Chương 270: “Tôi Không Ngờ… Cậu Lại Mạnh Đến Vậy”

Chỉ còn lại hai cánh tay, tốc độ và nhịp tấn công của con quái vật suy giảm rõ rệt.

Sự áp đảo chết người giờ đây đã bị bẻ gãy.

Ren và Copper không còn bị dồn ép vào thế phòng thủ tuyệt vọng nữa.

Mỗi người gánh lấy một cánh tay, kiểm soát thế trận bằng kỹ năng và bản năng sống sót được rèn giũa trong tuyệt vọng.

Và lần đầu tiên, một khe hở thật sự mở ra.

Ren lao tới, ánh thép trên lưỡi kiếm bừng lên dữ dội như ánh chớp rạch ngang bóng đêm.

Một đường chém xé toạc không khí, cánh tay thứ ba bị chém phăng, xoay xoắn trên không như một mảnh kim loại phế bỏ, rồi rơi xuống đất với tiếng vang lạnh lẽo.

Tiếng va đập kim loại không còn khiến Ren giật mình nữa.

Copper vẫn giữ vững thế đứng, hai chân cắm chặt vào nền đá như hai cái neo bằng thép, tấm khiên trên tay rung lên vì dư lực, nhưng hắn không chùn bước.

“Còn một cú nữa thôi!

” hắn hét lên, giọng khản đặc nhưng ánh mắt bừng sáng như một mũi lao xuyên qua sương mù tuyệt vọng.

Ren nghiến răng, dồn toàn bộ khí lực còn sót lại lên đôi tay đã tê cứng.

Cậu không cảm nhận được cơ bắp nữa.

Chỉ có nhịp tim đang đập như trống trận.

Chỉ có mục tiêu duy nhất trước mặt.

Chỉ có thanh kiếm, lưỡi rìu phán xét mà cậu đã mài giũa bằng máu và nỗi sợ.

Thanh kiếm lao lên, cắt đôi ánh sáng trong một nhát chém gầm vang như sấm sét.

Và rồi.

Tách

Âm thanh khô khốc ấy không lớn.

Nhưng nó vang vọng trong đầu Ren như một hồi chuông tử, báo hiệu cho điều gì đó đang lệch khỏi quỹ đạo.

Mọi tế bào trong cơ thể cậu cùng lúc thắt lại, bản năng chiến đấu gào thét như con thú bị dồn vào góc tường.

Ren khựng lại, đôi mắt mở to, phản chiếu ánh thép lạnh buốt, một đòn chém ngang đang lướt tới, trông thoạt nhìn vô cùng tầm thường, vô hại.

Nhưng không.

Không phải là đòn đánh bình thường.

Ngay trong khoảnh khắc ấy, tấm khiên thép của Copper, thứ vẫn luôn kiên cường đỡ đòn suốt trận, bị chém làm đôi, như giấy vụn.

Ren theo bản năng nâng kiếm chắn trước ngực, cắn răng chịu lấy đòn tấn công.

Clang

Âm thanh vang lên như kim loại vỡ vụn, và trong chớp mắt, cả hai người bị hất văng ra xa, cơ thể bay tán loạn như hai mảnh giẻ rách, đập mạnh vào vách tường phía sau rồi rơi bịch xuống đống vàng ngổn ngang.

Cơn đau nhói lan khắp toàn thân.

Phổi không kịp lấy hơi.

Tai ù đi như vừa trải qua một vụ nổ.

Không ai lên tiếng.

Chỉ còn tiếng bước chân chậm rãi của.

nó.

Gã kỵ sĩ không mặt, vẫn bước tới.

từng bước, từng bước, như thể đang dạo chơi giữa hai cái xác sống đang chờ được kết liễu.

Phong cách dùng kiếm của nó… thay đổi.

Không còn sự rập khuôn máy móc của một sinh vật mô phỏng.

Không còn những chuyển động nặng nề của một kẻ mang trên mình bốn cánh tay và lớp vỏ giáp vàng.

Mà là… sự giải thoát.

Như thể ba cánh tay vừa bị chém đi không phải tổn thất, mà là giải phóng.

Như thể chúng là ba gánh nặng dư thừa, ba xiềng xích đã kìm hãm thứ gì đó thuần túy và nguyên bản bên trong sinh vật ấy.

Và rồi, nó lao đến.

Một cú sải bước mềm như nước, mũi kiếm vẽ thành một đường vòng cung lặng lẽ mà sắc bén.

Không một tiếng gió.

Không một tiếng thét.

Chỉ có cái chết đang tiến đến bằng thứ vũ điệu lặng lẽ của kẻ đã rũ bỏ nhân tính.

Đường kiếm của nó, uyển chuyển, thanh thoát, dứt khoát đến mức gần như đẹp đẽ.

Không còn đơn thuần là tấn công.

Mỗi nhát chém là một nhịp nhảy, mỗi động tác là một bước lướt gió.

Nó không còn là một con quái vật, mà là một kiếm sĩ.

Một kiếm sĩ vô diện bước ra từ tận cùng của gương soi và ám ảnh.

Ren lao tới.

Nhưng không giống những lần trước.

Cậu không còn đối mặt với một sinh vật hoang dại vung vẩy bốn thanh kiếm như cơn bão không kiểm soát.

Kẻ trước mặt giờ đây đã thay đổi, thay đổi hoàn toàn.

Ba cánh tay đã bị chém đứt.

Gánh nặng không còn.

Chuyển động của nó trở nên thanh thoát, dẻo dai, và chính xác đến tàn nhẫn.

Không phát ra âm thanh ồn ào, không một bước di chuyển thừa thãi.

Nó lướt đi như một bóng ma, thân hình kim loại rực lên ánh vàng trong vũ điệu chết người.

Ren chém tới, một đòn chéo từ vai xuống.

Một đòn rất quen tay.

Đã từng giết chết vô số quái vật.

Nhưng lưỡi kiếm chỉ vừa chạm đến lớp giáp trước ngực thì.

"Keng!

"Một đường kiếm nhẹ như gió, như nước, từ dưới lên… chặn đứng cú chém của cậu.

Không dùng sức.

Không dùng lực.

Chỉ đơn thuần là hiểu rõ cậu định làm gì.

Ren giật mình lùi lại, nhưng ngay lúc đó, nó đã ở sau lưng.

Một nhát chém từ bên sườn.

Ren nghiêng người né, nhưng lưỡi kiếm vẫn rạch ngang hông cậu một đường gọn gàng như dùng dao mổ.

-132

[HP:

292/700]

Đau

Đau thật.

Nhưng cơn đau còn dễ chịu hơn cảm giác bị bóc trần.

Ren cố phản đòn.

Cậu xoay người, múa kiếm vòng lại bằng một đòn thuận tay để áp sát.

Nhưng đòn chém ấy, vốn là chiêu thức từng hạ gục cả những kẻ thù nhanh nhất mà Ren từng đối đầu, lại bị chặn dễ như chơi.

Chặn, rồi đổi thế.

Một chuyển động mượt mà như đang múa.

Một nhát chém thẳng vào bả vai, Ren kịp đưa kiếm lên đỡ, nhưng lực va chạm khiến cả cánh tay tê buốt.

-87

[HP:

205/700]

Con quái vật phản công ngay lập tức.

Mũi kiếm của nó đâm tới theo một quỹ đạo uốn cong, vừa vặn luồn qua khoảng hở giữa thế phòng thủ của Ren.

Ăn khớp tới từng inch.

Nó không chiến đấu bằng cơ bắp.

Nó chiến đấu bằng trí nhớ.

Nhớ từng chuyển động của Ren.

Từng quán tính.

Từng góc đòn.

Từng phản xạ phòng thủ.

Ren lùi bước.

Hơi thở gấp gáp.

Tim đập như sắp nổ tung trong lồng ngực.

Lần đầu tiên, kể từ khi bước vào thế giới này.

Cậu thấy mình thua vì bị hiểu quá rõ.

Con quái vật ấy, tên kỵ sĩ không mặt, không chỉ mạnh.

Nó là một bản sao méo mó của chính Ren, nhưng gột sạch tất cả sự chần chừ, nỗi sợ và lòng nhân từ.

Nó là hình bóng mà cậu từng theo đuổi.

Và giờ đây, nó đang giẫm lên cậu, từng bước một.

Con quái vật lại lao đến, từng bước chân nó vang lên đều đặn như nhịp trống tử thần.

Ren có thể thấy khuôn mặt méo mó của chính mình phản chiếu dưới lớp mặt nạ gương vàng, vô cảm, lạnh lẽo, không chút nhân tính.

Cậu nghiến chặt răng, trượt người lùi lại, cố tránh đòn chém đang lao tới, nhưng đã quá muộn.

Rầm

Một cú đạp thẳng vào ngực.

Cơ thể Ren bị hất ngược ra sau như chiếc lá mỏng trong bão lửa, lưng đập mạnh xuống sàn đá khiến tiếng vang vọng cả căn phòng.

Chưa kịp gượng dậy.

Chát

Cán kiếm thép nặng như búa tạ giáng thẳng vào đỉnh đầu.

Không phải để kết liễu.

Mà để hủy diệt tinh thần.

Mắt Ren tối sầm, cả khung cảnh như nhoè đi trong một lớp sương mù đỏ rực.

Tiếng ù tai vang vọng, không còn nghe rõ bất kỳ âm thanh nào khác ngoài tiếng tim đập loạn nhịp và hơi thở đứt quãng.

Cậu khuỵu xuống, một đầu gối đập mạnh xuống nền.

Đôi tay vẫn nắm lấy thanh kiếm, nhưng run lên từng hồi như thể sắp buông rơi bất cứ lúc nào.

Và trước mặt, con quái vật ấy chỉ đứng đó, không nói một lời, không biểu lộ cảm xúc.

Chỉ là một tấm gương đang phản chiếu một Ren gục ngã, rách rưới, sắp tan vỡ.

Một cái bóng mà dù cậu có đâm xuyên bao nhiêu lần.

Nó vẫn không biến mất.

Rồi nó tung đòn kết liễu.

Lưỡi kiếm vung lên cao, ánh sáng phản chiếu dọc theo sống thép lạnh lẽo như ánh trăng chết, rồi bổ xuống như một nhát trăng khuyết sắc bén, nhắm thẳng vào cổ của Ren.

Một cú chém để kết thúc tất cả.

Nhưng

Keng

Một âm thanh chát chúa xé toạc không gian vang lên, thanh kiếm của Copper xuất hiện như từ hư vô, chắn ngang đường chém.

Lực va chạm mạnh đến mức khiến tia lửa văng tung tóe giữa hai lưỡi kiếm, kéo theo một luồng gió xoáy nén chặt thổi tung những đồng vàng rải rác trên nền đá.

Copper nghiến răng, xoay cổ tay, hất văng thanh kiếm chết chóc của kẻ địch ra một bên.

“Chết tiệt, cậu không được gục ở đây…”

Hắn lập tức kéo Ren lùi lại, một tay lôi xộc vai cậu, tay còn lại nhanh chóng rút ra một bình máu, nhét vào tay Ren.

“Uống đi, Ren!

Giọng hắn khàn khàn, cộc cằn, nhưng trong mắt lại ánh lên sự lo lắng, chân thành hiếm hoi, thứ cảm xúc mà ngay cả Copper cũng không chắc mình từng để lộ ra trước ai khác.

“Tôi sẽ cố tạo cơ hội… cậu chỉ cần chém đứt cánh tay còn lại là được rồi.

” Copper dừng lại một thoáng, có điều gì đó trong mắt hắn, như thể đang đè nén một quyết định đau đớn, rồi cất tiếng, nhẹ nhưng dứt khoát.

Ren ngẩng đầu lên nhìn hắn.

Lượng máu trên giao diện hiển thị gần như đã chạm ngưỡng tử vong.

Copper… vậy mà vẫn đưa cho cậu bình HP cuối cùng.

Không một chút do dự.

“Ngươi sẽ chết đấy…” Ren thì thầm, giọng gần như lạc đi.

Copper chỉ mỉm cười.

Một nụ cười mờ nhạt, méo mó như cơn gió thoảng qua chiến trường đầy tro bụi.

“Phải… nhưng tôi vẫn còn thứ đó mà.

Hắn khẽ chạm tay lên ngực, nơi treo chiếc bùa hồi sinh giấu kín sau tấm giáp ngực bằng kim loại, vật phẩm hiếm chỉ dùng một lần, mà không phải ai cũng đủ can đảm để tin tưởng vào nó.

Không nói thêm lời nào, Copper lao đi.

Tốc độ và quyết tâm như một mũi tên cuối cùng được bắn ra khỏi dây cung đã căng đến cực hạn.

Ren giật mình.

Cậu hiểu ngay.

Phải rồi.

chiếc bùa đó, thứ giúp Copper có đến hai mạng sống.

“Đáng sợ thật…” Copper khẽ lẩm bẩm khi vung khiên đỡ một loạt đòn tấn công sắc như tử thần, ánh thép nổ tung trong tiếng va chạm.

“Cái thứ đó… nó sao chép lại phong cách chiến đấu của cậu ta… Tôi không ngờ… cậu lại mạnh đến vậy.

Giọng hắn không có sự đố kỵ.

Chỉ có sự ngạc nhiên.

Và một niềm tin mơ hồ, rằng cậu sẽ là người kết thúc tất cả.

…Nhưng rồi.

Dù có niềm tin.

Dù có chiếc bùa hồi sinh.

Dù đã dùng cả tính mạng làm mồi nhử…

Copper vẫn bị đánh gục.

Cả thanh kiếm thép trên tay lẫn ý chí của hắn đều không đủ để ngăn cản con quái vật đó.

Nó không cần gào thét như loài thú.

Chỉ một đường kiếm, đơn giản, sắc gọn như lưỡi dao cạo xuyên qua lớp không khí.

Một lưỡi kiếm đâm nghiêng từ bụng lên vai, cắm sâu tới tận xương.

Ren trừng mắt.

Tất cả diễn ra chỉ trong một cái chớp mắt.

Tiếng kim loại rơi loảng xoảng.

Copper nghiến răng, tiếm thêm vài bước, mặc kệ thanh kiếm đang đâm xuyên cơ thể.

“Kh–khốn kiếp… chưa xong đâu.

” Giọng hắn đứt quãng, máu ảo phun ra như những sợi pixel đỏ vỡ nát, trôi theo ánh vàng trên sàn.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập