Chương 279: Giọt Mật Giữa Kẽ Lá

Ren nhanh chóng bác bỏ ý nghĩ quay lại tầng cũ.

Nếu cứ chọn con đường dễ dàng chỉ để hoàn thành một nhiệm vụ cơ bản như thế này…

‘Liệu mình còn có thể đi xa đến đâu nữa?

Cậu khẽ vuốt nhẹ những lọn tóc lòa xòa trước trán, để ánh nhìn không bị cản trở bởi những thứ vụn vặt.

Một hơi thở sâu.

Một nhịp nghỉ ngắn.

Rồi Ren lại tiếp tục tiến bước, lòng thầm nhắc nhở bản thân, phải luôn nhìn về phía trước.

[Bạn đã tiêu diệt Ong Gió lv.

5]

[Bạn đã tiêu diệt Ong Gió lv.

6]

[Bạn đã tiêu diệt Ong Gió lv.

6]

Trên đường truy tìm dấu vết của bầy sói, Ren bất ngờ bị tấn công bởi vài con Ong Gió, loài quái cấp thấp thường xuất hiện trong khu rừng sương mù lơ lửng này.

Nhưng khác với những con Dire Wolf hay bọn Nhện đầy hiểm họa, chúng chẳng khiến Ren mất quá nhiều sức.

Cậu xử lý gọn gàng, từng đòn ra kiếm chính xác, dứt khoát.

Mỗi lần chém là một cái xác tan rã thành mảnh vỡ pixel lấp lánh dưới ánh sáng rừng xuyên qua tán cây, dù sao bọn ong này sở hữu khả năng di chuyển cực nhanh nhưng máu và giáp lại cực giấy.

Nhưng nếu so sánh với Ren, cậu gần như all in phần lớn điểm chỉ số của mình vào AGI, nên việc tránh được các đòn tấn công và phản công, không quá khó khăn.

Cùng lúc đó, điểm kinh nghiệm dần tích tụ, chỉ cần thêm vài con nữa thôi, Ren sẽ đạt cấp độ 10.

Thành tựu tuy nhỏ, nhưng là một cột mốc đáng nhớ sau quãng thời gian dài chững lại.

Ngoài kinh nghiệm, chiến lợi phẩm cũng khiến Ren chú ý.

Ngòi Ong (Nguyên liệu Thường)

thành phần cần thiết để cường hóa vũ khí, trong đó có thanh Windslash của Ren, nguyên liệu này có thể cường hóa sát thương.

Mật Ong Tự Nhiên (Thường)

có thể ăn trực tiếp, hồi phục một lượng nhỏ HP hoặc dùng để nấu ăn.

Ren ngồi xuống gốc cây, thử mở một hũ mật ong nhỏ mà quái rơi ra, thứ chất lỏng óng màu hổ phách chảy trên đầu ngón tay cậu, mùi thơm nhẹ dịu như hoa rừng.

Và khi đưa lên miệng…

“.

Cậu gần như chết lặng vì vị ngọt tan ra nơi đầu lưỡi.

Một cảm giác dịu dàng mà Ren không ngờ tới, như thể cậu vừa thưởng thức một bông hoa thơm ngọt ngào, vị ngọt không quá gắt, không nhân tạo, như thể từng giọt mật này được chắt từ những tia nắng buổi sớm.

Một nụ cười thoáng qua.

Dù chỉ là trong tích tắc.

“Thứ ngọt ngào nhất mình từng nếm…”

Không phải món cao lương mỹ vị nào ở nhà hàng xa xỉ… mà là một giọt mật ong, lấy được giữa rừng, sau khi đâm xuyên tim vài con ong khổng lồ.

Ren liếm sạch mật còn dính nơi đầu ngón tay, rồi đứng dậy, tay nắm chặt lấy Windslash.

Không có phần thưởng nào mà không đi kèm mạo hiểm.

Và cậu, chưa từng cảm thấy sống động như thế này trong suốt một thời gian dài.

Di chuyển thêm một đoạn, Ren dừng lại bên một tán cây rậm rạp, mở bản đồ ra kiểm tra lại vị trí.

Cậu đã vô thức đi chệch hướng ban đầu, hơi lệch về phía đông của khu rừng sương mù, vì đơn giản là… không tìm được nhiều sói như mong đợi.

[Nhiệm vụ:

7/15 Dire Wolf tiêu diệt]

Còn hơn nửa, nhưng thứ khiến Ren cảm thấy mất kiên nhẫn nhất lại không nằm ở con số kia.

Mà là:

Lv.

9 (1733 / 1800)

Chỉ cần một vài con quái nữa thôi, cậu sẽ chính thức lên cấp 10, cột mốc nhỏ nhưng đánh dấu cho sự trở lại thực sự sau thời gian dài giậm chân tại chỗ.

Ren nhíu mày, nhìn vào hai lựa chọn gần nhất được đánh dấu mờ trên bản đồ phụ:

Khu bãi săn:

một vùng đất bằng phẳng nằm sâu hơn trong rừng, nơi nhiều người chơi thường tụ lại để farm sói.

Tần suất xuất hiện cao, nhưng luôn có nguy cơ phải tranh quái với nhóm khác.

Gần ổ sói:

sát biên rừng, nơi tần suất spawn dày đặc, nhưng lũ Dire Wolf có hành vi hung dữ hơn và thường đi theo bầy.

Nguy hiểm tăng gấp đôi.

Ren thở ra một hơi dài.

Một nơi quá đông đúc.

Một nơi lại quá nguy hiểm.

Cả hai đều không lý tưởng, nhưng ánh nhìn cậu vẫn khẽ lướt về hướng ổ sói.

Một phần bản năng thôi thúc.

Một phần vì sự sốt ruột cứ lớn dần trong lòng.

Cảm giác khi thanh kinh nghiệm chạm sát đỉnh mà vẫn chưa nhảy cấp, nó như cào xé một góc trong lòng ngực.

“Một con thôi.

chỉ cần thêm một con nữa.

Ren xua tay đóng lại bản đồ, lùi lại vài bước rồi rẽ vào một nhánh phụ, nơi đường mòn nhạt dần giữa những lùm cây thấp.

Hướng đi này không quá gần ổ sói, nhưng cũng xa hẳn khu săn.

Một lối đi hẹp, giữa mạo hiểm và an toàn.

Và nếu may mắn, cậu sẽ chạm mốc cấp 10… chỉ trong vài phút tới.

Nhưng may mắn, đi thêm một đoạn nữa, Ren bỗng tìm thấy thứ gì đó, cậu dừng lại trước một cái cây nhỏ, lấy một bình thủy tinh rồi tỉ mỉ hứng những giọt sương đọng lại trên những phiến lá nhỏ như cánh ve.

Ren cúi thấp người, đậy nắp bình sương lại thật cẩn thận rồi đặt nó vào kho đồ.

Một cảm giác thỏa mãn len nhẹ qua lồng ngực khi dòng thông báo mờ nhạt hiện lên:

[Nhiệm vụ:

Thu thập Hạt sương của cây Mírlune]

[10/10 – Hoàn thành]

Không phải nhiệm vụ gì to tát.

Nhưng cảm giác “hoàn tất” dứt điểm một việc vẫn luôn mang đến một sự nhẹ nhõm nhất định.

Ren đứng thẳng người, ngẩng nhìn lên những tán lá đung đưa trong nắng đầu giờ chiều.

Trời đã quá giữa trưa.

Những vệt nắng nghiêng hơn, trải loang trên mặt đất lốm đốm bóng cây.

Cậu biết mình không thể đi sâu hơn nữa.

Rừng Sương Mù không phải nơi nên lang thang khi trời bắt đầu ngả bóng.

Nhất là với một người vẫn chưa nắm được hết bản đồ tầng ba như cậu.

Cậu sẽ phải quay lại khu định cư trước khi trời tối.

Nhưng may mắn là… thời gian vẫn con dư cho Ren một buổi chiều, cậu có thể hoàn thành hết nhiệm vụ và lên cấp.

[Nhiệm vụ:

Tiêu diệt 15 Dire Wolf – 7/15]

[Nhiệm vụ:

Thu thập Dryroot – 6/8]

Chỉ còn tám con sói và hai rễ khô nữa là Ren sẽ hoàn tất toàn bộ chuỗi nhiệm vụ trong tay.

Cậu nhếch môi, một nụ cười nhàn nhạt hiện lên như để đáp lại sự yên tĩnh kỳ lạ của khu rừng.

Buổi chiều hãy còn dài, và Ren thì vẫn còn dư sức.

Cậu khẽ chạm tay vào chuôi Windslash, như một thói quen trước trận, rồi tiếp tục bước sâu hơn vào vùng rừng thưa, nơi ánh sáng lách qua tán lá, loang loáng trên mặt đất ẩm.

Và rồi.

Ren đột ngột khựng lại.

Trước mặt cậu là một khoảng đất trống, như thể ai đó đã dùng dao xẻ giữa lòng rừng một không gian im lặng đến bất thường.

Không có tiếng côn trùng.

Không có gió.

Không có gì ngoài sự tĩnh lặng.

Và.

ánh mắt.

Từ hai bên, ba đôi mắt vàng lóe lên dưới bóng cây.

Những chiếc bóng thấp thoáng giữa rễ và bụi rậm bắt đầu hiện rõ hình hài, Dire Wolf.

Chúng bước ra gần như cùng lúc, bao vây Ren theo hình tam giác.

Không một tiếng gầm, không một bước chân thừa.

Bản năng săn mồi.

Ren không tỏ ra bất ngờ.

Cậu chỉ nghiêng đầu, rút kiếm ra khỏi vỏ với một chuyển động mượt như nước chảy.

“Cũng tốt, ” cậu lẩm bẩm.

“Ba con một lúc.

đỡ phải tìm lâu.

[Bạn đã tiêu diệt Dire Wolf lv.

8]

[Bạn đã tiêu diệt Dire Wolf lv.

7]

[Bạn đã tiêu diệt Dire Wolf lv.

7]

Ren đứng giữa khoảng trống, mồ hôi nhỏ giọt dọc theo thái dương, lồng ngực phập phồng sau trận chiến dữ dội.

Ba con sói.

Không phải chuyện đùa.

Chúng không lao vào một cách mù quáng, ngược lại, như thể đã luyện qua hàng trăm trận phục kích.

Một con nghi binh, hai con vòng ra sau.

Khi Ren dồn lực chém một con, cái khác đã vồ tới.

Những chiếc móng và hàm răng sắc lẹm như lưỡi dao sẵn sàng xé rách bất cứ kẽ hở nào trong phòng ngự.

Cậu vẫn sống sót, nhưng không nguyên vẹn.

[HP:

433/700]

Ren thở dài, khẽ lắc đầu.

Tay trái nắm chặt chuôi kiếm, tay phải quệt qua vết xước nơi vai, nơi bộ móng của con thứ ba suýt cắm trúng.

[Bạn nhận được 132 EXP]

[Bạn nhận được 147 Cor]

[Bạn nhận được:

Da sói (Thường)

x2, Lông sói (Thường)

x1, Nanh sói (thường)

x3]

Một dòng thông báo khác bật lên, khiến ánh mắt Ren thoáng sáng.

[Bạn đã đạt Lv.

10 (80/2200)

Cảm giác quen thuộc lan dọc sống lưng, một cú giật nhẹ, như thể cả cơ thể cậu được kéo căng ra thêm một chút, mạnh mẽ hơn, dẻo dai hơn.

[Nhiệm vụ:

10/15]

Năm con sói nữa.

Cậu mỉm cười nhạt, liếc nhìn bóng cây phía xa, rồi lại bắt đầu bước tiếp.

Dù mệt, nhưng buổi chiều vẫn còn dài.

Ren tìm được một gốc cây rỗng lưng chừng sườn dốc, vừa đủ khuất tầm nhìn và che gió.

Cậu ngồi xuống, lưng tựa vào thân cây, đặt thanh Windslash bên cạnh rồi lôi phần lương khô ra.

Bánh mì khô hơi cứng, nhưng nhờ có mật ong từ đám Ong Gió, mọi thứ trở nên dễ nuốt hơn rất nhiều.

Ren dùng chuôi dao gạt nhẹ mật lên từng lát bánh mì rồi từ tốn nhai, vừa ăn vừa mở bảng chỉ số cá nhân.

[Name:

Ren]

Level:

10 (80 / 2200 EXP)

HP:

574 / 725

STR (Sức mạnh)

24 (+4)

VIT (Thể lực)

27

AGI (Nhanh nhẹn)

31 (+10)

[Free Stat Points:

3]

Cậu lướt mắt qua từng chỉ số, một thói quen từ những ngày đầu.

Tổng hợp lại, Ren đang sở hữu:

28 STR (24 cơ bản + 2 từ Windslash + 2 từ Wolf Fang Pendant)

24 VIT (chưa có bonus)

41 AGI (31 cơ bản + 2 từ Lupus Vest + 2 từ Windslash + 6 từ Wolf Fang Pendant)

Một con số không hề tệ, thậm chí rất tốt nếu xét theo mặt bằng chung ở tầng ba.

Ren nhấp một ngụm nước, rồi thở ra khẽ khàng.

“Mình chưa gặp con quái nào có thể đuổi kịp.

“.

ít nhất là đến giờ.

AGI cao cho cậu khả năng né đòn, ra đòn nhanh, và đôi khi đủ để áp đảo hẳn đối phương.

Nhưng Ren cũng hiểu rõ:

càng lên tầng cao, sự khác biệt về chỉ số sẽ bị san bằng bởi cơ chế chiến đấu, kỹ năng và chiến thuật.

Cậu còn ba điểm tự do.

Ren đưa tay lên cằm, nghĩ một lúc.

Tăng STR?

= Đòn đánh mạnh hơn, dễ xuyên giáp.

Tăng AGI?

= Né tốt hơn, dễ spam kỹ năng, di chuyển mượt.

Tăng VIT?

= Trụ lâu hơn trong giao tranh, đặc biệt khi solo nhiều mục tiêu.

Ren không phải kiểu liều lĩnh đánh đổi tất cả cho sát thương.

Cậu thêm 2 điểm vào VIT và 1 điểm vào AGI.

Cập nhật chỉ số:

STR:

24 24 (4)

VIT:

27 29

HP:

725 775

AGI:

31 32 (10)

“Ổn rồi.

Cậu xếp gọn đồ, lau tay, rồi đứng dậy.

Mặt trời vẫn còn cao.

Còn 5 con sói và 2 rễ cây nữa.

Thời gian nghỉ ngơi đã kết thúc.

Ren nhặt thanh kiếm, cất mấy mòn đồ thừa vào kho đồ, rồi tiếp tục đi săn quái.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập