Chương 8:
Sự thật và giả dối
"Nhanh lên nào, Đồ To Xác!"
Giọng nói lanh lảnh của Natasha vang xuống từ ngọn cây cổ thụ cao nhất trong khu rừng nhỏ sau nhà Kent.
Clark đứng dưới gốc cây, ngước nhìn lên, nó nheo mắt sau cặp kính dày cộm, Natasha đang.
ngồi vắt vẻo trên một cành cây mảnh khảnh cách mặt đất gần 15m, đôi chân đung đưa một cách thản nhiên như thể cô đang ngồi trên ghế sofa phòng khách.
Kể từ ngày gia đình hàng xóm mới chuyển đến, cuộc sống của Clark đã thay đổi hoàn toàn.
Nó không còn là Clark Kent mọt sách ngồi một mình trên mái nhà kho nữa, giờ đây, thằng be có thêm một cái đuôi, hay đúng hơn, là một người chỉ huy.
Natasha Romanoff với mái tóc nhuộm xanh rực rỡ luôn được tết gọn gàng hoặc buộc cao, không giống với bất kỳ đứa con gái nào mà Clark từng gặp.
Cô bé không chơi búp bê trừ những lúc chơi cùng em gái Yelena, không sợ sâu bo, và một điều hiển nhiên là chắc chắn cô cũng.
chẳng sợ độ cao.
"Cậu trèo cao quá đấy, Nat"
Clark nói vọng lên, giọng đầy lo lắng.
Không phải nó sợ cô ngã, bởi vì nó có thể bắt được cô đễ dàng trước khi cô kịp chạm đất, mà bởi vì nó sợ cô sẽ làm gãy cái cây này.
"Sợ à?"
Natasha cười khẩy, ánh mắt màu xanh lục bảo lấp lánh đầy thách thức,
"Tôi tưởng cậu bảo cậu biết trèo cây?"
Clark thở đài, nó tháo kính ra, lau lau vào vạt áo vài cái rồi đeo lại.
Thằng bé đặt tay lên thân cây sần sùi, nó biết nó có thểnhảy.
phắt một cái lên tận ngọn cây chỉ trong một giây, nhưng nó lại không.
thể làm thế.
Jonathan đã căn dặn:
"Bình thường.
Hãy cư xử bình thường."
Thế là Clark bắt đầu leo, nó cố tình tìm những mấu cây, giả vờ trượt chân một chút, rồi lại gi:
vờ thở hổn hển khi kéo người lên cành cây thấp nhất, nó cố gắng hết mức có thể để diễn vai một cậu bé vùng quê vụng về nhưng luôn cố gắng hết sức bắt kịp cô bạn nhỏ của nó.
Khi Clark leo đến nơi, Natasha đã chờ sẵn, tay cầm một quả sồi ném nhẹ vào vai nó.
"Cậu chậm như rùa ấy"
Cô bé nhận xét, nhưng rồi chìa tay ra kéo nó ngồi xuống bên cạnh mình,
"Nhưng mà cậu khỏe thật.
Tôi thấy cậu kéo người lên mà chẳng cần dùng đà gì cả."
Clark giật thót mình.
Nó phải công nhận rằng Natasha có con mắt quan sát tỉnh tường.
đến đáng sợ, cô bé để ý mọi thứ, từ cách nó cầm đồ vật, cách nó di chuyển, thậm chí cho đến cả nhịp thở của hổn hển một cách vụng về của nó.
Cô bé biết hết chỉ qua vài lần đi chơi với nhau.
"Tớ.
tớ giúp cha làm vườn với sửa máy nhiều mà"
Clark lảng tránh, đưa ánh mắt nhìn ra xa Từ độ cao này, họ có thể nhìn thấy toàn cảnh thị trấn Mount Vernon.
Những mái nhà lợp ngói đỏ, tháp chuông nhà thờ vươn cao, và xa xa hơn nữa là con đường quốc lộ chạy dài nhu một dải ruy băng màu xám băng ngang qua vùng quê nhỏ.
"IES beautifull!"
Natasha thì thầm, giọng cô bé bỗng chùng xuống, mất đi vẻ châm chọc thường ngày.
Cô nhìn chăm chú vào khung cảnh yên bình đó, như thể muốn khắc ghi nó vào tâm trí của mình vậy.
"Cậu thích ở đây không?"
Clark hỏi.
"Thích"
Natasha đáp ngay lập tức, không chút do dự,
"Tôi thích cây cối nơi này, tôi thích những đàn đom đóm bay chỉ chít dưới những tán cây, tôi thích.
.."
Cô ngập ngừng một chút, rồi quay sang nhìn Clark.
"Tôi thích việc không phải.
học tập.
"Học tập?"
Clark ngạc nhiên.
"Học tập có gì mà không thích?
Cha mẹ cậu ép cậu học nhiều qua à?"
Natasha im lặng không trả lời.
Đôi mắt cô bé tối sầm lại trong một khoảnh khắc, như thể mội cánh cửa sắt vừa đóng sập xuống che giấu những ký ức kinh hoàng về “ngôi nhà cũ” mà cô vừa mới thoát khỏi, về những bài tập thể lực đến sức cùng lực kiệt, về những khẩu súng lạn!
lẽo và những con “búp bê” b:
ị bắt phải griết c hết.
"No"
Cô nói đối, mỉm cười rạng rỡ trở lại, một nụ cười hoàn hảo đến mức Clark suýt thì tin II thật nếu tai nó không nghe thấy tiếng nhịp tim từ trong ngực cô hằng đi một nhịp,
"Ý tôi là về vấn đề bài tập về nhà, ở trường cũ.
bài tập khó lắm.
"OH' Clark gật đầu, giả vờ tin.
Nó biết Natasha có bí mật, và nó cũng vậy.
Có lẽ chính sự im lặng để tôn trọng những bí mật đó là thứ gắn kết hai đứa họ lại với nhau.
Trong khi hai đứa trẻ đang tận hưởng thế giới riêng trên ngọn cây, thì ở dưới mặt đất, hai gia đình cũng đang dần trở nên thân thiết theo một cách kỳ lạ.
Tối hôm đó, Jonathan mời gia đình hàng xóm sang ăn tiệc nướng BBQ ngoài trời, coi như một lời chào mừng muộn.
Jonathan đang lúi húi bên bếp nướng, lật những miếng sườn thom phức, Martha thì đang trộn salad khoai tây, còn Alexei Shostakov hay Red Guardian, siêu chiến binh của Liên Xô đang ngồi trên chiếc ghế xếp, tay cầm lon bia lạnh, cười nói oang oang như con chó xồm của nhà bà Anderson trước kia.
Alexei có thể nói là một người đàn ông ồn ào, ông ta có một sức sống mãnh liệt, luôn kể những câu chuyện phóng đại về những chuyến đi săn gấu, mà thực chất có thể là những nhiệm vụ mật mà ba người nhà Kent không biết, hoặc những cuộc thi vật tay vô địch thủ.
Jon, anh bạn của tôi!
Alexei vỗ đùi đen đét, "
Hà hà.
miếng sườn này thật tuyệt hảo!
Ở.
qu tôi, thịt không mềm thế này đâu, chúng tôi toàn ăn mấy tảng thịt dai như cao su ấy!
Thanks, Alexei"
Jonathan cười hiền lành, "
Bí quyết đơn giản lắm, chỉ cần trước khi nướng, ướp một tí mật ong là xong, thịt sẽ mềm hơn và có đột ngọt vừa đủ.
Melina Vostokoff thì ngồi bên cạnh Martha, quan sát mọi thứ với ánh mắt sắc sảo của một nhà khoa học kiêm sát thủ, nhưng đôi tay bà ta vẫn nhẹ nhàng đút từng thìa súp cho bé Yelena mới 5 tuổi.
Martha, chị làm thế nào mà trồng được hoa hồng đẹp thế này?
Hoa tôi trồng bên nhà toàn chết rũ.
Melina hỏi, chỉ tay vào khóm hồng rực rỡ bên hàng rào.
Oh, chỉ cần kiên nhẫn thôi Melina, và nói chuyện với chúng nữa.
Cây cối cũng có linh hồn mà.
Martha đáp.
Melina khẽ nhếch mép, một nụ cười nửa tin nửa ngờ, bà đã từng nghiên cứu cách điều khiển não bộ con người thông qua nghiên cứu động vật, nhưng để mà nói chuyện với hoa hồng thì nó đã nằm ngoài phạm vi khoa học của bà.
Tuy nhiên, nhìn sự bình yên trên khuôn mặt Martha, Melina cảm thấy một sự ghen tị len lỏi trong lòng, bà đang đóng vai một người mẹ, một người vợ nội trợ hiền thục, nhưng càng đóng, bà càng thấy vai diễn này.
đễ chịu đến mức đáng sợ.
Chị biết không Martha"
Melina nói khẽ, nhìn Yelena vừa tuột khỏi ghế, đang cười khanh khách đuổi theo một con bướm, "
Đôi khi tôi ước.
đây là thật.
Martha ngưng tay trộn salad, bà nhìn sang Melina, ánh mắt bà tràn đầy sự thấu hiểu của mộ;
người phụ nữ.
Bà không biết Melina là ai, cũng chẳng cần thiết quan tâm thân phận chân thật của gia đình nhà họ, nhưng bà lại cảm nhận được nỗi buồn sâu thẳm trong người hàng.
xóm này.
Nó đang là thật mà, Melina, "
Martha đặt tay lên tay người bạn hàng xóm, "
Ngay lúc này, bữa tối này, những đứa trẻ này, nó là thật.
Ở đâu ra sự giả dối vậy?
Nghe vậy, Melina sững người.
Bà nhìn ra xa, nơi Clark và Natasha đang thi xem ai chạy nhanh hon trên đồng cỏ, Clark cố tình hạ tốc độ chạy chậm lại để Natasha có thể vượt lên dễ dàng, còn Natasha thì cười giòn tan, mái tóc xanh tung bay tự do trong gió chiểu, đã rất lâu rồi, có lẽ là năm năm, mười năm, ba mươi năm, bà ta chưa từng nhìn thấy một đứa trẻ nào c xuất xứ từ nơi đó lại vui vẻ đến vậy.
Yup"
Melina nói thầm, "
Ngay lúc này.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập