Chương 34:
Showtime
"Oops!"
Clark hét lên, cậu vấp vào một cái thùng phuy đựng nước to tướng đặt gần cửa.
Cái thùng phuy sắt nặng cả tạ bay vèo đi như một quả bóng nhựa, va Tầm vào tên lính đi đầu, gã còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã bị cái thùng nước đè bẹp dí vào vách đá, súng văng ra xa.
Hai tên còn lại giật mình hoảng sợ, vội vã chĩa súng về phía Clark.
"Son of the bitch!"
Một tên chửi thề bằng tiếng Ả Rập, bóp chặt cò súng.
Clark không né, cậu không thể né theo kiểu Matrix, điều đó quá lộ liễu, mà cậu làm một việc điên rồ hơn.
Clark cầm lấy một tấm thép phế liệu dày cộp, thứ vốn là phần thừa của bộ giáp Mark I và giơ lên che trước mặt như một chiếc khiên.
Keng!
Đạn bắn vào tấm thép, tia lửa bắn tung tóe.
Clark cảm nhận được lực tác động của những viên đạn, đối với cậu nó chỉ như hạt mưa rơi vào chiếc ô, nhưng cậu phải giả vờ lảo đảo, giả vờ bị lực đẩy lùi lại.
"Aaa!
Nhanh lên Tony!"
Clark hét lên, thanh âm đầy “sợ hãi” nhưng tay cậu thì giữ chặt tấm thép không hề rung chuyển, che chắn hoàn toàn cho Yinsen ở phía sau.
"90%!"
Yinsen gào lên, ngón tay ông múa trên bàn phím, nước mắt trào ra vì xúc động và sợ hãi.
Ông không thể tin được chàng trai thư sinh kia lại có thể dũng cảm đến thế.
Tên lính thứ ba, thấy súng trường không xuyên thủng được tấm thép, liền rút chốt một quả Tựu đạn.
"C-hết đi!"
Hắn ném quả lựu đạn về phía Clark.
Quả lựu đạn lăn lông lốc trên nền đá, dừng lại ngay dưới chân cậu.
"Clark!
Lựu đạn!"
Tony hét lên đầy tuyệt vọng.
Clark nhìn xuống quả lựu đạn, một giây, rồi hai giây.
Nếu nó nổ, Yinsen sẽ c-hết vì mảnh lựu đạn văng, Tony trong bộ giáp chưa hoàn thiện có thể sống sót nhưng sẽ bị chấn động mạnh.
Clark không suy nghĩ nhiều, cậu đá mạnh một cái, không phải đá bay quả lựu đạn ra ngoài cửa, vì ở đó có thể có thêm lính đang ập tới và vụ nổ sẽ làm sập cửa hang, chôn vrùi lối thoát duy nhất.
Cậu đá quả lựu đạn.
vào gầm một chiếc thùng xe tải cũ nát đặt trong góc hang, nơi bọn khủng bố dùng để chứa phế liệu.
Và ngay lập tức, cậu lao tới, dùng thân mình đè lên Yinsen, che chở cho ông.
BÙM!
Tiếng nổ rung chuyển cả ngọn núi, cái thùng xe tải nảy lên, hấp thụ phần lớn sức ép và mản!
văng, khói bụi mù mịt bao trùm tất cả.
Trong màn khói dày đặc, tiếng ho sù sụ của Yinsen vang lên,
"Tôi.
tôi còn sống không?"
Ông lắp bắp, sờ soạng.
khắp người.
"Ông ổn, Doc"
Clark nói, giọng bình thản, phủi lớp bụi đá trên vai áo.
Cậu đứng đậy, lưng áo rách bươm vì vài mảnh kim loại văng trúng, nhưng bên dưới lớp vải rách, làn da của cậu vẫn nguyên vẹn, không một vết xước.
May mắn thay, trong đám khói bụi này, chẳng ainhìn thấy điểu đó.
"100%!"
Tiếng máy tính báo hiệu “Bíp” một tiếng dài.
Và rồi, một âm thanh khác vang lên, âm thanh của sự báo thù.
[Oooo.
Ooooo.
Tiếng động cơ của bộ giáp Mark I khởi động, nghe như tiếng gầm gừ của một con thú cơ khí vừa tỉnh giấc.
Những ánh đèn trên bộ giáp sáng rực lên trong màn khói, hai mắt của chiếc mặt nạ sắt lóe lên ánh sáng trắng lạnh lẽo, Tony Stark cử động cánh tay, hệ thống thủy lực rên rỉ, và rồi “Rắc!
” anh ta giật đứt dây đai an toàn.
"My turn!"
Giọng nói vang ra từ bộ giáp, không còn run rẩy, không còn sợ hãi, mà đó là giọng nói của Iron Man.
Clark lùi lại, đỡ Yinsen đứng đậy.
Cậu nhìn Tony, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhẹ, nói:
"Showtime, Boss!"
Tên lính còn lại, kẻ vừa ném lựu đạn, đứng chết trân nhìn con quái vật kim loại đang bước ra từ trong đám khói, hắn ta cuống cuồng giương súng lên, bắn loạn xạ trong hoảng loạn.
Đạn nảy ra khỏi bộ giáp Mark I như những hạt đậu ném vào tường đá.
Tony bước tới, chậm chạp, nặng nể, mỗi bước chân làm rung chuyển mặt đất, anh vung tay lên, cánh tay sắt nặng nề giáng xuống một cú trời giáng.
Bốp!
Tên lính bay vèo đi như một con búp bê vải, đập vào vách đá rồi bất tỉnh nhân sự ngay tức thì.
"Đi thôi!"
Tony quay lại nói với Clark và Yinsen,
"Bá-m s-át tôi, hôm nay chúng ta sẽ về nhà."
Clark gật đầu, cậu nhặt khẩu AK-47 dưới đất lên đưa cho Yinsen,
"Ông biết dùng cái này chứ, Doc?"
"Tôi là bác sĩ"
Yinsen cầm khẩu súng, tay vẫn còn run nhưng ánh mắt đã kiên định hơn,
"Nhưng tôi biết cách bóp cò.
"Good"
Clark nói, rồi cậu nhặt lên một thanh sắt dài,
"Tôi thích dùng cái này hơn."
Ba người đàn ông, một Iron Man, một Man of Steel đang ẩn mình và một bác sĩ già, bước ra khỏi phòng giam, bước vào hành lang tối tăm đầy rẫy kẻ thù.
Hành lang đá của hang động giống như ruột của một con quái vật khổng lồ, ngoằn ngoèo, tô tăm và đầy tẫy những cạm bẫy chết người.
Ánh đèn chập chờòn trên trần hắt xuống những cái bóng dài ma quái nhảy múa trên tường theo mỗi bước chân nặng nề của Tony.
"Chúng đang ở phía trước"
Clark thì thầm, cậu đi ngay sau Tony, thanh sắt trong tay cậu không phải để phòng thủ, mà là một v-ũ krhí cchết người.
Thính giác của cậu nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, tiếng lên đạn và tiếng thở gấp gáp của hàng chục tên lính đang đợi ở khúc quanh.
"Cứ để chúng đến"
Tony gầm gừ qua bộ loa méo mó của bộ giáp,
"Tôi đang muốn thử nghiệm độ bền của món đổ chơi này đây."
Và chúng đến thật.
Ngay khi họ rẽ qua khúc quanh, một cơn mưa đạn chào đón họ, hàng chục họng súng AK-47 đồng loạt khạc lửa, biến hành lang hẹp dài thành một địa ngục ánh sáng và tiếng ồn.
Chíu!
Đạn va vào bộ giáp Mark I tạo nên những tia lửa sáng rực như pháo hoa, Tony không lùi bước, anh bước tới, mỗi bước đi là một sự khẳng định của sức mạnh.
Anh giơ cánh tay trái lên, nơi gắn một bộ phận phóng trên l-ửa mini thô sơ.
Vút!
Bùm!
Quả trên Lửa nhỏ xíu lao ra, nổ tung giữa đám lính, hất văng chúng sang hai bên, khói bụi bay mù mịt.
Nhưng bọn lính Ten Rings đồng như kiến cỏ, chúng tràn lên từ mọi ngóc ngách và quan trọng nhất là chúng không hề s-ợ c hết.
Một tên lính lao ra từ ngách bên trái, nhắm thẳng vào Yinsen.
"Cẩn thận!"
Clark hét lên.
Cậu không.
thể dùng tốc độ siêu thanh trước mặt Tony, nhưng cậu có phản xạ của một vận động viên Olympic, cộng thêm một chút.
may mắn được dàn dựng.
Clark ném thanh sắt trong tay đi, nó xoay tròn trong không khí, đập trúng vào nòng súng của tên lính ngay khi hắn định bóp cò, làm chệch hướng đi của viên đạn lên trần nhà.
Ngay sau đó, Clark lao tới, húc vai vào tên lính.
"Hụ"
Tên lính cảm thấy như bị một chiếc xe tải tông phải, bay ngược trở lại, đập đầu vào vách đá và gục xuống b-ất trình nhân sự.
Goodjob Clark!
' Tony khen ngợi, trong khi dùng cánh tay sắt đấm bay một tên khác,
"Cậu học đòn đó ở đâu thế?
Phim hành động à?"
"Bóng bầu dục trường trung học!"
Clark đáp, nhặt lại thanh sắt.
Họ tiếp tục tiến lên, vượt qua từng lớp phòng thủ.
Tony là chiếc xe tăng càn lướt, thu hút mọ hỏa lực, Clark là bóng ma hộ vệ, lấp vào những khoảng trống, hạ gục bất cứ kẻ nào định đánh lén từ phía sau hoặc hai bên sườn, còn Yinsen, dù sợ hãi, vẫn bắn trả những phát đạn yểm trợ quý giá.
Nhưng khi họ đến gần cửa hang, thử thách thực sự mới xuất hiện.
Raza đang đứng đó, cùng với một khẩu súng máy hạng nặng Browning M2 được gắn trên xe Jeep, hắn nhìn Tony trong bộ giáp sắt với ánh mắt vừa kinh ngạc vừa giận dữ.
"Mày nghĩ mày là cái gì?
Một con quái vật sắt à?"
Raza gào lên,
"Tao sẽ biến mày thành đống sắt vụn!"
Hắn bóp cò.
Đùng!
Đạn 12.
7 ly không giống đạn AK, nó có sức công phá kinh khủng, những viên đạn xuyên giáp lao vào bộ giáp Mark I, tạo nên những vết lõm sâu hoắm, làm Tony lảo đảo lùi lại.
Một viên trúng vào khớp gối, khiến Tony khuyu xuống một chân.
"Hệ thống báo động hư hại!
Cấu trúc giáp giảm xuống 70%!"
Tony lẩm bẩm trong hoảng loạn,
"Tôi không trụ được lâu đâu!"
Clark nhận ra tình thế:
nguy cấp, bộ giáp Mark I quá thô sơ, nó không chịu được hỏa lực hạng nặng này lâu hơn nữa, cậu cần phải làm cái gì đó, ngay bây giờ.
Clark nhìn quanh.
Rồi nhanh chóng thấy một đống thùng phuy xăng xếp dọc theo vách hang, gần chỗ Raza đứng.
"Tony!
Dùng súng phun lửa!"
Clark hét lên, chỉ tay về phía đống thùng phuy.
"Hả?
Tầm xa quá!"
Tony đáp, cố gắng đứng dậy dưới làn mưa đạn.
"Cứ bắn đi!
Tôi sẽ lo phần còn lại!"
Clark nhặt một hòn đá to bằng nắm tay lên, cậu nấp sau lưng Tony, chờ đợi thời cơ đến.
Tony không hiểu Clark định làm gì, nhưng anh tin cậu trợ lý này.
Anh giơ cánh tay phải lên, kích hoạt bộ phận phun lửa, một luồng lửa dài phun ra, nhưng đúng như anh dự đoán, nó yếu ớt và không vươn tới được chỗ Raza đứng.
Nhưng đúng lúc ngọn lửa vừa phun ra, Clark đã ném mạnh hòn đá trong tay mình.
Cậu không ném vào Raza, mà cậu ném hòn đá xuyên qua luồng lửa của Tony, nó bay với tốc độ cực nhanh, ma sát với không khí và nhiệt độ của ngọn lửa khiến nó nóng rực lên như một thiên thạch nhỏ.
Và quan trọng hơn, Clark đã lén thổi một hơi thở siêu nhẹ vào hòn đá ngay trước khi ném, tạo ra một luồng khí nén đi kèm.
Hòn đá rực lửa lao đi như một viên đạn đại bác, đâm thẳng vào thùng phuy xăng cạnh Raza.
BOOM!
Một vụ nổ kinh hoàng xảy ra, thùng xăng nổ tung, tạo thành một qruả cầu lửa khổng lồ nuốt chửng chiếc xe Jeep, khẩu súng máy và cả Raza.
Sức ép của vụ nổ hất văng đám lính xung quanh, làm rung chuyển cả cửa hang.
"Wow.
.."
Tony thốt lên, sửng sốt nhìn biển lửa trước mặt,
"Tôi không biết súng phun lửa của mình mạnh thế đấy, chắc do khí gas trong hang.
"Chắc vậy"
Clark nhún vai, giấu bàn tay đang.
bốc k:
hói ra sau lưng,
"Chạy thôi Boss!
Trước khi cả cái núi này sập xuống đầu chúng ta!"
Ba người họ lao ra khỏi cửa hang, bước ra ánh sáng chói chang của sa mạc Afghanistan lần đầu tiên sau ba tháng.
Không khí bên ngoài khô khốc, nóng rát, nhưng đối với họ, đó là hương vị ngọt ngào nhất thế gian, hương vị của sự tự do.
Nhưng tự do không đến dễ dàng như thế, cả một doanh trại Ten Rings đang đợi họ bên dưới thung lũng, hàng trăm tên lính, xe tải, súng cối, thậm chí là cả xe tăng đang hướng về phía họ.
"Đông quá"
Yinsen nói, mặt tái mét.
"Tôi có kế hoạch B"
Tony đáp, nhìn xuống độ cao của vách núi,
"Chúng ta sẽ bay.
"Fly?"
Clark hỏi, giả vờ ngạc nhiên,
"Với cái đống.
sắt này á?"
"Exactly!
' Tony kích hoạt hệ thống phản lực ở đế giày, "
Bám chắc vào, boys!
Tôi không chắc nó chở được ba người đâu, nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác!
Tony dang rộng hai tay, ôm lấy Yinsen bên trái và Clark bên phải.
Kích hoạt!
PHỤT!
Ngọn lửa phản lực phụt ra từ chân và lưng bộ giáp.
Cả khối kim loại nặng nề rung lên bần bật, rồi từ từ nhấc mình lên khỏi mặt đất.
Nó hoạt động!
Tony hét lên sung sướng.
Thế nhưng trọng tải quá lớn, bộ giáp lảo đảo, bay là là mặt đất, không thể lên cao được.
Nặng quá!
Clark, cậu ăn nhiều quá đấy!
Tony càu nhàu.
Clark biết bộ giáp không chịu nổi, động cơ trên Lửa thô sơ này sắp quá tải, nếu họ rơi xuống.
giữa đám lính kia, họ sẽ chết chắc.
Cậu phải giúp một tay, bằng một cách kín đáo.
Khi bộ giáp lướt qua mép vực, Clark bí mật kích hoạt khả năng bay của mình, cậu không bay hắn lên, cậu chỉ giảm trọng lượng cơ thể mình xuống gần như bằng không, và dùng tay đỡ nhẹ phần hông của bộ giáp, truyền một lực nâng vô hình vào đó.
Đột nhiên, bộ giáp Mark I như trút bỏ được gánh nặng ngàn cân, bay vrút lên cao.
Whoa!
Tự nhiên nhẹ bằng vậy?"
Tony ngạc nhiên, "
Chắc là xả bót nhiên liệu thừa rồi!"
Họ bay vrút lên bầu trời xanh thắm, bỏ lại phía sau doanh trại Ten Rings đang hỗn loạn và đám lính đang.
bắn chỉ thiên trong vô vọng, gió sa mạc tạt vào mặt họ, một luồng gió mạnh mẽ và tự do.
Clark nhìn xuống, nhìn những con người nhỏ bé bên dưới, nhìn cái hang động đã giam cầm họ suốt ba tháng qua.
Cậu cảm thấy một niềm vui sướng trào dâng trong lồng ngực, cậu đã làm được, cậu đã cứu được Tony, cứu được Yinsen, mà không.
cần phải trở thành Superman, cậu đã cứu họ bằng tư cách là Clark Kent.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập