu.

Nó được đo bằng những con đau thắt ngực của Tony Stark mỗi khi dòng điện từ chiếc bình ắc quy chập chờn, và bằng số lượng vỏ trên Lửa Jericho mà Clark đã dùng đôi bàn tay trần của mình để bóc tách ra.

Không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh, mùi dầu máy cũ kỹ và cái mùi ngai ngái của sự tuyệt vọng.

Nhưng lạ lùng thay, giữa cái địa ngục trần gian bị lãng quên bởi Chúa Jesus này, lại đang nhen nhóm một thứ ánh sáng rực rỡ hơn cả mặt trời bên ngoài sa mạc, ánh sáng của sự sáng tạo.

"Careful, Clark, chỉ một sai sót nhỏ thôi, và chúng ta sẽ biến cái hang này thành một nấm mồ tập thể lớn nhất Afghanistan đấy."

Tony Stark thì thầm, giọng anh ta khàn đặc vì hít phải bụi kim loại, nhưng đôi mắt nâu sâu thẳm của anh lại sáng rực lên một vẻ tỉnh táo đến đáng sợ.

Anh đang cúi rạp người trên một chiếc bàn làm việc tạm bợ được kê bằng những thùng đạn rỗng, tay cầm một chiếc nhíp nhỏ xíu, cố gắng gắp một lượng Palladium, vỏn vẹn 1.

6 gram, ra khỏi lõi của một quả trên Lửa chưa nổ.

Clark đứng bên cạnh, giữ chặt phần vỏ trên lửa nặng hàng tạ đểnó không rung lắc, với người thường, giữ một vật nặng như thế ở một tư thế cố định trong mười lăm phút là điều không tưởng, cơ bắp sẽ mỏi nhừ và run rẩy, nhưng Clark đứng đó, vững chãi như một bức tượng đá cẩm thạch, hơi thở đều đặn và nhẹ nhàng.

Dưới lớp áo sơ mỉ rách rưới đã ngả sang màu cháo lòng, Clark đang dùng đôi mắt X-Ray của mình nhìn xuyên qua lớp vỏ hợp kim, hướng dẫn cho Tony một cách tĩnh tế:

"Sang trái một chút, Tony"

Clark nói nhỏ, giả vờ như anh đang nheo mắt nhìn qua khe hở,

"Tôi thấy cái chốt an toàn có vẻ hơi lỏng ở phía đó."

Tony làm theo, bàn tay run rẩy của gã tỷ phú, bàn tay từng chỉ quen cầm ly rượu mạnh và ký những tấm séc triệu đô giờ đây đang thực hiện một ca phẫu thuật tĩnh vi trên trái tim của tử thần.

"AIright.

Gotcha!"

Tony thở hắt ra, rút chiếc nhíp lên.

Một viên bi nhỏ màu bạc sáng lấp lánh nằm gon trong đầu nhíp, Palladium, chìa khóa của sự sống, và cũng là chìa khóa để mở cánh cửa nhà tù này Yinsen vội vàng mang đến một cái khay kim loại sạch sẽ nhất mà ông có thể tìm thấy.

Ông nhìn Tony, rồi nhìn Clark, mim cười nhẹ nhõm.

"Các anh làm được rồi!

Tôi chưa bao giờ thấy ai gan dạ như vậy, hoặc điên rồ như vậy.

"Điên rồ là nghề của tôi, Yinsen"

Tony nhếch mép cười, lau mồ hôi trộn lẫn bụi than trên trán để lại một vệt đen dài,

"Còn gan dạ?

Hãy hỏi cái gã trợ lý to xác này, cậu ta giữ cái vỏ bom đé mà mặt không hề biến sắc.

Hey Clark, cậu có chắc cậu không phải là robot không đấy?"

Clark nhẹ nhàng đặt cái vỏ tên l-ửa xuống đất, không gây ra một tiếng động lớn nào.

Anh xoa xoa cổ tay, diễn lại vai một người bình thường đang mỏi nhờ tử.

"Just.

tập trung thôi, Boss.

Tôi không muốn c-hết, và tôi càng không muốn anh crhết."

Đêm hôm đó, bên ánh lửa bập bùng của cái lò rèn thô sơ mà họ vừa dựng lên, ba người đàn Ông quây quần bên nhau.

Bữa tối vẫn là thứ súp đậu nhạt thếch và một vài mẩu bánh mì khê khốc, nhưng hương vị của nó dường như đã khá hơn một chút nhờ gia vị của sự hy vọng.

Tony ngồi dựa lưng vào vách đá, ngực anh phát ra ánh sáng xanh lam đdìu dịu từ chiếc Arc Reactor thu nhỏ mà họ vừa hoàn thành hôm qua.

Nó thay thế cho cái bình ắc quy cồng kềnh, không chỉ giữ cho những mảnh đạn không găm vào tim anh, mà còn cung:

cấp năng lượng cho một kế hoạch táo bạo.

"This.

.."

Tony chỉ vào đống bản vẽ nguệch ngoạc trải trên sàn, những bản vẽ về một bộ giáp sắt khổng lồ,

"Đây không phải là tên Lửa Jericho, Raza sẽ sớm nhận ra thôi.

"Hắn ta không thông minh đến thế đâu"

Yinsen vừa nói vừa khuấy nổi súp,

"Hắn chỉ nhìn thấy v-ũ khí, hắn không hiểu nhiều về công nghệ.

"Nhưng hắn có camera"

Clark lên tiếng, anh đang ngồi trong góc tối, tay cầm một thanh sắt nung đỏ.

Anh giả vờ dùng búa đập nó để tạo hình, nhưng thực chất, anh đang dùng ngón tay cái ấn nhẹ vào thanh sắt nóng chảy như ấn vào đất sét, tạo ra những khớp nối tình xảo mà búa tạ không thể làm được.

"Hắn đang theo đõi chúng ta, vì vậy thời gian tiếp theo chúng ta cần phải làm việc ở những góc khuất, nơi camera không thể chiếu tới được."

Tony nhìn Clark, ánh mắt anh trầm ngâm.

"Cậu biết không, Clark"

Tony nói, giọng anh chùng xuống, mang theo nỗi ân hận sâu sắc,

"Khi tôi nhìn thấy những thùng v-ũ khí ngoài kia.

Stark Industries, tên của tôi, chữ ký của tôi, chúng đang ở đây, trong tay những kẻ g-iết người, tôi đã nghĩ mình đang bảo vệ thế giới, nhưng thực ra tôi chỉ đang cung cấp đạn được cho cả hai phe mà thôi."

Clark ngừng tay, anh nhìn Tony, nghe thấy nhịp tim của Tony đang đập chậm lại, nặng nề, mang theo gánh nặng của lương tâm.

Đây là khoảnh khắc mà Clark đã chờ đợi, một sự thức tinh.

Clark nói nhẹ nhàng:

"U know, Tony, Obadiah.

ông ta điều hành việc kinh doanh.

"Tôi lẽ ra phải biết!"

Tony gắt lên, đập tay xuống đầu gối,

"Tôi là CEO!

Tôi là thiên tài!

Nhưng tôi đã nhắm mắt làm ngơ, tôi đã ngủ quên trên núi tiền của mình trong khi người khác đổ máu.

Shit, và giờ đây.

tôi đang là người đổ máu!"

Yinsen đặt bát súp xuống trước mặt Tony, rồi đặt tay lên vai anh ta.

"Điều quan trọng không phải là quá khứ, Stark.

Quan trọng là anh sẽ làm gì bây giờ, anh có cơ hội để sửa chữa, anh có cơ hội để bước ra khỏi hang động này không phải với tư cách là 'Thương nhân tử thần' mà là một người khác, có lẽ là một người tốt hơn phiên bản cũ của anh rất nhiều.

"Iron Man"

Clark buột miệng nói.

Tony quay sang nhìn anh, mày nhướng lên,

"Iron Man?

Nghe hơi cục mịch, but.

đúng với hoàn cảnh hiện tại."

Anh ta gõ nhẹ vào lò phản ứng trên ngực mình, tiếng kim loại vang lên coong coong khô khốc,

"Một trái tim bằng sắt"

Những ngày tiếp theo là một cuộc chạy đua điên cuồng với thời gian và tử thần.

Họ làm việc theo ca, nhưng thực tế là không ai ngủ quá hai tiếng.

Clark đảm nhận những công việc nặng nhọc nhất, anh vác những tấm thép dày cộp từ xác xe bọc thép, uốn cong chúng thành hình dáng của ngực, của tay và của chân.

Anh phải cực kỳ cẩn thận để kiểm soát sức mạnh của mình, không để mình nhỡ tay làm hỏng bất kỳ một bộ phận quan trọng nào, mà thực chất, với nguồn tài nguyên khô hạn ở nơi đây, chẳng có nhiều nguyên vật liệu để bọn họ có thể tạo ra một mô hình thứ hai.

Có những lúc, khi Tony và Yinsen quay lưng đi, Clark lén dùng tia nhiệt từ mắt, một tia đỏ cực mảnh và đầy sự tập trung để hàn kín những mối nối hiểm hóc mà mỏ hàn thông thường không thể chạm tới.

Hoặc khi Tony loay hoay không thể vặn lỏng một con ốc rỉ sét chết tiệt, Clark chỉ cần đi ngang qua,

"vô tình"

chạm nhẹ tay vào, và con ốctự động long ra như có phép thuật.

"Cậu khỏe thật đấy, Farmer Boy"

Yinsen nhận xét khi thấy Clark nhấc bổng cả bộ khung giáp nặng gần ba trăm ký lên giá đỡ,

"Người Mỹ ai cũng ăn bột mỳ biến đổi gen để khỏe như thế à?

Clark chỉ cười trừ, quệt mổ hôi trên trán, thực ra là nước trừ trần hang rỏ xuống, vì anh hiến khi đổ mồ hôi vì lao động vật lý ở mức độ này, "

Tôi tập vác cây cổ thụ từ bé mà, Doctor.

Nhưng không phải lúc nào mọi chuyện cũng suôn sẻ.

Vào ngày thứ 45, Raza bất ngờ ập vào kiểm tra.

Hắn ta đang nghĩ ngờ, tiến độ quá chậm so với việc lắp ráp một quả tên Lửa Jericho đã có sẵn linh kiện.

Hắn đá vung cái bàn làm việc, hất tung những bản vẽ thiết kế, may mắn thay Tony đã kịp giấu bản vẽ bộ giáp đi, chỉ để lại những sơ đồ tên Lửa giả.

Mày đang chơi trò gì thế, Stark?"

Raza gầm lên, dí súng vào đầu Tony, "

Tại sao cái đầu đạn chưa xong?"

Nó.

nó phức tạp!

' Tony lắp bắp, giơ hai tay lên,

"Tôi cần ổn định dòng chảy nhiên liệu, nếu làm ẩu, nó sẽ nổ tung ngay khi các anh bấm nút phóng.

Anh muốn crhết à?"

Raza nheo mắt, hắn không tin, hắn lập tức quay sang nhìn Clark và Yinsen, ra lệnh lạnh lùng cho đám lính của mình:

"Giết một đứa.

Để nhắc nhở chúng nó về thời gian."

Tên lính to con đứng gần Yinsen nhất giương súng lên, báng súng nhắm thẳng vào đầu vị bác sĩ già.

Thời gian trong mắt Clark như ngừng lại.

Anh có thể hạ gục tất cả bọn chúng trong nháy mắt, anh có thể dùng tốc độ siêu thanh để tước v-ũ k-hí, rồi dùng tia nhiệt để nung chảy súng, dùng hơi thở băng giá để đóng băng Raza.

Tuy nhiên trong hang động.

tối tăm lạnh lẽo này, có camera và nó đang quay lại các khoảnh khắc 24/24, còn Tony thì đang ở ngay đó.

Nếu anh lộ diện bây giờ, Tony sẽ biết, quan trọng hơn nữa là, nếu anh griết hết đám khủng bố ở trong hang, tiếng súng sẽ báo động cho cả trại lính bên ngoài, hàng trăm tên khác sẽ lập tức tràn vào, trong không gian chật hẹp này, một viên đạn lạc có thể g:

iết c-hết Tony hoặc Yinsen trước khi Clark kịp chặn hết.

Chính vì vậy, anh phải dùng cách khác.

Ngay khi báng súng của tên lính giáng xuống, Clark đã.

"vấp ngã"

Anh lao người về phía trước, thân hình to lớn của anh va mạnh vào tên lính như một tai nạn vụng về.

"Ah"

Cú v:

a chạm trông có vẻ lóng ngóng, nhưng lực tác động từ vai Clark đã được tính toán chính xác để đánh trật khớp vai của tên lính, hắn ta hét lên đau đớn, khẩu súng rơi xuống đã rồi vô tình cướp cò.

ĐOÀNG!

Viên đạn bay sượt qua trần hang, làm rơi xuống một mảng thạch nhũ ngay trước mặt Raza, bụi đá bay mù mịt.

Sự hỗn loạn diễn ra trong tích tắc, Clark lồm cồm bò dậy, vẻ mặt hoảng hốt, liên tục nói xin lỗi:

Sry!

Tôi vấp phải cái dây điện!

Im so sorry!

Raza ho sù sụ, phủi bụi trên vai áo vest.

Hắn nhìn tên lính đang ôm vai rên rỉ, rồi nhìn Clark với ánh mắt khinh bi tột độ.

Đồ vô dụng"

Hắn rít qua kẽ răng, không rõ là mắng, tên lính hay mắng, Clark nữa, "

Tao cho chúng mày thêm 24 giờ.

Nếu đến mai mà tao không thấy quả tên lửa nào, tao sẽ lột da từng đứa một.

I promise!

Hắn ta bỏ đi cùng đám lính lôi theo tên bị thương ra ngoài.

Cánh cửa sắt đóng sầm lại, Tony Stark trượt người xuống đất, tìm đập thình thịch, còn Yinsen thì run rẩy bám vào mép bàn.

Chỉ có Clark là bình tĩnh đứng dậy, phủi bụi trên quần, anh liếc nhìn cánh cửa sắt, ánh mắt sắc lạnh lóe lên một tia đỏ rồi vụt tắt.

Đó là cảnh cáo cuối cùng"

Tony nói, giọng anh ta run run nhưng lại đầy quyết tâm, "

Chúng.

ta không còn thời gian nữa, phải hoàn thành nó ngay tối nay.

Mark I chưa được nạp năng lượng"

Clark nhắc nhở, anh đi tới kiểm tra bộ giáp sắt sần sùi, thô kệch đứng sừng sững trong góc tối như một con golem thời trung cổ, "

Hệ thống thủy lực chưa kín.

Tony đứng dậy, đi tới bên bộ giáp, đặt tay lên lớp vỏ thép lạnh lẽo, anh dùng giọng điệu cực kỳ lạnh lùng nói:

Chúng ta sẽ làm xong!

Clark, tôi cần cậu siết chặt tất cả các bu lông, Yinsen, chuẩn bị chương trình khởi động, đêm nay, chúng ta sẽ cho chúng thấy thế nào là sức mạnh của công nghệ.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập