Chương 33: Tôi sẽ chặn cửa!

Chương 33:

Tôi sẽ chặn cửa!

[P/s:

Mình quyết định sẽ đổi đại từ nhân xưng của Clark từ

"Anh"

trở lại là

"Cậu"

để dễ phân biệt với các nhân vật khác trong novel.

Hai mươi bốn giờ, đó là cái hạn định mà Raza, gã thủ lĩnh với khuôn mặt chẳng chịt sẹo và tâm hồn cũng méo mó hệt như vậy, đã ban cho họ, một ân huệ cuối cùng, hoặc một lời tuyên án tử hình treo lơ lửng trên đầu.

Trong ánh sáng chập chờn của ngọn đèn dầu tù mù, ba bóng người đổ dài trên vách đá vôi sần sùi, trông như những bóng ma đang thực hiện một nghi lễ triệu hồi cổ xưa.

Không khí đặc quánh lại, nồng nặc mùi mồ hôi chua loét của đàn ông, mùi rỉ sét của kim loại và cái mùi hăng hắc của nỗi sọ hãi đang được kìm nén đến cực điểm.

"Siết chặt con ốc số 7 đi, Clark"

Tony thì thầm, giọng anh khàn đặc như tiếng giấy nhám cọ vào gỗ,

"Đừng quá chặt, tôi cần cử động được cái cổ, tôi không muốn c-hết trong tư thế đang nhìn chằm chằm xuống chân mình đâu."

Clark Kent gật đầu, không nói gì.

Cậu cầm chiếc cò-lê rỉ sét lên, nhẹ nhàng vặn con ốc titan vào khớp cổ của bộ giáp, với sức mạnh của cậu, việc vặn con ốc này dễ như bóp nát một miếng đậu phụ, nhưng cậu phải điểu chỉnh lực, phải giả vờ dùng sức, phải nhăn mặt lại một chút như thể đang cố gắng hết sức bình sinh.

Bộ giáp Mark I đứng sừng sững giữa hang động, một con quái vật kim loại thô kệch, xấu xí, được chắp vá từ những mảnh vỏ tên l-ửa, những tấm thép xe bọc thép và bất cứ thứ gì họ có thể tìm thấy.

Nó không có vẻ đẹp tinh tế, tính năng khí động học như những chiếc siêu xe của Tony, nó giống như một gã khổng lồ Golem bước ra từ những câu chuyện cổ tích đen tối, lạnh lẽo, vô tri nhưng chứa đựng sức mạnh hủy diệt.

"Trông nó.

thật đáng sợ"

Yinsen nhận xét, ông đang bận rộn cài đặt những dòng mã lệnh cuối cùng vào chiếc máy tính xách tay cũ nát mà họ đã 'mượn' được từ bọn lính,

"Nhưng the.

một cách tốt, right?"

"Nó là hy vọng duy nhất của chúng ta, Doc.

Và hy vọng thì thường không cần phải đẹp."

Tony nói, luồn tay vào bên trong lớp lót da sờn rách của bộ giáp.

Clark lùi lại một bước, ngắm nhìn tác phẩm của bọn họ vừa hoàn thành trong suốt thời gian ba tháng, 90 ngày của địa ngục trần gian, 90 ngày cậu phải đóng vai một người thường yếu đuối, phải chịu đựng những cú đánh của bọn lính canh mà không được phép đánh trả, phải nhìn thấy Tony đau đón mỗi khi dòng điện từ cái bình ắc quy chập chờn.

Có những lúc, Clark muốn xé toạc cái hang này ra, dùng Heat Vision thiêu rụi tất cả và mang hai người bạn của mình bay v-út lên bầu trời xanh thăm kia.

Nhưng cậu không thể, cật nhớ lời người cha Jonathan từng nói, nhớ ánh mắt của Natasha.

Thế giới này chưa sẵn sàng cho một Superman, và quan trọng hơn, Tony Stark cần cuộc hành trình này, anh ta cần phải tự tay phá vỡ cái kén của mình để có thể tái sinh trong lớp vỏ bọc mới, một lớp vỏ bọc tốt đẹp hơn quá khứ.

"Tải dữ liệu xong chưa?"

Tony hỏi, giọng nói bắt đầu có chút run rẩy vì hồi hộp.

"48%"

Yinsen đáp, mắt dán chặt vào màn hình máy tính đang.

nhấp nháy con trỏ xanh lè một cách chậm chạp đến phát bực,

"Cái máy này chạy chậm hơn cả con lừa già của ông nội tôi."

Đột nhiên, từ phía hành lang đá bên ngoài, những tiếng động lạ vang lên.

Không phải tiếng bước chân tuần tra đều đều, đó là tiếng la hét, những mệnh lệnh bằng tiếng Urdu gắt góng, và tiếng lách cách của súng đạn được lên nòng.

Clark nheo mắt lại, thính giác siêu phàm của cậu xuyên qua lớp đá dày, quét ra ngoài hành lang, tim cậu dường như thắt chặt lại.

"Chúng đang đến"

Clark nói, giọng trầm và bình tĩnh, nhưng đủ sức nặng để khiến hai ngườ kia dừng mọi hoạt động,

"Raza đã phát hiện ra điều gì đó, hắn không đợi hết24 giờ đâu.

"Bao nhiêu?"

Tony hỏi, mồ hôi bắt đầu túa ra trên trán anh, hòa lẫn với bụi than chảy thành dòng xuống má.

"Sáu tên.

Đang đi về phía này, có vũ trang hạng nặng"

Clark thông báo, cậu không cần phải giả vờ đoán mò nữa, tình thế đã quá cấp bách.

Tony nhìn vào màn hình máy tính – 52%.

"Mặc vào!

Giúp tôi mặc vào ngay!"

Tony ra lệnh, giọng anh ta vỡ ra,

"Chúng ta không còn thời gian nữa!"

Clark và Yinsen lao vào hành động như một cỗ máy đã được lập trình sẵn.

Clark nhấc tấm giáp ngực nặng gần năm mươi ký lên như nhấc một chiếc gối bông, rồi ốp chặt vào người Tony.

Tiếng kim loại “Koong!

Koong!

va vào nhau vang vọng khắp hang động, nghe như tiếng chuông báo tử.

Yinsen vội vã siết chặt các đai ốc ở chân, tay ông run rẩy đến mức làm rơi chiếc tuốc-no-vít hai lần.

"Calm down, Yinsen"

Clark nói, một tay giữ tấm giáp lưng, tay kia nhặt chiếc tuốc-nơ-vít lên đưa cho vị bác sĩ, bàn tay cậu ấm áp và vững chãi, truyền một luồng an tâm kỳ lạ sang cho người đàn ông đang hoảng loạn,

"Chúng ta làm được mà.

Hít thở sâu vào.

"Thanks, Clark!"

Yinsen thở hắt ra, cố gắng lấy lại sự tập trung.

Tony Stark giờ đây đã bị giam cầm trong chính tác phẩm của mình.

Bộ giáp ôm chặt lấy cơ thể anh ta, chật chội, nóng bức và ngột ngạt.

Anh cảm thấy như mình đang bị chôn sống trong một quan tài sắt, nhưng khi chiếc mũ giáp được Clark hạ xuống, che đi khuôn mặt đầy lo âu của mình, Tony cảm thấy một sự an toàn lạ lùng.

Anh không còn là Tony 8tark yếu đuô nữa, hiện tại anh là sắt thép, là Iron Man.

"Khởi động hệ thống!"

Tony hét lên từ bên trong bộ giáp, giọng anh vọng ra nghe ổm ồm và méo mó.

Yinsen chạy lại bàn máy tính, ngón tay gõ điên cuồng lên bàn phím.

"Khởi động quy trình năng lượng.

Cài đặt thông số.

My God, nó chậm quá!"

[RẦM!

RẦM!

RẦM!

Cánh cửa sắt nặng nề ở lối vào rung lên bần bật, bên ngoài, tiếng quát tháo của bọn lính Ten Rings đã trở nên rõ mồn một.

Chúng biết, chúng biết rõ những con chuột trong lồng đang ấp ủ một âm mưu gì đó tồi.

"Mở cửa ra!

Yinsen!

Stark!"

Tiếng tên chỉ huy gào lên, kèm theo đó là một tràng đạn bắn vào Ổ khóa.

“Đoàng!

Đoàng!

Đoàng!

” những tia lửa bắn lên tung tóe.

"Dữ liệu mới được 60%!"

Yinsen hét lên, giọng ông như thể nhuốm màu tuyệt vọng,

"Tony, anh chưa thể di chuyển được!

Hệ thống thủy lực chưa kích hoạt!"

Cánh cửa sắt bắt đầu biến dạng dưới hỏa lực của đám lính bên ngoài.

Chi một phút nữa thôi, hoặc ít hơn, chúng sẽ phá tan cánh cửa đó rồi tràn vào đây như một cơn lũ, và Tony Stark, thiên tài, tỷ phú, playboy, sẽ c-hết như một con rùa bị mắc kẹt trong cái mai của chính mình.

Clark nhìn cánh cửa, rồi nhìn Tony đang bất động trong bộ giáp, và cuối cùng ánh mắt cậu dừng lại ở Yinsen.

Vị bác sĩ già đang nhìn chằm chằm vào một khẩu súng trường AK-47 cũ kỹ nằm lăn lóc ở góc phòng, thứ mà họ đã cướp được từ tên lính hôm nọ nhưng chưa có dịp dùng.

Trong đôi mắt hiển từ sau cặp kính vỡ của Yinsen, Clark nhìn thấy một quyết định, một quyết định của sự hy sinh.

"Chúng ta cần thời gian"

Yinsen lẩm bẩm, tay ông rời khỏi bàn phím và vươn về phía khẩu súng.

"Yinsen!

No!

What r u doing?"

Tony gào lên trong bộ giáp, nhưng anh ta không thể cử động, lúc này anh chỉ là một bức tượng sắt vô dụng nếu không có phần mềm điều khiển,

"Quay lại đây!

Làm theo kế hoạch đi!

"Kế hoạch thay đổi rồi, Stark.

Tôi sẽ mua thời gian cho anh."

Yinsen nói, giọng ông bình thản đến lạ lùng.

Ông nhặt khẩu súng lên, kiểm tra băng đạn với sự vụng về của một người cả đờ chỉ cầm dao mổ chứ không cầm súng griết người bao giờ.

"NOOOOO'' Tony hét lên, tiếng hét xé lòng vọng ra từ lớp mặt nạ sắt lạnh lẽo.

Yinsen quay lại nhìn Clark, "

Cậu hãy giúp anh ấy, Clark.

Cậu là một người tốt, hãy sống sót trở về với gia đình, nhé!

Nói rồi, Yinsen quay lưng lao về phía cánh cửa sắt đang sắp bung ra, ông định dùng thân mình làm lá chắn, dùng mạng sống của mình để đổi lấy vài phút quý giá cho Tony Stark.

Nhưng Yinsen đã quên mất một điều, ông đang ở cùng với ai.

Ngay khi Yinsen vừa bước được hai bước, một bàn tay to lớn, rắn chắc như gong kìm đã nắn chặt lấy vai ông, giữ ông lại tại chỗ.

Clark?"

Yinsen ngạc nhiên quay đầu lại.

Clark Kent không nhìn ông, cậu nhìn về phía cánh cửa sắt.

Đôi mắt xanh thẳm sau cặp kính gong đen không còn vẻ hiền lành nhẫn nhịn nữa, nó sắc lạnh và kiên định.

Cậu không tháo kính, không xé áo để lộ thân hình rắn chắc tám múi, cậu vẫn là Clark Kent, chàng trợ lý vụng về, nhưng khí chất tỏa ra từ cậu lúc này khiến Yinsen cảm thấy như mình đang đứng cạnh một ngọn núi sừng sững.

Clark nói, giọng trầm thấp nhưng vang rền như tiếng sấm rển từ xa:

Không ai phải c-hết hôm nay cả, Doctor!

Ông đã cứu mạng Tony, giờ đến lượt chúng tôi cứu ông.

Quay lại máy tính đi.

Ngay lập tức!

"But.

"TÔI BẢO LÀ QUAY LẠI!"

Clark quát lên, một mệnh lệnh không thể chối từ.

Cậu đẩy nhẹ Yinsen về phía sau, một cái đẩy nhẹ đối với Clark nhưng đủ để khiến Yinsen lảo đảo lùi lại ba mét, ngã ngồi xuống ghế trước máy tính.

"Clark!

Cậu định làm gì?"

Tony hỏi, giọng anh đầy hoảng loạn,

"Cậu không có giáp!

Cậu sẽ c:

hết đấy!

Cmon, súng đạn không có mắt đâu!"

Clark mỉm cười, một nụ cười nửa miệng đầy tự tin mà Tony chưa từng thấy ở người trọ lý hiển lành này.

Cậu xắn tay áo sơ mủ lên, để lộ cánh tay cơ bắp cuồn cuộn.

"Tôi to xác mà, Boss"

Clark nói,

"Tôi sẽ chặn cửa, anh lo mà khởi động cái bộ đồ chơi đó cho nhanh vào."

RẦM!

Cánh cửa sắt bung ra, bản lề b-ị b-ắn nát, nó đổ ập xuống tạo nên một tiếng động kinh hoàng bụi đá bay mù mịt.

Ba tên lính Ten Rings lao vào, súng trên tay chúng bắt đầu khạc lửa không ngừng nghỉ.

Đoàng!

Đoàng!

Đoàng!

Những viên đạn xé gió lao tới, mục tiêu của chúng là bất cứ thứ gì chuyển động.

Yinsen nhắm nghiền mắt lại, chờ đợi cái chết, còn Tony thì gầm lên trong bất lực.

Nhưng không có tiếng thét đau đớn nào vang lên cả.

Clark Kent đã lao tới, không phải bằng tốc độ siêu thanh xé rách không khí, mà bằng một sự

"vụng về"

có tính toán đến mức hoàn hảo.

[P/s 2:

Mình đã hết time Holidays, so.

mình không thể ra nhiều chương trong một ngày.

được nữa, mỗi ngày chỉ 2 chương vào buổi tối được thôi.

Bên Vietnam thì là ban ngày!

Than!

u!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập