Chương 281: Giữa Mồ Hôi và Sao Trời

Ren tiếp tục tập luyện, mặc cho mồ hôi đã rịn ướt cả chiếc áo tunic, lưng dán sát lớp vải như bị gió ép vào da thịt.

Cậu vẫn không dừng lại.

Nhịp thở đều đều.

Nhịp bước chắc chắn.

Từng động tác, từ thế đứng, góc nghiêng của cổ tay, độ hạ thấp của trọng tâm, đều đang dần ăn sâu vào bản năng.

Mỗi bước, gót giày chạm xuống sàn gỗ đều ổn định hơn trước, vững như gốc cây bám rễ vào thân Baobab.

Gió mạnh lướt qua, rít lên như tiếng hú của lũ quái vật tầng rừng sâu.

Trên độ cao không tưởng, nơi mặt đất như một vệt mờ xa thẳm dưới chân, thanh kiếm của Ren khẽ rung vì lực gió, nhưng cậu không nao núng.

Cú vung kiếm tiếp theo, Windslash rẽ gió mà đi.

Gió không cản được lưỡi thép.

Ngược lại, chính gió làm lưỡi kiếm ấy sắc hơn.

Cảm giác lạ lùng len vào từng đầu ngón tay, lưỡi kiếm, thay vì kháng cự, dường như đang hòa vào chuyển động của cậu.

Một nhịp.

Một làn.

Một đường.

Mỗi đòn kiếm đều mượt mà hơn, như thể thanh kiếm và cậu đang dần đồng điệu.

Và rồi.

Một tiếng ping vang khẽ trong giao diện hệ thống.

[Weapon Mastery:

Sword – Novice (100/1000)

Ngay sau đó, một thông báo khác hiện lên, những dòng chữ ánh xanh chậm rãi trượt qua tầm nhìn Ren, như vệt sáng giữa bóng rừng mờ ảo.

[Kiếm Kỹ mới được mở khóa.

[Phantom Arc]

Mô tả:

Nếu sử dụng ngay sau khi né tránh hoặc chặn đòn thành công, người chơi tung ra một nhát chém phản đòn cực nhanh.

Hiệu ứng:

Gây x1.

5 sát thương khi được kích hoạt đúng thời điểm.

Thời gian hồi chiêu:

20 giây.

Ren khẽ nhíu mày.

“Phản đòn à.

Cậu thầm nhẩm lại những trận tưởng tượng của bản thân mình trong thời gian luyện tập vừa rồi, nơi từng cú lắc mình, từng nhịp né tránh đều là thứ cậu sống sót nhờ vào.

Kỹ năng này như được thiết kế dành riêng cho những ai không cần sức mạnh cường bạo, mà biết chờ đúng khoảnh khắc.

Cậu không hề mỉm cười, nhưng ánh mắt ánh lên một tia hứng thú hiếm thấy.

Phantom Arc.

Ren lặng lẽ đưa tay lên giao diện.

Một động tác vuốt nhẹ.

click.

Kiếm kỹ mới vừa mở khóa hiện ra trong khung chọn kỹ năng.

Cậu nhanh chóng thay thế một kỹ năng ít dùng vào slot hiện tại.

Trong giao diện, Phantom Arc sáng lên như một dòng dữ liệu mảnh mai, tỏa ra ánh lam nhạt, lạnh lẽo.

“Được rồi.

Khi mới bắt đầu, Ren chỉ có ba ô kỹ năng chủ động.

Mỗi lần muốn thay đổi, cậu phải vào menu, chọn lại kỹ năng, rồi chờ 3 giây chuyển đổi trước khi có thể kích hoạt kỹ năng mới, một khoảng thời gian cực kỳ nguy hiểm trong chiến đấu thực tế.

Cậu từng nghĩ đến việc “đổi chiêu giữa trận” nhưng thao tác ấy đòi hỏi độ chính xác như phẫu thuật, chưa kể mọi thứ phải hoàn thành dưới áp lực tấn công liên tục của kẻ thù.

Nhưng giờ thì khác.

Kể từ khi đạt cấp 10, hệ thống mở rộng cho phép mang theo 5 kỹ năng cùng lúc, một sự thay đổi mang tính chiến lược.

Ren cảm thấy nhẹ nhõm.

Giống như việc có thêm một lưỡi dao giấu trong tay áo.

Cậu dành vài phút sắp xếp lại vị trí kỹ năng, lướt tay trên bảng như một nhạc trưởng chỉnh lại từng phím đàn trước buổi biểu diễn.

Mỗi kỹ năng là một nhịp, một điểm nối trong chuỗi chiến đấu mà Ren đã bắt đầu làm chủ.

[Phantom Arc]

được cài vào vị trí thứ ba.

Ngay sau

[Stap]

chiêu đánh mở đầu thường dùng, và ngay trước

[Vertical Arc]

đòn kết thúc quen thuộc khi áp sát.

Hai ô còn lại, Ren để dành cho

[Stealth]

[Tracking]

những kỹ năng hỗ trợ sống còn giữa khu rừng sương mù, nơi không phải lúc nào kẻ địch cũng xuất hiện trong tầm mắt.

“Hoàn hảo, ” cậu thì thầm như nói với chính mình.

Gió nhẹ lướt qua mái tóc rối.

Bóng cây lay động từng chập, như sóng gợn của một cơn mơ chưa tan hết.

Ren khẽ đưa tay vuốt nhẹ sống kiếm, cảm nhận rõ từng đường thép mịn màng của Windslash đang nghỉ ngơi trong bao, lạnh, vững chắc, và luôn sẵn sàng.

Stap

Mô tả:

Tung một đòn đâm thẳng như chớp về phía kẻ thù.

Hiệu ứng:

x1.

3 sát thương.

Hồi chiêu:

7 giây.

Đây luôn là kỹ năng mở đầu của Ren.

Cậu đã mở khóa nó từ những ngày đầu tiên cầm kiếm, khi còn ở tầng một, với những cú đâm chậm chạp và vụng về.

Khi đó, chỉ để kích hoạt thành công cũng đã là chuyện khó.

Nhưng giờ, Stap gần như đã trở thành phản xạ.

Thời gian niệm lệnh và hồi chiêu đều được rút ngắn tối đa, nhờ chỉ số AGI tăng cao và kinh nghiệm chiến đấu dày dặn.

Giống như

[Linear]

của Asuna, một đòn đâm đơn giản nhưng lại là thứ vũ khí chết người trong tay người đủ nhanh.

Còn kỹ năng tiếp theo.

[Vertical Arc]

Mô tả:

Tung ra một đường kiếm hình chữ V, khóa chặt chuyển động của đối thủ.

Hiệu ứng:

x1.

7 sát thương.

Hồi chiêu:

25 giây.

Ren từng thấy Kirito sử dụng nó.

Ngay tại tầng một.

Một đòn chém nghiêng xuống, lưỡi kiếm quét qua như lưỡi rìu tử thần.

Ánh sáng lóe lên trên thân kiếm, rồi con trùm gục ngã giữa làn vụn pixel đỏ như pháo hoa nổ tung.

Ren chưa bao giờ quên được khoảnh khắc ấy.

Và giờ.

cậu đã có nó trong kho kỹ năng của mình.

Ngoài ba kỹ năng chính, Ren còn giữ một con át chủ bài.

Một thứ mà đến giờ, cậu vẫn không chắc mình có nên gọi là kỹ năng hay lỗi hệ thống.

[Flowing Light Slash]

Mô tả:

Uyển chuyển mềm mại như dòng suối, nhưng dữ dội như thác đổ giữa đêm giông.

Hiệu ứng:

Đòn đầu tiên gây x1.

2 sát thương, tăng dần với mỗi đòn tiếp theo.

Hồi chiêu:

30 phút.

Không giới hạn số đòn.

Hoặc cũng có thể.

hệ thống không kịp đặt ra giới hạn.

Hoặc.

chỉ đơn giản là Ren chưa chạm tới điểm cuối.

Nhát chém đầu x1.

2.

Nhát thứ hai x1.

4.

Nhát thứ ba x1.

8, tốc độ mỗi lúc một kinh hoàng, cảm giác như cơ thể đang tự xé toạc chính nó để kịp theo nhịp kiếm.

Đến đòn thứ tư.

Ren gần như không dám suy nghĩ về nó.

Một nhát chém thấm đẫm sát khí, cắt không khí như xé tan mặt nước.

Sát thương tăng vọt x2.

6, một con số vượt ngoài chuẩn mực.

Nhưng trả giá là toàn thân mất kiểm soát.

Kỹ năng này không đơn thuần là một tổ hợp chiêu thức.

Nó là một vũ điệu trên lưỡi dao.

Là thử thách cho cả thần kinh, cơ bắp và ý chí, chỉ cần một sai sót, người thực hiện sẽ bị chính nó nuốt chửng.

Ren vẫn chưa thuần thục được nhát chém thứ tư.

Cậu chưa đủ nhanh.

Chưa đủ ổn định.

Mỗi kỹ năng giờ đây không chỉ là một đòn đánh.

Mà là một nhịp thở.

Một lựa chọn.

Một câu trả lời cho những sát khí đang len lỏi khắp nơi trong khu rừng này.

Gió trên cao lại thổi.

Làn gió lạnh buổi chiều muộn lùa qua mái tóc, hất tung những lọn tóc dính bết mồ hôi trên trán Ren.

Cậu hơi rùng mình, không hẳn vì lạnh, mà vì sự đối lập kỳ lạ giữa hơi gió và sức nóng còn đọng lại nơi từng thớ cơ bắp.

Một phần vì sân tập nằm trên một thân cây Baobab khổng lồ, nơi độ cao có thể khiến gió thổi như dao cạo, một phần.

là vì mồ hôi đã thấm lạnh vào lớp áo Tunic mỏng manh của cậu.

Bầu trời phía xa bắt đầu chuyển sắc.

Những vệt mây đỏ lặng lẽ trôi ngang, như máu loãng tan dần trong nước.

Ren ngẩng đầu lên.

Đã tối từ lúc nào?

Cậu không rõ.

Chỉ biết mình đã vung kiếm đến lúc những ngón tay bắt đầu rát, và nhịp tim hòa nhịp với nhịp bước chân.

Một ngày đã trôi qua.

Không một tiếng chuông nào báo hiệu.

Chỉ có thời gian, cứ thế rút cạn từng chút một.

Ren chậm rãi nhét thanh Windslash trở lại bao kiếm, vỏ da mòn cọ vào chuôi kiếm nghe soạt một tiếng khẽ, như lời tạm biệt của thanh thép sau một buổi khiêu vũ dài.

Cậu quay người, bước về phía cầu thang lớn bắc bằng gỗ cứng, men theo thân cây.

Mỗi bậc thang vọng tiếng chân người nện nhẹ, từng tiếng, từng tiếng.

Những người chơi khác cũng bắt đầu rời khỏi sân tập, dáng vẻ đều mỏi mệt, nhưng yên bình.

Bóng tối kéo đến chậm rãi, và những chiếc đèn ma thuật treo lơ lửng trên các cành cây vặn xoắn bắt đầu bật sáng.

Không chói lóa.

Chỉ như những ngôi sao nhỏ, rải rác khắp không trung.

Treo lơ lửng giữa tầng rừng, một bầu trời thứ hai dành riêng cho những kẻ đã chọn ở lại.

Ren không trở về phòng ngay.

Thay vào đó, cậu rẽ vào con đường lát đá uốn lượn quanh thân cây, nơi có một khu nhà gỗ nhỏ nằm khuất sau những tán lá rộng rì rào.

Đó là khu nhà tắm công cộng, được xây theo kiểu trạm dừng chân cho các mạo hiểm giả, và nếu chịu chi thêm một ít Cor, người ta có thể thuê riêng một phòng ngâm mình yên tĩnh.

Ren bước qua cửa gỗ, tiếng chuông gió treo phía trên khẽ vang lên keng một tiếng.

Hơi nước ấm tràn ra từ bên trong, cùng hương thảo mộc nhẹ lan khắp không gian.

Mùi bạc hà.

Một chút mùi bách xù.

Có lẽ là mùi cam khô nữa.

Cậu đưa thẻ của mình cho NPC tiếp tân, lặng lẽ chọn một phòng đơn.

120 Cor cho 30 phút.

Cánh cửa đóng lại sau lưng.

Phòng tắm nhỏ nhưng sạch sẽ.

Bồn đá xám được đổ đầy nước nóng, hơi sương trắng bốc lên nghi ngút.

Cậu cởi áo, để thanh kiếm và giáp vào kho đồ, rồi từ từ bước xuống.

Xoạt

Nước chạm vào da, nóng ấm lan dần tới tận xương.

Ren khẽ thở ra, một tiếng thở dài mà cậu không hề nhận ra mình đã nén trong ngực từ lúc nào.

Mỗi khớp xương như tan chảy ra trong nước, từng cơ bắp như được tháo rời khỏi gánh nặng của cả ngày dài.

Cậu ngả người ra sau, tựa đầu lên thành bồn đá.

Mắt khép lại.

Mái tóc ướt sũng ép sát vào trán.

Xung quanh chỉ còn tiếng nước róc rách và tiếng gió mơn man bên ngoài lớp gỗ.

Sau khi ngâm mình đủ lâu để quên đi cái lạnh và cơn mỏi, Ren đứng dậy, lau khô người, mặc một chiếc áo Tunic mỏng khác, cất bộ giáp da và chiếc áo choàng vào kho đồ.

Hơi nước vẫn còn vương trên tóc, từng giọt nhỏ chảy dọc theo gáy.

Cậu rời khỏi khu nhà tắm, làn gió mát đầu chiều tối lướt qua làm Ren khẽ rùng mình, nhưng không phải vì lạnh, mà vì cơn đói đang lặng lẽ trỗi dậy từ sâu trong bụng.

Cảm giác ấy quen thuộc.

Như thể cơ thể, sau khi đã được nghỉ ngơi, bắt đầu lên tiếng đòi hỏi phần thưởng.

Ren bước dọc theo nhánh hành lang vòng quanh thân cây Baobab, nơi ánh đèn ma thuật đã bật sáng, tỏa thứ ánh sáng vàng cam nhẹ nhàng như những con đom đóm lạc lối.

Ở tầng dưới, phía rìa một nhánh cây lớn, có một quán ăn nhỏ, không nổi bật, nhưng lúc nào cũng thơm mùi thịt nướng và bánh mì cháy cạnh.

Cậu nhớ ra mình đã từng ghé ngang vào buổi sáng và ngửi thấy mùi súp thịt hầm thoảng trong gió.

Cánh cửa gỗ mở ra, tiếng chuông rung lanh canh.

Bên trong là không gian ấm cúng đến kỳ lạ, bàn ghế bằng gỗ thô, vài chiếc ghế dài bọc đệm vải, những chậu cây treo lơ lửng bằng sợi dây.

Ánh sáng dịu dàng.

Không khí có mùi tiêu đen, mỡ hành và vỏ cam nướng.

Ren chọn một chỗ gần cửa sổ, nhìn ra khoảng rừng phía xa.

Khi NPC phục vụ đến, cậu đơn giản chỉ nói:

“Cho tôi một phần thịt hầm, bánh mì… và nếu có, thêm ít rau nướng.

Không lâu sau, thức ăn được mang tới.

Một khay gỗ đơn giản nhưng đầy đủ:

một bát thịt hầm nóng hổi bốc khói nghi ngút với vài miếng rau củ mềm rục trong nước dùng, một ổ bánh mì giòn rụm kèm mật ong rừng, cùng một đĩa nhỏ rau củ nướng xém cạnh.

Mùi thơm lan tỏa làm dạ dày cậu gần như quặn lại.

Ren không nói gì.

Chỉ cầm thìa lên và bắt đầu ăn.

Thịt mềm, nước hầm đậm đà, vừa đủ mặn để át đi cơn mệt mỏi, vừa đủ ngọt để xoa dịu đầu lưỡi.

Dưới tán cây khổng lồ, khu rừng đã hoàn toàn chìm trong bóng tối.

Màn sương mờ giăng kín những lối mòn ngoằn ngoèo mà Ren từng đặt chân qua, còn bầu trời chỉ còn lại vài đốm sao yếu ớt len lỏi qua lớp mây dày.

Trong khung cảnh u tịch ấy, Zumfut lặng lẽ tỏa sáng, những ánh đèn ma thuật vắt ngang cành cây như những dải sao sa, biến cả khu định cư thành một ngọn hải đăng treo lơ lửng giữa biển đêm sâu thẳm.

Ren ngồi bên hiên, lặng lẽ dùng bữa.

Mỗi miếng thức ăn được đưa lên như một nghi thức chậm rãi, không vội vã, không xao nhãng.

Cậu chẳng nói gì, cũng chẳng nghĩ gì nhiều, chỉ cảm nhận vị mặn ngọt nơi đầu lưỡi, hơi ấm lan dọc cổ họng, và tiếng gió thoảng qua những rễ cây khổng lồ bên dưới.

Phần thưởng của một ngày dài.

Đầy mồ hôi.

Đầy máu.

Và đầy im lặng.

Cậu nhắm mắt lại trong chốc lát.

Chỉ cần bữa ăn này, giữa ánh sáng dịu dàng và bầu không khí yên ổn thoáng qua, thế là đủ.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập