Chương 292: Anh Bao Nhiêu Tuổi?

“Khoan đã.

” Ren chậm bước lại, nhìn sang Aisen.

“Nếu các anh đã lấy lại được thứ mình muốn, thì đáng lẽ.

các anh nên quay về từ mấy ngày trước, đúng không?

Aisen chỉ bật cười khẽ, lắc đầu, ánh mắt có chút bất lực xen lẫn châm biếm.

“Mọi chuyện không đơn giản đến thế đâu.

“Bọn tôi đã đánh giá thấp quyết tâm của đám Forest Elf.

Chúng không chỉ không từ bỏ mà còn trở nên điên cuồng.

truy lùng Thánh Vật như thể mạng sống của chúng phụ thuộc vào nó.

Giọng anh trầm xuống, lần này mang theo chút nặng nề thực sự.

“Chúng đã chiếm giữ và phong tỏa phần lớn lối vào của Cây Linh Hồn, nơi nằm sâu ở phía đông rừng này.

Đó là đường duy nhất có thể dẫn chúng tôi rời khỏi tầng này, quay về những tầng thấp hơn.

“Chuyến truy bắt lần này.

bọn tôi xuống tầng ba cùng với một lãnh đạo cấp cao duy nhất.

” Aisen ngẩng đầu, ánh mắt mông lung nhìn về phía xa như đang tìm lại ký ức.

“Cùng với lực lượng số ít và người lãnh đạo tạm thời, Kỵ sĩ hoàng gia Kizmel, cũng là thành viên của đội kỵ sĩ Pagoda thuộc vương quốc Lyusula.

“Ban đầu, mọi chuyện diễn ra khá suôn sẻ.

Chúng tôi không chịu tổn thất gì đáng kể.

ít nhất là cho đến khi Thánh Vật được tìm lại.

Anh ngừng một nhịp, rồi cười nhạt, kiểu cười gượng gạo của người không còn nhiều điều để mất.

“Chỉ là.

sau đó, lũ Forest Elf bắt đầu trở nên liều lĩnh.

Chúng đổ thêm quân, xiết chặt vòng vây.

Còn bọn tôi thì.

gần như bị cắt đứt hoàn toàn với các tầng trên.

Ánh mắt Aisen hạ xuống, lần này nhìn thẳng vào Ren, lặng lẽ và chân thật lạ thường.

“Cậu thấy rồi đấy.

Đoàn trinh sát Wolfhandlers của tôi.

bây giờ chỉ còn lại một mình tôi thôi.

Anh khẽ nhún vai, cười nhẹ như thể đang nói một câu chuyện chẳng hề liên quan đến mình.

“Những người khác.

thì đã.

đi rồi.

Một khoảng lặng, rồi anh buông một câu nửa đùa nửa thật, giọng trầm như gió lướt qua tàn lá.

“Chắc tôi cũng nên tính đến chuyện.

nghỉ hưu.

“Nhưng thôi, được rồi.

” Aisen thở dài, phẩy tay như thể đang ra ân huệ cho một kẻ khốn khổ.

“Vì cậu cũng trông.

khá đẹp trai, dù chỉ bằng một phần mười quý ông hào hiệp này, nên tôi sẽ kể lại mọi chuyện từ đầu, cho khỏi phải nhức đầu đoán già đoán non.

Anh ngả người ra sau một chút, tay chống hông, bắt đầu kể như đang đọc lại một trang sử hài.

“Mọi chuyện bắt đầu khi lũ Forest Elf phát rồ.

Chúng lén đột nhập vào Cung Điện Ngọc, trái tim của vương quốc Lyusula của bọn tôi, và đánh cắp Thánh Vật.

“Ngay sau đó, bọn chúng tháo chạy xuống tầng này.

Chúng tôi lập tức tổ chức lực lượng truy đuổi.

nhưng khổ nỗi, không thể tăng viện thêm quân được.

Giọng Aisen trở nên hơi trầm hơn một chút, nhưng vẫn giữ nụ cười mỉa mỉa trên môi.

“Vì đây.

vốn là một phần trong kế hoạch giải giới của bọn chúng.

Một cái bẫy.

Chúng muốn ta trút hết phần lớn quân lực xuống dưới, rồi sẽ dùng đó làm cớ để tuyên bố chiến tranh.

“Phần lớn các đơn vị vẫn buộc phải đóng ở các pháo đài trên tầng cao hơn, đề phòng trường hợp quân đội Forest Elf thật sự phát động tấn công.

Anh ngừng lại một lúc, mắt nhìn về đám tán cây lờ mờ phía xa, nơi chiến tranh vẫn đang chực chờ bùng lên.

“Đánh cắp Thánh Vật.

là đủ để thắp lên một lý do.

“Cậu cũng không cần phải lo lắng đâu, ” Aisen cất tiếng sau một hồi im lặng, tay đút túi, mắt không rời khỏi con đường uốn khúc đang dần hiện ra dưới tán lá dày.

“Tôi không có ý kéo cậu vào cái mớ bòng bong vô nghĩa này đâu.

Cứ đợi cho đến khi mọi chuyện lắng xuống, rồi thế giới sẽ lại quay về quỹ đạo của nó.

Như cũ.

Một thoáng ngừng lại.

Câu chữ cuối cùng vang lên lặng lẽ như một lời an ủi.

dành cho chính anh ta.

“.

Chỉ có điều, nhiều thứ sẽ không bao giờ quay lại được nữa.

Gió rừng thổi qua, kéo theo mùi lá mục và sương lạnh.

Tiếng bước chân của hai người dẫm lên thảm cỏ rêu nghe rì rầm như tiếng thì thầm từ đất sâu.

“Trước khi những mảnh lục địa vỡ ra và bay lên không trung, trước cả khi chiến tranh biến mọi thứ thành tro bụi.

hai tộc chúng tôi từng là một.

Đã từng cùng đứng dưới ánh sáng của một vị thần, cùng chiến đấu, cùng sống, cùng.

tin tưởng.

Aisen chợt bật cười, tiếng cười nhẹ bẫng và khô khốc.

“Nghe như truyện cổ tích phải không?

Nhưng mà thật đấy.

Bọn trẻ bây giờ thì chẳng tin nữa đâu.

nhất là sau khi máu nhuộm trắng cả Cây Linh Hồn.

Anh rút một cành cỏ khô ven đường, xoay xoay giữa những ngón tay dài.

“Tôi đã nghĩ.

chỉ cần lấy lại được Thánh Vật, mọi chuyện sẽ kết thúc.

Nhưng rồi chúng tôi bị chặn đường, bị chia cắt, bị săn đuổi như lũ thú hoang.

Giờ thì chỉ còn lại tôi, một đội trưởng già cỗi của đoàn trinh sát chẳng còn ai để chỉ huy.

Một nhịp trầm lặng khác.

Aisen thở ra, nhẹ như sương.

“Dù vậy, vẫn không đáng để một đứa nhóc như cậu dính vào.

Cứ làm ngơ đi, Ren.

Rồi cái vòng xoáy này sẽ trôi qua, và khi nó qua rồi, ít nhất ai đó vẫn còn đứng được.

Đôi mắt ánh lên thứ gì đó.

rất giống với thương tiếc.

Rồi anh nhún vai, cười nhẹ.

“Thôi, không cần nói thêm nữa.

Chúng ta sắp tới nơi rồi.

Ren không đáp lại ngay.

Cậu chỉ lặng lẽ đi bên cạnh Aisen, để mặc tiếng gió rừng rì rào len lỏi giữa những tán lá dày đặc, để mặc đôi chân dẫm lên thảm cỏ mềm dưới ánh sáng mờ của tầng mây trôi phía trên.

Những gì Aisen nói vẫn còn vang vọng trong tâm trí cậu, về các mảng lục địa bị xé toạc rồi bay lên trời.

Về một thời đại khi hai tộc từng nắm tay nhau dưới ánh sáng của một vị thần chung.

Cảnh tượng ấy.

lạ lùng thay, không hề xa lạ.

Ren đã từng nhìn thấy nó, dưới hình thức những mảnh ký ức lẻ tẻ, vụn vỡ, như được khắc vào trong dòng chảy ký ức của thế giới này.

Cậu lên tiếng, giọng bình thản nhưng dứt khoát:

“Vị thần mà anh nhắc đến.

có phải là Beast God không?

Aisen lập tức khựng lại, dù chỉ một bước.

Anh quay sang, ánh mắt hơi nheo lại, soi kỹ Ren như thể cậu vừa tiết lộ điều gì đó không nên biết.

“Beast God là một vị thần vĩ đại, ” anh trả lời, chậm rãi hơn thường lệ.

“Nhưng tiếc rằng, đó không phải là vị thần mà chúng tôi tôn thờ.

“Vậy là còn nhiều vị thần khác?

Ren tiếp lời, mắt không rời khỏi ánh nhìn của Aisen.

Trong giọng nói không có sự hoài nghi, chỉ là sự xác nhận.

Một nhát khẽ vào lớp sương mù đang bao phủ ký ức thế giới này.

Aisen gật đầu, rồi thở dài.

“Phải.

Có nhiều hơn một vị thần.

Nhưng tất cả họ đều có chung một kết cục:

biến mất.

vào dòng thời gian vô tận.

Không ai biết họ đi đâu.

Không ai còn nhìn thấy dấu vết của họ.

Anh bước tiếp, bước chân nặng hơn lúc nãy.

“Tôi.

được sinh ra sau thời đại đen tối.

Thời kỳ mà mọi truyền thuyết đều sợ nhắc tới.

“Tôi từng nghe những người già kể lại.

rằng có một thời, mặt trời biến mất khỏi bầu trời.

Mọi thứ chìm trong màu đen.

Cây cối chết, linh hồn bị xé vụn, và không ai còn tin vào ánh sáng nữa.

Aisen im lặng một lát, như thể lắng nghe tiếng vọng lại từ chính quá khứ ấy.

“.

May thay, mặt trời đã quay trở lại.

Anh cười khẽ, nhưng không có niềm vui trong đó.

“Dù vậy, tôi chẳng có ký ức gì từ thuở mình mới ra đời cả.

Không có tiếng khóc đầu tiên, không có bàn tay cha mẹ.

Chỉ có những ngày dài.

trên mảnh lục địa bay khổng lồ, nơi các lớp địa chất chồng lên nhau, như một vết sẹo khổng lồ chằng chịt trên da thịt của thế giới.

Anh ngẩng đầu nhìn lên, bầu trời tầng ba dần mờ đục, vết nứt địa tầng vẫn lấp ló giữa những dải sương trôi chậm.

Nơi ấy.

từng là đất liền.

Và giờ, là rừng treo giữa trời.

“Và thế là.

tôi sống.

Không câu trả lời, không định hướng.

Chỉ biết rằng thần thánh từng hiện diện.

Và rồi họ đã bỏ lại chúng tôi.

“Khoan…” Ren chợt lên tiếng, chân khựng lại, hàng mày cau lại đầy ngờ vực.

“Anh nói như vậy… vậy thì… anh bao nhiêu tuổi rồi?

Aisen không trả lời ngay.

Gió nhẹ thổi qua mái tóc bạc dài của anh, cuốn theo mùi rừng ẩm và khói tàn chiến trận.

“Tuổi à…” anh nhếch môi, nụ cười thoáng qua như thể câu hỏi ấy quá đơn giản mà cũng quá xa vời.

“.

Tôi không chắc nữa.

Chúng tôi không đếm thời gian như các cậu.

Không có lịch, không có năm, không có sinh nhật.

Chỉ có chu kỳ của mặt trăng.

và ký ức về những người đã khuất.

Anh nhìn về phía xa, nơi ánh nắng xuyên qua tán cây, chiếu lên những cột đá cổ nghiêng ngả phủ đầy rêu.

“Nhưng nếu tính theo đơn vị của loài người, từ khi ký ức của tôi không còn trôi tuột đi như dòng chảy, có lẽ tôi đã sống hơn tám mươi năm.

Có thể hơn.

Tôi đã đánh trận khi nhiều chiến binh trong tộc còn chưa ra đời”

Aisen dừng lại, quay sang Ren.

“Còn cậu thì sao, nhóc con?

Bao nhiêu tuổi?

Mười sáu?

Mười bảy?

Ren im lặng.

Cậu không biết nên trả lời thật hay không.

Trong một thế giới mà thời gian méo mó, nơi một đứa trẻ có thể mang kiếm giết quái vật và một chiến binh có thể sống cả thế kỷ mà vẫn trẻ trung, tuổi tác dường như là một khái niệm mơ hồ.

Nhưng Ren nghe nói rằng Elf có tuổi thọ rất cao, cậu từng coi một bộ anime nới nội dung về phép thuật, có vài pháp như tộc Elf sống đến hơn hàng thế kỷ.

“Không quan trọng.

” Cuối cùng cậu nói.

“Tôi chỉ thấy.

thật lạ.

Như thể tôi đang đi giữa hai thời đại vậy.

Aisen bật cười.

Nhưng trong nụ cười ấy có gì đó chua xót.

“Cậu không phải người đầu tiên cảm thấy như vậy.

Và chắc chắn không phải người cuối cùng.

“Rồi, chúng ta đã tới nơi.

nhanh hơn dự kiến.

” Aisen dừng bước, giọng anh hơi chùng xuống, pha chút ngại ngần.

“Xin lỗi vì đoạn đường vừa rồi tôi nói hơi nhiều, nhưng.

khá lâu rồi chưa có ai chịu nghe tôi nói như thế này.

Ren không đáp.

Cậu chỉ chậm rãi chỉnh lại dây đeo kiếm, giữ vẻ mặt thản nhiên.

Nhưng trong đầu thì đang gào thét.

‘Tất nhiên rồi.

đầu tôi cũng sắp nổ tung bởi mấy câu chuyện của anh đấy.

Dù vậy, cậu vẫn cố giữ thái độ lịch sự, chỉ gật nhẹ như thể mình vừa nghe được một bài diễn văn đáng suy ngẫm.

Ánh mắt Ren hướng về phía trước, nơi Aisen vừa chỉ.

và.

cậu cau mày.

“.

Đây á?

Ren buột miệng.

Trước mắt cậu là một khoảng đất trống không mấy nổi bật, bị bao vây bởi vô số cây cao vút, rễ ngoằn ngoèo và dây leo chằng chịt.

Không lều trại, không lính canh, không có dấu hiệu gì là nơi đây từng có sinh hoạt của một đơn vị quân sự.

Không có cờ hiệu, cũng chẳng có bất kỳ con đường nào dẫn vào, chỉ có rừng.

Một khu rừng.

Chấm hết.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập