Chương 241: Họ Không Biết Đó Là Lần Cuối

“Nó sắp sửa tấn công đấy.

Các Tanker, tiến lên.

Bảo vệ những người bị tê liệt, nhanh lên.

Tiếng Kirito vang lên như một mũi tên rạch đôi bầu không khí căng cứng đến ngộp thở.

Cậu vòng qua nhóm A, mắt không rời khỏi từng cử động nhỏ nhất của Illfang, khi cặp chân đầy cơ bắp khẽ hạ thấp, và bàn tay khổng lồ bắt đầu nâng thanh Nodachi lên cao, như một chiếc lưỡi hái máu khổng lồ sẵn sàng chém rụng tất cả trước mặt nó.

“H-hiểu rồi… nhưng còn các cậu thì sao?

Bộ giáp nhẹ như thế.

Agil kêu lên, nhưng chưa kịp nói hết câu, ba cái bóng đã rời vị trí như ba tia sét xé rách mặt đất.

Ren.

Asuna.

Kirito.

Không một tiếng hô.

Không một lời báo trước.

Chỉ có chuyển động.

Chỉ có tốc độ.

Họ lao xuyên qua làn khói mờ còn chưa tan sau đòn tấn công vừa rồi của con boss, xuyên qua tầm mắt sửng sốt của những người còn đứng yên vì choáng váng.

Họ bứt khỏi vòng ngoài, tiến thẳng vào vùng tử địa gần trung tâm chiến trường, nơi máu ảo vẫn còn đang nhỏ giọt từ những người chơi không may mắn bị trúng đòn trước đó.

Ngay trước mặt họ, một con Ruin Kobold Sentinal từ bên hông bất ngờ lao tới như một con thú hoang mất kiểm soát.

Không có thời gian.

Không có chỗ cho sai lầm.

Và nó không có cơ hội.

Chỉ trong đúng một nhịp chớp mắt, âm thanh của ba lưỡi kiếm rít qua không trung vang lên, gần như cùng lúc.

tựa như tiếng rít lạnh lùng của cái chết.

Một đường chém ngang của Kirito, phá giáp bên sườn.

Một nhát đâm xiên từ Ren, nhắm đúng khớp nối nơi cổ.

Và một đòn kết liễu dứt khoát từ Asuna, xuyên thẳng tim bằng tốc độ không thể nhìn thấy rõ.

Con quái vật khựng lại, rồi vỡ nát trong tiếng bụp bụp bụp của pixel nổ tung.

Máu đỏ ảo tuôn ra trong không trung như một cơn mưa pháo hoa rực cháy.

Không ai dừng lại.

Không ai ngoảnh đầu.

Ba người, đã biến mất vào giữa chiến trường, nhanh đến mức tưởng như chính là một phần của trận gió đang gào thét xung quanh Illfang.

Sau lưng họ, những người chơi còn lại như bị đẩy lùi một bước bởi cơn chấn động vô hình.

Có người mở to mắt.

Có người há hốc miệng.

Có người thậm chí quên mất rằng mình đang cầm vũ khí trên tay.

“.

Nhanh quá…”

Lời thì thầm bật ra như thể ai đó vừa bị đẩy ngã khỏi một giấc mơ, bừng tỉnh giữa hiện thực kinh hoàng.

Họ không chỉ nhìn thấy tốc độ.

Họ không chỉ thấy sức mạnh.

Họ vừa nhìn thấy hy vọng chuyển động.

Ba người, không giáp dày, không vai trò Tanker, không kỹ năng đặc biệt nào vượt trội, chỉ có sự quyết đoán, tốc độ, và sự gắn kết như thể ba nhịp đập chung một trái tim.

Và trong thoáng chốc đó, như thể cả chiến trường vừa được châm thêm máu nóng, bánh răng rít lên và quay lại, cơn bão tiếp tục, và không ai còn đứng yên.

Ở chiến trường phía trước, nơi tiếng kim loại va vào nhau đã trở thành nhịp thở, nơi đất đá nhuộm sắc đỏ của những dải pixel rơi vỡ tan như máu, chỉ còn lại một nhóm người chơi mỏng manh vẫn đang cố cầm chân con Boss khổng lồ.

Không cần nhìn quá lâu, Ren đã nhận ra họ.

Nautilus, Yuna… những gương mặt quen thuộc, thân thuộc đến mức như thể đang được vẽ ra giữa cơn ác mộng.

Họ cùng vài người chơi khác, không rút lui, không lùi lại, vẫn đứng vững dù những bước di chuyển đã bắt đầu trở nên chậm chạp vì kiệt sức.

Họ không tản ra, mà siết chặt vòng vây quanh Diavel, người vẫn đang là trung tâm của đội hình tấn công, dù thân thể đã rã rời vì những đòn chém tàn khốc từ thanh Nodachi dài như một định mệnh của cái chết đang treo lơ lửng trên đầu cả nhóm.

Tấm khiên nhỏ nơi tay trái của Diavel đã sứt mẻ, rạn nứt rõ rệt.

Cánh tay cầm kiếm của anh run nhẹ sau mỗi lần đỡ đòn, như thể đang chiến đấu không chỉ với con Boss trước mặt, mà còn với giới hạn đang gào thét từ bên trong cơ thể.

Vậy mà anh vẫn không lùi bước.

Và họ cũng không rời anh.

Yuna lao tới từ bên trái, đôi mắt ánh lên sự cương quyết pha lẫn lo lắng, thanh kiếm ngắn nhưng lại luôn kịp chặn lại những đòn tấn công lắt léo nhắm vào Diavel từ các góc chết.

Nautilus, khuôn mặt hơi tái đi như thiếu máu, nhưng ánh mắt vẫn giữ được sự bình tĩnh, đang đứng chếch bên phải, mỗi lần vung kiếm đều phải gồng cả thân người để giữ vững tư thế, nhưng không một đòn nào của cậu là vô nghĩa, mỗi cú đánh đều nhằm làm chậm nhịp tấn công của Illfang, dù chỉ một giây.

Họ biết họ đang thua thế.

Họ biết con Boss đang dần vượt khỏi tầm kiểm soát.

Nhưng họ vẫn giữ vững vị trí, như những trụ cột cuối cùng giữ cho trận chiến chưa sụp đổ hoàn toàn.

Ren cảm thấy tim mình đập mạnh hơn, nhịp đập hòa vào với tiếng gầm gào của trận chiến, với bước chân của Kirito bên trái, với tiếng thở gấp gáp của Asuna bên phải.

Họ không thể để những người kia gục ngã.

Không phải lúc này.

Không phải khi mọi thứ vẫn còn một cơ hội.

Cảm giác được có người đang bước tới từ phía sau, những tiếng chân đè lên nền đá, vội vã nhưng kiên định, Diavel siết chặt chuôi kiếm, rồi khẽ nghiêng người, hất văng thanh Nodachi khổng lồ của Illfang sang một bên bằng toàn bộ sức lực còn lại.

Cú đẩy đủ để khiến cánh tay của con Boss lệch hướng, đường kiếm sượt ngang, rít lên trong không khí như một vết cắt xé rách cả không gian.

Anh liếc nhanh về sau, chỉ thoáng thôi, nhưng đủ để thấy Kirito, Asuna và Ren đang lao tới như ba dòng chớp tách ra từ cùng một luồng điện, khoảng cách giữa họ chỉ còn vài bước.

Ánh mắt Diavel khẽ hạ xuống một nhịp.

Lông mày anh nhíu lại, như thể đang do dự giữa hàng trăm âm thanh vang lên cùng lúc, tiếng gió, tiếng kim loại, tiếng thở gấp, và tiếng con tim đang đập rối loạn vì một quyết định chỉ mình anh hiểu rõ.

Rồi, như một đốm lửa liều lĩnh bừng lên giữa cơn mưa, một tia sáng lóe lên trong mắt anh.

Không phải là hy vọng, mà là sự lựa chọn, sự tin tưởng mù quáng hoặc lòng kiêu hãnh không thể gạt bỏ.

“Được rồi.

” Giọng anh vang lên, không lớn, nhưng rõ ràng, vững như một mệnh lệnh không thể đảo ngược.

“…tôi sẽ tấn công vào họng của nó.

Các cậu, chắn đòn giúp tôi.

Không chờ thêm một giây, thanh kiếm của Diavel chợt bừng sáng, như thể hấp thụ hết ánh sáng còn sót lại giữa chiến trường nhuốm màu u ám.

Ánh sáng ấy không phải là của kỹ năng tấn công thông thường, mà là kỹ năng hệ kiếm đỉnh cao, một đòn đánh đơn mục tiêu tập trung toàn bộ sức mạnh.

“Không được!

Diavel, giờ phải phòng thủ, không phải lúc tấn công!

” Tiếng hét của Kirito vang vọng phía sau, gấp gáp, tuyệt vọng, như muốn kéo anh lại từ bờ vực của sự lựa chọn sai lầm.

Nhưng Diavel không quay đầu.

Anh chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười mờ nhạt, lặng lẽ như màn sương mỏng khi bình minh chưa tới.

Không có lời giải thích.

Không có sự do dự.

Chỉ có một người đàn ông đã ra quyết định, và đang dốc toàn bộ sinh mệnh còn lại cho một đòn đánh cuối cùng, với niềm tin rằng nó sẽ tạo ra khác biệt.

Như thể cảm nhận được sự khiêu khích phát ra từ ánh sáng liều lĩnh nơi thanh kiếm của Diavel, Illfang the Kobold Lord đột ngột gầm lên một tiếng trầm thấp, thứ âm thanh vang vọng tựa tiếng sấm bị bóp nghẹt vang lên từ cổ họng của một sinh vật không thuộc về thế giới này.

Rồi nó vào thế, một chuyển động quen thuộc, nhưng lần này, có một điều gì đó khác.

Một chuyển động nhỏ, rất nhỏ, chỉ là một góc xoay nhẹ nơi cổ tay, một bước chân lùi lại lệch khỏi trục, một độ trễ trong đợt hít thở, nhỏ đến mức có thể lẫn vào dòng hỗn loạn của chiến trường, vào ánh sáng lấp lóa từ hàng chục thanh kiếm, vào tiếng la hét dồn dập vang khắp bốn phía.

Hầu như không ai nhận ra.

Nhưng giữa cơn hỗn mang đó, có một ánh mắt nhìn thấy tất cả.

Một cặp mắt quen thuộc với mọi động tác của kẻ địch.

Một ánh mắt từng quan sát lại từng thay đổi nhỏ, từng khung hình, từng nhịp chuyển động, từng kỹ thuật mà quái vật dùng ở phiên bản Beta.

Kirito

Đôi mắt cậu mở to, đập mạnh vào thực tại như thể có một sợi dây vô hình vừa bị đứt tung trong đầu.

Và rồi cậu hét lên.

“Chết tiệt.

Không.

KHÔNG PHẢI KỸ NĂNG ĐÓ!

“Đó là «TSUMUJIGURUMA».

KỸ NĂNG ĐÓ CHƯA TỪNG CÓ TRONG BẢN BETA!

DIAVEL.

DỪNG LẠI!

DỪNG LẠI NGAY!

Tiếng gào thét của Kirito xé toạc không khí, gần như lạc cả giọng, vọng dội khắp chiến trường như một hồi chuông báo tử.

Không còn thời gian để giải thích.

Không còn từ nào để cứu vãn.

Kirito gồng hết sức lao về phía trước, hai chân đạp mạnh trên nền đá, đôi mắt chỉ còn lại một mục tiêu duy nhất, kéo Diavel ra khỏi sai lầm đang mở ra trước mắt.

Nhưng thời gian.

không chờ đợi ai.

Và thanh kiếm Nodachi trong tay Illfang, đã bắt đầu xoay tròn, như một bánh xe tử thần, đang lao đến với tốc độ không thể tin nổi.

…Đã muộn.

Một đường chém kinh khủng được tung ra, một vệt đỏ xé không gian, như thể thế giới bị xé làm đôi.

Không phải chỉ là một đòn tấn công, mà là một cơn lốc tử thần cuộn tròn, gào thét qua từng inch không khí.

Tiếng lưỡi kiếm rít lên, như tiếng thép cào vào xương trắng.

Ngay khoảnh khắc đó.

ngay khi lưỡi kiếm chuẩn bị bung nở thành một đòn đánh diện rộng như mọi lần.

Nó đổi hướng.

Không ai đoán trước.

Không ai kịp nhận ra.

Thay vì xoáy ngang như một đòn càn quét, lưỡi kiếm khổng lồ chém vút từ dưới lên trên, một góc chém thẳng đứng mang theo toàn bộ trọng lượng và sát ý.

“ĐỪNG, REN!

Tiếng gào thét của Kirito vang lên như một nhát búa nện thẳng vào không gian căng như dây đàn, tay cậu ta giật mạnh vạt áo choàng của Ren, không chút do dự, không chút chần chừ, như thể nếu trễ chỉ một nhịp thở thôi, cái chết sẽ là thứ chờ sẵn ngay trước mắt.

Ren ngã xuống, Asuna cùng lúc cũng nhào người đè theo bản năng, ba cơ thể cùng va mạnh xuống sàn đá cẩm thạch lạnh như băng, đúng khoảnh khắc một luồng sát khí dữ dội rít lên xuyên toạc không gian ngay phía trên đầu họ.

Và rồi.

Tiếng kiếm chém nát không khí, bốn nhát chém khủng khiếp lóe lên như những nhát lưỡi hái của tử thần, xé toạc chiến trường thành từng phần không đều, từng tia sáng đỏ xé rách không khí như sấm sét trút xuống.

Một vùng chiến trường phía trước bùng nổ, các mảnh áo choàng, mảnh vỡ giáp, máu ánh sáng đỏ và những tiếng hét chưa kịp dứt bỗng tan biến thành hàng ngàn dải pixel tung bay khắp nơi như một cơn bão máu lửa.

Cả nhóm người vừa đứng chắn đòn.

bị đánh bay trong chớp mắt.

Những gương mặt quen thuộc, chỉ vài giây trước còn đang cố giữ vững đội hình xung quanh Diavel, giờ đây bị cuốn phăng đi như cát bụi giữa cơn giận dữ của con trùm.

Ren vùng vẫy dưới sức nặng của Kirito, mắt mở to, lòng ngực thắt lại khi cậu nhìn thấy Nautilus bị hất bay lên không trung, thanh kiếm gãy văng khỏi tay, Yuna gào lên trong tuyệt vọng khi ánh sáng đỏ như Ruby rỉ ra khỏi vết chém trên người cô.

KHÔNG

Ren bật dậy, muốn lao đi, muốn xé toạc khoảng cách đó để cứu lấy họ, dù chỉ còn lại một phần giây, nhưng tay Kirito vẫn ghì chặt lấy cậu, rít lên:

“CẬU MUỐN CHẾT LUÔN À?

ĐỢI ĐÃ!

Không có thời gian để thương tiếc.

Không có thời gian để đau đớn.

Chỉ có tiếng thét, ánh sáng, và sự thật tàn nhẫn đang càn quét mọi sự ngây thơ còn sót lại trên chiến trường này.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập