Ren bước theo sau, ánh mắt vô thức dõi theo từng bước chân của Lisbeth, cô gái có mái tóc hồng cắt ngắn và lưng đeo theo một chiếc búa trông có phần lạc điệu giữa khu chợ ồn ào.
Cô dẫn cậu đến sạp hàng nhỏ của mình, nằm khuất gần một góc giao nhau giữa hai dãy phố.
Dù chưa từng học qua kỹ năng buôn bán, cũng chẳng hứng thú với chuyện kinh doanh, Ren vẫn không khỏi thắc mắc.
Cậu không hiểu vì sao Lisbeth lại chọn dựng sạp ở ngay cạnh một tiệm rèn lớn, nơi ánh lửa hừng hực từ lò nung chính chẳng khác gì một lời tuyên bố quyền lực .
"Đây là lãnh địa của thợ rèn chuyên nghiệp.
"Cạnh tranh quá rõ ràng.
Áp lực thì đè nặng.
Chọn một vị trí như thế chẳng khác nào tự rút ngắn hơi thở của chính mình.
Chẳng phải ở đâu đó khác sẽ dễ thở hơn sao?
Một góc vắng nhưng không bị lấn át, hoặc ít nhất… không phải ở đây.
Sạp của Lisbeth nhỏ, thậm chí có thể gọi là thô sơ.
Cô tận dụng mái hiên thấp của một tòa nhà cũ để che nắng, che gió, mảnh vải bạt mỏng buộc tạm lên vài thanh gỗ mục để chống đỡ.
Bên dưới là chiếc đe sắt đã mòn một góc, đặt kế bên một bếp lò nhỏ bằng đá được di chuyển bằng bánh xe gỗ.
Một vài dụng cụ lặt vặt như búa, kềm, dũa rải rác quanh đó, phần lớn đều cũ và được vá víu lại bằng dây vải.
Tất cả.
nhìn chẳng khác gì một trạm rèn lưu động của một kẻ lang thang vừa đặt chân đến thị trấn.
Nhưng chính cô từng nói, với Ren và vài khách hiếm hoi khác, rằng đây là tất cả những gì cô có.
Cả gia tài, không hơn không kém.
Một khởi đầu bé nhỏ, đầy khuyết điểm, nhưng không thiếu quyết tâm.
Ren đứng lặng, ánh mắt lướt qua từng vật dụng quen thuộc.
Dưới ánh hoàng hôn, sạp rèn ấy như một mảnh vụn cô độc giữa chợ đông, nhưng lại mang một thứ gì đó rất thật.
rất người.
Lisbeth bắt đầu công việc của mình với một sự tập trung kỳ lạ.
Bàn tay cầm búa thoáng run nhẹ khi cô đặt thanh kiếm lên đe, nhưng ngay sau đó, từng nhịp rèn vang lên.
cạch, cạch, cạch.
đều đặn và vững vàng.
So với hình ảnh lóng ngóng trong trí nhớ của Ren, khi cô từng đánh lệch vài lần khiến lưỡi kiếm cậu gần như cong mất, thì giờ đây, động tác ấy đã mang theo một nhịp điệu nhất định.
Vẫn chưa thể gọi là thành thạo, nhưng rõ ràng đã có một bước tiến dài.
Ren đứng im, tay nắm hờ lấy vỏ kiếm ở thắt lưng.
Cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ dõi theo cô gái đang làm việc trong ánh sáng bập bùng của bếp lò nhỏ.
Lisbeth ngẩng lên, như thể bắt gặp được ánh nhìn đó, rồi nở một nụ cười nhẹ pha chút tự mãn.
“Thấy chứ?
Cô hất nhẹ cằm, giọng mang theo một chút kiêu hãnh “Tôi đã cải thiện nhiều rồi đấy.
Cô lại cúi xuống, tiếp tục công việc, từng đòn búa nện xuống mặt kim loại kêu vang khô khốc nhưng đầy nhịp nhàng.
Giọng cô vang lên giữa âm thanh đó, đều đều như một dòng chảy nhỏ tách khỏi tiếng ồn của khu chợ.
“Gần đây cũng khá hơn.
Có nhiều người đến… nhờ tôi sửa trang bị.
Cảm giác giống như cuối cùng tôi cũng được công nhận, dù chỉ một chút.
Lisbeth cười khẽ, vừa làm vừa nói, đôi mắt không rời khỏi phần chuôi kiếm đang được gắn lại.
“Có một người đầu tiên khiến tôi suýt đập lệch nhịp.
một cô gái xinh lắm, cực kỳ xinh.
Nhưng kiểu xinh đó… gần như không phân biệt nổi là nam hay nữ.
Mái tóc ngắn, dáng người thon, kiểu tomboy ấy… Tôi đã ngẩn ra nhìn mất vài giây.
Cô bật cười thành tiếng, giọng mang chút bối rối.
“Tôi thề là tôi đã hy vọng đó là một cậu trai.
Nhưng cuối cùng cô ấy xác nhận mình là con gái.
Thật tiếc…”
Ren nhíu mày nhẹ, nhưng không chen vào.
Lisbeth vẫn tiếp tục.
“Rồi lại có một người khác… cũng là con gái.
Mái tóc dài màu hạt dẻ, suôn mượt như tơ.
Gương mặt đẹp đến mức khiến người ta thấy hơi… tự ti.
Nhưng cô ấy trông.
cô đơn, kiểu người chỉ nói khi cần, ánh mắt cứ nhìn xa xăm…”
Cô ngừng lại vài giây, như đang nhớ lại điều gì đó, rồi khẽ lẩm bẩm:
“Tôi hy vọng là cô ấy ổn.
Tiếng búa ngưng một thoáng rồi lại tiếp tục.
Cô dường như không chỉ đang kể chuyện mà còn đang lấp đầy một khoảng trống nào đó trong lòng mình.
“À, còn có một nhóm người chơi nữa, mới đến đây hôm qua.
Ồn ào, náo nhiệt, nhưng mà.
họ trông có vẻ khá mạnh.
Không giống những người mới tập tành đâu.
Có lẽ họ từ một thị trấn khác chuyển đến.
Ren hơi nghiêng đầu.
Những cái tên, những hình bóng mà Lisbeth kể… dường như không phải ngẫu nhiên.
Có vài hình ảnh khiến cậu thấy quen, quá quen, nhưng cậu không chắc có muốn xác nhận hay không.
Cuối cùng, Ren rời khỏi sạp rèn của Lisbeth với một cảm giác nhẹ nhõm rõ rệt.
Cậu liếc nhìn thanh kiếm trên tay, không có dấu hiệu tổn hại nào, độ bền vẫn nguyên vẹn.
Một thành công nhỏ, nhưng cũng đủ khiến lòng cậu thở phào.
‘Có lẽ… mình nên ghé lại đây thêm một lần nữa.
Khi có dịp.
Ren tự nhủ, bước chân cậu bắt đầu chậm rãi lướt qua con phố rực ánh hoàng hôn.
Cảnh vật xung quanh dần trở nên quen thuộc:
những tiệm buôn đóng cửa sớm, tiếng nói cười của người chơi vọng từ các quán trọ, ánh đèn lồng vàng nhạt treo hắt bên hiên.
Cậu rẽ vào con hẻm nhỏ bên cạnh, lối đi hẹp dẫn vòng qua quán bar Iron Dagger, nơi thường xuyên vang lên tiếng ly tách va chạm và tiếng cười ồn ào.
Ren chẳng mấy khi ghé vào đó, nhưng lối này lại là con đường tắt dẫn về nơi cậu gọi là
"nhà"
những ngày gần đây.
Resting Willow.
Một quán trọ khiêm tốn nằm khuất giữa các dãy nhà gỗ cũ kỹ.
Cậu đã thuê phòng ở đây từ ba, có lẽ là bốn ngày trước, thời điểm mới đặt chân đến khu vực này, khi trong túi chỉ còn lác đác vài đồng Cor.
Giờ đây, sau vài chuyến săn trong mê cung và một ít may mắn, tiền bạc không còn là vấn đề nữa.
Cậu hoàn toàn có thể chọn một nơi xa hoa hơn, ấm áp hơn, có cả nhà tắm riêng hay dịch vụ giặt đồ tận tay.
Nhưng Ren vẫn quay về đây, đêm nào cũng vậy.
Không phải vì giá rẻ.
Cũng không phải vì tiện đường.
Mà vì cảm giác bình yên mà nơi này mang lại, một thứ gì đó không có trong những nhà trọ đắt tiền hào nhoáng, nơi người người ra vào không ngớt và mọi thứ đều như một phần của trò chơi.
Ở Resting Willow, mọi thứ.
thật hơn.
Cánh cửa gỗ kẽo kẹt mở ra, kéo theo mùi thơm ấm nóng lan ra từ căn bếp nhỏ phía sau quầy tiếp tân.
Mùi đặc trưng, món hầm đã trở thành biểu tượng của nơi này.
Sau quầy, ông lão chủ quán trọ đang lúi húi dọn bàn, khuấy nồi hầm to tướng mà ông vẫn luôn tự hào giới thiệu với mọi người như
"bí kíp gia truyền"
Ren đã nghe câu chuyện đó ít nhất bốn lần, mỗi lần đều giống nhau, và đều kết thúc bằng một nụ cười lúng túng của ông cụ khi nhận ra mình lại kể lặp.
Cậu đã ăn món hầm này suốt mấy ngày nay.
Đôi khi đổi vị một chút, nhưng kỳ lạ là chưa lần nào thấy ngán.
Ren bước tới, ngó vào căn bếp nhỏ, và lên tiếng:
“Cho cháu một… không, hai suất ạ.
Giọng cậu nhẹ, gần như lẫn trong mùi thịt hầm và hương gia vị, nhưng vẫn đủ khiến ông chủ ngoái lại, gật gù.
Ren khẽ cúi đầu, một nụ cười thoáng hiện sau chiếc mũ trùm, nụ cười mà không ai thấy, nhưng chính cậu cũng không ngờ mình vẫn giữ được.
Bữa tối diễn ra yên ả như mọi khi.
Ren ngồi một mình ở chiếc bàn gỗ sát góc tường, nơi ánh đèn lồng treo thấp tỏa ra thứ ánh sáng vàng dịu như tan chảy vào những vết xước trên mặt bàn cũ.
Món hầm vẫn nóng hổi, nghi ngút khói, hương thơm lan khắp căn phòng nhỏ, lấn át cả tiếng gió xào xạc ngoài khung cửa sổ mở hé.
Cậu ăn chậm, từng muỗng một, như thể muốn kéo dài khoảnh khắc đơn giản này thêm chút nữa.
Không ai làm phiền.
Không có tiếng gọi tên.
Không có nhiệm vụ, không có nhóm chiến đấu, không có ánh mắt dò xét.
Chỉ là một bữa tối, giữa một quán trọ cũ kỹ, nơi mọi thứ dường như ngưng đọng khỏi thế giới sục sôi ngoài kia.
Nó khiến cậu nhớ về những ngày trong thế giới thực.
Những bữa ăn đơn giản, ngồi một mình trước bàn ăn lạnh ngắt.
Không ai nói chuyện.
Không ai hỏi han.
Chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc và ánh đèn tuýp nhấp nháy khi sắp hỏng.
Một mình dùng bữa.
Một mình nghỉ ngơi.
Một mình bước qua ngày dài nối tiếp ngày dài.
Ở đây.
cũng vậy.
Cũng một mình.
Vẫn là chiếc bàn đơn độc trong góc phòng trọ.
Vẫn là giường ngủ cũ kỹ không ai chung chăn.
Không có bạn bè, không có lời gọi “về thôi” không ai đợi.
Và thế nhưng.
Có điều gì đó rất khác.
Có lẽ là vì không gian này, thế giới ảo mà thật hơn bất cứ điều gì cậu từng biết.
Có lẽ là vì những người cậu từng gặp.
Những ánh mắt lướt qua, những câu nói ngập ngừng, những người đã đi qua cậu.
hoặc đang ở đâu đó rất gần.
Có thể là vì cảm giác.
dù cô đơn, nhưng không bị bỏ lại.
Ren không gọi tên nó.
Không cố hiểu.
Cậu chỉ biết rằng nó tồn tại.
Một điều gì đó khiến nỗi cô độc này nhẹ hơn, khiến bữa tối tuy vắng người nhưng không còn hoàn toàn trống rỗng.
Có lẽ vì một lời xin lỗi bất ngờ từ Lisbeth, hay hình ảnh mái tóc hạt dẻ lướt qua trong câu chuyện bâng quơ nào đó.
Hoặc chỉ đơn giản.
là vì ở đây, dù không có ai bên cạnh, nhưng cậu không còn cảm thấy vô hình.
Ren khẽ thở ra, chậm và sâu.
Khi chiếc bát thứ hai trống trơn, Ren đặt muỗng xuống, gật đầu cảm ơn ông chủ quán đang rửa chén sau quầy.
Ông cụ chỉ mỉm cười, không nói gì, như đã quen với sự im lặng cố hữu của cậu thanh niên đội mũ trùm ấy.
Ren rời bàn, bước lên cầu thang gỗ dẫn về phòng của mình ở tầng hai.
Tiếng chân cậu vang nhẹ trên từng bậc, cót két, cót két, âm thanh khô khốc nhưng thân thuộc.
Căn phòng không lớn, chỉ vừa đủ cho một chiếc giường, một cái bàn nhỏ và khung cửa sổ nhìn ra con hẻm sau nhà.
Gió đêm lùa vào, mang theo chút hương cây cỏ từ phía ngoài bức tường thành.
Ren ngồi xuống mép giường, tháo bao kiếm và gác nó vào góc phòng.
Cậu nhìn nó vài giây, như để chắc chắn rằng hôm nay, mọi thứ vẫn nguyên vẹn.
Rồi cậu tựa lưng vào gối, thả người xuống lớp đệm mỏng nhưng ấm, kéo tấm chăn mỏng lên ngang ngực.
Không mộng mị.
Không suy nghĩ.
Chỉ là.
mệt.
Và yên tĩnh.
Ánh trăng len qua khe cửa sổ, vẽ một vệt sáng nhạt trên sàn gỗ.
Ren khẽ nhắm mắt lại.
Một ngày nữa lại khép lại.
Một ngày không có gì đặc biệt, nhưng với cậu, thế là đủ.
Trong thế giới này, đôi khi, chỉ cần một nơi để ngủ yên cũng đã là một điều xa xỉ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập