Dưới nền âm thanh trầm đục của kim loại va vào đá, từng tiếng “keng” vang dội, lẻ loi mà bền bỉ.
Không gian như được thêu dệt thành một tấm vải nặng trĩu hơi thở của chiến đấu.
Mỗi âm thanh đan vào nhau, như chỉ đỏ luồn qua từng mũi kim trong bàn tay một kẻ không biết mệt.
Ánh sáng yếu ớt hắt ra từ những tinh thể phát quang gắn rải rác trên vách tường chiếu lên hai dáng hình giữa màn bụi mờ.
Một kẻ cao lớn, sừng sững như tượng đá, tỏa ra khí chất uy nghi của những thời đại đã qua.
Hào quang vô hình quấn quanh thân thể hắn, không ồn ào, nhưng nặng tựa thiên thu, như thể bản thân hắn là hiện thân của một lời thề chưa từng gãy đổ.
Còn kẻ kia.
mảnh khảnh, có phần lạc lõng.
Một bóng người đơn độc giữa vùng tối rộng lớn, giống như ngọn nến nhỏ đang run rẩy dưới cơn giông, ánh lửa mỏng manh chập chờn theo từng cơn gió táp vào.
Nhưng ngọn lửa ấy không tắt.
Nó vẫn cháy.
dù không đều, dù vụng về, nhưng không lùi bước.
Hai thân ảnh lao vào nhau, chuyển động đan xen như một điệu nhảy vô cảm, từng nhát chém, từng cú va chạm sắc lạnh vang lên bất ngờ rồi tan vào khoảng không, chỉ để bắt đầu lại.
Một chuỗi hành động không cảm xúc, không tiếng thở, như một đoạn mã không hồi kết được lặp lại mãi mãi.
Chỉ có tiếng kim loại.
và ý chí.
Ren nín thở khi thanh kiếm thép của mình trượt khỏi lưỡi kiếm đá của Golem Sentinel, chỉ một thoáng lệch hướng, nhưng đủ để khiến toàn thân cậu như bị bóp nghẹt.
Một cơn rát buốt chạy dọc lồng ngực.
Phổi cậu không còn nhận lấy không khí, mà là những lưỡi dao nhỏ, lạnh và sắc, đang cứa từng đường lên bên trong.
Mỗi lần hít vào là một cực hình, khiến cậu gần như muốn nôn ra máu.
Cánh tay cầm kiếm đau nhói từng hồi, run rẩy dù cố siết chặt chuôi kiếm.
Một cơn đau âm ỉ lan dần lên vai, kéo theo cảm giác tê dại.
Chỉ mới vài lần chạm kiếm.
mà đã thế này?
Mỗi khớp xương trong người như vang lên tiếng kêu răng rắc báo động, một bản giao hưởng méo mó của giới hạn thể chất.
Cậu nghiến răng, chân chùn xuống một nhịp.
‘Trò chơi chết tiệt này…’ một ý nghĩ trào lên như sấm chớp ‘.
sao mày có thể chân thật đến thế?
Chân thật đến mức quên mất đây không phải thế giới thật.
Chân thật đến mức đau đớn cũng trở thành thứ thật nhất trên đời.
Ren cúi người, lưng gập xuống trong tích tắc, tránh khỏi nắm đấm sượt ngang chỉ cách mặt vài phân, một cú đấm đá khổng lồ có thể dễ dàng nghiền nát xương hàm cậu thành từng mảnh pixel.
Nhưng nó chưa dừng lại.
Ren đã dùng hết mọi thứ mình có, từ bản năng vốn có, cậu cũng phải kích hoạt cả kỹ năng Survivor’s Instinct của chiếc vòng cổ thì mới có thể theo kịp tốc độ của gã kỵ sĩ bằng đá đặc này.
Từng đòn tấn công của Golem Sentinel như hóa thành cơn lũ cuồng bạo.
Nắm đấm bằng đá, gầm rú, tất cả trút xuống như mưa giông giữa trận cuồng phong.
Những đòn đánh lao tới từ những góc độ không ngờ, không theo bất kỳ quy tắc nào, chỉ có tốc độ và sức mạnh làm luật.
Ren cố lách người, uốn vai, xoay lưng, mỗi chuyển động là một lần cậu tránh khỏi cú kết liễu trong gang tấc.
Nhưng càng lúc, những cú đánh càng đến nhanh hơn.
Cậu không còn chiến đấu, chỉ đang sinh tồn.
Chiếc áo choàng đơn giản của cậu bay theo nhịp của từng cú đấm trượt qua cơ thể mỏng manh, như một ngọn cỏ yếu đuối trước cơn gió sắc nhọn.
Không biết đã trôi qua bao lâu kể từ lúc cậu thu hút sự chú ý của nó.
Một phút?
Hai?
Hay chỉ vài chục giây?
Mỗi khoảnh khắc giãn cơ, bật nhảy hay nghiêng người đều kéo dài như vĩnh cửu.
Cậu cắn chặt răng, nhìn quanh.
vẫn chưa ai tới giúp cậu.
Tại sao?
Họ ở đâu?
Họ đang làm gì?
Nhưng cậu biết, tự hỏi cũng vô ích.
Điều duy nhất cậu có thể cảm nhận rõ lúc này.
là cơ thể đang dần vượt khỏi giới hạn chịu đựng.
Cơ bắp nóng rát.
Đầu gối run lên.
Tay đã bắt đầu không còn nghe theo mệnh lệnh.
Và tệ hơn hết.
là cảm giác bất lực.
Cảm giác bị dồn vào chân tường, khi không thể làm gì ngoài việc phòng thủ, rút ngắn từng giây khỏi cơn bão đang đập tan cả thể xác lẫn ý chí.
Một đòn nữa lại lao tới, lần này là cùi chỏ bằng đá giáng từ trên cao xuống.
Ren nghiến răng, cánh tay tê dại nâng thanh kiếm lên trong tuyệt vọng, không thể tránh được một đòn gần như thế này, cơ thể của cậu hoàn toàn không cho phép điều đó, chỉ còn một cách.
đỡ lấy cú đánh, và rồi…
Nắm đấm bằng đá đập thẳng vào thân kiếm của Ren.
Âm thanh vang vọng như tiếng búa nện vào đầu.
Mặt đất dưới chân vỡ toác, cậu bị dập mạnh xuống nền đá.
Cả cánh tay phải run rẩy, các khớp xương đau buốt như sắp rời ra từng mảnh.
-400
Đầu óc của cậu quay cuồng.
tiếng ong ong vang lên như có thứ gì đó gõ vào xương sọ.
Cậu nghe thấy điều gì đó gãy trong cơ thể mình.
hay chỉ là trong tâm trí?
Mắt mờ đi.
Mọi thứ bắt đầu hòa vào nhau, ánh sáng, tiếng ồn, hơi thở của chính mình, và cả tiếng gầm máy đều trở nên méo mó, nhòe nhoẹt.
Golem Sentinel vẫn đang tiến tới, bước chân nặng trịch và chắc nịch như chuỗi định mệnh không thể trốn thoát.
Ren muốn buông tay.
Ngay lúc đó.
Ngay ở đây.
Cậu cảm thấy thật nặng nề.
tại sao cậu lại phải làm tất cả những điều này?
Bước đi trên con đường khó khăn này?
Sao không chọn một cách nhẹ nhàng hơn?
Chỉ cần nằm yên, để nó kết thúc.
Dễ dàng biết bao.
…nhưng trong cái nền mờ đục của ý thức đó, một hình ảnh bật lên, thoáng qua thôi, nhưng quá rõ để phớt lờ.
Một tiếng cười.
Gió thổi qua mái tóc ngắn.
Cái khoảnh khắc ai đó từng nắm lấy cổ tay cậu, kéo chạy qua đám cỏ cao, hét lên như thể thế giới này không gì có thể làm tổn thương họ.
Tim Ren thắt lại.
Hình ảnh đó tan biến như khói, nhưng cảm giác còn ở lại.
Thứ cảm xúc thô ráp, không hoàn hảo, nhưng thật đến tận lõi tủy.
Tâm trí lướt qua từng khuôn mặt, những khuôn mặt quen thuộc, những người đã giúp đỡ cậu, những người đã cho cậu lý do để tiếp tục đứng đây.
Những người mà cậu từng giúp.
dù không làm được gì nhiều.
Không thể chết.
Không phải ở đây.
Không phải bây giờ.
Không phải khi.
cậu vẫn chưa hiểu được điều đó thực sự có nghĩa là gì.
Ren gượng gạo đứng dậy, trong khi thanh hp đỏ rực như máu đang nhấp nháy phía bên góc trái, đầu gối ấn xuống mặt đất lạnh ngắt.
Tay phải vẫn còn cảm giác, dù yếu ớt.
Tay trái tì lên đầu gối, từng đốt ngón tay khẽ run nhưng không buông.
Golem Sentinal lại chuẩn bị tấn công.
Một nhát kiếm chéo, thứ đã tiễn những người chơi xấu số trước vào hư vô.
Nhưng lần này, Ren không tránh.
Không hoàn toàn.
Cậu nghiêng người một góc nhỏ, gần như vô thức, và cánh tay trái nắm lấy phần cạnh giáp của Golem khi đòn đánh sượt qua lưng cậu, xé toạc áo choàng.
Trong khoảnh khắc sát nút đó, cậu không còn nghĩ bằng lý trí nữa.
Chỉ còn phản xạ.
Ký ức.
Cảm giác.
Và một điều gì đó giống như.
…niềm tin.
Ren gồng người, dồn sức bật lên khỏi mặt đất, thanh kiếm siết chặt trong tay phải như nối liền với huyết mạch.
Cậu không hét lên.
Không gào thét.
Chỉ đơn giản.
đi tới.
Một nhịp.
Một cú xoay người.
Một đường kiếm từ dưới hất lên, nhắm vào phần cổ tay của Golem.
nơi vài mảnh giáp bằng đá của nó đã vỡ ra, để lộ làn da trắng như thạch anh.
Không phải để hạ gục.
Mà là để lấy lại nhịp.
Lấy lại lựa chọn.
Lấy lại.
quyền được sống.
Nhưng
Con Golem bất ngờ xoay người, một chuyển động mượt đến kỳ quái với thân hình nặng nề ấy.
Thanh kiếm đá khựng lại giữa không trung, và chỉ trong khoảnh khắc ấy, Ren nhận ra.
Đó không phải đòn đánh thật.
Chỉ là một động tác giả.
Cậu đã mắc bẫy.
Lưỡi kiếm của Ren đâm vào khoảng không, gió xé qua mũi kiếm như chế giễu.
Quán tính khiến cả thân thể cậu lao về phía trước, mất thăng bằng trong một nhịp tim hụt hẫng.
‘Chết tiệt.
Ngay lúc đó, con Golem quay trở lại trục, nhanh đến không tưởng.
Đôi chân bọc đá nện mạnh xuống nền, xoay cả thân trên theo một vòng cung đầy sát ý.
Khoảng cách giữa hai bên giờ chỉ còn bằng một bước chân.
Một nhịp thở.
Một cơ hội duy nhất để giáng xuống đòn kết liễu.
Không một tiếng gầm, không có lời cảnh báo, chỉ là sự im lặng lạnh buốt như đêm trước cơn bão.
Golem Sentinel giơ cao tay, ánh sáng từ những viên đá phát quang hắt lên khối cơ thể khổng lồ ấy, đổ bóng đen phủ lấy Ren như màn tang.
REN
Một tiếng hét xé toạc không khí, vang vọng như đập thẳng vào lồng ngực cậu.
Rồi một giọng nữa.
cũng quen thuộc không kém, nối tiếp theo sau, chất chứa hoảng loạn, giận dữ, và điều gì đó sâu sắc hơn:
sợ hãi.
Cậu không kịp ngoảnh lại.
Một âm thanh vang dội nổ tung trong không gian, âm thanh của đá vỡ vụn, kim loại nghiến vào nhau, chát chúa và dữ dội đến mức nhói tai.
Ren nhắm chặt mắt trong bản năng, sẵn sàng cho cú giáng nghiền nát ấy.
Nhưng… không có cơn đau nào ập tới.
Không có sức nặng xé toạc bả vai hay cú đánh đẩy cậu vào màn đêm vĩnh viễn.
Đã có thứ gì đó chặn lại đòn tấn công ấy.
Không khí quanh cậu như đông đặc lại, nặng trĩu bởi một luồng áp lực mới.
Mắt Ren mở to, mờ nước và bụi, chỉ kịp nhìn thấy ánh sáng lóe lên nơi giữa hai thân hình, ánh sáng của kiếm kỹ vẫn còn vương trên vũ khí, hoặc là một kỹ năng được kích hoạt đúng thời điểm.
Một hình bóng chắn trước mặt cậu, cánh tay vung ra như thể thách thức cả định mệnh.
Rồi thêm một người nữa.
Bóng dáng họ không lẫn đi đâu được.
vừa quen thuộc, vừa xa lạ, nhưng trong khoảnh khắc ấy, họ không phải là những người cậu từng biết.
Họ là tường chắn giữa Ren và cái chết.
“Yuna.
Nautilus.
” Ren lẩm bẩm, giọng nghẹn lại trong cổ họng.
Biểu cảm trên khuôn mặt cậu là một tổ hợp lạ kỳ của kinh ngạc, mệt mỏi rã rời và.
một chút gì đó ấm áp, khẽ lan qua lòng ngực như một vệt sáng mờ trong đêm tối.
Cảm giác ấy khiến đôi chân đang run rẩy của cậu như được níu lại, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự hiện diện của hai người họ.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, chỉ một phần giây mỏng manh, họ đã lao tới.
và chặn đứng đòn đánh tưởng chừng kết thúc tất cả.
Cả hai, những người bạn, những cái tên quen thuộc từng đi bên cạnh cậu, từng nhìn cậu như chỗ dựa.
Nhưng.
có điều gì đó đã thay đổi.
Không còn là những người chơi non nớt lùi lại phía sau cậu trong trận chiến nữa.
Không còn là những ánh mắt sợ hãi bám lấy cậu như cứu tinh.
Giờ đây, họ đã đứng ở tuyến đầu, giữa cậu và quái vật, giữa cậu và cái chết.
Họ đã tự chọn con đường của mình.
Và lần này.
họ đã chọn quay lại.
Dù giữa ba người có một khoảng cách không thể nói ra, một sự thật lặng lẽ rằng mối quan hệ ấy sẽ không bao giờ trở lại như xưa, nhưng Ren vẫn cảm nhận được thứ gì đó rất thật, rất rõ ràng trong lồng ngực:
Họ vẫn ở đây.
Và họ vẫn chiến đấu, không phải vì sự an toàn của chính mình.
mà là vì nhau.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập