Chương 291: Dark Elf

Ren dồn hết sức xuống gót chân, bật mạnh ra sau, mặt đất dưới chân gần như vỡ vụn.

Một đường chém sượt ngang, lưỡi kiếm ánh bạc của tên Forest Elf xé toạc lớp giáp da mỏng trên ngực cậu.

Bộ giáp da của Ren, được chế tác từ lớp da dày của bầy sói, một trong những bộ giáp nhẹ hiếm hoi và đáng tin cậy bậc nhất ở tầng đầu tiên.

Vậy mà, nó lại bị xé toạc chỉ bởi một mũi kiếm mảnh như tơ, vẽ nên một đường rách dài trên ngực áo.

Lớp da nứt vỡ thành từng dải bụi pixel, loang màu từ nâu sẫm sang ánh bạc rồi rã tan trong không khí như những cánh bướm đứt lìa, cuốn theo gió và biến mất như chưa từng tồn tại.

Ren thở gấp.

Làn da dưới lớp giáp lạnh toát, mồ hôi rịn ra từng giọt dù cơ thể đã tê rần vì va chạm.

Thế rồi.

điều tồi tệ không mong muốn nhất cũng đã xảy ra.

Bộ giáp của cậu vỡ tan tành, đường rách kéo dài từ phần ngực tới tận đôi giày da của cậu.

Một trang bị dạng áo giáp có thể bao gồm toàn bộ phần cơ thể được bảo hộ, nó tích hợp, giày, quần, găng tay, mũ, cơ chế tiện lợi nay trở nên bất tiện khi cơ thể trần truồng của Ren được phơi bày.

Những mảnh vụn pixel đỏ sẫm hòa lẫn với bụi sáng của lớp da sói cũ kỹ, xoay tròn trong không khí rồi biến mất như tro tàn.

Không còn thời gian để chần chừ.

Ren nghiến răng, lập tức giật lấy vạt áo choàng phía sau, kéo chéo qua ngực để che phần cơ thể đang phơi bày.

Lớp vải sẫm màu lấm lem bụi đất và dấu viết của thời đại xa xưa, nhưng lúc này, nó là tấm khiên cuối cùng giữa cậu và lưỡi kiếm kế tiếp.

Nếu đường kiếm ấy chỉ lệch thêm nửa gang tay…

Chỉ một chút nữa thôi, có lẽ phần ngực cậu đã bị cắt phăng ra làm đôi, và trái tim kia sẽ không còn cơ hội đập thêm một nhịp nào nữa.

Máu dồn lên thái dương.

Hơi thở ngắn, dốc.

Mỗi bước lùi là một lần Ren cảm thấy tử thần áp sát hơn.

Chỉ cần một đòn nữa.

Một cú trượt chân.

Một tích tắc phân tâm.

Và cậu sẽ không bao giờ đứng dậy nữa.

Nhưng đúng lúc đó, một chuyển động mờ ảo xé gió lao tới từ sau lưng tên Forest Elf.

Không một tiếng động báo trước.

Không lời cảnh báo.

Chỉ có đường kiếm như ánh trăng bị vặn cong, vút lên từ phía sau, dẫn đầu bởi bóng dáng uyển chuyển của anh chàng Dark Elf.

Vút

Không khí rít lên, bị lưỡi kiếm chẻ đôi.

Tên Forest Elf chỉ kịp quay đầu, ánh mắt vừa đủ để bắt gặp tử thần kề sau gáy.

“Khốn kiếp.

” hắn rít lên, đôi chân khựng lại nửa bước.

Hắn đã tưởng mình khống chế được Ren, rằng con người yếu đuối kia sẽ trở thành tấm khiên thịt để hắn thoát thân.

Nhưng

Hắn đã lầm.

Và hắn biết điều đó ngay khoảnh khắc lưỡi kiếm lạnh lẽo ấy chạm vào gáy mình.

Tách

Một âm thanh khô khốc, sắc như cắt qua sợi dây buộc định mệnh.

Cái đầu của hắn rời khỏi cổ, xoay tròn giữa không trung.

Mái tóc vàng xõa tung, đôi mắt vẫn còn mở to vì kinh ngạc, và thứ cuối cùng hắn thấy.

là chính cơ thể không đầu của mình, từ trên cao.

Thi thể không đầu đổ sụp xuống nền đất như một con rối bị cắt dây.

Rơi xuống đất một cách nặng lề, thi thể không đầu vang lên một tiếng bụp khô khốc, rồi ngay sau đó, cơ thể bắt đầu tan biến, những mảnh vụn pixel bay lên lững lờ, hòa vào không khí lạnh buốt như thể linh hồn hắn đang trở về với đất mẹ.

Mùi kim loại nhàn nhạt như của máu vẫn còn vương trên đầu mũi.

Ren hít một hơi dài, nhưng trước khi kịp điều chỉnh nhịp thở, một giọng nói vang lên từ phía sau:

“Phew.

cậu cũng khá thật đấy, nhóc.

Đỡ một nhát chí tử mà vẫn sống à?

Xem ra cậu thuộc giống loài hiếm rồi đấy, may mắn hoặc.

lì đòn.

Gã Dark Elf bước lại, tra thanh kiếm vào bao với một động tác thuần thục.

Nụ cười nhếch nhẹ trên môi, không rõ là khâm phục hay chỉ đơn thuần là trêu chọc.

“Gã này trông vụng về hơn hai tên đã úp sọt tôi vài phút trước.

” Anh ta nói, đưa tay gãi nhẹ sau gáy, như thể vừa kể một chuyện tầm phào.

“Vậy mà ai ngờ.

hắn lại sống dai nhất.

“Cảm.

cảm ơn.

” Ren vẫn chưa hết bàng hoàng trước cảnh tưởng chớp nhoáng vừa rồi.

Anh chàng Dark Elf chỉ khẽ gãi gãi đầu.

“Tôi đánh hắn vì hắn trông xấu trai hơn tôi thôi.

Không có ý định cứu cậu đâu, quý ngài.

khỏa thân.

Ren chớp mắt.

Mãi đến lúc đó cậu mới cảm thấy cái lạnh ngấm vào da.

Một cơn gió rừng nhẹ thổi qua, cậu khẽ rùng mình rồi lập tức mở kho đồ, lôi ra một bộ thường phục mặc tạm.

Không có giáp dự phòng, Ren không nghĩ mình sẽ gặp sự cố kiểu này giữa ban ngày ban mặt.

‘Ai mà nghĩ tới trường hợp này cơ chứ?

Buổi đi săn chiều nay coi như bỏ.

Và điều tệ nhất là…

“Lại phải tốn tiền để mua giáp mới.

đầu tiên là kiếm, sau đó là giáp.

vậy tiếp theo là cái quái gì chứ?

Ren thở dài, lẩm bẩm như nói với chính mình.

Dù gì thì sau mỗi chuyến đi săn, Ren cũng đã tốn kha khá chi phí bảo trì.

Giờ mất luôn cả bộ giáp yêu thích, cảm giác cứ như mất đi một phần thân thể vậy.

“Được rồi, được rồi.

” Dark Elf kia giơ hai tay như thể đầu hàng, rồi cúi nhìn những mảnh da rách nát đang dần tan vào không khí.

“Nhưng mà thật đấy, tôi chưa từng thấy ai mặc giáp mà như gói mình bằng giấy da dê vậy luôn.

Có chắc là cậu không mua phải hàng dỏm từ một tay thương nhân lươn lẹo nào không đấy?

Ren liếc xéo hắn, vẻ mặt không buồn phản bác.

“Tôi tự kiếm nguyên liệu và yêu cầu chế tác đấy.

“Ồ… thế thì tiếc thật, ” anh ta cười khúc khích, “Vì giờ cậu phải tự chửi chính bản thân mình rồi.

Ren thở dài, nhặt lấy vài mảnh da rơi rớt còn chưa tan thành bụi.

“Là giáp hạng nhẹ nên độ bền kém cũng đành chịu.

Dù sao tôi cũng đổi nhiều thứ để tăng tốc độ di chuyển”

“Ờ, nhanh hơn.

để chết nhanh hơn ấy hả?

anh ta nhún vai, rồi hạ giọng, “Nhưng mà né được đòn của một trong thành viên trong đoàn kỵ sĩ của đám Forest Elf không phải chỉ may mắn đâu.

Cậu biết rõ là mình có thể không sống nổi, mà vẫn nhảy lùi đúng lúc.

Ren im lặng, không phủ nhận.

“Tôi thích kiểu đó, ” anh ta nói tiếp, ánh mắt chợt ánh lên vẻ gì đó không còn đùa giỡn.

“Người không biết sợ thì liều.

Người biết sợ mà vẫn đánh, mới đáng để.

để mắt tới.

“À mà này, nhóc con.

” Aisen đặt nhẹ cánh tay lên chuôi kiếm đeo ở bên hông, giọng nói như trêu chọc.

“Cậu tên gì thế?

Tôi là Aisen, đội trưởng đội Wolfhandlers, thuộc Đoàn Trinh Sát.

Tụi tôi chuyên dọn dẹp mấy thứ thích ẩn nấp trong bụi rậm và tru lên lúc nửa đêm.

Anh ta cười nhẹ, ánh mắt lướt qua Ren rồi liếc lên bầu trời xám mờ sương.

“Nghe thì ngầu vậy thôi, chứ thi thoảng vẫn bị dân làng nhầm với thợ săn cừu.

Thiệt tình.

“.

Tôi tên là Ren.

Nếu không còn chuyện gì khác.

” Ren nhíu mày, giọng nói lạnh nhạt.

Cậu khẽ cúi đầu lấy lệ rồi quay người bỏ đi, từng bước như muốn rút khỏi tình huống này càng nhanh càng tốt.

“Khoan đã nào.

Một cái bóng lướt ngang.

Aisen đã chặn trước mặt Ren từ lúc nào, nụ cười toe toét nở rộng như thể cậu vừa vô tình bước vào sàn diễn của anh ta.

“Bình thường thì tôi sẽ để mấy người vô tội đi thẳng.

nhưng tiếc thay, cậu lại là kiểu người không may mắn bị vận đen tự tìm đến.

Ren nheo mắt.

“Tôi có thể rời đi mà?

Aisen nhún vai, nụ cười vẫn không tắt.

“À thì.

về lý thuyết là được.

Nhưng cậu bị đám Forest Elf để mắt sau khi.

Anh ta làm động tác múa kiếm giả bộ chém ngang cổ, “.

tiễn một tên trong số chúng về với đất mẹ rồi.

Ren siết chặt môi.

“Nhưng chính anh là người đã ra tay.

“Chi tiết nhỏ thôi.

” Aisen nhún vai lần nữa, ánh mắt sáng lên đầy tinh quái.

“Chúng đâu quan tâm ai cầm kiếm.

Chúng chỉ cần lý do để ghét cậu là đủ rồi.

“Thế nên… vì tinh thần trách nhiệm cao cả và lòng trắc ẩn vô bờ của quý ông đẹp trai này.

” Aisen bất ngờ nở một nụ cười ranh mãnh, tay khẽ vuốt mái tóc ngắn rối bời như thể đang trình diễn trước gương.

“Tôi sẽ đành lòng gánh vác việc đảm bảo an toàn cho cậu vậy.

Không đợi Ren phản ứng, hắn nói tiếp với vẻ hào hứng lạ thường, “Chúng ta nên lên đường về doanh trại tạm thời thôi.

Nó nằm khá xa chỗ này, và tôi không muốn cậu trở thành bữa tối của lũ thú rừng đâu.

Nói xong, Aisen thản nhiên túm lấy cổ áo Ren như túm một cái túi vải, rồi bắt đầu kéo đi không thương tiếc.

“Chờ đã!

” Ren vùng vẫy, nhưng chiều cao và sức lực hoàn toàn chênh lệch khiến mọi nỗ lực đều vô ích.

“Không công bằng chút nào…!

“Cuộc đời mà, nhóc.

” Aisen cười khúc khích, bước đi vẫn nhẹ tênh như không vướng bận gì.

“Người đẹp thường không phải giải thích gì hết.

Aisen dẫn Ren rẽ dần về phía nam khu rừng.

Dưới ánh sáng lờ mờ xuyên qua tầng lá rậm rạp, bước chân họ lẫn vào tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió rít qua cành cây.

Nhưng cái yên tĩnh ấy nhanh chóng bị phá vỡ bởi cái miệng không biết ngơi nghỉ của anh chàng Dark Elf.

“Cậu cũng không cô đơn đâu, Ren à.

” Aisen bắt đầu huyên thuyên như thể đã quen biết nhau từ kiếp trước.

“Ngoài cậu ra, cũng có vài con người khác tìm đến doanh trại tạm thời của bọn tôi trong mấy ngày vừa rồi.

“Có một nhóm hai người, một nam một nữ, tôi nhớ họ đã giúp chỉ huy Kizmel tìm lại Thánh Vật.

Chậc, có lẽ bọn tôi nên bắt đầu nhìn con người bằng ánh mắt đỡ khó chịu hơn một chút.

Ren khẽ nhíu mày, lặng lẽ thoát khỏi bàn tay đang kéo mình như lôi một con mèo lạc chợ.

Nhưng trong lời nói lơ đãng của Aisen, cậu vừa chạm tới một điều gì đó.

“…Tầng này.

” Ren lên tiếng.

“Ý anh là… các anh không sống ở tầng này ư?

Aisen chỉ nhún vai như thể câu trả lời chẳng có gì to tát.

“Ừ.

Bọn tôi chạy xuống đây từ tận tầng mười.

Ren hơi giật mình.

Câu trả lời đó khiến một mảnh ký ức chợt lóe lên, Gareth.

Cậu từng nghe ông ta nhắc đến chuyện có những NPC có thể vượt qua ranh giới tầng bằng những lối đi không được ghi trong bản đồ.

Và giờ, cậu đã hiểu lý do vì sao tên Elf ban nãy lại sở hữu sức mạnh áp đảo đến vậy.

Hắn đến từ tầng 10.

Nếu trong tình huống đó, Ren có thể đánh bại hắn trong một trận tay đôi.

…thì kẻ không bình thường ở đây, không phải hắn.

Mà là cậu.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập