KLANGG
Âm thanh thép chạm vào kim loại vàng, vang vọng như chuông tử thần.
Thanh kiếm của Copper rung bần bật khi đỡ lấy cú quật ngang từ cánh tay như cột trụ của con quái vật.
Lực va chạm khủng khiếp đẩy hắn trượt ngược ra sau, giày vẽ thành một vệt dài trên nền vàng lạo xạo, kéo theo những đồng xu lăn lóc như mồ hôi rơi từ một vị thần hấp hối.
Một cú nữa.
Rồi một cú nữa.
Ba cánh tay còn lại của con quái vật giáng xuống như sấm nổ, không cho hắn dù chỉ một hơi thở.
Copper nghiến răng, thân hình lách qua từng đòn đánh, mũi kiếm vung lên cố gắng làm lệch hướng, nhưng lần nào cũng là ba đánh đổi một.
Một giây chậm.
hắn sẽ chết.
“Ren!
” hắn gào lên, giọng rền như muốn xuyên thủng cả trần hang.
“Giúp tôi phân tán sự chú ý!
Nhưng Ren không nhúc nhích.
Cậu đứng đó.
đơ cứng.
Tay cậu run.
Chuôi kiếm lỏng lẻo giữa những ngón tay lạnh ngắt.
Một bước.
rồi hai bước.
lùi lại theo bản năng.
Cậu liếc nhìn Copper, người đang bị dồn vào góc bởi một cơn bão tay chân khổng lồ.
Và rồi.
cậu quay đầu, nhìn thấy.
Cánh cửa.
Ngay kia.
Chỉ vài mét.
Sự sống.
Lối thoát.
Cậu có thể bỏ mặc Copper.
Cậu có thể chạy, ngay lúc này.
và sống sót.
Để lại kẻ đã dắt cậu vào mê cung chết tiệt này, và mặc kệ hắn chết.
Hắn đáng phải chết.
Tay cậu siết chặt chuôi kiếm.
Tim đập loạn lên như từng nhịp trống, máu di chuyển trong cơ thể nhanh và đau rát.
Ánh mắt đảo qua.
Một lần nữa.
Ngay lúc này, Copper không còn giữ được thăng bằng nữa.
Hắn đã đánh đổi quá nhiều sức lực để giữ mạng sống.
Hắn không trụ được lâu hơn nữa.
Ren cắn chặt môi dưới, vị máu lan trên đầu lưỡi.
Cậu không biết cơn rùng mình đang lan khắp sống lưng là vì sợ.
hay vì tức giận.
Ren tức giận, tức giận đến mức nếu có thể đập nát cả thế giới này chỉ để xé toạc cái cảm giác bất lực, cái sự thật rằng dù đã đi xa đến thế, mạnh đến thế.
vượt qua bao nhiêu khó khăn, bao nhiêu cuộc chiến, thì đến cuối cùng, cậu vẫn bị trói chặt bởi sợi xích vô hình mang tên sợ hãi, vẫn run rẩy lùi lại như một thằng nhóc chưa từng biết chiến đấu là gì.
Cậu siết chặt chuôi kiếm như thể đang bóp lấy chính cổ họng của kẻ mà cậu căm ghét nhất.
là chính mình.
Lạnh buốt.
Tê dại.
Nhưng không buông.
Bởi cậu biết, nếu còn buông, thì mãi mãi cũng sẽ không cắt nổi xiềng xích đang kéo lê cậu vào bóng tối.
Nếu lý trí không thể vượt qua bản năng.
thì cậu sẽ để thanh kiếm này làm thay.
Cậu sẽ dùng nó để chặt phăng nỗi sợ, để đập vỡ cái vỏ bọc hèn nhát đã bám theo từ tầng một, để chứng minh rằng mình không còn là kẻ chỉ biết thở dốc chạy sau lưng người khác.
Một tia sáng lạnh xé qua căn phòng vàng úa.
Không có tiếng hét nào.
Không có lời hô xung phong nào.
Chỉ có Ren như một cơn gió thép lao tới, như một phản xạ đã chờ đợi hàng nghìn giây ngắn ngủi để được bung ra.
Ánh mắt cậu không còn né tránh.
Không còn phân vân giữa chạy hay ở lại.
Chỉ còn một con đường và trên con đường đó, là con quái vật.
Là hiện thân của nỗi sợ.
Là quá khứ chưa được chôn.
Và nếu không thể giết nó.
cậu sẽ không bao giờ sống thật.
Lưỡi kiếm thép rạch một đường bán nguyệt trên tấm lưng vạm vỡ của con quái vật.
Một tiếng “Xoẹt!
” rít lên như tiếng gào của kim loại bị nung đỏ rồi bị dội nước.
Hoa lửa tóe ra, bắn tung lên không trung rồi rơi xuống như những đốm sao vừa bốc cháy.
Lớp da không phải da.
mà là những phiến vảy vàng óng, dày đặc như hàng trăm đồng xu cổ được rèn và khảm lên cơ thể bằng một nghi lễ nào đó đến từ địa ngục, chúng khẽ rung lên.
Không thể chém xuyên lớp giáp vảy.
nhưng Ren đã để lại một vết cắt mờ, như đường nứt đầu tiên trên một bức tường tưởng chừng không thể sụp.
Con quái vật gào rống.
Không còn là âm thanh của một sinh vật sống, mà là tiếng kim loại ma sát, tiếng chuông vỡ, tiếng của một thế giới cổ xưa đang nổi giận.
Bốn cánh tay giang ra, cuộn tròn rồi bứt tung mặt đất, đôi mắt đục ngầu rực lên, và nó lao về phía Ren như một chiếc xe tải mất thắng đang hủy diệt mọi thứ trên đường đi.
Cậu không nhúc nhích.
Đôi mắt nhìn thẳng.
Rồi chỉ một khắc trước khi móng vuốt khổng lồ bổ tới, Ren nhẹ nhàng nghiêng người sang trái, cả cơ thể lướt qua như một cơn gió mỏng.
Đòn đánh đâm vào không khí, làm sàn đá nổ tung sau lưng cậu.
Không đợi kẻ thù kịp chỉnh hướng, Ren phản công.
Thanh kiếm xoay nửa vòng, lưỡi thép vẽ nên một đường cong mảnh như sợi tóc nhưng sắc như lưỡi liềm cắt trăng, chém sượt vào cánh tay của con quái vật.
Lần này là một âm thanh trầm hơn, một tiếng “thốc” như bị đâm thủng lớp đồng nát.
Trong lúc đó, Copper vừa lùi về sau, thở dốc, đôi tay run rẩy với lấy bình hồi máu từ kho đồ.
Hắn ngửa cổ uống cạn trong một ngụm, rồi lau miệng bằng mu bàn tay.
“Khốn thật.
Ren, cậu khiêu khích tốt đấy.
Để tôi trở lại cuộc chơi.
Ren không đáp.
Cậu vẫn đứng đó, một đường kiếm sẵn sàng, đôi mắt không hề rời khỏi con quái vật đang chậm rãi quay đầu lại, những cánh tay co giật, khớp xương kêu răng rắc như tiếng trống mở màn cho hiệp tiếp theo.
Ren thu kiếm về trong một nhịp xoay người đầy uyển chuyển, thân hình nghiêng đi như một vệt khói luồn qua kẽ hở giữa bốn cánh tay khổng lồ đang vung loạn.
Cậu tiếp đất bằng mũi chân, rồi trượt lùi ra sau, vừa thoát khỏi tầm đánh, vừa có thể quan sát rõ hơn toàn bộ thân thể khổng lồ ấy.
Và đó là lúc cậu thấy viên hồng ngọc trên ngực con quái vật.
Nó không còn nguyên vẹn.
Ánh sáng từ viên ngọc không còn trong trẻo như thủy tinh mà vẩn đục như sương mù bị lắng trong máu.
Những đường nứt chạy dọc từ tâm điểm, tỏa ra như mạng nhện, như dấu vết của thời gian, của vết thương chưa lành.
và đang rạn thêm từng nhịp một.
Ren nheo mắt, tim đập mạnh.
Cậu thấy thêm một điều nữa, ánh mắt đục ngầu kia, thứ từng bám theo chuyển động của cậu như một cỗ máy giết người không sai sót.
giờ đây khựng lại từng khắc, như bị lạc nhịp, như thể những mệnh lệnh từ bộ não đã không còn kết nối hoàn hảo với cơ thể.
Ánh sáng từ chiếc gương bạc lúc đó.
đã để lại di chứng.
Và giờ, nó có thể bị hạ.
một niềm tin mạnh mẽ đang dâng lên trong lòng.
” Copper hét lên, giọng như nén lại giữa kẽ răng, đôi tay hắn đang chéo lại giữ thanh kiếm ngang người, cản toàn bộ sức nặng từ bốn cánh tay dội xuống cùng lúc.
Cả người Copper bị ép sát mặt đất, đầu gối khuỵu xuống, mũi giày cày xới nền đá, máu rịn ra nơi tay nắm kiếm.
“Viên ngọc.
đánh vào viên ngọc!
Ren không đợi nhắc lần thứ hai.
Cậu đạp mạnh, bứt khỏi mặt đất, thân hình bắn lên như một mũi tên xanh lam.
Ánh sáng từ thanh kiếm lập lòe.
“Stab!
” kiếm kỹ kích hoạt, dòng ánh sáng xanh lam lạnh toát bao phủ toàn bộ thân lưỡi kiếm, phát ra tiếng rít như xé gió khi lưỡi thép xuyên qua không khí.
Ren gầm lên trong im lặng.
Mũi kiếm hướng thẳng vào viên hồng ngọc.
Không khí rít lên xà xoáy lại như mũi khoan, chạy dọc mũi kiếm đã luồn qua những cánh tay to lớn và đâm thẳng vào viên hồng ngọc.
Âm thanh như thủy tinh nứt, như trái tim của một vị thần đang vỡ tan.
Tia lửa văng ra, kèm theo đó là một tiếng rắc sâu trong thớ đá.
Viên ngọc run lên, rồi vỡ một mảng nhỏ.
Con quái vật gào thét.
Một âm thanh đầy oán hận, như tiếng chuông đồng bị bẻ cong và dội ngược vào tim người nghe.
Nó hất văng Copper như món đồ chơi vỡ, thanh kiếm của hắn bật ra khỏi tay, văng xa đến tận mép căn phòng.
Ngay sau đó, con quái vật nhảy bật về sau, lưng uốn cong, bốn cánh tay giơ lên như chuẩn bị một đòn nghiền nát.
Nó lùi lại.
bảo vệ viên ngọc.
‘Không được để nó hồi sức.
Ren gầm thầm trong họng, rồi lao lên như một mũi tên bật khỏi cung.
Không một suy nghĩ thừa thãi, không một nhịp thở dư thừa, chỉ còn lại bản năng và mục tiêu.
Ngay khoảnh khắc con quái vật bật lùi để tránh đòn, Ren đã bứt tốc.
Tách
Kiếm kỹ lại kích hoạt.
Một luồng ánh sáng lam nhạt quấn lấy cơ thể cậu, kéo theo vệt thép lạnh tanh như trăng rơi vào đêm sâu.
Không khí rít lên.
Sàn đá dưới chân Ren nứt toác vì lực giậm chân.
Con quái vật quay lại.
Nhưng đã muộn.
Ren như tan chảy vào không gian, hóa thành một luồng sáng thẳng đến trước ngực nó.
Một trong bốn cánh tay vung lên, chắn trước viên ngọc.
Cú chạm giữa kiếm và da thịt là một tiếng nổ lửa.
Lưỡi kiếm trượt khỏi mục tiêu chỉ vài phân.
Ren bị hất ngược về sau, hai chân cày rãnh trên nền vàng, nhưng cậu không gào, không thở, chỉ xoay người, bật người, lao lại.
“Copper!
Đòn đánh nghi binh!
” Ren rít lên.
Copper đã di chuyển.
Từ phía sau, hắn lao lên, ánh kiếm đỏ rực như máu chém xuống sống lưng con quái vật.
Một đòn cực mạnh, nhưng chưa đủ.
Lớp giáp như kim loại chỉ vỡ ra một vết nứt nhỏ, chưa chạm được đến cốt lõi.
Con quái vật thét lên.
Bốn cánh tay tỏa ra, như một cơn bão bằng thịt và kim loại, quét khắp căn phòng.
Ren cúi xuống, trượt thấp, mũi giày gần như lướt qua từng đồng vàng rải rác.
Copper bật nhảy, đạp lên một cánh tay, mượn lực để bay vọt lên cao.
Một giây.
Hai giây.
Giờ hoặc không bao giờ.
Ren hét lên, “Stappppp!
Cả cơ thể cậu được kéo căng theo quỹ đạo kiếm kỹ, lưỡi thép bừng sáng như sét giữa cơn bão.
Tia sáng xanh lao vút như một đường chém tách đôi màn đêm, xuyên qua lớp tay chắn.
Rắc
Tiếng vỡ vang lên.
Viên ngọc giữa ngực con quái vật nứt toác như một quả tim bị bóp nghẹt.
Những đường rạn như mạng nhện vỡ tung ra trong ánh sáng chói mắt.
Con quái vật thét lên một âm thanh không giống tiếng gầm, mà là tiếng nức nở, thô ráp, khàn đặc, như một sinh linh sắp tuyệt diệt đang oán trách số phận.
Copper không bỏ lỡ.
Hắn từ trên không đáp xuống như một mũi thương sống, mũi kiếm thanh thoát đánh bay con quái vật khiến nó va vào cột trụ khổng lồ phía sau.
Ren lao lên ngay sau đó, cậu cúi người tránh được hai cái tay đánh sượt qua đầu, múi kiếm xuyên thủng viên ngọc trước khi hai cánh tay còn lại kịp tóm lấy cơ thể và xé toang như vải rách.
Bốn cánh tay dị dạng với những móng vuốt sáng loáng như lưỡi dao cạo bất chợt run lên, rồi rủ xuống vô lực.
Tựa như một con rối bị cắt dây, cơ thể khổng lồ đổ sụp xuống sàn đá giữa cơn mưa lách tách của những đồng vàng bị hất tung.
Một tiếng động chát chúa vang vọng như hồi chuông báo tử, rồi.
chỉ còn lại tiếng thở gấp, dồn dập, vỡ ra trong không gian nghẹt thở của căn phòng kín.
Con boss.
đã bị hạ gục.
Copper quay sang nhìn Ren, ánh mắt hắn tối lại như chìm sâu vào một điều gì đó không thể gọi tên.
Hắn biết Ren mạnh, nhưng không ngờ là đến mức này.
Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, con ngươi của Copper co rút lại như bị chọc thủng.
Chạy
Tiếng hét không kịp suy nghĩ.
Ren lập tức bật lùi, cơ thể theo bản năng ngã xuống và lăn qua bên, đúng lúc mặt đất nơi cậu vừa đứng bị một lưỡi kiếm đâm thẳng từ dưới trồi lên, cắm phập, sâu tới tận chuôi, làm bật tung cả đống vàng nhỏ xung quanh.
Một âm thanh kim loại lạnh lẽo vang vọng.
Tiếng lách tách, lách tách.
như tiếng xương vỡ vụn.
Xác của con boss cũ bắt đầu co giật, rồi vỡ vụn.
Nhưng không phải tan ra thành dữ liệu hay tro bụi quen thuộc.
Mà như thể.
nó chỉ là một lớp vỏ.
Một lớp vỏ đang lột xác.
Từng mảnh vàng rơi rụng, trút xuống sàn như cơn mưa kim khí, để lộ ra một dáng người đang dần đứng thẳng.
Một cơ thể người, hay đúng hơn là thứ gì đó mô phỏng cơ thể người một cách khủng khiếp.
Thân hình cao và gầy, làn da căng bóng như kim loại mới đúc, ánh lên sắc lạnh kỳ dị giữa ánh sáng mờ nhạt.
Không khuôn mặt.
Không danh tính.
Chỉ là một hình nhân trơ trụi đứng giữa đống đổ nát.
Nhưng kinh hoàng hơn cả.
là bốn cánh tay.
mỗi tay cầm một thanh kiếm, lặng lẽ giơ ngang, như thể chuẩn bị cho một điệu vũ tàn sát.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập