Khi ánh nắng đầu tiên len qua khung cửa sổ, nó trải xuống khuôn mặt Ren một lớp sáng mỏng manh như sương mai, dịu dàng mà không đánh thức, chỉ lặng lẽ báo hiệu rằng một ngày mới đã bắt đầu.
Cậu vẫn còn vùi mình trong chăn, nửa tỉnh nửa mê, như thể đang lắng nghe một cuộc tranh luận thầm lặng giữa chiếc giường mềm mại và lý trí đang thì thầm nhắc nhở về bổn phận.
Cuối cùng, sau vài lần trở mình và thở dài, Ren cũng hé mắt.
Mi mắt nặng trĩu như chưa chịu tha cho cậu vì những giờ ngủ bị cắt xén.
Thứ đầu tiên đập vào mắt cậu là một mớ tóc đen, dài quá mức cần thiết, rối tung và không theo bất kỳ quy luật nào.
Mái tóc wolf-cut mà cậu từng nghĩ sẽ trông
"ngầu"
giờ đây chỉ khiến cậu trông như vừa bò ra từ một bụi cỏ sau một đêm mưa.
“Đáng lẽ mình nên cắt sạch nó đi.
trước khi bước vào đây.
Ren đưa tay vuốt qua tóc, cố gắng sắp xếp lại đống hỗn độn đó thành một thứ gì đó chấp nhận được.
Nhưng mọi nỗ lực chỉ dừng lại ở mức làm cho nó.
bớt hoang dại.
Đáng nói là từ ngày cậu đặt chân vào thế giới này, tóc của cậu không dài thêm lấy một phân.
Như thể thời gian ở đây không thực sự vận hành theo cách nó vẫn làm ngoài đời.
Ban đầu, cậu để tóc dài đơn giản vì nghĩ nó tiết kiệm, không phải bỏ tiền ra tiệm cắt tóc, không phải lãng phí thời gian cho một kiểu đầu mà vài ngày sau cũng sẽ trở nên tầm thường.
Chỉ cần một cái kéo và một tấm gương là đủ.
Cũng có lúc cậu thuyết phục bản thân bằng lý do thực tế hơn.
Tóc dài sẽ giúp đôi tai không bị buốt khi đông đến, và che bớt ánh nắng chói chang giữa hè.
Một lớp chắn đơn giản nhưng hiệu quả, nhất là trong một thế giới nơi cái nắng gay gắt đôi khi không chỉ làm da rát bỏng, mà còn có thể khiến cậu choáng váng nếu không cẩn thận.
Tin đi, việc cảm nắng hay sốc nhiệt không vui chút nào.
Và không ai muốn ngất xỉu khi đang vật lộn với công việc tay chân.
Ren mở hệ thống cá nhân theo một nhịp điệu quen thuộc, ngón tay lướt qua giao diện trong suốt với một sự chính xác vô thức, như thể cơ thể đã thuộc lòng trình tự ấy sau hàng trăm lần lặp lại.
Cậu trang bị lại mọi thứ:
giáp, vũ khí, và chiếc áo choàng đã cùng mình qua bao trận chiến.
Chuyển động của cậu không vội vã.
Không có sự háo hức, cũng chẳng có vẻ cấp bách.
Chỉ là một sự đều đặn, trật tự, như cách người ta pha một tách trà vào sáng sớm.
Hôm nay.
Ren quyết định sẽ nghỉ.
Không mê cung.
Không bãi săn.
Không tiếng gầm gừ của lũ quái vật lẩn khuất trong bóng tối.
Không những chuỗi combo dài đến kiệt sức hay tiếng kim loại va vào nhau đến nhức đầu.
‘Đừng nhắc đến việc đi săn hay cày quái vật trong mê cung hôm nay.
’ Cậu nhấn mạnh câu đó trong đầu, như thể để khẳng định rõ ràng với chính mình.
Rời khỏi phòng trọ, Ren bước chậm rãi trên hành lang gỗ cũ kỹ, đôi giày da tạo nên những tiếng kêu lụp cụp đều đặn trên sàn, nhịp điệu bình yên đến lạ.
Không ai gọi cậu lại.
Không tin nhắn khẩn.
Không ai cần cậu cho một nhiệm vụ hay kế hoạch lớn nào.
Xuống tầng trệt, Ren chọn lại góc bàn quen thuộc, chiếc bàn gần cửa sổ, nơi ánh sáng sớm len qua tấm kính và nhuộm màu vàng nhẹ lên mặt bàn gỗ đã trầy xước theo năm tháng.
Cậu ngồi xuống, không gọi món vội.
Chỉ ngồi đó, để cơ thể mình hòa vào nhịp sống chậm rãi của buổi sáng, cái buổi sáng mà mọi người vẫn còn ngái ngủ, tiệm ăn vẫn còn thưa khách, và gió bên ngoài vẫn còn chút se lạnh.
Khi bữa sáng được dọn ra, đơn giản thôi, vài lát bánh mì nướng và súp nóng, Ren bắt đầu ăn trong im lặng.
Không vội.
Không nghĩ đến những điểm kinh nghiệm, tỉ lệ rơi vật phẩm, hay những chỉ số thống kê.
Ánh mắt cậu dừng lại ở khung cửa sổ, nhìn ra ngoài.
Không rõ là đang quan sát hay đang mải mê đắm chìm trong một suy nghĩ xa xôi nào đó.
Có thể là về một ngày đã qua.
Có thể là về những người đã rời đi.
Hoặc đơn giản, là đang để cho tâm trí trôi dạt một chút, trước khi lại tiếp tục làm một phần của thế giới không bao giờ ngừng chuyển động này.
Bỗng ánh mắt của cậu khựng lại, vô thức dừng trên con số nhỏ gọn ở góc giao diện hệ thống.
9:
03
Ngày 03 tháng 12
Ren chớp mắt, thoáng bối rối.
Cậu không ngờ mình đã ngồi đó lâu đến vậy, không làm gì ngoài ăn, nhìn ra cửa sổ và để tâm trí trôi nổi trong khoảng trống yên lặng.
Một tiếng thở dài nhẹ, gần như không nghe thấy, thoát ra từ khóe môi cậu.
Ren đứng dậy, gấp gọn chiếc khăn ăn, thu dọn lại vài món đồ vụn vặt để lại trên bàn, không vì trách nhiệm, chỉ là thói quen từ một thời chưa xa.
Rời khỏi quán trọ, cậu không có điểm đến cụ thể.
Không phải một khu luyện tập, không phải cửa hàng nâng cấp trang bị, càng không phải lối vào mê cung.
Ren chỉ.
đi.
Cứ thế mà bước, không mục tiêu.
Đôi giày cậu vang lên tiếng lạo xạo nhẹ nhàng trên nền đường lát đá.
Những viên gạch đã mòn theo thời gian, gợi nên một cảm giác cũ kỹ và thân quen, như thể thành phố này đã ở đó rất lâu, trước cả khi trò chơi bắt đầu.
Cậu thích gọi nơi này là thành phố hơn là một thị trấn, vì quy mô của nó cũng phải ngang ngửa với một thành phố nhỏ.
cậu đoán vậy, dù chưa từng rời khỏi thành phố của mình bao giờ.
Ren vòng qua vài đài phun nước, nơi trẻ em NPC đang chơi đùa dưới làn nước bắn tung tóe, ánh sáng chiếu xuyên qua tạo nên những quầng sáng nhỏ giữa không trung.
Tiếng cười đan xen với tiếng nước chảy, nhưng với Ren, tất cả như bị lọc qua một lớp kính mờ.
Cậu không dừng lại ở đâu quá lâu.
Mắt nhìn mọi thứ, nhưng lại như không nhìn gì cả.
Những mái nhà ngói đỏ, những ban công đầy hoa, cửa hàng treo bảng hiệu gỗ lung lay trong gió, tất cả trở thành một dòng chảy hình ảnh nhẹ nhàng lướt qua cậu, như khung cảnh được vẽ ra cho một người đang tạm lánh khỏi chiến trường.
Ren không vội vã.
Cậu cũng chẳng trốn chạy điều gì.
Chỉ đơn giản là để đôi chân quyết định hướng đi, và để tâm trí được trôi nổi giữa thành phố vẫn còn thở đều đặn, bất chấp những cuộc chiến vẫn đang chờ ngoài rìa mê cung.
Khi mặt trời đã lên cao và ánh nắng bắt đầu nhuộm vàng những góc phố, Ren dừng chân ở một khoảng sân nhỏ gần quảng trường, nơi có một tán cây rộng vươn mình che bóng mát xuống một băng ghế gỗ cũ kỹ.
Không gian ấy yên tĩnh đến lạ, dù chỉ cách con đường chính vài bước chân.
Tiếng ồn của người qua lại, tiếng rao hàng, tiếng kim loại va chạm từ tiệm rèn gần đó, tất cả đều bị giữ lại phía sau, như thể tán cây này là một bức tường vô hình ngăn cách Ren khỏi nhịp sống xô bồ của thị trấn.
Cậu ngồi xuống, đặt món ăn vừa mua từ một quầy hàng ven đường lên lòng mình.
Một chiếc bánh mì kẹp thịt nướng, đơn giản nhưng thơm lừng, với mùi sốt đặc trưng và phần nhân được nướng vừa tới, còn âm ấm trong lớp giấy gói.
Mấy ngày gần đây, Ren cứ tìm đến món này như một sự lặp lại quen thuộc.
Có lẽ vì hương vị đậm đà của nó khiến cậu cảm thấy dễ chịu hơn, hoặc cũng có thể chỉ vì.
cậu cần một thứ gì đó ổn định giữa những thứ không ngừng thay đổi.
Ren cắn một miếng, nhai chậm rãi, để vị mặn ngọt đan xen lan khắp đầu lưỡi.
Không nói, không nghĩ, không lo lắng về điểm kinh nghiệm hay chiến lược chiến đấu tiếp theo.
Chỉ có bóng râm dịu nhẹ, một chút gió lướt qua mái tóc rối, và tiếng chim đâu đó trên cao, từng chút một, như mảnh ghép của một giấc mơ bình yên.
Vài vụn bánh rơi xuống đùi áo, cậu không buồn phủi đi.
Mắt vẫn dõi ra xa, nơi ánh nắng lọt qua kẽ lá tạo nên những vệt sáng đung đưa theo nhịp gió.
Một ngày như hôm nay, hiếm hoi, lặng lẽ, và.
không đáng quên.
Nhưng rồi.
như một quy luật bất thành văn của thế giới này, sự yên ả cũng chẳng thể kéo dài quá lâu.
Vào buổi chiều, khi bóng nắng đã nghiêng và tán cây không còn che nổi hết ánh sáng chói chang, một thông báo đột ngột bật ra từ hệ thống, cắt ngang dòng suy nghĩ lửng lơ của Ren.
Không, chính xác hơn… đó là một tin nhắn.
Một ô thoại đơn giản hiện lên giữa không gian trong suốt của HUD, như một cú giật nhẹ vào thực tại, khiến người ta dù không muốn cũng phải ngoái lại nhìn.
Không âm thanh thông báo ồn ào, không chớp sáng rực rỡ, nhưng vẫn đủ để tạo nên một nhịp bước hụt trong trái tim người đang mải theo đuổi sự tĩnh lặng.
Ren khẽ cau mày.
Cậu không muốn đọc nó.
Thực sự, cậu chỉ muốn bỏ qua, để mặc tin nhắn kia trôi vào quên lãng cùng vô số thông báo vô ích khác.
Nhưng Ren biết rõ.
cậu không có nhiều người trong danh sách bạn bè của mình.
Và những người có tên trong đó, nếu gửi tin, thì chắc chắn không phải chuyện nhỏ.
Hơn nữa.
gửi tin nhắn còn yêu cầu vật trung gian, giá cả không phải là rẻ, nếu không cần thiết sẽ chẳng ai gửi một vài tin nhắn trêu trọc phí thời gian.
Cậu thở dài, ánh mắt dán vào ô thoại một lúc lâu, như thể đang cân nhắc có nên mở nó ra hay không, rồi cuối cùng cũng vuốt ngón tay, để dòng chữ bên trong hiện rõ:
[Chào, Argo đây.
[Cậu cần tới quảng trường thị trấn gấp.
[Phòng của con trùm tầng đầu tiên đã được tìm thấy.
[Một cuộc họp khẩn cấp sắp diễn ra, đừng quên rằng cậu đã đồng ý.
[Không có mặt ngay là tôi sẽ tăng giá tiền lên gấp đôi.
Ren nhìn chằm chằm vào dòng cuối cùng, nửa như lời đe dọa, nửa như một cú huých vai quen thuộc của ai đó đã biết rõ cậu đủ lâu để không cần dùng lời khách sáo.
Cậu khẽ nheo mắt, ánh nhìn dần dứt khỏi bầu trời và cây cối xung quanh.
Không gian yên bình khi nãy bỗng trở nên xa vời, như thể bị đẩy lùi về phía sau một bức màn, nhường chỗ cho hiện thực đang siết chặt từng bước một.
Vậy là.
đã đến lúc rồi.
Áp người vào lưng của chiếc ghế gỗ cũ đã phai màu sơn, ngẩng đầu ngắm nhìn ánh nắng chiều xuyên qua những tán cây.
Hít vào một hơi thật sâu như thể đây là lần cuối cùng cậu được hít thở.
Ren đứng dậy, phủi nhẹ vài mẩu vụn bánh còn sót lại trên áo choàng, ánh mắt dần lấy lại sự tỉnh táo.
Một lần nữa, cậu lại bị kéo trở lại vào guồng quay của trò chơi này, nơi không có chỗ cho những ngày lặng thinh kéo dài mãi mãi.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập