Chương 252: Độ sâu thứ hai

Chẳng mấy chốc, cả nhóm đã đi hết tầng đầu tiên.

Chỉ vỏn vẹn hai tiếng của một buổi sáng.

Ren bước lặng lẽ, ánh mắt nhìn chằm chằm vào những lối đi hẹp hắt ánh sáng nhạt nhòa, lòng thầm so sánh với lần đầu tiên mình đặt chân xuống nơi này.

Khi đó, mọi thứ đều xa lạ.

Đường hầm tối tăm như thể đang dẫn thẳng đến lòng đất sâu không đáy, từng tiếng động vang vọng cũng có thể khiến tim cậu nhảy nhót.

Ren nhớ rõ cảm giác đó, cảm giác từng bước đi đều như bước trên lằn ranh giữa sống và chết.

Giờ thì… chỉ mất hai tiếng.

Nhanh đến mức gần như tàn nhẫn.

Không phải do họ mạnh hơn, mà vì nơi này đã bị dọn dẹp quá kỹ.

Những con quái còn sót lại hầu như chỉ lẻ tẻ, không đủ tạo ra một cuộc chạm trán đáng nhớ.

Không bẫy, không kịch tính.

Và vì vậy, cũng không cảm xúc.

Nếu không có gì bất ngờ, sẽ chỉ có hai khả năng tiếp theo:

Một là.

quay trở lại những con đường cũ.

Đám người đi cùng Copper có thể sẽ chia ra, đánh vòng lại để thử vận may lần nữa với vài đàn quái vật còn sót lại.

Từng chút một, họ sẽ tích góp điểm kinh nghiệm, như những chiếc máy tự động lặp đi lặp lại quy trình đơn giản hóa:

chém, né, thu nhặt, lên cấp.

Hai là.

Bước xuống tầng thứ hai.

Ren hơi siết chặt chuôi kiếm.

Khu vực của Kobold, đám người thú thấp lùn với da xám, tay lăm lăm rìu đá và mắt ánh đỏ.

Chúng mạnh hơn đám ếch cống nhiều, nhưng vẫn còn ở dưới Ruin Kobold.

Kobold thường hành động theo nhóm ba đến năm con.

Chúng biết phối hợp, biết đánh chặn, biết dụ người chơi vào thế trận bủa vây rồi cùng lao vào tấn công từ nhiều hướng.

Một vài trong số đó còn có khiên thô sơ, tạo ra sự khác biệt rõ rệt giữa đám tân binh non tay và những người thực sự biết chiến đấu.

Ren nhắm mắt lại một giây.

Cậu vẫn còn nhớ vị trí lối đi xuống tầng thứ hai.

Nếu họ chọn bước qua cánh cổng đó.

thì từ đây, cuộc chơi mới thực sự bắt đầu.

Không còn những cuộc dạo chơi lặp lại.

Không còn sự dễ dãi của tầng đầu tiên.

Và nếu là Copper, kẻ luôn muốn thể hiện rằng mình đã thay đổi, kẻ luôn biết cách dùng đúng lượng thông tin cần thiết để thao túng cảm xúc người khác, hắn sẽ không bỏ qua cơ hội này.

"Chúng ta đã đi hết tầng thứ nhất rồi.

không có gì xảy ra.

Chúng ta nên quay về.

"Giọng của Copper vang lên bình thản, gần như vô cảm, nhưng ánh mắt hắn thì không nói điều đó.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt ấy liếc qua lối đi hẹp dẫn xuống tầng dưới, nơi ánh sáng ma thuật không còn vươn tới, chỉ còn bóng tối lạnh ngắt và hơi thở mơ hồ của những thứ chưa từng được gọi tên.

Ren đứng cách đó vài bước, đôi mắt cậu vô thức cũng dõi theo ánh nhìn đó.

Một cảm giác kỳ lạ luồn qua sống lưng, như thể có một sợi dây mảnh vô hình kéo căng từ nơi sâu thẳm của bóng tối, đang khẽ giật từng nhịp vào linh hồn cậu.

Không phải sợ hãi.

Mà là trực giác.

Trực giác rằng nơi đó không chỉ đơn thuần là tầng thứ hai.

Copper quay đầu lại, nụ cười vừa đủ để xoa dịu nỗi bất an, vừa đủ để không bị xem là giả tạo.

“Các bạn đã làm rất tốt, ” hắn nói, tay chỉ nhẹ qua nhóm người phía sau.

“Nhiều người trong số các bạn đã lên cấp.

Một vài người có được trang bị mới.

Tất cả các bạn.

đều mạnh hơn so với trước khi bước vào nơi này.

Một vài người chơi khẽ gật đầu, vài kẻ trẻ hơn ánh mắt bắt đầu sáng lên.

Niềm tin, dù chỉ vừa chớm nở, nhưng vẫn dễ dàng bị nhào nặn dưới những lời lẽ có chủ đích.

Copper dừng lại.

Giọng hắn nhỏ hơn, nhưng lại đọng trong tai người nghe rõ ràng hơn bất kỳ tiếng gươm va nào trước đó.

“Có lẽ.

chúng ta nên thử sức mình với tầng dưới.

Không ai trả lời ngay.

Chỉ có tiếng hít vào thật sâu từ vài người, như thể họ đang tự nuốt nỗi lo lắng, cố giữ cho đôi tay không run lên vì cảm xúc mâu thuẫn.

Một số khác nhìn nhau, ánh mắt giao nhau thoáng qua rồi vụt đi như lưỡi dao né tránh vết cắt.

Ren vẫn không nói gì.

Cậu chỉ lặng lẽ nhìn khuôn mặt từng người, và thấy lại mình trong họ… những ngày đầu tiên.

Tin tưởng.

Hăm hở.

Và ngây thơ.

Copper giơ tay, mở lòng bàn tay như thể đang trao cho họ quyền lựa chọn.

“Tôi sẽ đi xuống.

Nếu ai muốn đi cùng, hãy đi.

Tôi sẽ không ép buộc bất cứ ai.

Hắn ngừng lại một nhịp, rồi nói nốt:

“Nếu các bạn muốn quay về, con đường cũ vẫn còn.

Lũ quái vật sẽ chưa hồi sinh trong ít nhất hai giờ tới.

Hắn quay người lại, từng bước chậm rãi tiến về phía lối dẫn xuống tầng hai, như thể đang tin chắc rằng, không cần nhìn lại, vẫn sẽ có người theo sau.

Vài người chơi có vẻ dày dạn hơn, những kẻ đã trải qua vài lần sinh tử, nhanh chóng bước ngược lên theo lối cũ mà không cần thêm một lời giải thích.

Họ không do dự, không thắc mắc, chỉ đơn giản là chọn sự sống sót làm kim chỉ nam.

Họ biến mất sau khúc ngoặt tối om, để lại phía sau tầm bảy đến mười người chơi khác, đứng chôn chân trong sự lo lắng chung.

Họ không đủ gan để tiến về phía trước, nhưng cũng chẳng đủ lý trí để quay đầu.

Lơ lửng giữa hai thái cực, họ chờ đợi, có thể là một tín hiệu, hoặc là một người dẫn đầu.

Ren nhìn xuống con đường tối mờ dẫn xuống tầng hai một lần nữa.

Ánh sáng từ ngọn đuốc ma thuật gắn trên tường chỉ rọi được một đoạn ngắn, sau đó mọi thứ lại chìm trong bóng tối đậm đặc như mực sống.

Cậu quay đầu, nhìn những người còn đứng lại.

Họ vẫn chờ.

hoặc sợ.

Cũng có thể, họ chỉ đang nhìn cậu như thể chính Ren sẽ là người định đoạt xem hy vọng của họ có xứng đáng để đặt cược.

Ren mở miệng, giọng cậu không to, nhưng vang xa, như thể chính bóng tối cũng đang lắng nghe.

“Nếu muốn an toàn.

thì dừng lại bây giờ.

Cậu siết nhẹ nắm tay.

Hơi thở vẫn đều, nhưng lòng ngực nhói lên từng cơn.

“Đừng bước vào sâu hơn.

Ở dưới đó.

có thứ kinh khủng hơn bất cứ điều gì mà các người có thể tưởng tượng.

Một hình ảnh trỗi dậy trong tâm trí Ren, gương mặt ấy.

Gương mặt vặn vẹo, với bốn con mắt đục ngầu rỗng tuếch, như thể nó đã nhìn xuyên qua linh hồn cậu ngày đó.

Ren khẽ lùi lại một bước, phản xạ hoàn toàn vô thức, bàn tay siết chuôi kiếm đến trắng bệch.

Tim đập mạnh nhói lên theo từng nhịp.

Đôi mắt cậu đảo nhìn quanh.

Một phần muốn quay đầu, một phần lại bị kéo đi bởi thứ gì đó.

như một lời mời gọi từ trong cốt tủy.

Cậu không muốn đi xuống.

Không ai muốn.

Ai tỉnh táo cũng sẽ không đi.

Nhưng vẫn còn một điều gì đó.

Một điều gì đó mà cậu chưa từng gọi tên được.

Một cái gì đó nằm sâu trong lồng ngực, trong tiếng tim đang đập ngày càng hỗn loạn.

Không phải trách nhiệm.

Không phải tự tôn.

Không phải để chứng minh.

Mà là nỗi sợ.

Và ý thức rằng.

nếu cậu không đối mặt với nó, nó sẽ nuốt chửng cậu từ bên trong.

Ren nhìn những người chơi khác đang quay lưng đi.

Có lẽ họ đúng.

Có lẽ họ khôn ngoan hơn.

Có lẽ… nếu đi theo họ, cậu sẽ được an toàn, được sống.

Nhưng sống, không đồng nghĩa với tồn tại.

Cậu cắn răng, như muốn nuốt xuống những do dự cuối cùng.

Và rồi, không một lời báo trước, bước chân cậu chạm bậc đá đầu tiên dẫn xuống tầng hai.

Một khoảnh khắc yên lặng phủ lấy cả khu hành lang.

Không ai nói gì.

Chỉ có tiếng bước chân vọng lại, đều đặn mà khô khốc.

‘Đây là nghiệp mà mình phải gánh.

‘Đây là nỗi sợ mình phải vượt qua.

‘Không ai có thể giúp mình… ngoài chính mình.

‘Và rồi Ren biến mất sau bóng tối, không một lần ngoái lại.

Từng bước chân của Ren vang vọng xuống những bậc đá lạnh lẽo, gợn lên tiếng vọng cô đơn giữa hành lang đá cũ kỹ.

Không khí ở tầng hai đặc quánh hơn tầng trước, như thể những kí ức cũ bị dồn ép xuống tận cùng, chờ một cái chạm khẽ để trỗi dậy.

Ở cuối cầu thang, Copper đã đứng đợi.

Hắn ta không ngạc nhiên.

Không hỏi gì.

Chỉ nở một nụ cười nhàn nhạt, thân mật đến mức giả tạo, như thể hắn đã biết chắc kết quả này ngay từ đầu.

“Tôi mừng là cậu ở đây với tôi.

Ren ạ.

Ren dừng lại vài bậc phía trên, ánh mắt trượt qua gương mặt hắn như lưỡi dao sắc lạnh.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cậu không trả lời, chỉ lặng lẽ quan sát, sự bình thản, vẻ tự tin, và cả sự toan tính ẩn dưới từng đường nét.

Copper lại mỉm cười, một kiểu cười nhẹ như gió thoảng, nhưng đủ khiến người đối diện thấy gai sống lưng.

“Xin lỗi nếu thái độ của tôi khiến cậu khó chịu.

nhưng không phải chúng ta đều xuống đây vì những điều còn đang dang dở sao?

Ren nhíu mày.

Cách hắn nói.

như thể đã nhìn thấu tất cả.

“Tôi sẽ hạ gục con boss đó, ” Copper nói tiếp, giọng điềm nhiên, như thể chỉ đang bàn về chuyện ăn tối.

“Cậu cũng có ý định đó.

đúng không?

Ren vẫn im lặng, nhưng ánh mắt cậu không giấu nổi dao động.

Hắn đang đánh vào đúng phần sâu nhất trong cậu, cái phần đã không thể ngủ yên kể từ trận chiến đầu tiên ở nơi này.

“Đây là một sự thật mà chúng ta không thể tránh khỏi, ” Copper bước lên một bậc, mắt không rời khỏi Ren.

“Là thứ mà chúng ta cần đối mặt.

để vượt qua.

hoặc bị nó chôn vùi mãi mãi.

Hắn dừng lại, gật nhẹ như thể xác nhận một điều gì đó đã chắc chắn.

“Và ngoài ra, cậu không cảm thấy hứng thú với phần thưởng khi hạ gục con trùm sao?

Một sự im lặng kéo dài.

Ren không đáp.

Copper bật cười khẽ, không phải cười vì vui, mà như thể đang mỉa mai điều gì đó chẳng ai nhận ra ngoài hắn.

Hắn quay người, lướt ánh mắt qua bóng tối đen đặc dẫn vào sâu trong hầm ngục.

“Chỉ cần hai chúng ta là đủ, ” hắn nói, không quay đầu.

“Nếu không gặp cậu.

có lẽ kế hoạch của tôi sẽ phải thay đổi một chút.

sẽ có nhiều sự hi sinh hơn.

Giọng nói ấy.

không hẳn là sự chào đón, mà là sự khẳng định.

Như thể hắn vừa ghép xong mảnh cuối cùng vào một ván cờ đã chuẩn bị từ lâu.

Ren siết chặt chuôi kiếm bên hông.

Một cảm giác lạnh buốt lan dọc sống lưng.

Copper vẫn đứng đó, bóng lưng thẳng, ánh mắt lặng lẽ liếc nhìn về cầu thang phía sau lưng Ren, như thể hắn đã cắt đứt mọi con đường quay đầu.

Và trong khoảnh khắc ấy.

Ren chợt nhận ra.

dù vô tình hay hữu ý, cậu đã bước vào ván bài của hắn.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập