Ren im lặng trong giây lát, đôi mắt vẫn dõi theo Argo, người đang nhấp từng ngụm trà nóng, hơi nước bốc lên nhẹ nhàng trong không khí.
Mùi trà thanh mát hòa quyện với sữa tươi khiến cậu không khỏi cảm thấy khát, thậm chí còn có chút thèm thuồng.
Nhưng ngay lập tức, ý thức về tình hình tài chính hiện tại kéo cậu trở lại thực tế.
Không phải lúc để tiêu xài linh tinh đâu, cậu tự nhắc nhở mình.
Cậu hít một hơi thật sâu, rồi mới lên tiếng, giọng có chút ngập ngừng, như thể chưa chuẩn bị sẵn sàng để nhận câu trả lời.
“Vậy.
cô gọi tôi tới đây là có chuyện gì?
Argo thở dài, một tiếng thở nhẹ mà chẳng giấu được sự căng thẳng trong giọng nói của cô.
Cô không vội đáp ngay, mà ngập ngừng một chút, như thể không biết phải mở lời như thế nào cho đúng.
“Cậu cần phải tới đây.
” Cô bắt đầu, rồi dừng lại một thoáng, như muốn tìm từ ngữ thích hợp.
“Mê cung dẫn tới phòng của con trùm đầu tiên.
đã được khám phá gần một nửa rồi.
Dự kiến khoảng 2-3 ngày nữa.
những người chơi đầu tiên sẽ tìm thấy lối vào.
Lời nói của Argo dường như không chỉ đơn thuần là thông tin, mà còn chứa đựng sự lo lắng, sự cấp bách.
Cô không còn vẻ tươi vui, ngập tràn năng lượng như lúc trước nữa.
Khuôn mặt cô giờ đây nghiêm túc, đôi mắt ánh lên một chút lo lắng không thể che giấu.
“Chúng ta cần một chiến thắng, Ren ạ.
” Argo hạ giọng, ánh mắt cô dừng lại nơi đôi mắt của Ren như thể muốn đọc thấu tâm can cậu.
“Một chiến thắng tuyệt đối, trong lần chinh phạt đầu tiên.
Cô im lặng một chút, như muốn đảm bảo rằng mỗi từ cô nói đều tràn đầy sức nặng.
"Chỉ có như vậy.
mới giúp đỡ được nhiều người hơn.
Cậu có biết.
trong bản Beta, người ta chỉ cần hơn 1 tuần là đã phá đảo được tầng đầu tiên.
Nhưng ở đây, đã là 1 tháng rồi.
"Cô dừng lại, để những lời nói của mình vang vọng trong không gian yên tĩnh của quán trà.
Không cần phải nói thêm, cảm giác cấp bách và trách nhiệm dường như đã đầy ắp trong không khí, và Ren có thể cảm nhận rõ ràng rằng lần này sẽ không đơn giản như những nhiệm vụ trước.
“Thì.
Ren đáp lại, giọng điệu lạnh lùng không chút biểu cảm, khiến không khí giữa hai người trở nên căng thẳng.
Argo hơi giật mình, đôi mắt cô thoáng thay đổi, như nhận ra rằng mình đã nói điều gì đó sai, không đủ thuyết phục.
Nhưng trước khi cô kịp lên tiếng, Ren đã vội vàng điều chỉnh lại ngữ điệu, cố gắng không để câu nói của mình trở nên quá gay gắt.
“Một mình tôi.
thì cũng vô dụng.
” Ren nói, giọng vẫn giữ nguyên vẻ xa cách, nhưng rõ ràng có sự tự nhận thức trong đó.
“Có thêm tôi vào nhóm thì mọi thứ vẫn chỉ như vậy mà thôi.
Argo im lặng, mắt cô khẽ hạ xuống một chút, như thể những lời của Ren đã đánh vào điểm yếu mà cô không muốn thừa nhận.
Cô biết rằng mỗi người chơi đều có giới hạn của mình, và đôi khi, không phải ai cũng có thể làm nên điều kỳ diệu một mình.
Nhưng cô không thể để Ren rút lui như vậy.
"Ren.
.."
Cô bắt đầu, giọng nhẹ nhàng hơn,
"Chúng ta đều có điểm yếu, nhưng cùng nhau, có thể làm được nhiều thứ.
Cậu không phải là kẻ vô dụng.
Và tôi cần cậu.
"Cô không nói thẳng ra, nhưng những từ đó như một lời mời gọi, một lời thuyết phục ngầm.
“Gần 600 người chơi đã bỏ mạng.
” giọng Argo nhẹ như một lời thì thầm, như thể cô đang nói với chính mình hơn là với Ren.
Cô không thể giấu nổi sự mệt mỏi trong mắt, dù cố gắng không để nó lộ rõ.
Những ngày qua, cô đã làm tất cả những gì có thể, đã cố gắng hết sức để giảm thiểu mọi thiệt hại, nhưng tất cả những nỗ lực ấy dường như không đủ.
Ren cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng khi nghe con số ấy.
Gần 600 người.
Một con số khủng khiếp.
Mỗi cái chết là một câu chuyện chưa kể, một con người không bao giờ trở lại.
Có những người ngã xuống vì sự bất cẩn, có người liều lĩnh, và cũng có những người.
chỉ vì không tin vào những lời cảnh báo của Kayaba, không tin rằng họ đang sống trong một thế giới mà cái chết thực sự có nghĩa.
Gần 600.
cậu cố gắng tưởng tượng ra, nhưng không thể nào hình dung nổi.
Đó là một con số quá lớn, đủ để lấp đầy cả một sân vận động cỡ trung bình.
Nó như một tảng đá nặng nề đè lên lồng ngực, khiến Ren cảm thấy mình bị mắc kẹt, như bị trói buộc trong cái không gian này.
Lưng cậu dính chặt vào ghế, cơ thể cứng đờ như thể muốn thoát khỏi cảm giác nặng nề ấy.
Nhưng dù có cố gắng đến đâu, cậu không thể trốn tránh được sự thật:
trong con số ấy, có những người đã chết vì sự tham gia.
của cậu.
Không phải tất cả, nhưng một vài trong số họ có liên quan đến những quyết định mà cậu đã đưa ra.
Ren khẽ nghiến chặt răng, một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng.
Cảm giác tội lỗi, cảm giác bất lực.
“Tôi.
Giọng cậu nhỏ đến mức khó nhận ra, như thể chính Ren cũng không muốn nghe thấy chính mình nói ra điều đó.
Argo nhận thấy sự thay đổi trong không khí.
Cô ngừng lại một chút, đôi mắt vẫn đắm chìm trong suy nghĩ, nhưng dưới những vầng thâm mệt mỏi ấy, là một sự kiên quyết không thể che giấu.
Cô nhìn Ren một cách chân thành, như thể muốn thấu hiểu nỗi đau mà cậu đang mang.
“Không chỉ một mình cậu đâu, Ren.
” Argo nói, và lần này giọng cô ấm áp hơn, có chút an ủi.
Cô thấy rõ sự căng thẳng trên gương mặt cậu, nhưng cô cũng biết cậu không phải người duy nhất cảm thấy như vậy.
"Tôi sẽ nhờ thêm cả những người chơi giỏi khác nữa.
Tin tôi đi.
"Những lời này không phải là một lời hứa suông.
Argo không chỉ nói để xoa dịu tâm lý Ren, mà thật sự cô đã tính toán, đã chuẩn bị cho những gì sắp tới.
Cô biết rằng chiến thắng không thể đến từ một mình Ren, mà là từ sự hợp tác của tất cả những người chơi giỏi, những người đủ mạnh mẽ để vượt qua những thử thách phía trước.
Cô chỉ cần Ren chấp nhận.
chỉ cần cậu gật đầu, thì khả năng chiến thắng sẽ tăng lên đáng kể.
Dù thường hay chê bai hay buông lời trêu chọc về khả năng chiến đấu của Ren, nhưng tận sâu trong lòng, Argo hiểu rõ.
cậu không phải một người chơi tầm thường.
Không phải người giỏi nhất mà cô từng thấy, nhưng cũng đủ giỏi để khiến cô phải nhìn lại, phải thừa nhận sự trưởng thành sau từng lần gặp lại.
Ren là kiểu người không ồn ào, không khoe khoang, nhưng lặng lẽ trở nên mạnh mẽ đến đáng ngạc nhiên.
‘Nếu có thêm Ren trong nhóm chinh phạt.
’ Argo tự nhủ, mắt khẽ lướt qua gương mặt khuất sau lớp mũ trùm của cậu.
Cô không thể tự dối lòng.
Dù không muốn thừa nhận, nhưng sự thật vẫn cứ rõ ràng như ánh sáng ban ngày, nhóm chinh phạt đầu tiên, nhóm mở đường cho toàn bộ phần còn lại của trò chơi.
chắc chắn sẽ không đủ người.
Họ thiếu nhân lực, thiếu niềm tin, thiếu cả những cái gật đầu đúng lúc như Ren.
Họ sẽ phải chiến đấu với quân số ít hơn.
Điều đó đồng nghĩa với việc mỗi người sẽ gánh trên vai một phần rủi ro nhiều hơn, sẽ có những mất mát mà không ai muốn thấy.
Vì vậy, Argo nhìn Ren, lần này không còn là ánh mắt của một người thu thập thông tin, hay một người trêu chọc đơn thuần.
Mà là ánh mắt của một người tin tưởng, một người đang gửi gắm hy vọng vào kẻ đối diện, dù biết rằng, có thể, người đó cũng đang mang theo những vết nứt của riêng mình.
“.
Tôi không thể làm được chuyện này một mình đâu, Ren.
” Cô không nói to, nhưng từng chữ rơi ra đều rõ ràng như thể đâm thẳng vào sự im lặng giữa hai người.
“Vậy Kibou thì sao?
Nếu có anh ta.
chắc nhóm chinh phạt sẽ được thành lập đầy đủ hơn chứ?
Ren cất tiếng, như thể đọc được dòng suy nghĩ thầm lặng trong đôi mắt của Argo.
Cô hơi sững lại, rồi khẽ bật cười, một tiếng cười ngắn như thể đang trút đi phần nào căng thẳng trong lồng ngực.
“Con khỉ đó à.
giọng Argo chùng xuống, pha chút bất lực xen lẫn tin tưởng.
“Cậu yên tâm đi.
Anh ta chắc chắn sẽ tham gia.
Cô đặt ly trà xuống bàn, đầu ngón tay mân mê theo vành cốc.
“Chỉ là.
công việc ở Thị trấn Khởi Đầu vẫn chưa hoàn thành hết.
Kibou đang cố giữ cho hệ thống phân phối tài nguyên hoạt động ổn định.
Anh ta là người hiểu rõ:
nếu không giữ vững được hậu phương, tiền tuyến sẽ sụp đổ nhanh hơn chúng ta tưởng.
Ánh mắt Argo lướt qua khung cửa kính phía sau Ren, nơi những mái nhà phủ đầy đá xám nối dài giữa ánh nắng nhạt của buổi chiều.
Cô không giấu được nét trầm tư trong giọng nói:
“Nhưng dù là Kibou.
hay bất kỳ ai khác, cũng không thể thay thế được từng cá nhân đang ngồi ở đây.
Tôi cần cậu, Ren.
Cô ngẩng đầu lên, ánh nhìn một lần nữa chạm vào cậu, kiên định và thẳng thắn.
“Chúng tôi.
cần cậu.
Ren do dự một chút.
Một hơi thở dài lặng lẽ thoát ra nơi khóe môi.
Cậu không muốn gặp lại vài người.
Những gương mặt ấy.
những giọng nói ấy.
nếu chấp nhận tham gia nhóm chinh phạt đầu tiên, chắc chắn sẽ không thể tránh khỏi việc phải đối mặt với họ.
Cảm giác như một vết sẹo cũ vừa nhói lên dưới lớp băng mỏng mà cậu đã cẩn thận dựng lên.
Nhưng rồi.
ánh mắt kia.
Đôi mắt nâu sáng, long lanh đến vô lý như thể sắp rơi nước của Argo, ánh nhìn vừa như van nài, vừa như trách móc, lại vừa như.
một con mèo nhỏ bị bỏ đói.
Ren thầm nguyền rủa bản thân vì dễ mềm lòng.
Được
Chiếc mũ trùm đầu của áo choàng bạc khẽ rung lên, rồi dựng đứng, như thể hai cái tai mèo vừa bật dậy từ một giấc mơ đẹp.
Argo nheo mắt, nghiêng đầu nhìn Ren với vẻ ngờ vực đáng yêu một cách nguy hiểm.
“Thật sao?
Ren khẽ gật đầu, chẳng buồn lên tiếng.
Một hành động nhỏ, đủ khiến Argo như biến thành một cơn bão nhỏ đang nén lại trong cái ghế gỗ cũ kỹ.
“Thấy chưa!
Tôi đã nói rồi mà, cậu sẽ phải ở lại đây khá lâu!
Cô bật dậy, vui mừng đến mức gần như muốn đập tay xuống bàn.
Đôi mắt sáng như sao trời.
Ren nhướng mày.
“…Cái đó cũng tính hả?
“Chứ sao!
Một lời hứa là một lời hứa!
Cô cười toe, còn Ren chỉ biết thở ra nhè nhẹ, nhìn ly nước miễn phí của mình, cậu ước mình đã gọi một tách trà hay gì đó.
Chắc ít ra cũng ấm được cái bụng.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập