Chương 272: Thế Giới Trước Khi Thế Giới Bắt Đầu

Nhìn gương mặt vỡ nát ngay trước mắt mình, Ren chỉ có thể thở dốc, hơi thở khàn khàn, vỡ vụn như tan ra giữa không trung.

Mặt nạ gương đã tan tành.

Không còn phản chiếu điều gì nữa cả.

Không còn hình bóng của cậu.

Không còn phán xét.

Không còn gì cả.

Chỉ là một lớp gương vỡ vụn như tro bụi, tan biến giữa những khe nứt im lặng của thế giới.

Cả căn phòng rơi vào tĩnh lặng.

Một sự tĩnh lặng lạ lùng, như thể thời gian cũng đang nín thở, chờ điều gì đó vượt ngoài sự hiểu biết của con người.

Rồi

Tích

Một âm thanh vang lên trong hư không.

Không phải tiếng máy móc.

Không phải tiếng kim loại.

Mà là.

tiếng nhắc nhở từ nơi sâu nhất trong hệ thống.

[Bạn đã giải phóng kẻ khốn khổ bị giam cầm bởi những kỳ vọng.

[Bạn đã tìm về 4 thanh kiếm vỡ nát.

[Bạn nhận được một mảnh ký ức.

Dòng thông báo hiện lên, chậm rãi như một lời thì thầm từ một thế giới đã chết.

Ren vẫn quỳ đó.

Đôi mắt mở lớn, không hẳn kinh ngạc, không hẳn nhẹ nhõm.

Chỉ đơn giản là trống rỗng.

Cậu không biết thứ gì vừa kết thúc.

Cũng không rõ… điều gì vừa bắt đầu.

Ngay khi thông báo cuối cùng từ hệ thống tan biến, thế giới như bị nhấn chìm trong một lớp tĩnh lặng vô thực, sâu và trống rỗng đến mức Ren không còn nghe thấy cả nhịp tim đang khẽ đập trong lồng ngực của mình.

Không còn hơi thở.

Không còn tiếng vang.

Chỉ còn khoảng không đặc sệt, như bị đóng băng giữa một cái chớp mắt dài vô tận.

Rồi.

một âm thanh mảnh, lanh lảnh như tiếng móng tay chạm vào thủy tinh vang lên, phá vỡ cái tĩnh lặng vĩnh hằng ấy.

Một đồng vàng.

Rồi hai đồng.

Chúng dịch chuyển, run rẩy như bị ai đó gọi dậy từ một giấc ngủ dài.

Từng đồng, từng đồng, bay ngược lên như giọt mưa lội dòng giữa cơn bão.

Một cơn lũ vàng lặng lẽ cuộn ngược, những hạt bụi ký ức bị lật lại.

Không phải rơi, mà là hồi sinh.

Không phải tan biến vào hư vô, mà là quay về.

Ren không nhúc nhích.

Cậu chỉ đứng đó, câm lặng giữa một thế giới đang tự tua ngược, như thể cả chính thời gian cũng bắt đầu thở dốc, hoảng loạn vì điều nó sắp phải phơi bày.

Không còn âm thanh.

Không còn trọng lực.

Chỉ có một nhịp đập khô cứng đang dội lại từ đâu đó rất xa, như tiếng vọng của một trái tim đã chết từ lâu.

Những đồng vàng chảy xuyên qua thân thể Ren.

Chúng nhẹ như bụi, lấp lánh như sao trời, và lạnh như sương sớm lướt qua một nấm mồ bị lãng quên.

Cậu không còn là người.

Chỉ còn là một dấu vết.

Một bóng in mờ trong ký ức đang vỡ vụn.

Rồi bầu trời mở ra.

Một sắc xanh nhòe nhoẹt xuất hiện phía trên, rút toạc màn sương mờ đang bọc quanh cậu.

Ren lơ lửng, không phải cậu đang rơi, không phải bay, mà như thể bị giữ lại giữa hai cái thở cuối cùng của vũ trụ.

Tầng địa chất tan ra.

Từng lớp đất, từng rễ cây, từng tảng đá lớn vỡ vụn thành hàng triệu hạt ánh sáng, bay theo những quỹ đạo xoắn ốc như cánh hoa đang tan chảy trong lửa chậm.

Cây cối… sinh vật… cả quái vật cũng thế.

Chúng vỡ ra thành những đường viền mờ, tan vào hư không như thể thế giới này chưa bao giờ có thật.

Như thể tinh túy đã bị rút cạn, chỉ còn lại những vỏ xác mỏng tang, đẹp đến siêu thực rồi tan biến không một tiếng động.

Chúng tách rời, như cánh hoa thủy tinh phản chiếu ánh sáng vỡ vụn.

Tất cả xoay tròn, rồi gom tụ thành một hình bóng.

Một bóng người.

hay không phải người.

Ren không chắc.

Cậu không dám chắc.

Chỉ biết rằng lồng ngực mình đang siết chặt lại, từng nhịp thở trở nên quá xa xỉ để gọi là tồn tại.

Ký ức quay ngược như một dòng băng chảy ngược lên núi.

Ren cố mở mắt.

Cố nhìn rõ hơn cái dáng mờ ảo kia, thứ gì đó vừa quen vừa xa lạ đang đứng giữa trung tâm của mọi sụp đổ.

Nhưng rồi.

Một cơn gió không âm thanh bỗng thổi qua, cuốn nhẹ mái tóc đen rối của cậu.

Và khi Ren mở mắt lại.

cậu thấy Aincrad.

Không phải từ góc nhìn thường ngày.

Mà từ bên ngoài.

Từ xa.

Tòa tháp lơ lửng giữa khoảng không vô tận, hệt như một thực thể sống đang thoi thóp giữa vũ trụ hoang vu.

Những tầng nối nhau như vòng luân hồi không dứt.

Và rồi… chúng bắt đầu tan rã.

Những sợi xích nối giữa các tầng chầm chậm rút lại.

Từng khối lục địa, từng phần của cấu trúc Aincrad, vỡ ra như từng ký ức bị bẻ gãy.

Chúng rơi.

Nhẹ nhàng.

Từng mảnh, từng mảng, như những linh hồn đang được trả về cõi gốc.

Một vài tầng hiện rõ.

Vài tầng thì nhòe đi.

Có tầng chìm vào mây, có tầng lại phản chiếu như mặt hồ tĩnh lặng.

Tất cả…

Từng chút một…

Đang trở về nơi chúng từng thuộc về.

Dòng chảy của ký ức xưa vẫn chưa dừng lại, nó không để Ren kịp thở, chỉ tiếp tục cuốn cậu đi xa hơn, xa hơn nữa, lùi về sâu hơn trong tầng sâu của một thời đại đã mất, như thể chính thế giới đang buộc cậu phải nhìn lại thứ gì đó mà lẽ ra không nên được nhắc lại.

Không gian xung quanh đột ngột bị bóng đêm nuốt trọn, không phải bóng tối đơn thuần, mà là một dạng đêm đen nguyên thủy, đặc sệt và cổ xưa đến mức khiến ánh sáng run rẩy, và trong khoảng lặng nặng nề ấy, Ren nhìn thấy những thành phố…

Không phải của người… mà cũng không hẳn.

không phải người.

Là những sinh vật mang dáng hình con người, sống trong những thành trì kiên cố với kiến trúc kỳ vĩ như bước ra từ một thế giới fantasy đầy màu sắc.

Đáng lẽ phải là như thế, đáng lẽ phải rực rỡ, sống động, đầy ma thuật và thanh âm.

Nhưng trong mắt Ren, trong ký ức mà cậu đang bị ép phải chứng kiến, tất cả chỉ còn lại hai màu duy nhất:

Màu của bóng đêm, và màu của những đốm lửa leo lét, cháy khẽ trong những pháo đài được canh giữ nghiêm ngặt như những đốm lửa của niềm tin cuối cùng còn sót lại.

Bầu trời phía trên, khi Ren ngước nhìn, đã không còn mặt trời.

Chỉ còn lại một vòng nhật thực đen kịt, xoáy sâu vào vòm trời như một con mắt bị nguyền rủa, đổ xuống thế giới này một thứ ánh sáng lạnh lẽo, mỏi mệt, và tuyệt vọng, như thể chính cảm xúc của từng sinh vật còn tồn tại cũng đã bị rút cạn, để lại những cái bóng biết đi.

Và rồi, từ bóng đêm tràn ngập, một cơn lũ quái vật đột ngột ập đến, đám sinh thể dị dạng không rõ hình thù gào thét trong câm lặng, tấn công vào những thành trì đang rực cháy ánh lửa cuối cùng của nhân loại.

Chúng không thể bị nhìn thấy dưới ánh sáng, bởi bản thân chúng chính là hình hài của đêm tối, của hỗn loạn và thù hận tích tụ qua hàng vạn năm bị giam cầm trong im lặng.

Chúng tràn qua những bức tường thành như sóng biển vỡ bờ, nghiền nát từng khu dân cư, từng ngọn tháp, từng ngọn đèn nhỏ bé vẫn đang cố níu kéo hy vọng…

Và từng đốm lửa lần lượt lụi tàn, như những chòm sao bị bứt khỏi bầu trời, rơi vào vực sâu vô hình, biến mất không một lời từ biệt.

Giữa cơn lũ dữ, Ren thấy những con người…

Họ không mặc giáp, không mang vũ khí, mà khoác lên mình những bộ trang phục kỳ lạ, như thể họ là tu sĩ, là tín đồ của một vị thần nào đó đã mất tên, những linh hồn bị bỏ lại nơi cuối cùng của thế giới.

Ren có thể nghe thấy tiếng cầu nguyện thì thầm, mơ hồ như vọng lại từ đáy giếng thời gian, dù bản thân cậu đang bị nhấn chìm giữa dòng ký ức xoáy ngược.

“Những linh thể từng được ban danh xưng là mạnh mẽ…”

“Những hiện diện kiêu hãnh từng dám giương mắt nhìn vào ngai vàng của cõi thần.

“Họ đã tiến vào nơi vốn được dựng nên để không ai còn trở lại.

Nhà Tù, nơi trấn giữ những mảnh tồn tại cuối cùng của Cổ Thần đã bị vứt bỏ.

“Có kẻ bước vào bằng đôi chân của đức tin.

“Có kẻ gõ cửa vì trái tim đã mục ruỗng trong tuyệt vọng.

“Có kẻ bị xua đuổi khỏi mọi vùng đất sống, không còn nơi để quay đầu.

“Và có… đã đi đến tận cùng.

Một loại xáo trộn kỳ dị giữa các mảnh ký ức bùng lên trước mắt Ren như thể mọi thời đại, mọi số phận, mọi kết cục đều đang dồn về một điểm.

Cậu thấy một người đàn ông khoác áo choàng rách nát, đôi mắt rực cháy như lò lửa thiêng, hét lên một lời thề bị cấm kỵ giữa cơn giông gào thét.

Một nữ chiến binh quỳ gối trong ngôi đền đổ nát, máu nhuộm đỏ cả hai bàn tay, nhưng đôi mắt lại sáng lấp lánh như gương.

Một thiếu niên đứng giữa đống tro tàn, ngẩng đầu, nở một nụ cười dịu dàng khi bị nuốt chửng bởi thứ ánh sáng tối màu không thuộc về thế giới này.

“Một trong số họ.

kẻ lội qua máu, bóng đêm, và cả sự im lặng của chư thần.

đã sống sót, đã quay trở lại với lưỡi gươm nhuốm màu ký ức cổ đại.

“Người đầu tiên mang lửa trở lại giữa màn đêm không kết thúc.

“Người không quỳ trước thần linh, cũng không bị nguyền rủa bởi cái chết.

“Và khi Người xưng tên mình.

bầu trời cúi đầu, đất nứt toạc, thời gian khựng lại.

“Danh hiệu thật sự của Ngài là…”

Một cái tên cổ xưa, rực sáng lên giữa bóng tối như được khắc thẳng vào vòm trời.

một chữ vàng cháy, như vết sẹo của một kỷ nguyên vừa kết thúc.

Và Ren cũng không hiểu vì sao, cậu mấp máy môi theo một cách bản năng, như thể chính bản thân từng biết rõ cái tên ấy.

RAZGAR

“Thần Dã Thú.

“Kẻ Thống Trị Vầng Trăng.

“Người Gieo Mùa.

“Ngọn Lửa Của No Ấm.

“Và là Ánh Sáng đầu tiên không phải thần thánh.

bước ra từ Miệng Hư Không.

“Kẻ sẽ dẫn dắt loài người băng qua Kỷ Nguyên Đen Tối thiếu sự che trở của Thần.

Tới lúc này… mọi thứ như dừng lại.

Dòng chảy ký ức không đưa Ren đi xa hơn nữa, có thể vì nó chỉ được phép tới đây, hoặc bởi ngay cả thời gian cũng không dám chạm vào những tầng sâu hơn đang bị phong ấn bên dưới lớp vỏ lịch sử bị bóp méo.

Trong màn đêm tĩnh lặng ấy, Ren thấy một thiếu niên, với đôi mắt rực cháy hận thù, trái tim gào thét bởi mất mát, nhưng ánh sáng từ vị Thần Dã Thú đã soi rọi lấy cậu, nâng bước chân cậu khỏi vực sâu của bóng tối.

Thiếu niên ấy… trở thành một trong Tứ Vệ Thề Nguyện, bốn cá thể đã nâng cao thanh kiếm của mình để đáp lại lời triệu hồi của Razgar, thề sống thề chết bảo vệ cội rễ cuối cùng của loài người khỏi nanh vuốt của hư vô.

Bốn thanh kiếm đứng lên, không vì vinh quang, không vì phần thưởng, mà dưới ánh mắt của Razgar, họ chiến đấu để duy trì nhịp thở cuối cùng của sự sống.

Và rồi.

Những trận chiến với cơn lũ sinh vật bóng tối không tên trải dài hàng thập kỷ.

Những hy sinh không được ghi chép.

Những cái chết vô nghĩa, những chiến thắng không ai đủ sức ăn mừng, tất cả lần lượt lướt qua mắt Ren như những đốm tàn tro bị cuốn bay trong gió.

Cậu không thể chạm vào, không thể giữ lại.

Chỉ biết rằng cậu đang bị kéo trở về hiện tại, bị lôi khỏi quá khứ như một cái bóng vừa dám nhìn trộm vào sách cấm.

Cho đến khi, vào thời khắc đẫm máu nhất, bảy anh hùng, hay có người gọi họ là bảy đại tội, đã cùng nhau thắp sáng lại mặt trời, bằng cái giá đau đớn đến mức cả bầu trời cũng phải rúng động.

Và cậu thiếu niên khi xưa…

…giờ đã trở thành một vị vua.

Nhưng ánh sáng đã mờ.

Sự thật đã rạn.

Ngai vàng không còn là biểu tượng của bảo hộ, mà trở thành gông xiềng của ham muốn.

“Một con sâu nghi ngờ đã len lỏi vào trái tim chính trực của ngài.

“Những chiến lợi phẩm chất đống quanh ngai vàng.

Những lời xưng tụng ngọt ngào dần biến thành xiềng xích.

“Sự trung thành trở thành giả dối.

Danh dự trở thành tham lam.

Ánh vàng che mờ lý trí.

“Và rồi, ngài quay lưng lại với chính những người từng chiến đấu bên mình.

Một vương quốc từng hùng mạnh dần mục ruỗng từ bên trong.

Sự vinh quang vặn vẹo thành điều gì đó đáng sợ hơn, một hố sâu không đáy của sự nghi kỵ và phản bội.

“Khi chiếc vương miện rỉ sét, nhuốm màu huyết…”

“Vị vua không còn là vị vua.

“Chỉ là kẻ tội đồ cố gắng vớt vát chút ánh sáng của vị thần…”

“Và rồi… khi mặt đất tách ra hàng trăm mảnh, ngài bị phong ấn.

“Bị vùi sâu dưới lòng đất, trong một ngôi mộ bằng vàng, nơi chính ánh vàng đã nuốt chửng linh hồn ngài, từng chút một, cho đến khi chỉ còn lại lớp vỏ rỗng tên, sống mãi như một lời nguyền.

với linh hồn chưa bao giờ nguôi ngoai.

“Bốn thanh kiếm đã vỡ vụn.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập