Cơn lũ ký ức kéo Ren quay trở lại với thực tại.
Cậu giật mình bừng tỉnh như vừa thức dậy sau hàng thế kỷ.
Đôi mắt xanh lam dãn ra, đón lấy ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn pha lê.
Lồng ngực phập phồng, hít vào, thở ra, như thể mới lần đầu biết rằng mình còn sống.
Ren ngơ ngác nhìn quanh.
Vẫn là căn phòng đó.
Vẫn là những bức tường lạnh lẽo nhuộm bóng thời gian.
Và vẫn là vô số đồng vàng… nằm rải rác, lăn lóc trên sàn đá xám xịt như thể đang ngủ yên.
Chúng nằm im đó, bất động, lặng thinh, chờ đợi một ai đó sẽ cúi xuống nhặt lên.
Như thể… chưa từng có điều gì xảy ra.
Hoặc… đúng hơn, như thể mọi điều vừa xảy ra chưa từng thuộc về thế giới này.
"Chuyện quái gì vừa xảy ra thế này.
"Ren khẽ rên, ngồi dậy như thể vừa bị ném trở lại vào cơ thể mình sau một cú rơi dài không đáy.
Mỗi cử động kéo theo tiếng răng rắc mơ hồ từ bên trong, cậu cảm nhận rõ từng khớp xương va vào nhau, như thể thân thể này đã không được dùng tới trong nhiều thế kỷ.
Một cơn đau âm ỉ lan dọc sống lưng, khiến cậu rùng mình.
Ren ngồi đó, tay chống xuống nền đá lạnh.
Ngơ ngác.
Mất phương hướng.
Cảm giác như thể có điều gì đó quan trọng đang rơi rụng khỏi trí nhớ, trôi tuột như cát giữa kẽ tay.
Tất cả những gì cậu vừa thấy.
Thật điên rồ.
"Đó có phải là mơ không.
.."
Ren thì thầm, đôi mắt vẫn còn nhìn chăm chăm vào khoảng không trước mặt, nơi ánh sáng từ đồng vàng lấp lánh phản chiếu như những mảnh ký ức chưa chịu tan đi.
Cuối cùng, sau khi cơ thể rã rời xuất hiện chút năng lượng, Ren chậm rãi đứng dậy.
Cậu lảo đảo vài bước, rồi dừng lại giữa căn phòng kho báu giờ đã im lặng như một nấm mồ bỏ hoang.
Ren đảo mắt nhìn quanh.
Không còn ánh sáng ma quái, không còn tiếng gầm hay hồi tưởng, chỉ là một căn phòng trống rỗng, lạnh ngắt.
với vài đồng vàng lăn lóc như thể đang chế giễu.
“Đúng là lừa đảo mà.
” Ren lẩm bẩm, ngồi thụp xuống.
“Rõ ràng ban đầu mình thấy đầy rương báu, vật phẩm trông như đồ thần thoại.
Cậu bắt đầu nhặt từng đồng.
Chúng lạnh, có trọng lượng, và.
quan trọng hơn hết, có giá trị thật.
[Bạn nhận được 2, 544 Cor]
[Bạn nhận được 5, 938 Cor]
[Bạn nhận được.
[Số Cor hiện có:
74, 670]
Ren tròn mắt.
Hơn bảy mươi nghìn Cor.
Một con số điên rồ, chưa từng nằm trong giới hạn tưởng tượng của cậu, kể cả khi còn sát cánh cùng nhóm tiên phong.
Cảm giác như mọi cơn đau, mọi mệt mỏi, mọi cú sốc tâm thần vừa rồi… đều tan biến chỉ sau một cái chớp mắt.
Nhưng rồi Ren cúi xuống nhìn thanh kiếm bên hông, lưỡi gãy, chuôi nứt, hiệu ứng mờ xỉn.
nó đang dần biến mất.
Cậu thở dài.
“Đáng tiếc là… không có vật phẩm nào.
Thanh kiếm của cậu đã hỏng trong trận chiến.
Và cũng phải thôi, Ren vẫn chưa sửa lại nó từ sau trận đấu với con trùm tầng một.
Ai mà ngờ được.
nó lại hỏng ngay tại đây.
Ren bước từng bước về phía cánh cửa của căn phòng báu, từng tiếng bước chân vang nhẹ như dư âm của một khúc ca đã tàn.
Cậu giơ tay chạm vào lớp kim loại lạnh mát phủ bụi thời gian, một cánh cửa im lặng như thể đang canh giữ không phải kho báu, mà là những bí mật đã chết.
Trước khi rời đi, Ren quay đầu lại.
Ánh mắt cậu lướt qua căn phòng thêm một lần nữa.
Những đồng vàng, những bức tường, khoảng không trống trải như nơi từng lưu giữ lời thề, phản bội và sự tha thứ cuối cùng.
“…Tôi sẽ sống tốt thôi.
Ren khẽ nói, giọng thấp và trầm, như thể lời đó không dành cho ai ngoài chính mình.
“Có lẽ… tôi nên học cách đối xử tốt với bản thân… trước khi cố làm điều đó cho người khác.
Khẽ ngừng lại trong một khoảng lặng.
“Gặp lại sau nhé, Copper.
Cậu lẩm bẩm.
Copper đã chết.
Nhưng đâu ai là không chết?
Chỉ là… vấn đề sớm hay muộn.
Ren quay đi, và cánh cửa mở ra, không một tiếng động.
Ánh sáng trắng mờ tràn vào, từ tốn và dịu dàng như bàn tay của một ai đó đang tiễn biệt.
Ren bước ra khỏi căn phòng kho báu, không ngoảnh đầu lần nữa.
Cậu di chuyển theo tuyến đường cũ, từng bước chân thận trọng, từng góc cua được canh kỹ, kỹ năng ẩn thân được kích hoạt liên tục để tránh mọi sự đụng độ không cần thiết.
Và nhờ vậy, một lần nữa Ren lại xuất hiện dưới công thoát nước của Thị Trấn Khởi Đầu, nơi từng dẫn họ xuống, và giờ, dẫn mình trở lên.
Cậu bước lên bằng lối cầu thang cũ.
Bậc đá trơn ẩm dưới chân, rêu xanh phủ đầy vách tường nhưng lần này không còn cảm giác ngột ngạt.
Khi bàn tay chạm được miệng cống, Ren hít một hơi thật sâu.
Không khí trong lành tràn vào từng phân phổi, xuyên qua mọi vết thương âm ỉ còn sót lại.
Một lần nữa… cậu lại sống sót.
Lại rời đi, đúng vào lúc trời vừa hửng sáng.
Nhưng lần này, đã khác.
Không còn sợ hãi.
Không còn do dự.
Chỉ còn lại… sự tĩnh lặng.
Và một điều gì đó vừa mất mát, vừa nhẹ lòng.
Ren khẽ kéo chiếc mũ trùm đầu xuống.
Ánh sáng đầu ngày dịu nhẹ chiếu lên khuôn mặt cậu.
Gió sớm luồn qua mái tóc rối, thổi tung vài lọn còn vương mồ hôi và bụi đất.
Cậu nhắm mắt… và thở ra.
Nhưng rồi…
Cảm giác kiệt sức ập đến như một lớp sương lạnh siết lấy cơ thể.
Ren loạng choạng.
Mỗi bước chân như nặng thêm từng ký.
Đã bao ngày trôi qua kể từ lần cuối cậu ăn một bữa đàng hoàng?
Cơ thể run rẩy.
Bụng quặn lên từng cơn.
Nhưng cậu vẫn bước.
Ren lê từng bước chậm rãi, rẽ qua con hẻm nhỏ phủ rêu ẩm, nơi ánh sáng buổi sớm chỉ len vào được bằng những tia yếu ớt.
Cuối hẻm… mở ra một thế giới khác.
Trước mắt Ren là quảng trường trung tâm của Thị Trấn Khởi Đầu, tấp nập, đông đúc, náo nhiệt như chưa từng có gì thay đổi.
Dòng người chơi đổ ra từ các quán trọ và cửa hàng, từng nhóm nhỏ chuẩn bị lên đường, kẻ thì săn quái, người thì nhận nhiệm vụ.
Những tiếng cười nói vui vẻ vang lên khắp nơi, rôm rả, hứng khởi, đầy năng lượng.
Ai cũng có mục tiêu.
Ai cũng có đồng đội.
Những ánh mắt tràn đầy quyết tâm dưới ánh sáng ban mai, những nụ cười, những tiếng gọi nhau í ới giữa dòng người tấp nập, tất cả như một bức tranh sống động về sự khởi đầu mới.
Trái ngược hoàn toàn với đôi mắt mệt mỏi của Ren, vừa từ một cõi tối tăm không ai biết đến trở về.
…Nhưng có thật là như vậy không?
Ren không biết.
Và cậu cũng chẳng còn muốn biết.
Việc trước tiên, quan trọng hơn tất cả lúc này, là ăn một bữa thật no nê với số tiền mình vừa kiếm được.
Chỉ nghĩ đến thức ăn thôi cũng khiến Ren có thêm động lực để bước tiếp.
Cậu khẽ xoa bụng, lẩm bẩm như tự an ủi, “.
Mình nghĩ mình có thể ăn hết cả một con bò.
Không do dự thêm giây nào, Ren cắm đầu chạy về phía một nhà hàng gần đó, nơi nổi tiếng trong cộng đồng người chơi bởi thực đơn đắt đỏ, nhưng đổi lại là hương vị được ví như
"nghệ thuật ẩm thực ở Tầng Đầu Aincrad"
Ren từng nghe kể, một bữa ăn ở đây có thể ngốn hơn 5000 Cor, tùy món.
Với một người như Ren, con số đó từng là.
không tưởng.
Cậu chưa từng dám bước vào, chứ đừng nói là ngồi xuống gọi món.
Nhưng hôm nay thì khác.
Hôm nay, cậu là một “ông nhà giàu”.
Ít nhất.
là cậu nghĩ vậy.
Nghe đâu, những người chơi tiên phong trên các tầng cao hơn thường bỏ ra vài chục ngàn Cor để nâng cấp trang bị hoặc mua những item hiếm.
Nhưng số tiền đó.
vẫn chưa vượt quá 100.
000.
Mà Ren hiện đang có tới 74.
670 Cor, một con số làm cậu thấy mình như vừa trúng xổ số.
Nếu cố gắng thêm chút nữa.
cậu còn có thể mua được một căn nhà ở thị trấn này.
Đủ ăn ba bữa sang, ngủ phòng riêng cả tháng, thậm chí còn có thể sửa kiếm, thay áo giáp, mua vài vật phẩm phục hồi.
Nên nếu không ăn hôm nay thì.
còn chờ đến khi nào?
Mang theo cảm giác háo hức, Ren sải bước trên con phố đá lát cổ kính dẫn về phía nhà hàng, bụng cậu réo lên những tiếng kỳ lạ, trái tim trong lồng ngực khẽ đập, đầu óc chỉ toàn nghĩ về món thịt nướng mềm mọng và súp rau hầm sôi nghi ngút.
Nhưng rồi… cậu bắt đầu cảm thấy có gì đó không đúng.
Một vài ánh mắt.
Rồi vài ánh nữa.
Thỉnh thoảng, có người quay đầu lại.
Có nhóm thì thì thầm gì đó, có người thì nhìn chằm chằm không giấu nổi tò mò.
Ren khựng lại một chút, hơi nhíu mày.
Cảm giác khó chịu len vào da thịt như gió lạnh thổi ngược chiều.
Rồi cậu chợt nhớ ra.
Chiếc mũ trùm đầu.
Cậu đã gỡ nó xuống.
Khuôn mặt cậu bây giờ hiện rõ ràng dưới ánh nắng ban mai, không còn gì để che chắn, không còn lý do để ẩn mình.
Trước đây, mọi người thường bỏ qua cậu, kẻ vô hình giữa những dòng người sôi động.
Nhưng bây giờ…
Ren không muốn giấu nữa.
cậu sẽ không đội lên chiếc mũ trùm đầu nữa đâu.
không bao giờ.
Dù ban đầu hơi khó chịu thật, nhưng có lẽ.
rồi cũng sẽ quen thôi.
Cậu thở dài, nhún vai như để xua đi cảm giác gò bó, rồi liếc qua một nhóm người chơi đang nhìn về phía mình.
Trong số đó có vài người chơi nữ.
Một trong số họ còn khẽ huých vào bạn, cười mím môi.
Ren lườm nhẹ, khẽ nhíu mày.
‘Cái gì đấy?
Mình có gì dính trên mặt à.
Rồi bất giác Ren tự hỏi:
Mình có đẹp trai không?
Câu trả lời là:
Không.
Ít nhất là không theo tiêu chuẩn thông thường.
Cậu không có vẻ ngoài lãng tử và cái miệng dẻo quẹo như Copper, cũng chẳng cao lớn hay mang dáng vẻ phong trần kiểu samurai lang thang như Klein.
Càng không có cái khí chất bí ẩn cuốn hút kiểu Kirito, lạnh lùng, im lặng và luôn có gì đó
"đang che giấu"
Ren thì… chỉ là Ren.
Không hào nhoáng.
Không thần thái anh hùng.
Không cần sân khấu.
Chỉ là một kẻ lặng lẽ sống sót, một cái bóng biết cầm kiếm.
…Với khuôn mặt như búp bê sứ lạnh.
Đôi mắt màu lam như thể chứa được cả trời đông.
Mái tóc rối kiểu wolf cut không che nổi nước da trắng cẩm thạch, phản chiếu thứ ánh sáng ban mai làm người ta phải ngoái đầu.
Nhưng Ren thì không nghĩ vậy.
Thế mà…
Thỉnh thoảng, cậu nghe loáng thoáng đâu đó có người bảo:
“Dễ thương thật đấy.
Hả
Cái gì dễ thương cơ?
Kẻ đã lao vào tung đòn mở đầu lên con trùm đáng sợ của tầng một, Kẻ đã đánh bại quái vật trong bóng tối dưới hầm ngục nguy hiểm khi không ai dám bước chân xuống, Kẻ đã sống sót dưới lưỡi hái của tử thần, Kẻ vừa trở về từ một ác mộng không ai biết tên…
Dễ thương?
Với cậu, dễ thương là cái quái gì cơ chứ?
Ren cau mày, trong đầu nổi lên một dấu chấm hỏi to đùng.
“Mấy người này bị bệnh hết rồi à…?
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập