Chương 250: Tầng Trống Không Ở Giữa Những Bậc Thang

Bước ra khỏi quán rượu, Ren ngay lập tức cảm nhận được sự đối lập rõ rệt giữa không khí ấm áp, dù có phần nặng nề bên trong, và cái lạnh khô lặng đang bao trùm bên ngoài.

Một cơn gió đêm bất chợt lùa thẳng vào cổ áo choàng khiến cậu khẽ rùng mình, chẳng rõ là do rét hay bởi cái cảm giác rỗng tuếch đang len lỏi từng mạch suy nghĩ.

Dưới chân, con đường lát đá vẫn quen thuộc như mọi khi, vẫn là những viên gạch xám nhạt được xếp ngay ngắn thành hàng, vẫn là ánh sáng vàng nhạt từ những ngọn đèn ma thuật run rẩy trong màn đêm.

Nhưng bằng cách nào đó.

tất cả lại trở nên xa lạ đến kỳ lạ, như thể Ren đang bước đi giữa một ảo ảnh được dựng nên từ ký ức của một ai khác.

Thị Trấn Khởi Đầu không ngủ, nhưng đêm nay lại im ắng hơn thường lệ.

Những NPC vẫn đi lại trong im lặng, vài người chơi lặng lẽ trò chuyện dưới hiên nhà trọ, nhưng chẳng ai thực sự để ý đến cậu, cái bóng cô độc bước đi không mục tiêu, không hướng về bất kỳ điều gì cụ thể.

Cậu nhận ra, kể từ khi quay lại nơi này, chỉ vài ngày sau trận chiến với con boss tầng đầu tiên, mình gần như không làm gì cả.

Không luyện tập, không lập nhóm, không mở bản đồ để dò tìm hướng đi.

Chỉ ăn, ngủ, rồi đi lang thang như kẻ đang lẩn trốn chính bản thân mình.

Khi trước, cậu đã nghĩ rằng nếu cứ tiếp tục gắn bó với nhóm tiên phong, tiếp tục chiến đấu hết mình, vượt qua từng tầng và chạm đến mục tiêu cuối cùng.

phá đảo trò chơi và trở về nhà thì mọi thứ rồi sẽ có ý nghĩa.

Ren bắt đầu tự hỏi:

liệu có phải cậu chỉ đang mượn “mục tiêu” ấy để né tránh một câu hỏi lớn hơn?

Rằng.

nếu trò chơi này kết thúc.

Nếu tất cả được đưa trở về.

Thì ở nơi đó… cậu có thật sự có một “ngôi nhà” để quay lại không?

Ren khựng lại giữa đường, ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao lạnh lẽo, ánh mắt vô định.

Gió đêm lại thổi, lần này mạnh hơn, cuốn theo vài chiếc lá khô từ những tán cây giả lập bên vệ đường.

Một chiếc lá chạm vào chân cậu rồi nằm yên, không lay động nữa.

Cậu không cúi xuống nhặt lấy, chỉ đứng đó, như thể hy vọng trong giây lát nào đó, một cơn gió khác sẽ tới mang nó đi.

giống như cách thế giới từng cuốn cậu đi khỏi những gì cậu gọi là quá khứ.

Chiến thắng ở tầng đầu tiên là một dấu mốc không thể nào quên trong lịch sử của toàn bộ những người bị kẹt lại trong trò chơi tử thần này.

Đó là lần đầu tiên, một con Boss thực sự bị đánh bại, mở ra cánh cổng đi tiếp tới tầng thứ hai, một minh chứng rõ ràng rằng Aincrad có thể bị chinh phục.

Rằng cái thế giới chết chóc này.

vẫn còn hy vọng.

Rất nhiều người đã đứng lên, đã cùng nhau chiến đấu và góp phần tạo nên kỳ tích ấy.

Nhưng, dù họ có cố gắng mỉm cười, dù có vỗ vai nhau chúc mừng, sẽ luôn có một điều khiến chiến thắng đó không thể hoàn toàn trọn vẹn.

Bởi vì Diavel đã chết.

Và một vài người chơi tiên phong khác.

cũng không bao giờ còn có thể quay lại.

Sự thật đó, không ai có thể xóa đi.

Dù họ có nhanh chóng tiến lên tầng hai, dù chỉ một tuần sau đó Boss tầng tiếp theo bị đánh bại mà không một ai thiệt mạng, dù tất cả đều xem đó là chiến thắng hoàn hảo.

thì một cái gì đó vẫn còn đó, âm ỉ, như một vết xước không thể liền da.

Với nhiều người, có lẽ thời gian sẽ khiến họ quên đi.

Nhưng với Ren, mọi chuyện không đơn giản như vậy.

Cậu vẫn thường nghĩ về ánh mắt của Diavel trước lúc ngã xuống.

Về khoảnh khắc ấy.

nơi Diavel, người đã cố gắng giữ vững niềm tin và dẫn dắt tất cả, đã gục ngã vì một nhát chém mà không ai kịp ngăn cản.

Về tiếng hô dứt khoát nhưng đơn độc của anh ta, cố gắng truyền lại mệnh lệnh cuối cùng… và cả sự im lặng lạnh buốt phủ lấy toàn bộ đội hình khi cái tên ấy biến mất khỏi màn hình.

Không có lời từ biệt.

Không có cơ hội nào để cứu chữa.

Và.

có điều gì đó trong ánh sáng cuối cùng của thanh kiếm ấy đã khiến Ren không thể ngừng nghĩ tới.

Có lẽ là sự bất lực.

Có lẽ là cảm giác mất mát.

Hay tệ hơn, là nỗi sợ rằng chính cậu rồi cũng sẽ bị lãng quên như thế.

Một cái tên biến mất, một ký ức nhòe dần đi trong cái guồng quay vội vã của những kẻ sống sót.

Khi tầng hai được chinh phục mà không ai chết, mọi người ăn mừng.

Cậu không ở đó.

Ren cũng cảm thấy vui mừng khi nghe tin này.

Nhưng tận sâu trong lồng ngực, có thứ gì đó đè nặng, như một tiếng vọng không buông tha.

Phải chăng.

nếu hôm ấy cậu mạnh hơn, nhanh hơn, quyết đoán hơn.

Diavel đã không phải ngã xuống?

Ren không biết.

Và chính cái sự không biết ấy.

mới là thứ giày vò cậu nhiều nhất.

Cậu biết… mình không thể cứ đứng ở đây, cứ dậm chân tại chỗ mãi như thế này.

Sự trống rỗng trong lòng, dù có quen thuộc đến đâu, cũng không thể thay thế được cảm giác sống thực sự.

kể cả trong một thế giới ảo.

Cậu cần phải làm gì đó.

Không phải vì muốn.

Mà vì… bắt buộc.

Thật ra, nói cho đúng.

nếu ngày mai không bắt đầu kiếm tiền, nhận nhiệm vụ, hay săn quái vật, thì cậu sẽ chẳng còn gì để ăn nữa.

Đơn giản vậy thôi.

Không lãng mạn, không cao cả.

Chỉ là.

đói.

Ren đã đốt sạch toàn bộ số Cor ít ỏi còn lại trong suốt hai tuần qua.

Một cách chậm rãi, uể oải và vô nghĩa.

Cậu chẳng làm gì cả.

Không chiến đấu.

Không luyện tập.

Không giao tiếp.

Không cố gắng.

Cậu cứ sống.

như thể thời gian sẽ tự mình chữa lành mọi thứ, như thể chỉ cần chờ đợi đủ lâu, mọi đau đớn sẽ mờ đi, mọi giằng xé trong lòng sẽ tự tan biến.

Nhưng thời gian.

không chữa lành bất kỳ điều gì cả.

Nó chỉ bào mòn.

Nhẹ nhàng và tàn nhẫn, như gió lạnh luồn qua cổ áo, khiến cơ thể run lên từng chút, từng chút một.

mà chính cậu cũng chẳng còn đủ sức để phản kháng.

Ở thế giới này.

hay bất cứ nơi đâu, chẳng có gì đến nếu cậu không giành lấy.

Thức ăn, tiền bạc, kinh nghiệm.

hay thậm chí là cả một cơ hội sống sót.

Nếu cậu không bước về phía trước, nếu cậu không cầm kiếm lên, không làm gì cả.

thì cuối cùng, cậu sẽ chỉ là một cái tên nữa bị xóa khỏi danh sách người chơi.

Cậu cúi đầu nhìn đôi bàn tay mình.

Đôi găng tay bằng da chất lượng cao đã xước, thậm chí còn dính chút bụi từ lần chiến đấu cuối cùng mà cậu còn nhớ.

“Phải đi thôi, ” cậu lẩm bẩm, giọng nhỏ đến mức chính mình cũng khó nghe thấy.

Không ai trả lời.

Nhưng điều đó chẳng còn quan trọng.

Ren siết chặt tay lại.

Bước một bước về phía bóng tối cuối con đường.

Dù là bước chậm, dù là bước đơn độc.

ít nhất, nó vẫn là một bước.

Và điều đó.

vẫn tốt hơn là đứng yên.

Ren không biết… thật sự không biết tại sao bản thân lại bước đi theo đám người Copper tiến vào hầm ngục bên dưới Thị Trấn Khởi Đầu.

Cậu không nói lời nào, không ra vẻ hăm hở, cũng không đưa ra lý do chính đáng nào với bất kỳ ai.

Chỉ đơn giản là.

bước theo.

Lặng lẽ.

Như một cái bóng.

Có lẽ.

là vì cậu không muốn nhìn thấy thêm những người chơi khác bị nhấn chìm.

Bị lôi xuống, bị đập vỡ, bị nghiền nát dưới cái guồng xoay mù mịt của một thứ gì đó.

mà họ hoàn toàn không hiểu.

Giống như cậu, của ngày xưa.

Hoặc.

cũng có thể là một điều gì đó mơ hồ hơn.

Một sự thôi thúc âm ỉ trong tiềm thức.

Một vết rạn vô hình đang ngày càng rộng ra trong lòng ngực, thì thầm những câu không rõ nghĩa vào tai cậu mỗi đêm.

“Đừng quay đi.

Không phải lúc này.

Đôi mắt của Ren không rời khỏi Copper, từ lúc rời khỏi quảng trường, đến tận khi cả nhóm bắt đầu tiến vào cửa hầm ngục, nơi lớp sương mờ nhân tạo bao phủ con đường đá cũ kỹ uốn lượn xuống bên dưới lòng đất.

Không phải vì cậu nghi ngờ.

mà là vì cậu sợ.

Không phải sợ hắn ta, mà là sợ bản thân sẽ tin thêm một lần nữa.

Cái cách Copper bước đi, cười nói, trấn an người khác.

vẫn như xưa.

Quá giống.

Đủ để khơi lại một ký ức đã bị chôn vùi sâu trong máu và tiếng la hét.

Ren hít một hơi thật sâu.

Không khí trong đường hầm ẩm thấp và nặng mùi sắt rỉ, như thể đang lôi kéo cậu quay về với một phần ký ức mà cậu muốn chối bỏ nhất.

Nhưng dù có muốn trốn khỏi quá khứ đến mức nào.

cậu vẫn bước tiếp.

Vì có lẽ lần này, nếu chuyện cũ lặp lại, cậu sẽ là người đứng chắn trước nó.

Lối vào hầm ngục vẫn như xưa, những bậc đá trơn ướt dẫn sâu xuống lòng đất, nơi ánh sáng dần bị nuốt chửng bởi bóng tối và cái lạnh ngấm vào tận xương.

Nhưng khác với lần trước, khi nơi này từng là mê cung chết chóc nơi chỉ cần một bước chân sai là đủ để không bao giờ trở về, thì giờ đây.

nó đã trở nên bớt nguy hiểm hơn rất nhiều.

Không phải vì hầm ngục thay đổi, mà vì con người đã chiếm lấy nó.

Mỗi ngày có hàng chục nhóm người chơi ra vào liên tục.

Những tiếng bước chân, tiếng la hét, tiếng kim loại va chạm và ánh đèn từ các loại vũ khí đã bào mòn dần bóng tối nguyên sơ của nơi này.

Quái vật không còn đủ thời gian để sinh sôi.

Chúng bị tiêu diệt ngay khi vừa ló mặt khỏi mảng bóng tối đầu tiên.

Những hành lang ngày trước từng rình rập cái chết, giờ trở thành lối đi mòn của những kẻ đi săn.

Ren lặng lẽ bước giữa nhóm người chơi của Copper, đôi mắt vẫn lia nhanh khắp các ngóc ngách.

Những bức tường gạch rêu phong, vết máu ố cũ khô khốc, vài món trang bị vỡ vụn bị vứt lại từ những cuộc chiến trước đó.

Tất cả vẫn gợi về những gì từng diễn ra.

Ký ức cũ không nằm ở quái vật, mà nằm ở những bước chân rút lui hoảng loạn, ở tiếng gào thét đứt đoạn giữa mê cung tối.

Đa phần quái vật tầng một của hầm ngục này giờ đây chỉ mạnh hơn đám quái ở đồng cỏ bên ngoài một chút, vài con ếch cống với làn da lấp nhấp nháp nhớt, móng vuốt nhỏ nhưng sắc bén, khả năng nhảy xa và di chuyển nhanh trong không gian hẹp.

Những kẻ lần đầu xuống dungeon dễ hoảng loạn vì bị tấn công từ góc chết, rồi rối loạn phương hướng.

Nhưng với những người chơi có cấp độ như Ren, chúng không còn là mối đe dọa quá lớn nữa.

Một mình, cậu có thể cắt xuyên qua từng con một.

Nhưng nếu số lượng đủ lớn, đủ để bao vây, dồn ép, ép sát vào từng góc hẹp.

thì ngay cả một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến máu rơi thành dòng.

Số lượng.

luôn là vấn đề.

Ren xiết chặt chuôi kiếm, nghe tiếng vang lặng lẽ của vỏ kiếm cạ vào đai da.

Cậu không sợ lũ quái vật.

Thứ khiến cậu không thể yên lòng, là những người đang đi phía trước cậu, và một người dẫn đầu cả nhóm.

Copper.

Cậu sẽ không để kẻ này thực hiện được kế hoạch của mình.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập