‘Tên khốn này… không thể ngừng lảm nhảm được hay sao?
Ren nghiến chặt môi, ánh mắt lạnh băng khóa chặt vào bóng lưng phía trước.
Mỗi bước chân hắn vang lên đều đều giữa hành lang đá lạnh, nhưng với Ren, nó cứ như đang giẫm lên từng dây thần kinh còn sót lại của cậu.
Khoảng cách giữa họ không xa, nhưng cũng không đủ gần để gọi là cùng một phe.
“Cậu biết đấy, Ren…” giọng Copper vang lên, chậm rãi và đều đều như thể chẳng hề để tâm tới vẻ im lặng căng như dây cung phía sau, “Chúng ta không thể ép ai hiểu mình.
Và càng không thể yêu cầu họ tha thứ.
cho những điều chính mình còn chẳng thể tha thứ nổi.
Hắn không ngoảnh đầu lại.
Vẫn là cái dáng đi nhàn nhã và tự tin, như thể những lời vừa nói ra chỉ là gió thoảng.
Ren siết chặt nắm tay, khớp ngón tay cậu trắng bệch dưới găng.
Trong đầu, từng ký ức như vụn kính vỡ cứa loạn trong tâm trí.
‘Đừng nói như thể ngươi biết rõ ta lắm… tên khốn…’
Nhưng bước chân cậu… vẫn không dừng lại.
Ren tiếp tục bước đi, đôi vai nặng trĩu không phải vì những thứ mang theo bên mình mà vì tiếng lảm nhảm bất tận đằng trước, thứ giọng nói không rõ là đang độc thoại hay cố gắng thao túng suy nghĩ người nghe.
Một hành lang đá kéo dài vô tận, im lặng lạnh buốt, chỉ có tiếng bước chân và.
cái giọng đều đều của Copper như rút dần sinh khí của mọi thứ xung quanh.
Rồi một tiếng gầm khàn khàn vang lên, kéo theo đó là những bước chân lộp cộp.
Một đàn Kobold xuất hiện, những chiếc mũi bẩn thỉu thở khò khè phả ra làn khói ẩm mốc từ sâu trong họng.
Từng cặp mắt đỏ quạch nheo lại khi thấy mục tiêu, và chỉ vài giây sau, lũ sinh vật nửa người nửa chuột đã lao đến như một cơn sóng.
Ren thở dài, nắm lại chuôi kiếm, một tiếng kim loại vang lên khi cậu rút vũ khí.
Cậu đã mong lũ này xuất hiện từ sớm.
Không phải vì chúng đáng lo.
mà vì chúng là cái cớ để Copper ngậm miệng lại.
Chỉ là đám quái cấp thấp.
Chúng giờ đây chẳng còn gì ngoài một bài tập khởi động.
Ren lướt nhẹ sang một bên, né đường rìu thô kệch mà con Kobold vung xuống, rồi khom người, hạ trọng tâm, vung kiếm.
Một đường chém mảnh, gọn, xuyên ngang thân thể của con Kobold.
Màn hình hệ thống hiện lên thông báo quen thuộc, chẳng có gì đặc biệt, chẳng có gì mới mẻ.
Chúng quá chậm.
Quá dễ đoán.
Cứ như đang xem lại một đoạn phim cũ.
Ren không cần phải suy nghĩ gì nhiều, cơ thể của cậu tự di chuyển.
Chỉ cần nắm bắt được đúng nhịp, mọi thứ còn lại, ký ức của phần cơ bắp sẽ thực hiện động tác tiếp theo.
Bên kia hành lang, một tiếng rít gió lạnh lẽo vang lên, rồi bốn thân xác Kobold ngã xuống gần như cùng lúc.
Copper xoay nhẹ cổ tay, rút thanh kiếm của hắn ra khỏi xác con quái vật cuối cùng, rồi liếc nhìn Ren.
“Cậu đã mạnh hơn nhiều.
Tôi mừng vì điều đó.
Giọng hắn vẫn là thứ giọng nhẹ nhàng như đang trò chuyện ngoài công viên, không hề lạc đi một nhịp.
Ren siết chặt chuôi kiếm.
Cậu không trả lời.
Nhưng ánh mắt khẽ liếc sang, dõi theo chuyển động của Copper như bản năng.
Hắn nhanh.
Và sắc bén.
Từng đòn vung kiếm của hắn không hề dư thừa, như thể mọi chuyển động đã được trau chuốt đến mức trở thành phản xạ.
Thậm chí khi hạ gục quái vật, hắn không hề thở mạnh một lần nào.
cơ thể hắn, hẳn phải đã quá quen với chiến đấu.
Hắn mạnh.
Không cần phải thừa nhận bằng lời.
Ren biết rõ.
Từ lần đầu tiên gặp nhau, cậu đã biết.
Cái cách mà Copper luôn bước vào một căn phòng như thể hắn làm chủ mọi ánh nhìn.
Cái cách đôi mắt nâu ấy lóe lên sự tự tin có phần kiêu ngạo, không phải vì ngạo mạn, mà vì hắn có lý do để ngẩng cao đầu.
Ren từng nghĩ, chỉ cần mình cố gắng đủ, chỉ cần mình cắn răng chịu đựng, chỉ cần tiếp tục bước về phía trước, thì một ngày nào đó… cậu sẽ bắt kịp.
Sẽ vượt qua.
Suốt một tháng rưỡi, cậu đã cày cuốc đến mòn chân, ăn ngủ thất thường, mài giũa từng đòn đánh như thể mạng sống của mình phụ thuộc vào đó, bởi vì đúng là như thế thật.
Nhưng có một điều mà Ren đã quên.
Trong lúc cậu chiến đấu với những ám ảnh, với ký ức, với chính nỗi sợ trong lòng mình… thì những người khác cũng đang chiến đấu.
Không ai đứng yên.
Không ai chờ cậu kịp tới.
Ren không ghét Copper.
Từ đầu.
cậu chỉ cảm thấy tức giận.
Nhưng cậu ghét cái cảm giác này.
Hắn mạnh hơn cậu.
Ít nhất là hiện tại.
Và điều đó, dù không muốn thừa nhận, vẫn cứa một nhát thật sâu vào lòng tự tôn còn sót lại của Ren.
Một phần nào đó trong cậu lặng lẽ gào thét, cái phần yếu mềm luôn muốn chứng minh mình không hề kém cỏi.
…Nhưng cũng có một phần khác, đang chậm rãi lặng đi, học cách chấp nhận… rằng có những con đường, không thể chỉ dùng ý chí mà bước tới.
Cậu không thể sống mãi trong cái bóng của người khác.
Nhưng nếu muốn bước ra khỏi đó… thì có lẽ cậu phải đi xuyên qua nó trước đã.
“Chúng ta sắp đụng độ một con Mini Boss rồi.
Cậu còn nhớ cách di chuyển và kỹ năng của nó chứ?
Giọng nói của Copper vang lên, không lớn, nhưng đủ khiến Ren dừng bước.
Cậu ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt liếc sang của hắn, đôi mắt lạnh lùng, sắc bén, nhưng lần này có gì đó hơi chùng xuống.
Như thể hắn vừa nhận ra điều gì đó.
“Tôi xin lỗi.
khi đó cậu vẫn chưa đủ khả năng để chiến đấu.
Câu nói ấy không sắc như nhát dao, nhưng vẫn khiến Ren khựng lại.
Không phải vì giọng điệu, mà vì nó quá đúng.
Cậu nhớ nơi này.
Nhớ rất rõ.
Ký ức nhòe nhạt như một vết mực bị thấm nước, nhưng vẫn còn đó:
Một hành lang hẹp, ẩm thấp và mùi máu khô vương trên từng phiến đá.
Và rồi là tiếng bước chân nặng nề, lết kéo theo một thân hình dị dạng.
Một con Kobold đột biến.
Vẫn là nửa người nửa chuột, nhưng to lớn gần gấp đôi đồng loại, lớp lông thô mốc xám bết lại bởi thứ chất lỏng nào đó không rõ.
Nó mang theo một cây rìu làm từ xương trắng, vết nứt gãy chạy dọc theo lưỡi rìu khiến nó càng trở nên kỳ quái.
Lần đó… Ren đã không thể làm gì.
Cậu không nhớ mình đã bị đánh trúng bao nhiêu lần.
Chỉ nhớ cảm giác tim đập loạn lên vì sợ hãi, chân tay run rẩy, kiếm không còn nghe theo ý chí.
Cậu chỉ biết đứng đó.
Đứng đó và nhìn người khác chiến đấu thay mình.
Ren khẽ thở ra, đôi tay xiết lại trên chuôi kiếm.
“.
Tôi nhớ, ” cậu đáp, giọng trầm hơn mọi khi.
“Nó xoay rìu theo hướng ngược chiều kim đồng hồ, lao lên sau khi gầm, và có một kỹ năng khiến tầm đánh mở rộng gấp đôi.
Copper thoáng gật đầu.
Ánh mắt hắn hơi thay đổi, không rõ là hài lòng, hay kinh ngạc.
Ren tiếp tục:
“Mỗi lần rút rìu khỏi mặt đất là thời cơ để ra đòn.
Nhưng nếu chém vào phần tay cầm thì sẽ bị bật ngược lại.
Giáp của nó dày nhất ở phần vai trái.
Sự im lặng kéo dài vài giây.
Rồi Copper mỉm cười.
Không phải nụ cười nhếch mép thường thấy, mà là một cái gật nhẹ, như thể lần đầu tiên, hắn thực sự nhìn nhận Ren là một chiến binh.
“Vậy thì lần này.
chúng ta sẽ đối mặt với nó.
một lần nữa.
Lời Copper vừa dứt, Ren không đáp.
Cậu chỉ bước lên.
Nhanh hơn một nhịp so với Copper.
Một bước ngắn.
Nhưng như xé toạc cái vòng xiềng xích vô hình đã giam giữ cậu suốt bấy lâu.
Ký ức về lần trước.
nỗi sợ, sự bất lực, tiếng gào thét của máu thịt và thất bại, vẫn còn nguyên đó.
Nhưng lần này, chúng không kéo cậu lùi lại.
Chúng đẩy cậu tiến về phía trước.
Cuối hành lang, bóng đen khổng lồ hiện hình.
Một con Kobold to lớn dị dạng, ba thanh HP đỏ lừ như máu đông treo trên đầu nó.
Nó gầm lên.
Nhưng đã quá trễ.
Ren chuyển động trong một nhịp chớp nhoáng.
Không chần chừ.
Không do dự.
Không cả một cái chớp mắt.
Thanh kiếm tuốt khỏi vỏ trong một luồng gió lạnh.
Bóng người cậu lướt đi giữa bóng tối, nhanh đến mức con quái vật chưa kịp gầm lần thứ hai, ánh thép đã xé qua thân nó.
Một vòng cung.
Một nhát chém lạnh và gọn.
[Critical Hit!
Thanh HP đầu tiên của nó rơi xuống gần một phần ba, không phải vì đòn đánh mạnh hơn, mà vì nó được chém bởi một con người không còn là cái bóng run rẩy của quá khứ.
Tiếng kim loại vọng trong lòng đất.
Và ở phía sau, Copper nheo mắt, ánh nhìn như đang chứng kiến một điều gì đó lần đầu tiên mới xuất hiện.
Con Kobold gầm lên, tiếng rống vang dội cả hành lang như muốn xé nát không gian tĩnh lặng của tầng hầm.
Nhưng Ren không lùi lại, cậu tiếp tục tấn công, không cho nó cơ hội phản đòn.
Cậu xoay cổ tay, hạ thấp trọng tâm, và chuyển bước sang trái như thể mọi động tác đã được khắc sâu vào máu.
Kiếm kỹ thứ hai được kích hoạt ngay sau đó, một nhát đâm mạnh xoáy vào khe giữa giáp vai và ngực con quái vật.
Con quái lảo đảo.
Thanh HP đầu tiên vừa bị chém đã tụt xuống còn 10%.
Nó gầm lên giận dữ, đôi mắt chuột đỏ ngầu xoáy vào Ren với sát ý cuồng bạo.
GRRRR
Tiếng rìu chém thẳng xuống từ trên cao.
Ren không né.
Cậu biết rõ quỹ đạo ấy, như một bài toán cũ đã từng thất bại.
Thay vì lùi, Ren xoay người lướt qua bên cạnh, để lưỡi rìu bổ trượt trong gang tấc rồi cắm thẳng xuống mặt đá.
Ngay khoảnh khắc đó, Ren xoay kiếm, vung lên một đường dứt khoát, và thanh HP đầu tiên vỡ vụn trong tiếng chớp lửa lóe sáng từ hệ thống.
[Mini Boss – Kobold Brute lv.
5]
[Hp bar:
2/3]
Phía sau, Copper chưa động thủ.
Hắn chỉ đứng nhìn.
Không phải khinh thường.
Mà là đánh giá.
“Không tệ.
” Hắn khẽ lẩm bẩm.
“Cậu không còn là cái bóng như trước nữa.
Ren không để tâm đến lời nhận xét.
Cậu chỉ giữ hơi thở ổn định, mắt không rời con quái đang gào rú.
Lần này nó nhanh hơn, đôi chân dậm mạnh rồi xoay thân, vung rìu ngang với vận tốc cao hơn hẳn.
“Đến lượt tôi.
Giọng Copper vang lên như lời tuyên bố.
Hắn di chuyển như một cơn gió, mượt mà và gần như vô hình trong ánh sáng nhập nhoạng.
Thanh kiếm của hắn lướt qua không khí, ba nhát chém nối tiếp nhau nhanh đến mức Ren không thể theo kịp bằng mắt thường.
Một chuỗi ánh sáng hình chữ thập rạch qua lưng con Kobold khiến nó quỵ xuống trong chớp mắt.
[Mini Boss – Kobold Brute:
HP bar:
1/3]
Ren nghiến răng.
sự chênh lệch.
lớn hơn cậu tưởng
Ngay cả khi cậu đã không còn bị trói buộc bởi quá khứ, ngay cả khi cậu đã đủ bình tĩnh để đối mặt với kẻ thù từng khiến mình run rẩy.
thì vẫn có một thứ khiến Ren cảm thấy nhỏ bé.
Khoảng cách.
Vẫn còn rất xa.
Cậu biết.
Nhưng lần này, cậu không lùi nữa.
“Lùi lại.
” Ren khẽ nói, rồi dấn bước vào đòn phản công cuối cùng.
Thanh kiếm của cậu vạch thành một vòng cung, không mang theo sức mạnh hủy diệt, nhưng là toàn bộ quyết tâm được mài giũa qua bao lần thất bại.
Một nhát, rồi hai nhát, rồi ba, như vẽ nên đường đi của chính mình.
Một tiếng rống khàn đục vang lên.
Con quái vật ngã gục.
[Mini Boss Defeated]
[Bạn nhận được 150 exp.
[Bạn nhận được 200 Cor.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập