“…Mà Ren này.
Aisen bất chợt cất tiếng, giọng trầm thấp vang lên giữa tiếng gió rít khe khe ngoài lều.
Ren đã nằm cuộn mình trong tấm khăn mỏng, mắt lim dim, sắp chìm vào giấc ngủ.
“Không ai từng nói với cậu rằng… nếu cậu buộc tóc lên thì sẽ đẹp trai hơn à?
Ren không trả lời.
Không phải vì ngượng hay không nghe rõ.
Chỉ là.
từ lúc bước chân vào cái lều này, Aisen vẫn không ngừng lảm nhảm, hết chuyện rượu, đến cái lò sưởi, rồi giờ là tóc tai.
Cậu thực sự, thực sự muốn ngủ.
Aisen xoay người một chút, nệm cỏ xào xạc dưới lưng.
“Này… ngủ rồi à?
Không có tiếng đáp.
Chỉ còn lại tiếng thở đều nhẹ của Ren, và ánh sáng nhạt nhòa từ đốm than trong lò sưởi gần tàn.
Aisen khẽ thở dài, kéo tấm chăn mỏng choàng lên ngực.
Một thoáng im lặng dài dằng dặc trôi qua, trước khi anh ta thì thầm, như thể không chắc mình có muốn người khác nghe thấy hay không.
“…Nhưng ngày mai… hứa với tôi là cậu sẽ tỉnh dậy nhé… đừng giống như bọn họ.
Aisen nhắm mắt lại.
Đốm than cuối cùng cũng tắt.
Trong bóng tối, không ai thấy được vẻ chùng xuống trên khuôn mặt anh ta.
Ngày hôm sau, Ren tỉnh dậy rất sớm, bị đánh thức bởi những tiếng bước chân rì rầm bên ngoài, tiếng giáp chạm nhau, tiếng vải lều bị gió thổi phồng, và cả hơi sương lành lạnh len lỏi qua từng khe hở.
Cậu chớp mắt vài lần, rồi chậm rãi ngồi dậy, tấm cỏ khô dưới lưng xào xạc.
Ánh sáng mờ mờ buổi sớm rọi xuyên qua vách lều, vừa đủ để thấy mọi vật chỉ là bóng xám mờ trong làn sương.
Ngay lúc đó, một bóng người đẩy nhẹ tấm bạt bước vào.
“Dậy rồi à?
Giọng Aisen khàn khàn vang lên.
Anh ta mặc lại giáp trinh sát, nhưng chiếc áo choàng thì chưa cài nút.
Trên tay là một túi nhỏ bằng da thô.
Anh ném nhẹ nó về phía Ren.
“Bữa sáng.
Ăn đi rồi ra ngoài.
Ren bắt lấy túi, mở ra, bên trong là vài miếng bánh khô, vài quả mọng dại và một ít thịt sấy.
Không nhiều, nhưng đủ để chống đói trong buổi sáng lạnh lẽo này.
“Anh dậy lúc nào vậy?
Ren hỏi, vẫn còn ngái ngủ.
“Không ngủ được.
” Aisen đáp cụt lủn, ngồi xổm xuống bên mép lều.
Aisen vừa cúi xuống buộc lại giày, vừa cất giọng đều đều như thể đang đọc mẩu tin sáng sớm:
“Cậu coi như gặp may.
Dạo gần đây bọn Forest Elf không có động tĩnh gì nhiều, chắc chưa định mở đợt tấn công lớn.
Ren không đáp, chỉ nhướn mày khẽ.
Cậu cắn một miếng thịt sấy, nhai chậm rãi như thể đang cân nhắc xem sự im lặng kia có thực sự là “may mắn”.
Aisen liếc sang.
Thấy thái độ đó, anh chỉ bật cười nhẹ, khóe môi cong lên thành một nụ cười mơ hồ.
“…Mà tôi cũng vừa kiếm được nhiệm vụ đầu tay cho cậu đây.
Ren dừng tay, ngước lên nhìn anh.
Aisen giơ hai ngón tay lên, lật nhẹ trong không khí như đang đọc bảng thông tin vô hình:
“Đơn giản thôi, tiêu diệt lũ nhện độc đang cản đường trinh sát của bên ta.
Bọn Nephila Spider làm tổ ở khu rừng phía bắc, khiến đội trinh sát không dám băng qua.
Anh ngừng một nhịp, ánh mắt nghiêng về Ren, giọng trầm xuống:
“Việc của cậu là dọn sạch lũ đó và mang về vài móng độc làm bằng chứng.
Nghe thì đơn giản, nhưng không hề dễ chịu đâu.
Ren lặng lẽ gật đầu, tay siết chặt bao kiếm đặt cạnh.
Aisen tiếp lời, ánh nhìn sắc như cắt:
“Tôi sẽ đi cùng.
Dù gì thì cũng nên xem cậu làm được gì… nếu thực sự muốn ở lại trong trại này lâu hơn vài bữa sáng.
“Nhưng anh bảo tôi mang cái bộ dạng này đi chiến đấu với đám Nephila Spider đấy à?
Ren nhíu mày, ánh mắt liếc xuống chiếc áo tunic mình đang mặc bây giờ, nó còn chẳng bổ xung chỉ số giáp.
Cậu chẳng có một bộ giáp nào tử tể cả.
Cậu lặng thinh một thoáng, rồi nói tiếp, giọng thấp và nghiêm túc hơn hẳn thường ngày.
“Tôi không định liều mạng đánh nhau với đám quái vật ngang cấp.
trong tình trạng trống trơn như thế này.
Nhất là khi anh vừa nói chúng là nhện độc, đúng không?
Aisen cười khẽ, như thể đã lường trước phản ứng đó.
“Chính xác.
Loài Nephila Spider, nọc độc của chúng không giết con mồi ngay, nhưng tê liệt đủ lâu để biến cậu thành bữa trưa.
Anh đứng dậy, phủi tay, rồi liếc Ren bằng nửa con mắt.
“Nhưng yên tâm, tôi không ngu đến mức quăng cậu vào đó rồi bỏ mặc.
Có tôi đi cùng, và.
Anh đưa tay lôi từ trong bao da ra một gói nhỏ bọc vải, quăng về phía Ren.
“.
một ít thuốc giải.
“Tôi quên mất, ” Aisen thở ra, ngồi xuống tảng đá cạnh đống hành lý, “ngoài mấy lính trinh sát tinh nhuệ được Vương Quốc Lyusula huấn luyện đặc biệt, những người khác chẳng ai có kỹ năng kháng độc cả.
Anh rút từ túi áo một lọ thủy tinh nhỏ, chất lỏng bên trong ánh lên màu lục sẫm, rồi ném nhẹ về phía Ren.
“Thành ra tôi cũng không mang theo nhiều thuốc giải.
Cái này là tôi.
xin được từ mấy người lính hôm qua.
Giữ lấy, cậu sẽ cần nó.
Ren đón lấy lọ thuốc, mày khẽ cau lại.
“Thế nếu hết thuốc thì sao?
“Cậu vẫn có thể kháng độc, bằng một món trang bị đặc biệt, hoặc kỹ năng hiếm nào đó.
” Aisen nhún vai, giọng đều đều.
“Nhưng thứ đó không phổ biến, và có giới hạn.
Ren yên lặng, cậu đã rõ ý của Aisen trong câu vừa rồi:
anh ta bảo mình chẳng có cái gì như thế cả.
Aisen khẽ cười, dường như đọc được suy nghĩ ấy.
“Và nếu cậu đang nghĩ đến việc học kỹ năng kháng độc.
” anh ta nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt Ren, “.
thì hãy quên đi.
Tin tôi đi, cậu sẽ không muốn thử nó đâu.
“Vì sao?
“Vì hệ thống chỉ mở khóa nó khi cậu bị nhiễm độc liên tục trong thời gian dài.
” Aisen chậm rãi đứng dậy, kéo lại dây buộc áo.
“Phải chịu đựng ít nhất ba mươi phút trong trạng thái tê liệt, buồn nôn, và mất HP theo từng đợt.
ngoài ra level của độc sẽ cần được tăng lên theo thời gian.
Anh liếc sang, giọng bâng quơ nhưng ánh mắt lại rất nghiêm túc.
“Thường thì.
người ta không sống sót qua tới phút thứ mười.
“Còn chuyện giáp à.
” Aisen chép miệng, mắt sáng lên như vừa nảy ra một ý.
“Tôi nghĩ mình có cách.
Đi theo tôi.
Không đợi Ren gật đầu, anh ta đã túm lấy cổ áo của cậu, lôi đi một mạch qua những lối đất gồ ghề giữa trại, chẳng mảy may bận tâm đến vẻ ngơ ngác phía sau.
“Tôi có quen biết chút đỉnh với tay thợ rèn ở khu này.
” Aisen vừa nói vừa bước nhanh, “Hắn là một trong những học trò của bậc thầy rèn nổi tiếng nhất vương quốc Lyusula.
Mà tôi thì.
khá là nể cái tài của hắn.
Ren chưa kịp hỏi gì thì cả hai đã dừng lại trước một túp chòi gỗ cũ kỹ, xung quanh phủ đầy vết khói ám và những đinh tán bằng thép găm lốm đốm.
Aisen chẳng nói chẳng rằng.
Anh ta nhấc chân, và đá văng cánh cửa gỗ bằng một cú khá mạnh, khiến nó kêu rầm một tiếng.
“Có khách đến, ” anh tuyên bố tỉnh bơ, rồi quay lại nháy mắt với Ren, như thể mọi thứ hoàn toàn bình thường.
Bên trong chòi là một không gian lộn xộn nhưng ấm nóng, khắp nơi là dụng cụ rèn nằm ngổn ngang, vài tấm kim loại cháy xém dựng bên tường, và một cái lò rực lửa đỏ bập bùng ở góc nhà.
Không khí nồng mùi sắt nóng và nhựa cây cháy dở, như thể nơi này lúc nào cũng ở giữa một cuộc thử nghiệm dang dở.
Đứng trước đe là một chàng trai Dark Elf trẻ, mái tóc bạch kim buộc túm gọn phía sau, vài sợi rủ xuống trán.
Ánh lửa hắt lên làn da xám tro khiến đôi mắt màu lam của anh ta càng thêm nổi bật, ánh nhìn sắc bén, hơi mất kiên nhẫn, nhưng không hẳn là khó chịu.
“Thằng khốn.
Ta bảo với ngươi bao nhiêu lần là đừng làm phiền ta khi ta đang bận việc.
” anh ta lừ mắt, tay vẫn không ngừng đập búa lên một mảnh kim loại đỏ rực.
“Một ngày nào đó ta sẽ tăng giá vì cái cửa.
“Thì cửa cậu yếu quá, tôi giúp kiểm tra sức chịu lực thôi.
” Aisen cười nhạt, rồi đẩy Ren bước vào.
“Có việc quan trọng đây.
Cần một bộ giáp, nhẹ, linh hoạt, hãy đưa cái tốt nhất cậu có ở đây cho tôi.
Không cần đẹp.
“Không đẹp?
Thợ rèn ngừng tay, quay sang nhìn Ren từ đầu đến chân.
“Thế thì khó đấy.
Tôi không làm đồ xấu.
Ren thoáng ngạc nhiên, người này trông trẻ hơn cậu tưởng, có vẻ hơi kiểu nghệ sĩ hơn là một tay thợ rèn cục mịch.
“Tên người này là.
“Ren, ” Aisen trả lời thay.
“Tạm thời đi cùng tôi giải quyết chuyện lũ nhện độc.
Không có gì đặc biệt, nhưng biết nghe lời.
Thợ rèn khoanh tay, lắc đầu.
“Không có sẵn đâu.
Nhưng.
may mà tôi từng làm một cái khi còn ở tầng 10.
khi đó tôi vẫn đang học việc nên nó không được tốt lắm.
Anh ta bước về phía góc phòng, nơi ánh lửa lò rèn hắt lên những mảng tường nhuốm khói đen và mùi kim loại nồng nặc.
Kéo ra một cái hòm gỗ cũ kỹ phủ đầy bụi, anh ta cúi xuống lục lọi trong im lặng, tiếng những món kim loại va vào nhau vang lên lạch cạch như một thứ nhạc nền đầy ngẫu hứng.
Cuối cùng, anh ta lôi ra một tấm giáp ngực, thép đen tuyền, không có hoa văn, không bóng bẩy, nhưng bề mặt mờ nhám toát lên vẻ chắc chắn và thực dụng đến lạnh người.
Anh ta đưa nó về phía Ren, không kèm theo bất kỳ lời quảng bá nào ngoài hai từ cụt ngủn:
“Thử xem.
Ren nhận lấy tấm giáp ngực.
Dù bề ngoài chỉ là một mảnh kim loại đơn lẻ, hệ thống nhanh chóng quét và hiển thị toàn bộ mô hình của bộ giáp nhẹ đang được nén lại trong nó, một thiết kế tích hợp, chỉ kích hoạt khi người dùng trang bị.
Cậu lướt nhanh qua phần chỉ số vừa hiện ra bên góc giao diện:
[Blacksteel Prototype]
Loại:
Giáp nhẹ
Độ bền:
430 / 430
HP:
+600
STR:
+10
Phòng thủ vật lý:
+250
Kháng sát thương đâm:
+40
-4 AGI (có thể giảm, phụ thuộc vào VIT.
Yêu cầu trang bị:
Lv.
10
VIT:
25
Ren nín thở.
Cặp mắt cậu mở lớn.
Cảm giác như ai đó vừa cầm chuôi kiếm đập thẳng vào trán mình.
Chỉ số thế này.
ngay ở tầng 3?
Cậu nhìn lại tấm giáp lần nữa, như thể đang xác nhận rằng đó không phải lỗi hiển thị.
Không, hệ thống không thể nhầm.
Thứ này quá mạnh.
Quá sắc nét.
Từng đường gân thép, từng chi tiết rèn tay đều mang dấu ấn của một trình độ không thể xuất hiện ở những tầng thấp.
Theo như cậu biết, các Dark Elf đóng trại ở đây đều là lực lượng biệt phái, họ đến từ các tầng cao hơn, mà nơi ở chính.
là tầng mười.
Vậy thì.
thứ này.
Cậu khẽ nuốt nước bọt.
Được rèn ra bởi một thợ rèn từ tầng 10?
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập