Chương 202: Thứ Không Nên Tồn Tại

Tay kỵ sĩ đá vẫn đứng đó, im lìm, bất động, như thể là một phần của địa chất nơi đây chứ không phải một thực thể sống.

Lớp vỏ ngoài xám xịt của nó nuốt trọn những đòn tấn công đang giáng xuống như mưa, không để lại dấu vết nào, không chút phản ứng.

Cảm giác như toàn bộ thế giới bên ngoài đã bị chặn đứng ngay tại lớp giáp nặng nề đó.

như thể bên trong nó là một khoảng trống hoàn toàn tách biệt, một cõi chết lặng im không cho bất cứ chuyển động nào lọt vào.

Không gian xung quanh trở nên ngột ngạt, mỗi âm thanh của vũ khí va vào thân thể kỵ sĩ chỉ khiến sự im lặng thêm nặng nề.

Không phải tiếng chiến đấu, mà là tiếng của sự bất lực, của một nỗi lo không thành lời.

Cơn căng thẳng dường như dâng lên theo từng nhịp tim, như một cơn nấc nghẹn không thể dứt.

nhưng chính sự yên lặng kéo dài quá mức ấy lại khiến ai nấy bất an đến rợn sống lưng.

Những người còn lại đứng rải rác quanh chiến trường, không ai lên tiếng, nhưng ánh mắt họ.

lướt qua nhau, rồi dán chặt vào sinh vật trước mặt.

đã nói lên tất cả.

Có điều gì đó sai lệch… lặng lẽ và không thể định nghĩa, như một vết xước mỏng trên bề mặt thực tại mà ai cũng cảm nhận được nhưng chẳng ai đủ can đảm để chạm vào.

Con quái vật kia không giống bất kỳ thứ gì họ từng biết, từng đọc hay từng đụng độ.

Với những người đã chạm tới tầng sâu thế này, chuyện phải đối đầu với quái vật không phải điều gì xa lạ.

Nhưng cái sinh vật ấy, đứng đó như một bóng ma khoác đá, vô thanh vô thức.

khiến mọi thứ họ từng học về trò chơi này bỗng chốc trở nên lỏng lẻo và vô dụng.

Họ đều là những người sống sót, những kẻ đã vượt qua bao hiểm nguy để đi được đến đây.

Không phải ai cũng đủ bản lĩnh để sống sót giữa những con đường rời khỏi Thị Trấn Khởi Đầu, vượt qua những trận chiến kéo dài hàng giờ, rồi còn giữ được tỉnh táo khi xuống tới vùng đất không có lối quay đầu này.

Tập hợp của họ là một nhóm những chiến binh có kinh nghiệm.

những người biết cách phối hợp dù chỉ mới gặp nhau lần đầu, biết nhìn vào chuyển động của một con quái để đoán ra quy luật, để khai thác điểm yếu.

Họ từng hạ những con thú gầm rú như lợn rừng khổng lồ, từng chạm trán các sinh vật hình người có trí tuệ và kỹ năng chiến đấu như đám Kobold, đứng trước một con boss golem khổng lồ, đập nát cả lối đi chỉ bằng một cú vung tay.

Và họ đã vượt qua tất cả.

Nhưng sinh vật này.

nó là một khoảng trống.

Không tên, không dữ liệu, không mẫu hình tấn công.

Chẳng ai biết nó sẽ làm gì.

Nó không nằm trong bất kỳ tài liệu hay hướng dẫn nào mà họ từng đọc.

Cái vỏ giáp đá của nó không giống một thiết kế có chủ đích, mà như thể ai đó, một lập trình viên vội vàng và bất ổn, đã ném đại một ý tưởng vào trò chơi, rồi bỏ quên nó trong một tầng hầm lạnh lẽo, chờ ai đó xui xẻo đi lạc vào.

Cái cảm giác ấy, rằng đây là thứ không nên tồn tại, rằng nó không thuộc về hệ thống mà họ vẫn tưởng mình đã dần hiểu.

chính là thứ khiến họ im lặng.

Không phải sợ hãi theo cách thông thường, mà là sự bất an trộn lẫn bối rối, như thể họ đang nhìn vào một lỗi trong chính cấu trúc của thế giới.

Họ không dám rời mắt khỏi nó, không dám để tâm trí xao lãng dù chỉ trong thoáng chốc.

Linh cảm.

bản năng sống sót của những người đã quen với ranh giới mong manh giữa cái sống và cái chết, thì thầm với họ:

nếu để lơ là, nếu chỉ một người buông lỏng cảnh giác, nó sẽ lại làm điều tương tự như trước đó.

như khi nó bất ngờ đâm xuyên người kẻ dùng song đao chỉ trong một tích tắc…

Cảm giác hoang mang lặng lẽ lan ra như một làn sương lạnh, dần ăn mòn ý chí chiến đấu của những người đang đứng đó.

Diavel cảm nhận rất rõ điều đó, sự im lặng không còn là chiến thuật mà đang trở thành sự tê liệt.

Những ánh mắt từng đầy tự tin giờ đây bỗng trở nên ngập ngừng, nặng nề như bị phủ bởi một tấm màn vô hình không thể vén lên.

Anh khẽ nghiến răng, hàm dưới siết chặt trong giây lát như để giữ cho đầu óc khỏi trượt vào cùng vực thẳm mông lung kia.

‘Không được.

Phải có ai đó phá vỡ thế bế tắc này.

Đôi mắt xanh lam sẫm màu của Diavel nheo lại, sắc như lưỡi kiếm.

Anh cẩn thận quan sát sinh vật kỳ dị kia, từ những khối giáp đá nặng nề phủ kín cơ thể, đôi mắt di chuyển tới từng khe hở mờ nhạt giữa các lớp vỏ.

Và rồi, ánh mắt anh dừng lại.

Một khe nứt.

Rộng, sâu, kéo dài từ giữa ngực tới bụng dưới.

như một vết rạn đang ăn sâu vào kết cấu bên trong con quái vật.

Không để bản thân do dự, Diavel bước ra khỏi hàng người.

Những bước chân anh gọn gàng, nhanh nhưng không vội vã, như thể từng bước đã được đo lường cẩn trọng từ trước.

Mỗi động tác đều mang theo một khí chất điềm tĩnh khác biệt, như thể chính sự hiện diện của anh đang ép không gian xung quanh co lại.

Khi khoảng cách giữa anh và sinh vật kia chỉ còn vài bước, giọng anh vang lên rõ ràng giữa bầu không khí nặng nề:

“Nhắm vào các vết nứt trên cơ thể nó!

” anh chỉ vào lồng ngực quái vật.

“Đó có thể là điểm yếu.

Anh ngừng lại một nhịp, rất khẽ, rất ngắn, nhưng ai cũng cảm nhận được đó là khoảnh khắc của một người đang đấu tranh giữa lý trí và linh cảm.

Rồi anh nói tiếp, giọng trầm và dứt khoát hơn:

“Chia làm nhóm hai người.

Tấn công luân phiên và giữ khoảng cách.

Tôi không chắc nó sẽ phản ứng thế nào.

nhưng đứng yên thế này thì chúng ta chỉ có nước chờ chết.

Lời nói không hoàn toàn chắc chắn, nhưng chính sự chân thật ấy lại khiến nó mang sức nặng.

Không phải là mệnh lệnh lạnh lùng từ một người không biết sợ, mà là một lời kêu gọi từ người đã quen nhìn thẳng vào nỗi sợ để vượt qua nó.

Dưới lời kêu gọi rõ ràng và quả quyết của Diavel, bầu không khí đang đông cứng như thủy tinh nứt vỡ, rồi bắt đầu chuyển động.

Không ai nói gì, nhưng từng người đều bắt đầu di chuyển theo bản năng, như thể tiếng gọi kia đã chạm đến sợi dây sinh tồn sâu kín nhất trong lòng họ.

Yuna khẽ liếc nhìn Ren một thoáng, rồi nhanh chóng đứng cạnh Nautilus.

Hai người không nói gì, nhưng đồng thời siết chặt chuôi vũ khí của mình.

Ở phía đối diện, Lind gật đầu gắn với Shivata, cả hai cùng bước ra khỏi đội hình chính, ánh mắt đồng điệu đến lạ lùng.

Một kiếm sĩ mặc giáp bạc nặng nề bắt cặp với anh chàng cầm giáo có mái tóc hồng nổi bật, bước chân họ không hề ngập ngừng dù ánh mắt vẫn đăm đăm nhìn về phía con quái vật.

Ren cảm thấy mình bị đẩy ra rìa, một chút lạc lõng len lỏi trong lòng, nhưng rồi cậu nhận ra có người đang đứng đợi bên cạnh, Chest, một người chơi trầm lặng nhưng đáng tin, gật đầu với cậu như một sự xác nhận không cần lời.

Và rồi, như một làn gió mỏng lướt qua mắt, một bóng người vụt qua.

Cô gái mang thanh Tachi như lướt trên bức tranh đang còn dang dở, một điểm nhấn đầy chuyển động giữa những mảng màu u ám.

Không ai nói cô nên hành động, nhưng chính sự im lặng ấy càng khiến bước chân cô trở nên dứt khoát.

Cô theo sát Diavel, người vẫn đang giữ vị trí tiên phong.

Anh ta khẽ gật đầu khi nhận ra sự có mặt của cô, rồi không một giây lưỡng lự, hạ tấm khiên đang giương cao xuống đất, để lộ thân hình rắn chắc phía sau.

Thanh kiếm trong tay anh được giơ lên, cao quá đầu, lưỡi kiếm phản chiếu ánh sáng như được phủ một lớp hào quang nhàn nhạt, gần như siêu thực.

Rồi.

ánh thép lóe lên.

Lưỡi kiếm xé gió, giáng thẳng xuống phần ngực rạn nứt của con kỵ sĩ đá, cắt qua lớp giáp như muốn rạch toạc cả không gian.

Âm thanh vang lên như sấm nổ trong lòng núi, nặng, sắc, như thể chính thế giới cũng phải lùi lại một bước.

Ren khựng chân.

Cậu thở hắt ra, hơi lạnh chạy dọc sống lưng khi ánh mắt dán chặt vào nơi lưỡi kiếm vừa giáng xuống.

Rồi.

một con số sát thương hiện lên.

Không lớn.

Nhưng rõ ràng.

Không phải ảo giác.

Một dòng HP mỏng tụt xuống trên thanh máu màu đỏ sẫm vốn không đầy đủ của con quái vật, tách ra như một mảng đất đá bị vỡ vụn khỏi vách núi.

Lần đầu tiên kể từ khi trận chiến bắt đầu, họ nhìn thấy máu.

Hay đúng hơn là nhìn thấy hi vọng.

Nhưng… cũng chính cú chém đó, cũng chính khoảnh khắc hiếm hoi khi hi vọng vừa kịp lóe lên, đã đánh thức con quái vật khỏi trạng thái bất động lạnh lẽo như tượng đá.

Không một dấu hiệu báo trước, không tiếng gầm, không ánh sáng tích tụ, không tư thế chuẩn bị, Golem Sentinel bỗng chuyển động.

Như thể cả cơ thể khổng lồ đó chỉ đơn thuần… trượt đi trong không gian, không trọng lượng, không báo hiệu, và không khoan nhượng.

Thanh đại kiếm bằng đá tàn bạo vung lên trong một đường chéo sắc lạnh và hiểm độc đến mức khó tin rằng một sinh vật cồng kềnh như thế lại có thể thực hiện được cú ra đòn nhanh và chuẩn xác đến vậy.

Đường kiếm lao tới như một nhát chém của định mệnh, nhắm thẳng vào Diavel và cô gái mang thanh Tachi đang đứng sát bên cạnh.

Diavel thoáng sững người, ánh mắt anh dãn ra trong khoảnh khắc kinh hoàng, rồi ngay lập tức bản năng chiến đấu buộc anh giơ tấm khiên lên che chắn trước người.

Nhưng.

Cú va chạm diễn ra như sấm sét đánh vào tâm trí.

Lực tác động mạnh đến mức không thể hình dung.

Tấm khiên run lên bần bật, và cánh tay cầm khiên của Diavel như thể bị một cơn sóng xung kích thổi tung từ bên trong.

Anh cảm nhận rõ từng dây thần kinh gào thét, tê rần, nóng rát, rồi trơ ra như không còn thuộc về cơ thể mình nữa.

Không khí bị ép lại thành một tiếng nổ đục ngầu.

Diavel bị hất ngược, cả người trượt lùi đi trong khi cơ thể co rúm vì cơn đau nhói, nếu không có một đường kiếm nhanh như chớp từ cô gái bên cạnh chém lệch hướng đòn đánh, cắt vào chuôi thanh đại kiếm của con quái vật để giảm lực tác động, có lẽ anh đã bị đập thẳng vào tường đá phía sau.

Tuy vậy, cú đánh vẫn quá khủng khiếp.

Mắt Diavel nhoà đi một khắc khi anh nhìn thấy thanh HP của mình tụt xuống.

không phải vài vạch, mà là hơn nửa cây.

Màu sanh lục dịu mắt và khiến người ta yên tâm dần chuyển sang vàng, rồi bắt đầu nhấp nháy, một tín hiệu cảnh báo, chói mắt và lạnh buốt.

Cô gái kia cũng chẳng khá hơn.

Dù phản ứng nhanh đến không tưởng, cô vẫn không thể tránh hoàn toàn sát thương từ làn sóng dư chấn khủng khiếp.

Cơ thể mảnh mai lùi lại hai bước, môi khẽ mím nhưng không thốt lên tiếng kêu nào.

Thanh máu của cô cũng tụt mạnh, rơi vào cùng một ngưỡng nguy hiểm với Diavel.

Trong thoáng chốc, cả hai trở thành trung tâm của trận chiến, một trung tâm đầy bất ổn và đẫm mùi chết chóc, nơi mà chỉ cần chậm thêm một giây.

mọi chuyện đã kết thúc.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập