Tiếng kim loại va vào đá vang lên chát chúa giữa âm thanh trận chiến dồn dập.
Diavel không chần chừ lấy một giây, anh bứt tốc lao thẳng một đoạn ngắn về phía trước như một mũi tên bạc giữa màn khói bụi.
Tấm khiên nhỏ bên tay trái anh phát sáng rực rỡ, được bao phủ bởi một luồng hào quang chói lòa, kỹ năng phòng thủ đặc biệt, không chỉ để đỡ đòn mà còn để phản công.
Keng
Tấm khiên đập mạnh vào khuỷu tay đang giơ lên của tên kỵ sĩ đá, đúng lúc nó chuẩn bị vung cú đấm nghiến nát về phía Nautilus.
Cú va chạm không chỉ cản phá hoàn toàn đòn tấn công mà còn khiến cánh tay Golem khựng lại trong chốc lát, làm trật nhịp chuyển động nặng nề của nó.
Chính khoảnh khắc đó đã mở ra một lỗ hổng nhỏ trong thế phòng thủ vững như thành đồng của Golem Sentinal.
Từ phía sau, Lind và Shivata như hai chiếc bóng sẫm lao vụt lên, ánh sáng của kỹ năng được kích hoạt kéo thành những đường lằn mờ nhạt trong màn đêm của khu hầm tối tăm.
Kiếm khí tỏa ra lạnh lẽo, bén ngọt, chạm tới cơ thể của Golem bằng hai đòn cắt chéo hoàn hảo, một vào vai phải, một xuyên qua phần đùi trái, nơi lớp đá dày đã bị mòn từ những đợt tấn công trước đó.
Golem Sentinal lảo đảo lùi lại vài bước, mặt đất dưới chân rung chuyển khe khẽ như sắp sụp đổ sau mỗi bước chân nặng nề.
Lớp đá ở các khớp nối bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ.
Nó vẫn chưa ngã, nhưng rõ ràng đã suy yếu.
Từ vị trí phía sau, Ren khẽ siết chặt chuôi kiếm, hơi thở gấp gáp, tim cậu đập rộn ràng.
Những gì cậu vừa tạo ra không bị lãng phí.
Bằng hành động táo bạo của mình, cậu đã mở đường cho một chuỗi phối hợp hoàn hảo giữa những người khác, đẩy Golem đến bờ vực thất bại.
Cậu hiểu rõ, trận chiến này sắp kết thúc.
Nhưng vẫn còn một đòn cuối cùng cần được tung ra.
Âm thanh của trận chiến dường như bị nuốt chửng trong khoảnh khắc Ren đặt tay lên chuôi kiếm và hạ thấp trọng tâm.
Cả thế giới xung quanh như mờ đi trong mắt cậu.
Không còn tiếng hô hoán, tiếng kim loại va vào đá, hay tiếng di chuyển kinh khủng của Golem Sentinal, chỉ còn lại nhịp tim của chính mình và đường kiếm trong tay.
“Flowing Light Slash.
Cái tên vang lên như một lời hứa thì thầm với chính bản thân.
Luồng ánh sáng nhạt bắt đầu rỉ rả lan ra từ chuôi kiếm, chạy dọc theo sống lưỡi sắt tối màu, từ từ lấn át màu đen u uất như màn đêm mà thanh kiếm từng mang theo.
Ren siết chặt tay, toàn thân căng cứng trong tích tắc.
Không phải là một kỹ năng cậu đã làm chủ, nhưng cũng không còn là thứ xa lạ.
Ngay khi Golem vừa gượng dậy, chưa kịp xoay người sau đòn đánh phối hợp của Diavel, Lind và Shivata, Ren đã biến mất trong mắt mọi người, một tia sáng xẹt lên như một dòng chảy chớp nhoáng.
Rồi
Tiếng thép va chạm vang lên, lạnh lẽo, sắc như lưỡi dao lướt qua cổ họng trong đêm mưa.
Một âm thanh khô khốc, chát chúa, nhưng cũng như một tín hiệu, một cánh cửa vừa bị xuyên thủng, một khoảng trống vừa được mở ra giữa cơn ác mộng.
Khoảnh khắc tiếp theo, Ren đã ở phía sau tên kỵ sĩ đá.
Không ai kịp thấy cậu di chuyển, chỉ còn lại một vệt sáng kéo dài giữa không trung, nhòe mờ như dư ảnh của một cơn mưa sao băng vừa lướt qua màn đêm.
Nó chém ngang bóng tối, vẽ lên một đường nét đơn độc, rực rỡ, như thể ánh sáng cuối cùng vẫn còn chiến đấu trong vực thẳm tuyệt vọng.
Rồi.
"keng!
"Một vết cắt chéo hoàn hảo hiện ra trên lưng của Golem Sentinal, vị trí mà mọi người đều nghĩ là bất khả xâm phạm.
Phần giáp đá nơi đó vốn trơn láng, không có một khe hở nào, giờ đây lại bị tách ra như thể đã chờ đợi nhát kiếm đó từ lâu.
Ngay lập tức, nhát thứ hai vỡ tung như bong bóng, vạch thẳng lên ngực con quái vật, chính giữa mảnh giáp đã từng vỡ từ một đòn trước đó.
Lần này, thay vì chỉ làm nứt, đường kiếm của Ren xuyên thấu, tạo nên một khe cắt sâu, để lộ lớp đá bên trong đã bắt đầu mục rữa dưới áp lực.
Và rồi, nhát thứ ba, chuẩn xác đến tàn nhẫn, chém chếch lên từ hông, vượt qua phần cổ và dừng lại trên lớp mũ giáp dày cộp.
Một đường sáng xé lên như một nhát bút cuối cùng vẽ trọn vận mệnh, tách chiếc mũ khỏi lớp giáp cổ như thể đang mở toang lối đi đến trái tim kẻ thù.
Ren khựng lại.
Hơi thở cậu nghẹn lại trong lồng ngực, ngắn và rát như lửa đốt.
Phổi như bị bóp nghẹt bởi chính trọng lượng của thanh kiếm.
Ba nhát chém.
Trong chưa đầy một giây.
Một chuyển động liên hoàn, không một khoảng trống nào để điều chỉnh hay nghĩ ngợi.
Trong luyện tập, cậu có thể làm điều này từ từ, để lấy lại thăng bằng sau mỗi nhát kiếm, để kiểm tra góc độ ra đòn, để chuẩn bị cho cú tiếp theo.
Nhưng ở đây, giữa trận chiến, từng sinh mạng mỏng manh bị treo lên bởi cùng một sợi chỉ mảnh.
Ren không có quyền dừng lại.
Không có cơ hội thứ hai.
Không có thời gian để sợ hãi.
Ánh sáng nhạt vẫn còn rực trên lưỡi kiếm, nhưng đang dần tàn lụi, như chính sức lực còn lại trong cơ thể cậu.
Tuy nhiên, nó đã đủ.
Ba vết chém đó không chỉ dừng lại ở việc gây ra sát thương… chúng khơi lên những dòng năng lượng đỏ sậm đang từ từ rỉ ra từ các khe nứt, những hạt bụi Ruby, nhỏ li ti, lấp lánh giữa không trung như tro tàn của một ngọn núi lửa đang hấp hối.
Chúng bay lên chậm rãi, rồi tan biến, như những giọt máu của một linh hồn đang bị thương.
Golem Sentinal lảo đảo.
Từng bước chân nặng nề của nó dậm xuống đất khiến nền đá rung chuyển, nhưng không còn cứng rắn như trước nữa.
Trong đôi mắt không hồn là những vệt sáng đang chập chờn, mờ nhạt đi từng chút một.
Ren gục đầu xuống.
Tay cậu vẫn siết chặt lấy chuôi kiếm như một bản năng sinh tồn cuối cùng, không phải để tiếp tục chiến đấu, mà là để không sụp đổ hoàn toàn.
Các ngón tay run rẩy, căng cứng đến mức gần như tê liệt.
Mạch đập trong lòng bàn tay cậu vang lên từng hồi dồn dập, hỗn loạn như tiếng trống báo tử trong đầu.
Cả cơ thể cậu co giật nhẹ từng đợt vì chuột rút liên tục, cảm giác như từng sợi cơ bên trong đang gào thét, quặn lại, phản bội ý chí chiến đấu.
Đôi chân gần như khuỵu xuống, nhưng Ren cắn chặt răng, cố giữ bản thân đứng vững, ít nhất là đến khi trận chiến thực sự kết thúc.
Mắt cậu mờ dần.
Lúc đầu là nhòe đi vì hơi nước, những giọt nước mắt không biết là vì đau đớn, vì mệt mỏi, hay vì tức giận với chính mình.
Nhưng chúng không chảy xuống được.
Đôi mắt của cậu quá khô, quá nứt nẻ, như mặt đất đã bị thiêu cháy bởi một mùa hạn hán kéo dài.
Tầm nhìn vỡ vụn, chỉ còn lại những mảng sáng mờ nhòe như ký ức rối loạn.
Ren gần như không còn nhìn thấy gì phía trước, chỉ cảm nhận được hơi thở nóng rát của chính mình vang vọng trong lồng ngực.
‘Mình đã đi quá xa…’
Dòng suy nghĩ đó vang lên, không phải như lời trách móc, mà như một lời thú nhận, trầm lặng và yếu đuối đến đau lòng.
Kỹ năng đặc biệt này.
“Flowing Light Slash” là một vũ khí mà cậu chưa thể làm chủ.
Và việc cố gắng sử dụng nó trong một trận chiến thực sự.
là lựa chọn liều lĩnh đến ngu ngốc.
Nhưng cậu không còn lựa chọn nào khác.
Nếu không ra tay lúc đó, khoảnh khắc mong manh đó sẽ trôi qua.
Và rồi sẽ có người phải gánh chịu thay cho sự do dự của cậu.
Giờ đây, đứng giữa bầu không khí đặc quánh mùi bụi đá và máu ảo ảnh, Ren chẳng còn lại gì ngoài ý chí mong manh như sợi chỉ.
Một sợi chỉ đang bị kéo căng đến giới hạn cuối cùng, chỉ chờ một cơn gió nhẹ cũng đủ làm đứt.
‘Mình đã… thành công chưa?
’ Ren tự hỏi trong đầu khi cố gắng há miệng để hít thở, từng nhịp thở như cào xé cổ họng khô khốc của cậu.
‘Mình… đã làm được rồi… đúng chứ?
Câu hỏi ấy vang lên yếu ớt, như một lời cầu nguyện cuối cùng của một người sắp gục ngã.
Cậu không mong một ai trả lời, cũng chẳng có ai có thể trả lời.
Tất cả những gì Ren có thể dựa vào… là âm thanh.
Và âm thanh mà cậu nghe thấy…
Không phải là tiếng chuông chiến thắng.
Không phải là thông báo từ hệ thống.
Không phải là giọng nói quen thuộc của ai đó gọi tên cậu.
Mà là…Tiếng bước chân.
Nặng nề.
Đều đặn.
Vẫn tiếp tục… như thể cơn ác mộng vẫn chưa kết thúc.
Từng âm thanh dội xuống mặt đất như búa đóng vào lòng tin mỏng manh của Ren.
Một chút hy vọng vừa le lói, một chút niềm tin vừa vươn mình khỏi đống đổ nát trong tâm trí.
đã bị dập tắt.
Như một ngọn đèn dầu cạn kiệt bị hắt thẳng gáo nước lạnh, chỉ còn lại một làn khói mỏng manh quẩn quanh trong bóng tối.
Không có tiếng hệ thống thông báo.
Không có ánh sáng báo hiệu chiến thắng.
Không có gì cả… ngoài tiếng đá nặng nề nghiến vào đất và tiếng tim Ren đập dồn dập trong lồng ngực như một hồi chuông báo tử.
‘Nó… vẫn chưa gục…’
Cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng cậu, ngay cả khi toàn thân đã tê liệt vì đau đớn.
Nhưng ngay vào lúc này.
trước khi bóng tối trong tâm trí Ren kịp nuốt chửng mọi hy vọng còn sót lại, những tiếng bước chân khác vang lên.
Nhanh hơn.
Mạnh mẽ hơn.
Không phải của quái vật.
Là họ.
Một luồng gió lướt qua ngay bên cạnh cậu, kéo theo tiếng kim loại cắt gió sắc lạnh.
“Đòn của cậu mở được đường rồi, Ren!
” giọng Nautilus gào lên, như để giữ cậu tỉnh táo, cũng như xác nhận:
cậu đã không chiến đấu vô ích.
Ngay sau đó là ánh sáng lấp lóa từ kỹ năng của Shivata, dội thẳng vào phần ngực đang rạn nứt của Golem Sentinal.
Tấm khiên của Diavel một lần nữa tỏa sáng rực rỡ, va chạm với cú đập đang giáng xuống từ cánh tay khổng lồ của Golem Sentinal.
Ren ngẩng đầu lên.
Dù tầm nhìn vẫn mờ nhòe bởi mồ hôi và nước mắt, cậu vẫn thấy được những bóng người quen thuộc…
Đang chiến đấu vì một cơ hội mà chính cậu đã tạo ra.
Cậu chưa thể đứng dậy ngay lúc này.
Nhưng có lẽ…Không cần.
ít nhất là lúc này.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập