Chương 268: Kẻ Trong Gương

Nhưng đã quá chậm.

Chỉ một tích tắc, bốn thanh kiếm của sinh vật kia bừng lên thứ hào quang đỏ sậm, như được tôi luyện từ máu khô và sự oán hận.

Chúng vẽ ra những quỹ đạo tử thần, chém xuống cùng lúc trong một chuỗi chuyển động gần như không thể đọc vị.

Rạch thẳng lên ngực một đường chéo, máu không phun thành dòng, mà trào ra thành từng dải vụn pixel đỏ như bụi ruby bị nghiền nát, lơ lửng giữa không trung rồi tan biến.

–400

Ren gào lên trong câm lặng, bị hất ngược ra xa như một con rối rách.

Cậu lăn lộn trên mặt sàn đá lạnh, va mạnh vào một đống vàng, khiến cả khối kim loại vỡ tung như bầy ong vỡ tổ, vang lên thứ âm thanh lanh lảnh như tiếng chuông báo tử.

Copper cũng không khá hơn.

Hắn khụy gối giữa không trung khi bị chém trúng, máu đỏ rực tóe lên tạo thành vệt mờ như vẽ bằng than cháy.

Hắn cố đứng dậy, một tay nắm kiếm, một tay giữ lấy vết thương trên ngực, nhưng chưa kịp lấy lại thăng bằng thì một nhát nữa xé tới.

Thanh kiếm thứ tư không tấn công, mà xử tử.

Cắt xuyên qua không gian như vết nứt trong thực tại, nó giáng xuống với sự lạnh lẽo không cảm xúc, mang theo phong cách chiến đấu không còn là bản năng mà là một bản giao hưởng của cái chết.

Ren bật dậy, lảo đảo như một bóng ma sống sót sau vụ nổ, nhưng cậu biết, nếu còn một nhát như thế nữa, bất kỳ ai trong số họ cũng sẽ không thể đứng dậy lần nữa.

Ren giật nắp bình máu, dốc cạn thứ chất lỏng đắng nghét và nóng rẫy như lửa thiêu cổ họng.

Không kịp suy nghĩ, cậu đứng dậy.

Bên cạnh, Copper cũng vừa lảo đảo ném vỡ một bình HP đã uống cạn, như nuốt lấy hy vọng cuối cùng.

Cả hai không cần nói gì, họ đều hiểu rõ:

nếu còn ở lại thêm một phút nữa, họ sẽ bị nghiền nát.

Như côn trùng bị bàn tay khổng lồ bóp vụn.

Ren đảo mắt, tim đập như trống trận.

Cánh cửa, lối ra duy nhất, đang bị chắn kín bởi sinh vật quái dị ấy.

Gã kỵ sĩ bốn tay với lớp mặt nạ gương phản chiếu chính hình hài của họ, méo mó, rách nát, và nhỏ bé đến thảm hại.

Nó không di chuyển.

Không tấn công.

Chỉ đứng đó.

Canh giữ.

Chỉ khi Ren và Copper, trong vô thức, cố gắng tạo khoảng cách và dẫn sinh vật ra xa.

thì nó khựng lại.

Đôi chân gắn giáp kim loại ghim chặt xuống đất như cọc đóng vào đá.

Nó nghiêng đầu, như thể đang nghe điều gì đó.

Rồi chầm chậm quay về phía cửa.

Một giới hạn?

Một ranh giới vô hình?

“Chờ đã…” Copper thở gấp, ánh mắt lóe lên tia hy vọng mong manh, “Hình như.

nó không rời khỏi phạm vi đó được.

Ren nhíu mày.

Cậu cảm nhận điều đó.

Không phải vì nó sợ hãi.

Mà vì.

nó có nhiệm vụ.

Nhiệm vụ canh giữ cánh cửa.

"Chúng ta có thể dùng điều này…"

Ren lẩm bẩm, bàn tay siết chặt chuôi kiếm, “.

để thoát khỏi đây.

Một tia sáng mong manh giữa vực thẳm.

Nhưng có đủ để thoát không?

Ren đảo mắt, tim như bị ép nén dưới sức nặng của chính không gian này.

Cậu chạy đến vị trí mà mình nhớ rõ, cái hố từng mở ra ở giữa căn phòng, lối thoát duy nhất mà cậu từng dùng để bỏ trốn khỏi cơn ác mộng ngày hôm đó.

Nhưng lần này…

Không còn gì.

Chỉ là mặt đá lạnh ngắt, bằng phẳng và câm lặng như chưa từng có gì hiện diện ở đó.

Bị lấp rồi.

Cậu đứng chết trân một thoáng, bàn tay run nhẹ chạm vào nơi từng là cánh cửa dẫn ra tự do.

Tất cả, đã bị xóa sạch như thể chưa bao giờ tồn tại.

Mọi con đường… giờ chỉ còn một.

Ren quay đầu nhìn về phía Copper.

Hắn cũng vừa nhận ra điều tương tự.

Nhưng cả hai không nói gì.

Họ đều biết.

Ánh mắt họ đồng loạt hướng về cánh cửa phía bên kia phòng.

Cánh cửa sắt đen phủ rêu, chôn vùi một nửa trong ánh sáng vàng của đống kho báu, lặng lẽ đứng đó như một lời mời gọi trớ trêu.

Và ngay trước nó, gã kỵ sĩ mặt gương.

Không động đậy.

Không lên tiếng.

Không thở.

Chỉ đứng đó, như một câu đố sống, thách thức bất kỳ kẻ nào dám lại gần.

Nhưng khác với hình dạng khổng lồ lúc đầu, giờ đây từng chuyển động của nó nhẹ nhàng một cách kỳ quái.

Không còn cồng kềnh, không còn nặng nề.

Mỗi bước đi như một điệu valse chết chóc.

Cổ tay xoay nhẹ như gió lướt qua mặt nước.

Gót chân đặt xuống mà không hề tạo tiếng động.

Mỗi bước tiến lại khiến áp lực trong căn phòng tăng lên như có ai đó siết dần dây thừng quanh cổ cả hai người chơi.

"…Hắn đang chờ."

Copper lẩm bẩm, giọng khô khốc.

"Hoặc.

đang mời gọi."

Ren đáp lại, ánh mắt không rời khỏi bốn thanh kiếm đang dần hạ thấp, tư thế như mở màn cho một vũ điệu tàn sát.

Một lối ra.

Một kẻ gác cổng.

Chỉ còn lại một lựa chọn duy nhất.

Ren khẽ nhíu mày.

Không khí giờ đây đặc quánh như thể mỗi phân tử đều đang bị thiêu đốt bởi ý chí thù địch của sinh vật trước mặt.

Cậu biết rõ.

chỉ cần một bước sai lệch, một nhịp thở chệch khỏi nhịp của kẻ kia, kết cục sẽ là tử vong tức thì.

“Nghe tôi này, ” Copper thì thầm, lặng lẽ di chuyển đến gần Ren mà không tạo nên một tiếng động nào, như thể sợ làm lay động thực tại mỏng manh này.

“Tôi sẽ thu hút sự chú ý.

Cậu tìm cách vòng qua, mở cửa.

Nếu có cơ hội… thoát đi.

Ren không trả lời ngay.

Cậu chỉ nhìn thẳng về phía kỵ sĩ, gã sinh vật không mặt đang nghiêng đầu một cách chậm rãi, như thể đang.

nghe lén.

“Và để ngươi chết ở đây một mình?

Ren hỏi, giọng không cao, nhưng đủ rõ để găm thẳng vào lòng Copper như một mũi kim.

Copper không trả lời.

Hắn mỉm cười nhạt, nụ cười của những người đã quen với sự vô vọng.

“Ngươi nghĩ chúng ta giống nhau đúng không?

Ren tiếp lời, giọng dần siết lại.

“Vậy thì nhầm rồi.

ta sẽ không làm giống ngươi đâu.

Rồi không đợi thêm lời nào nữa, cậu nắm chặt chuôi kiếm.

Lúc đó, kỵ sĩ vàng ròng cử động.

Một bước.

Từng hạt bụi vàng nhỏ li ti trôi khỏi bốn thanh kiếm như sương mai bị bóp nát.

Hai bước.

Cánh tay thứ nhất nâng lên, ánh thép lập lòe phản chiếu bóng hình méo mó của Ren và Copper.

Ba bước.

Mọi âm thanh biến mất.

Thế giới nín thở.

Không còn đồng vàng lăn lóc.

Không còn tiếng kim loại rên rỉ.

Chỉ có hơi thở của hai kẻ sống, và nhịp bước của một thực thể không phải người.

“Giờ thì.

hoặc là sống sót hoặc là tan biến như chưa từng tồn tại.

” Ren nói nhỏ, không rõ là với Copper.

hay với chính mình.

Tách

Âm thanh quen thuộc vang lên.

Nhưng lần này không đến từ cơ quan hay cơ chế nào cả.

Mà là từ lưỡi kiếm, khi ánh sáng xanh lam dần chạy dọc sống thép.

Copper cũng đã vào vị trí.

Đôi mắt hắn ánh lên một màu đỏ sẫm, màu của kỹ năng đặc biệt, của sinh tồn trong sát na.

Và rồi.

họ lao vào.

Đón tấn công va chạm đầu tiên là một cơn chấn động.

Không phải đơn thuần giữa kiếm và kiếm, mà là giữa ý chí sinh tồn và bản năng giết chóc.

Ren lao đến từ bên phải, kiếm kỹ “Stap” bùng nổ trong một tia sáng xanh lướt thẳng vào tay cầm kiếm bên hông của tên kỵ sĩ.

Một thanh kiếm khác của kẻ địch lập tức vung lên, phản kích từ phía sau như thể nó có mắt ở mọi góc độ.

Ren nghiến răng, trượt người theo thế xoay, lưỡi kiếm của hắn bật ra những tia lửa khi chạm vào lưỡi đối phương.

Cạch

Cùng lúc đó, từ bên trái, Copper xuất hiện như một bóng ma.

“Shadow Fang!

Ba nhát chém liên tiếp, một vào cổ tay, hai vào phần bụng, được tung ra với tốc độ chóng mặt.

Máu không tuôn.

Nhưng vết nứt ánh vàng mờ xuất hiện trên cơ thể kim loại sống kia.

Kỵ sĩ không rên rỉ.

Không phản kháng bằng cảm xúc.

Chỉ chiến đấu bằng bản năng.

Và bản năng ấy là hoàn hảo.

Hai thanh kiếm chém từ trên xuống như lưỡi dao máy chém, ép Copper phải lùi.

Ren lại tiến.

Họ cứ thế thay phiên.

Tấn công .

lùi lại .

xoay vòng .

đánh lệch hướng.

Như thể luyện tập từ trước.

Như thể từng thở chung trong một trận chiến sống còn cả trăm lần.

Nhưng mọi nỗ lực của họ chẳng đáng một phần, khi chính thứ sinh vật với gương mặt bóng loáng như vũng nước vàng nung chảy đó…

nó có thể kích hoạt những kiếm kỹ mà họ từng sử dụng, từng động tác, từng luồng hào quang, từng nhịp kiếm đều như thể đang sao chép lại chính bản thể của từng người trong cuộc.

Như thể… đang phản chiếu tận sâu trong nỗi sợ, sức mạnh và ký ức của cả hai.

Như thể đang tái hiện chính họ, một cách méo mó và đầy mỉa mai.

“Phải phá vỡ mặt nạ gương đó!

” Ren hét lên, giọng rít qua kẽ răng, vừa né một đường kiếm xoáy ngang mang theo ánh chớp tím, vừa lao người đâm ngược mũi kiếm vào ngực sinh vật.

“Không dễ thế đâu!

” Copper gầm khẽ, thở dốc, gồng tay giơ lưỡi kiếm chắn ngang như một tấm khiên, kim loại va vào kim loại, tiếng chấn động rung lên như xé đôi không gian.

Ren vung kiếm với lực mạnh hơn, tấn công dồn dập, nhưng bị chặn.

Copper ngay bên cạnh cũng vung kiếm đâm vào khe hở, nhưng cũng bị chặn.

Hai bên giằng co.

Những lưỡi kiếm cọ xát trong tia lửa và tiếng réo rắt như tiếng khóc rền của gió, cả ba thân ảnh xoắn lại trong một điệu vũ chết chóc.

Thế rồi, trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, con quái vật đột ngột cúi đầu.

Một chuyển động bất ngờ, tàn bạo như loài thú hoang.

Nó đập mạnh trán vào mặt Ren, một cú đập không kiếm, không kỹ năng, nhưng mang theo sức nặng như búa tạ.

Cú va khiến cậu choáng váng, bước lùi không kịp, và ngay lập tức hai thanh kiếm từ hai bên hất văng Ren như một cơn lốc.

Cậu rơi xuống, thân thể xoay tròn trong không khí rồi đập vào nền đá, những pixel đỏ vỡ ra như bụi máu.

Tên kị sĩ không dừng lại, không để ai kịp thở.

Nó nhấc chân, không vội vàng, không thừa động tác, rồi đá thẳng vào bụng Copper.

Gah

Cú đá vang như sấm, hất hắn văng đi, bay tán loạn giữa không trung như một con búp bê vải bị xé toạc khỏi sợi chỉ cuối cùng.

Ren lồm cồm bò dậy, bàn tay trượt trên nền đá lạnh, những ngón tay tê dại run rẩy không còn cảm giác.

Cậu cảm giác như một mạch máu trong đầu vừa vỡ, như thể xương sọ đã nứt, não bộ lắc lư trong một cái lồng vang vọng tiếng kim loại rền rĩ.

Nhưng chưa kịp gượng đứng…

Một mũi kiếm nhọn hoắt đã kề sát giữa trán.

Lưỡi thép lơ lửng giữa không trung, ánh lên sắc lạnh như băng giá, dừng lại ngay trước con ngươi đang mở to của Ren, chỉ một nhịp thở nữa thôi, nó sẽ đâm xuyên tròng mắt, xuyên vào hộp sọ, và chấm dứt tất cả.

Cậu nín thở, cơ thể đông cứng, không thể hét lên, không thể nhắm mắt…

Nhưng mũi kiếm… không đâm xuống.

Nó dừng lại, lặng lẽ, như thể chỉ là một lời nhắc nhở, không phải một đòn kết liễu.

Ren ngẩng lên, và thấy chính khuôn mặt méo mó, bất lực của mình phản chiếu qua chiếc gương vàng sáng bóng trên mặt sinh vật.

Chính cái hình ảnh ấy khiến cậu run rẩy, không phải vì nỗi sợ bị giết, mà vì sự bất lực quá mức chân thật, đến mức tưởng như thế giới đang cười nhạo vào lòng can đảm mà cậu cố gắng nắm lấy.

Con quái vật nhìn cậu.

hay đúng hơn là phản chiếu cậu, rồi thu kiếm.

Không nói lời nào.

Không gầm thét.

Không cần chiến thắng.

Nó xoay người, từng bước chậm rãi, đi về phía cánh cửa như thể chẳng có thứ gì ở đây xứng đáng để tiêu diệt thêm.

Một sự coi thường tuyệt đối.

Một sự bỏ qua đầy tàn nhẫn.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập