Sáu
Chỉ còn lại sáu người sống sót.
Không ai cất tiếng.
Không phải vì họ đã hiểu điều gì vừa xảy ra.
Cũng không phải vì họ chẳng có gì để nói.
Mà bởi vì.
ngôn từ, vào khoảnh khắc ấy, đã hoàn toàn sụp đổ.
Chúng bị nghiền vụn dưới sức nặng của hiện thực.
Cả không gian như bị bóp nghẹt giữa hai bàn tay khổng lồ vô hình, ép chặt lại, bẻ cong, làm đặc lại thành một lớp sương lạnh ngắt trùm lên chiến trường.
Không còn tiếng gió.
Không còn tiếng bước chân.
Chỉ có sự im lặng như lưỡi dao cắm ngập vào lòng ngực mỗi người.
Một nỗi ám ảnh không tên, không hình hài, lặng lẽ trườn qua từng góc tối, len lỏi trong từng nhịp thở nặng nề còn sót lại.
Ánh mắt của tất cả vẫn còn bị mắc kẹt ở giây khắc vừa rồi, khi bốn thân người bị xé toạc, từng đốm máu pixel nổ tung như pháo hoa oan nghiệt giữa làn sóng tàn bạo, và rồi.
tan biến.
Không kịp gọi tên.
Không kịp níu giữ.
Không kịp rơi nước mắt.
Rồi
Một tiếng động rền vang xé nát bầu không khí chết chóc.
Một âm thanh thô bạo, khô khốc, như thể một ngọn núi vừa sụp đổ.
Mặt đất rung lên từng đợt, đất đá bị hất tung như lớp da bị lột khỏi xương.
Nó… đã chuyển động.
Golem Sentinel.
Tên kỵ sĩ đá chết chóc, với lớp giáp cấu tạo từ những khối đá dày đặc, chai sạn vì thời gian, rạn nứt vì chiến trận, từng đường vân như sẹo máu khô khắc sâu lên thân thể cứng như thép rèn.
Nhưng thứ đó… không còn là một khối đá chậm chạp, không còn là cỗ máy di động dễ đoán như trong dữ liệu chiến đấu đã từng ghi lại.
Nó lao tới.
Một cú lao đi vượt quá cả khái niệm thường thức.
Tốc độ.
gần như siêu thực.
Cả thân hình đó cắt xuyên qua không khí, tạo thành những đợt gió xé.
Mỗi bước chân nện xuống đều phá toang mặt đất, khiến từng phiến đá như vỡ vụn dưới chân thần linh.
Những mảnh giáp cọ xát vào nhau tóe ra tia lửa mờ, lấp lánh trong ánh sáng le lói từ trần hang, phản chiếu rõ nét khuôn mặt trắng bệch, chết trân của những kẻ sống sót.
Ren… gần như tê liệt.
KHÔÔÔÔÔÔNG
Cậu hét lên, cổ họng rát cháy như bị cào rách bằng móng vuốt.
Tiếng gào không còn là lời cảnh báo, mà như một lời trăn trối, đâm xuyên không gian giữa cái sống và cái chết.
Đôi chân cậu bật về phía trước, không phải vì lòng dũng cảm, mà bởi phản xạ sinh tồn của kẻ từng đối mặt với tử thần.
Thanh kiếm đã ở trong tay cậu từ khi nào không rõ.
Mũi giày xoáy mạnh xuống nền đất, thân người nghiêng về trước, như một mũi tên đang được bắn ra khỏi dây cung.
“Diavel!
Rút lui!
Nó không còn như trước nữa!
Nhưng
Đã quá muộn.
Diavel vừa dứt và đang cố gắng bỏ dậy sau đòn đánh văng của con quái vật, cơ thể vẫn còn đang run rẩy vì đau đớn, hơi thở đứt quãng, từng nhịp phập phồng như nhịp trống báo tử.
Lind đứng sát bên, thanh kiếm nắm chặt đến bật gân, nhưng ánh mắt lại trống rỗng, đông cứng, như thể linh hồn chưa kịp bắt nhịp với thời gian thực.
Họ chưa nhận ra.
Rằng cán cân đã đổi chiều.
Rằng họ.
không còn là thợ săn.
Mà là con mồi.
Golem Sentinel vẫn yên lặng.
thật hiếm khi thấy nó phát ra tiếng động từ chiếc mũ giáp đá cổ xưa.
Âm thanh yên lặng như hàng trăm khối đá bị ép nát trong cùng một khoảnh khắc, một tiếng gầm câm lặng không phải của cơn giận, mà của bản năng bảo vệ.
Không mang thù hận.
Không có tâm trí.
Chỉ có một mệnh lệnh nguyên thủy được khắc sâu trong lõi dữ liệu:
Tiêu diệt kẻ xâm nhập.
Cánh tay phải của nó, bọc trong lớp đá dày xếp tầng như một tấm khiên xương hóa thạch.
vươn lên, vượt qua cả bóng tối lởm chởm trên đỉnh trần hang.
Một nhịp.
Hai nhịp.
Không ai kịp phản ứng.
Không ai kịp thoát khỏi điểm chết.
Và rồi.
NÓ NỆN XUỐNG.
Rồi, một ánh sáng lóe lên.
Lưỡi kiếm của Ren vụt qua không gian, nhanh như một tia chớp, chém vào cạnh nắm đấm của Golem Sentinel.
Cú đánh lệch đi một chút, nhưng lực phản chấn quá mạnh khiến Ren bị hất lùi lại, cơ thể như bị kéo giật bởi một sợi dây vô hình.
Cánh tay cậu tê dại vì lực, nhưng chưa kịp thở, chưa kịp định thần lại, thanh kiếm đá của kẻ kỵ sĩ đã lao đến với tốc độ không thể tránh được.
Nhanh.
Gọn.
Dứt khoát.
Không có thời gian để nghĩ, không có chỗ cho sự chuẩn bị.
Trong một khoảnh khắc tuyệt vọng, Ren chỉ kịp lách người sang một bên, nhưng dù thế, lưỡi kiếm vẫn vạch một đường xuyên qua vải áo choàng của cậu, suýt nữa cắt ngang thân thể.
Cả người cậu loạng choạng, gần như mất đà, tim đập thình thịch trong lồng ngực, cảm giác chết chóc chỉ cách một nhịp thở.
Mũi kiếm như một lưỡi dao sắc bén, chạm vào cơn tuyệt vọng của chính Ren, khiến cậu tưởng chừng đã bị trúng đòn.
Ren đảo mắt thật nhanh, lướt qua từng gương mặt đang thở dốc, đôi mắt hoảng loạn, những vết thương còn chưa kịp khép lại.
Họ.
vẫn cần thời gian.
Cắn chặt răng, Ren ép mình nuốt xuống cơn đau đang lan dần trong cánh tay tê rần, rồi siết chặt chuôi kiếm đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.
Cậu không còn lựa chọn.
Phải thu hút sự chú ý của nó.
‘Nhìn vào đây.
’ Ren thầm nghĩ, rồi dậm mạnh mũi chân xuống đất, phóng về phía trước như một mũi tên, lao thẳng vào tầm nhìn của Golem.
Cậu sẵn sàng trở thành mục tiêu, dù chỉ để giành thêm vài giây quý giá cho những người còn lại.
Ren gồng người lao đi như một ngọn gió, lưỡi kiếm vẽ một đường xéo cắt ngang không khí, ánh sáng lóe lên trên lớp đá xù xì của Golem như tia lửa chạm thép.
Cậu cố gắng đọc chuyển động của nó, dồn toàn bộ tập trung vào từng cử động khẽ nhất, nhưng vẫn không kịp.
Nó quá nhanh.
Mỗi cú quét tay, mỗi bước chân của con quái vật đều mang theo một sức ép nặng trĩu, như cả một bức tường đá đang chuyển động.
Ren phải vặn mình, xoay người, dùng từng nhịp thở để giữ thăng bằng, kiếm gạt đi cú đánh đầu tiên, nhưng cú thứ hai đã ập tới ngay sau đó, gần như không có khoảng trống.
Chậm một nhịp.
và cậu sẽ tan biến.
Bàn chân trượt trên mặt đất vỡ nát, Ren xoay người né tránh, vai áo bị xé toạc, một nhát sượt qua cũng đủ làm thanh HP của cậu rung lên cảnh báo.
Mồ hôi lăn dài bên thái dương, nhưng Ren không dừng lại.
Nếu cậu gục xuống.
những người kia sẽ không kịp sống sót.
Ren nhận ra điều khác thường, nhưng đã quá trễ để đoán trước, quá sớm để hiểu hết.
Phong cách chiến đấu của con quái vật này… không giống bất kỳ thứ gì cậu từng đối mặt.
Nó không đơn giản là vung kiếm hay tung chiêu theo lối mòn của một chiến binh.
Hoàn toàn không, từng chuyển động của nó được đan cài như một chuỗi hành động bản năng, nhưng lại sắc sảo đến mức đáng sợ.
Thanh kiếm trong tay nó không phải trung tâm, mà chỉ là một phần phụ trợ, hòa quyện hoàn hảo vào những cú đấm móc, gối gập, và cả những cú đá có thể xô sập cả một bức tường đá.
Cứ như thể nó đã chiến đấu cả trăm năm, không phải bằng tư duy, mà bằng một thuật toán giết chóc đã được ghi sâu vào từng thớ cơ bắp làm từ đá.
Ren nghiến răng, cúi thấp người, lách qua một đường chém ngang, gió xé sát mang tai, lạnh buốt.
Nhưng khi bàn chân cậu vừa chạm đất, còn chưa kịp dựng lại thăng bằng, thì một nắm đấm khổng lồ đã lao lên từ dưới, nhanh đến mức không thể đọc nổi động tác.
Tiếng va đập vang lên như búa giáng.
Cả khuôn mặt Ren lãnh trọn cú đòn, cơ thể cậu bắn ngược ra sau như một hòn đá bị ném văng.
Mắt cậu lóa lên vì lực chấn động, không còn phân biệt được đâu là trời đâu là đất.
Mỗi vòng lăn trên mặt đất đều rát buốt, đá vụn cào vào da, áo choàng bị xé nát, cả cơ thể như vỡ ra thành từng mảnh.
Cậu chỉ dừng lại khi đập mạnh vào một tảng đá lớn phía sau.
Không gian quay cuồng.
Mùi kim loại trong miệng.
Tai ù lên, như thể thế giới đang chìm trong nước.
Ren chống tay, run rẩy ngẩng đầu dậy.
Tầm nhìn mờ nhòe.
Một dòng pixel đỏ rỉ ra từ khóe môi, nhỏ xuống cằm như giọt mưa rơi trên bề mặt gỉ sét.
‘Mình không thể đánh như cũ.
Không phải với thứ này.
Ren thở dốc, mỗi hơi thở như kéo cả một tảng đá khỏi ngực.
Cậu chống tay ngồi dậy, hai đầu gối run rẩy, đầu vẫn quay cuồng nhưng ánh mắt đã dần lấy lại tiêu cự.
Con quái vật không đuổi theo ngay sát.
Nó đứng đó, cao lớn như một bức tượng thần giáng thế, nhìn về phía cậu bằng đôi mắt không cảm xúc, như thể đang đánh giá xem con mồi còn đủ giá trị để nghiền nát hay không.
Một tích tắc im lặng.
Rồi nó lại bước tới.
Mỗi bước đi làm mặt đất rung lên nhè nhẹ.
Ren lau khóe miệng, nhổ ra phần máu pixel đã kẹt lại trong cổ họng.
Tay vẫn còn run, nhưng chuôi kiếm trong tay cậu giờ đã được siết chặt lại.
Không còn run rẩy vì sợ, mà vì adrenaline tràn vào quá nhanh.
Không thể đấu kiểu thông thường… thì cậu sẽ không đánh theo kiểu thông thường.
Cậu chùng người xuống, thay đổi hoàn toàn thế đứng.
Không còn là tư thế kiếm đạo chuẩn chỉnh, mà là một dáng đứng thấp, linh hoạt hơn, gợi nhớ đến những võ sĩ đường phố, sẵn sàng lăn, né, nhảy, luồn, phản công ở những điểm không ai ngờ tới.
Một đường kiếm thẳng tắp không còn đủ.
Ren rít qua kẽ răng:
“Được rồi…”
Golem Sentinel gầm lên lần nữa, âm thanh như hàng trăm phiến đá bị nghiền nát, rồi nó lao đến, kiếm giáng xuống từ trên cao như một cột trụ trời.
Ren không né sang một bên như trước.
Cậu lao vào.
Trong tích tắc va chạm, cậu trượt hẳn xuống đất, lách dưới đòn chém như một mũi tên xuyên qua khe hẹp giữa sống và chết.
Thanh kiếm đập xuống đất phía sau cậu, tạo nên một vụ nổ bụi mù.
Nhưng Ren đã ở bên trong tầm sát của nó.
Khoảng trống!
Cậu bật dậy ngay khi còn đang lướt, lưỡi kiếm ánh lên trong bụi xám và chém thẳng vào một điểm nối trên giáp gối của Golem, một vết nứt nhỏ đến nỗi phải chạm vào mới thấy được.
Một tia sáng tóe lên.
Nhưng… một vết nứt nhỏ giữa hàng trăm vết nứt chằng chịt khắp thân thể Golem Sentinel.
không thể khiến nó dừng lại.
Ren biết điều đó.
Cậu cảm nhận được điều đó, chỉ trong khoảnh khắc sau đòn chém.
Tiếng kim loại va chạm vang lên cụt lủn, ánh sáng lóe lên trong một tích tắc, rồi… không gì cả.
Không có vết lõm.
Không có tiếng gãy vỡ.
Chỉ một chuyển động nhỏ nơi khớp đầu gối, như thể Golem chẳng thèm để tâm.
Như thể nó đã quen với việc bị tấn công, và quen với việc sống sót sau mọi đòn tấn công đó.
Ren lập tức lùi lại, lăn người tránh một cú đá ngang thô bạo, suýt nữa đã nghiền nát phần xương sườn bên trái.
Golem phản công như một cỗ máy không hề bị gián đoạn, không chần chừ, không do dự.
Đòn tấn công của cậu giống như một cơn gió nhẹ lướt qua lớp đá dày hàng mét, không đủ để làm nó lung lay, chỉ đủ để khiến nó chú ý.
‘Tệ rồi.
Nếu đây là cách nó phản ứng với một cú đánh chí mạng…’
Ren nghiến răng, thở dốc, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
‘Mình không thể cứ đâm, rồi lùi.
Không thể cứ chờ sơ hở.
Nó không có sơ hở.
Hoặc nếu có, thì cũng không quan tâm đến việc bị khai thác.
Cậu đưa tay lên gạt mồ hôi khỏi trán, mắt không rời sinh vật đá đang dần áp sát.
Không còn là cuộc đấu kiếm nữa.
Đây là cuộc chạy đua sinh tồn.
Và nếu Ren muốn sống sót, cậu sẽ phải phá vỡ nhịp độ của chính con quái vật này.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập