Chương 287: “Mỗi lần thấy tệ... tôi thường ăn một cái gì đó.”

“Ăn không?

Ren lên tiếng, tay lục trong kho đồ một lúc rồi lấy ra thêm một chiếc bánh kẹp tròn tròn với lớp vỏ nướng vàng, còn bốc hơi.

Cậu chìa về phía Ago.

“Tôi không giỏi an ủi người khác.

mà nói thật thì cũng chẳng ai dạy tôi làm chuyện đó cả.

Nhưng mỗi lần thấy tệ.

tôi thường ăn một cái gì đó.

Cậu nói nhẹ nhàng, như thể đang nhớ lại chính mình của nhiều tuần trước.

“Một cái bụng no.

đôi khi có thể giúp người ta quên đi nhiều chuyện.

Ago liếc chiếc bánh một cái, nhún vai, rồi đưa tay nhận lấy, không khách sáo.

Cô cắn một miếng rõ to, như thể đang muốn nhai luôn cả cục tức trong cổ họng.

“.

Trò chơi chết tiệt này lúc nào cũng là như vậy.

” Cô vừa nhai vừa nói lầm bầm, âm mũi còn vướng tiếng thở dài.

“Lúc mình nghĩ mọi người bắt đầu hiểu nhau hơn.

thì y như rằng lại có ai đó khiến mọi thứ đổ bể.

Ren ngồi yên lặng nghe, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn lên bầu trời rừng mù lơ lửng phía trên, lớp sương trắng hắt ánh sáng nhạt.

Không gian im ắng lạ kỳ, chỉ còn tiếng côn trùng và tiếng bánh bị nhai rôm rốp.

Ago nuốt xuống, lấy tay áo lau khóe miệng, rồi thở hắt ra.

“Tôi vừa ra khỏi một buổi họp chiến lược.

Mất nguyên buổi sáng.

Và biết gì không?

“Vẫn không thống nhất được gì?

Ren đoán.

“Chính xác.

” Cô phì cười, nhưng chẳng có chút vui vẻ nào.

“Họ không đồng ý để Kirito gia nhập bất kỳ guild nào cả.

Một bên là Aincrad Liberation Squad, Kibaou đứng đầu, vẫn cái giọng đó, to mồm, hùng hổ như thể muốn cắn người.

“Bên còn lại là Dragon Knights Brigade, do Lind cầm trịch.

Lịch sự hơn một chút, nhưng cũng chẳng khá hơn đâu.

Bên nào cũng lo Kirito sẽ khiến cán cân sức mạnh lệch đi nếu gia nhập phe còn lại.

Ren khẽ chau mày.

Cậu đã đoán trước được điều đó, Kirito quá mạnh, và quá cô lập.

“Họ nói gì về việc thành lập Guild thứ ba?

cậu hỏi.

Ago nhún vai.

“Có vài tên người tiếng, nhưng chỉ toàn là mồm mép.

Cậu biết đấy, ai cũng có ý tưởng lớn lao, nhưng chẳng ai chịu đi kiếm cái vật phẩm cần để lập guild cả.

Thứ đó không dễ kiếm đâu, tôi đã dò thông tin suốt từ lúc lên tầng này mà còn chưa lần ra manh mối gì chắc chắn.

Cô thở dài, tay bóp nhẹ lớp vỏ bánh còn lại như thể xả bực.

“Asuna thì sao?

Ren hỏi, giọng trầm.

“Không tham gia guild nào cả.

” Ago đáp ngay.

“Cô ấy đi với Kirito suốt từ tầng hai đến giờ.

Tách họ ra là bất khả thi.

Mà cũng chẳng ai dám xen vào cái nhóm đó.

Ren gật đầu chậm rãi, ánh mắt hơi đổ xuống, không rõ đang nghĩ gì.

“Họ.

vẫn ở cạnh nhau suốt à?

cậu hỏi thêm, giọng nhỏ hơn một chút.

“Ừ.

” Ago nhíu mày, liếc nhìn cậu một thoáng như đoán ra điều gì đó, nhưng cô không nói gì thêm.

“Agil và nhóm của anh ta cũng không tham gia guild nào.

Họ chọn cách đứng giữa.

Có lẽ họ thông minh hơn chúng ta nghĩ.

Một khoảng lặng kéo dài giữa hai người.

“Tôi mệt.

” Ago nói đột ngột, dựa lưng vào thành ghế phía sau, ngửa cổ ra sau để hít một hơi sâu.

“Tôi là người buôn thông tin.

Vậy mà lúc mọi thứ quan trọng nhất xảy ra, tôi lại chẳng đoán ra gì cả.

Ren không trả lời.

Cậu chỉ lấy thêm một cái bánh nữa từ kho đồ, đặt xuống bên cạnh ghế, không nói gì.

Ago cười nhẹ, lần này dịu hơn, chán chường hơn.

“Cậu biết không, trong cuộc họp ấy, tôi nhìn quanh, và tôi nhận ra một điều:

càng lên cao, người ta càng lo giữ ghế hơn là giết boss.

“Và khi Kirito đứng lên nói chuyện, không một ai nhìn vào thẳng vào mắt của cậu ta.

Không một ai.

Ren vẫn im lặng.

Cậu nhìn mẩu bánh còn lại trên tay mình, rồi bóp nát nhẹ lớp vỏ ngoài, để lớp nhân chảy ra.

“Cậu có thể gặp được Kirito và Asuna.

Tiếc là họ đã rời khỏi khu định cư này vài chục phút trước rồi.

“Mà ít nhất một vài ý kiến đã được đồng nhất, ” Ago nói, giọng mang chút nhẹ nhõm sau chuỗi dài bất mãn.

“Có lẽ họ sẽ tập trung hạ con boss khu vực, cái thứ canh giữ lối vào mê cung dẫn đến trùm cuối tầng này.

Ren im lặng lắng nghe.

Cậu biết rõ cái kiểu boss đó:

không quá mạnh để cần toàn lực tấn công, nhưng cũng đủ nguy hiểm để loại sạch một tổ đội chưa chuẩn bị kỹ.

Một bức tường đúng nghĩa.

“Vài ngày nữa, sau khi gom đủ người và chuẩn bị thỏa đáng, cuộc chiến sẽ bắt đầu.

” Ago ngẩng mặt nhìn sang, ánh mắt sắc như đang soi thấu ý định cậu.

“Cậu có đi cùng không?

Ren không trả lời ngay.

Cậu hạ mắt, ngón tay vô thức siết nhẹ chiếc bánh kẹp giờ đã nguội hẳn.

Một nhịp gió lùa qua làm mái tóc cậu hơi rối.

Cuối cùng, cậu khẽ lắc đầu.

“Cấp của tôi còn thấp quá.

” Giọng Ren trầm hẳn.

“Đi cũng không có tác dụng gì nhiều.

Ago cau mày.

“Cậu cấp mấy?

“Lv.

10… Làm sao thế?

Cậu đáp, giọng đều đều.

Ago nhìn chằm chằm cậu vài giây, như thể không tin vào tai mình.

“Cậu nói thật à?

Về việc chỉ quanh quẩn ăn với ngủ dưới tầng một suốt mấy tuần vừa rồi?

Giọng cô pha lẫn kinh ngạc và khó chịu.

“Tôi còn đang ở cấp 14 đấy…”

Ren hơi nhún vai, không phủ nhận.

“Tôi cần thời gian để… ổn định lại một số thứ.

“Ổn định?

Ago bật cười khô khốc, không có chút hài hước nào.

“Cậu biết chúng tôi đã làm gì trong lúc cậu 'ổn định' không?

Chạy hầm ngục, né bẫy, giết từng đàn nhện khổng lồ, tranh giành từng mẩu thông tin sống còn.

Cô ngả người ra sau, mắt nhìn lên tán cây mờ sương phía trên, rồi thở dài một tiếng rõ dài.

“Ren này… Cậu mạnh.

Tôi biết điều đó từ lâu rồi.

Ngay cả khi cậu không muốn thừa nhận.

Nhưng chuyện này không chỉ là mạnh yếu nữa.

Cậu càng đứng ngoài lâu, càng khó mà chen vào lại đấy.

Ren nhìn bàn tay mình.

Găng tay bằng da có chút trầy xước, dấu vết còn lại từ một trận giao tranh gần đây.

Cậu khẽ siết chặt chúng.

“Tôi biết.

“Nhưng cậu may mắn đấy, ” Ago nói, vừa lau tay vừa chống cằm nhìn Ren với ánh mắt láu lỉnh.

“Tôi biết vài khu săn quái và nhiệm vụ cho thưởng cao lắm.

Giá cả hữu nghị thôi, đặc biệt với người quen.

Ren khẽ nghiêng đầu.

Một cơn gió thổi qua làm những lọn tóc rối vương trước trán cậu bay phất nhẹ.

Trong khoảnh khắc, biểu cảm mệt mỏi tan biến.

Khóe miệng cậu cong lên, nở thành một nụ cười nhạt, nhưng có gì đó sâu hơn trong ánh mắt, vừa tinh quái vừa thấu hiểu.

“Tôi nghĩ cô mới là người may mắn, ” cậu đáp, giọng nhẹ như sương nhưng mang theo sự chắc chắn lặng lẽ.

Ago chớp mắt.

“Hửm?

Không nói thêm lời nào, Ren mở kho đồ, lướt nhanh qua vài dòng vật phẩm rồi kéo ra một con dao ngắn, lưỡi cong hơi nham nhở, nhưng phần chuôi được chạm trổ khá tỉ mỉ.

Một món hàng hiếm gặp ở tầng thấp, thứ mà một người chơi thông thường sẽ giữ lại để bán lấy giá cao.

Ren đưa con dao ra phía trước, ngang tầm mắt Ago.

“Tôi nhặt được hôm nay.

Sau khi hạ gục một con Dusk-Lurker.

Ago nhìn món vũ khí, ánh mắt lóe lên như vừa thấy điều gì đó trái khoáy.

Cô cầm lấy con dao, xoay nhẹ trong tay, ngón cái lướt dọc theo phần chuôi có khắc họa tiết mờ nhạt.

“Lurker Dagger à.

loại này không thường rơi ở tầng ba đâu.

” Giọng cô thấp dần.

“Có tỉ lệ gây hiệu ứng độc, mà cái chỉ số cường hóa an toàn.

điên thật.

Ren không đáp ngay.

Cậu chỉ đứng dậy, vỗ nhẹ lớp bụi bám trên thắt lưng rồi nhìn cô qua khóe mắt.

“Coi như là.

‘giá hữu nghị’ chứ?

Ago vẫn nhìn con dao trong tay, không nói gì.

Đôi mắt nheo lại, rồi dường như lạc đi trong một thoáng trầm ngâm.

Không khí giữa hai người như khựng lại, đọng thành một khoảng im lặng ngắn ngủi, chỉ có tiếng gió rì rào quẩn quanh khu rừng.

Rồi cô bật cười, khe khẽ, gần như là tự giễu.

“Nhưng tôi đâu phải kiểu người thường xuyên xông vào chiến đấu đâu.

Con dao này.

” cô đưa nó lên, “.

với tôi cũng chẳng dùng được gì mấy.

Ren lặng thinh.

Ago thở ra một hơi, đặt con dao xuống cạnh bên như thể nó nặng hơn bình thường.

“Dù vậy.

cũng không tệ để có một thứ gì đó nhắc mình rằng, đôi khi, người khác cũng có thể nghĩ đến mình.

“Tôi không cần tiền đâu, ” Ren nói, giọng đều đều.

Nghe vậy, ánh mắt Ago khẽ sáng lên.

Nhưng chưa kịp mở miệng, cậu đã nói tiếp:

“Giảm giá cho tôi khi mua thông tin.

vĩnh viễn.

Ago nhíu mày.

Gương mặt thoắt cái nhăn lại như bị bóp méo vì lừa gạt.

“Cậu không định thương lượng trước à?

Ít ra cũng để tôi vui được vài giây đi.

Ren nhún vai, “Tôi nghĩ mình vừa làm vậy rồi.

“Quá quắt thật đấy.

” Cô khoanh tay, nhìn cậu như thể đang đánh giá lại con người này từ đầu.

“Còn không thì đi ăn cướp cho rồi?

“Phiền lắm.

” Ren đáp, một cách dửng dưng.

Ago chống cằm, chép miệng.

“Thôi được.

Ba.

Ba thông tin miễn phí.

Chỉ ba thôi đấy.

“Ba cái đầu tiên à?

“Cậu muốn thử xem tôi có lấy lại con dao này bằng vũ lực được không à?

Ren cười khẽ, gần như không nghe thấy.

“Tôi tin là cô không cần nó đến mức đó.

Ago bật cười.

“Cậu phiền thật.

Nhưng thôi, đồng ý.

Giảm giá cho cậu.

vào lần sau khi cậu quay lại tìm tôi.

Từ giờ cậu là khách quen.

“Tôi chưa nói sẽ quay lại.

” Ren nói.

“Rồi sẽ quay lại thôi, ” cô nháy mắt, “đám người thích giữ khoảng cách như cậu.

luôn là khách trung thành nhất.

Không ai nói gì thêm.

Nhưng từ đâu đó trong tiếng gió và tiếng cây rì rào, có điều gì đó đã thay đổi.

Không rõ ràng, không ồn ào, nhưng có thật.

Một thỏa thuận.

Một gợi ý về sự tín nhiệm, dù lặng lẽ và mong manh.

“Mà… khả năng ẩn thân của cô dạo này thế nào rồi?

Ren hỏi, giọng không rõ là tò mò hay trêu chọc.

Ago liếc mắt nhìn cậu.

“Tầm 76%.

Khá ổn.

Sao?

Ren gật gù.

“Của tôi.

khoảng 70%.

“Cái gì?

Ago hơi nhoài người về phía cậu, ánh mắt không giấu nổi sự nghi hoặc.

“Không thể nào.

Cậu còn chưa thành thạo kỹ năng đó bằng tôi mà?

“Đúng.

” Ren đáp, rồi khẽ kéo vạt áo choàng sang bên để lộ phần vải bên trong màu xám tro nhạt, viền bạc mờ.

“Nhờ cái này.

Áo choàng tăng 10% hiệu quả ẩn thân, và thêm 50% nữa khi đứng yên.

Vật phẩm hiếm đấy.

Ago tròn mắt nhìn.

Một giây, hai giây.

Rồi cô bật dậy như bị kim chích, suýt làm đổ cả ghế.

“Bán nó cho tôi!

Bán cho tôi đi!

Cái giá nào cũng được!

Ren vẫn ngồi im, chỉ nhếch môi cười.

“Không đùa đâu, tôi cần nó thật mà!

Tôi có thể lẻn vào hầm mộ mà không tốn tí khói mù nào luôn đó!

Chia lợi nhuận cho cậu cũng được!

“Tiếc là tôi cũng cần nó, ” Ren đáp, vỗ nhẹ lên vạt áo như thể dỗ dành nó.

“Nó hợp với tôi lắm rồi.

Ago cắn môi, ngồi phịch xuống, tay chống cằm gõ gõ mặt bàn.

“Đồ khốn.

Giấu hàng ngon như thế mà không rao bán.

“Tôi vẫn chưa cần đến quá nhiều tiền.

“Chậc.

Biết thế lúc nãy chúng ta sẽ phải thương lượng thêm.

“Muộn rồi.

” Ren nói, ngẩng lên nhìn trời, “Thỏa thuận là thỏa thuận.

Ago gầm gừ, rồi bật cười thành tiếng.

“Được rồi, đồ bủn xỉn.

Nhưng nếu lần sau nhặt được cái gì tốt như thế nữa mà không gọi tôi đầu tiên, tôi sẽ lén tăng giá mọi thông tin cậu hỏi.

Ren cười nhạt.

“Tôi có thể nhường nó cho cô, nhưng tôi không cần tiền, tôi cần một thanh kiếm tốt hơn cái này.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập