Chương 301: Vết Rạn Trên Mặt Tổ

Ren kích hoạt kỹ năng

[Tìm Kiếm]

Một vòng sáng mờ hiện lên nơi đáy mắt cậu, lan tỏa như sóng mỏng ra khắp không gian xung quanh.

Không có chuyển động nào.

Không tiếng sột soạt của chân nhện.

Không có điểm đánh dấu đỏ hiện lên trên bản đồ nhỏ phía góc tầm nhìn.

Không khí tĩnh lặng một cách bất thường, như thể cả khu rừng cũng đang nín thở theo dõi cậu.

Cậu chờ thêm vài giây, chỉ để chắc chắn.

Nhưng kết quả vẫn vậy.

‘Có vẻ như toàn bộ đám nhện đã bị mình quét sạch rồi.

Ren thầm nghĩ, mắt vẫn cảnh giác nhìn vào miệng hang phủ đầy tơ trắng dày như mây ngưng tụ.

Ánh sáng yếu ớt từ những viên tinh thạch trên vách đá phản chiếu trên lớp mạng, khiến cả hang động trông như một tổ kén khổng lồ đang bị bỏ hoang.

Nếu còn thời gian, đây là lúc thích hợp để khám phá bên trong.

Trong kinh nghiệm của Ren, những hang ổ quái vật như thế này đôi khi giấu rương thưởng ở sâu bên trong, phần thưởng nhỏ cho những ai đủ liều lĩnh sống sót qua cuộc chiến.

Đôi lúc chỉ là nguyên liệu:

vỏ kén cứng, độc tố cô đặc, hay sợi tơ dùng để rèn áo choàng nhẹ.

Cũng có khi là một túi vàng không tên, vài đồng Cor cũ kỹ rơi vãi như dấu tích của những người đã bỏ mạng trước đó.

Và hiếm lắm… mới có được một món trang bị tử tế.

Đa số đều thua xa những món Ren đang dùng.

Cậu biết rõ điều đó.

Nhưng dù vậy, ý nghĩ về việc

"lỡ đâu có gì đặc biệt"

vẫn như cái móc nhỏ níu kéo sự tò mò trong đầu.

Cậu bước đến gần miệng hang, lưỡi kiếm chĩa xuống đất, sẵn sàng.

Những sợi mạng dính vào tay áo như cố kéo cậu chậm lại, nhưng Ren chỉ rút dao găm ra và cắt gọn chúng.

Mỗi bước đi vang vọng trong không gian rỗng, khiến bóng lưng cậu nhỏ bé hơn giữa những thớ tơ giăng dày đặc như tấm màn của một sân khấu sắp hạ màn.

Một phần trong cậu hiểu rõ, càng vào sâu, khả năng trở ra lành lặn càng thấp.

Nhưng Ren đã sống quá lâu trong những vùng tối như thế này để còn cảm thấy sợ hãi.

Giờ đây… chỉ còn lại sự cẩn trọng, bản năng… và lưỡi kiếm trong tay.

Ren đi vào trong hang động.

Bóng tối không ập đến, nó nuốt chửng lấy cậu, như thể từng bước chân là một cái giá phải trả để đánh đổi ánh sáng còn sót lại sau lưng.

Lớp giáp đen tuyền trên người cậu không phản chiếu chút ánh sáng nào, mà chỉ lặng lẽ hòa tan vào màn đêm đặc quánh, khiến thân ảnh cậu trông như một bóng ma vô hình đang trượt sâu vào lòng đất.

Không còn tiếng gió.

Không còn tiếng chân nhện.

Chỉ còn tiếng bước chân khẽ vang vọng nơi sàn đá ẩm ướt, mỗi lần vang lên đều khiến Ren phải dừng lại lắng nghe.

Đôi mắt cậu dần thích nghi, nhưng ánh nhìn vẫn hạn chế.

Cậu rút con dao găm dự phòng ra cắt những mảng mạng nhện chặn đường, để tay thuận giữ kiếm chính, bước từng bước cẩn trọng như thể mỗi bước có thể là cái bẫy.

Không gian xung quanh mở rộng ra, rồi co lại, rồi lại mở.

Những bức tường đá như uốn cong vì bị mạng nhện bao phủ nhiều tầng, tạo thành hình thù méo mó như vết sẹo trên vỏ hang cổ đại.

Có chỗ, mạng nhện giăng dày đến mức che kín cả lối đi, khiến Ren phải dùng kiếm rọc thủng một đường mới có thể tiếp tục.

Thứ mùi ẩm mốc, pha lẫn hăng hắc từ xác thịt phân hủy và vỏ xác rỗng của những sinh vật chết khô trong kén, bám riết lấy cổ họng cậu.

Mỗi hơi thở như hút vào một lớp sương độc mỏng, khiến Ren cảm thấy tim mình đập mạnh hơn.

Rồi… từ khoảng không phía trước, một vầng sáng mờ nhạt lấp ló.

Ren dừng lại, nheo mắt.

Không phải ánh sáng tự nhiên, mà là ánh sáng từ một vật thể quen thuộc, một chiếc rương.

Nó nằm sâu trong góc tổ, bị mạng nhện bao phủ gần kín.

Trên bề mặt gỗ cũ kỹ phủ một lớp bụi và mốc trắng, cùng vài sợi tơ run rẩy khẽ lay theo gió, như thể cái rương cũng đang thở.

Ren chầm chậm bước tới, lòng cảnh giác dâng cao.

Cậu quỳ xuống, lưỡi dao găm gạt nhẹ lớp tơ dính, tay còn lại đưa lên mở nắp…

Két

Tiếng bản lề rỉ sét kêu lên nặng nề như tiếng thở dài từ một giấc mơ cũ.

Và bên trong.

Không có gì nhiều bên trong chiếc rương.

Chỉ là một túi tiền nhỏ lăn lóc giữa một đống bụi bặm và xác tơ đã khô quắt lại thành cục.

Ren khẽ cúi người.

Lớp kim loại đen tuyền bao bọc lấy những ngón tay khi cậu chạm vào túi tiền, nhẹ nhàng như thể sợ làm động đến thứ gì đó đã chết từ lâu.

Một tiếng ting khẽ vang lên trong hệ thống.

[Bạn nhận được 4.

000 Cor]

Con số hiện lên mờ ảo trong không khí rồi biến mất ngay sau đó.

Ren im lặng nhìn vào khoảng trống nơi chiếc rương từng có thể chứa đựng điều gì đó… đáng giá hơn.

Bốn nghìn cor.

Với phần lớn người chơi ở tầng ba, đó là một con số đủ để sống dư dả cả tuần.

Nhưng với Ren, người vừa bỏ gần hết gia tài để mua bộ giáp dành cho nhiệm vụ này, nó chỉ đủ để vá lại một phần chiếc hầu bao đang trống rỗng.

Cũng chẳng sao.

Ít nhất, nó vẫn còn giá trị hơn là một cái bẫy rỗng.

Ren khẽ thở ra, tiếng thở vang vọng trong lòng hang như một tiếng gió lạc lõng.

Cậu đóng nắp rương lại.

Âm thanh két khẽ vang, nghe như tiếng đóng lại của một cánh cửa đã từng hy vọng mở ra điều gì đó to tát hơn.

"Vẫn chưa phải lúc, "

Ren lẩm bẩm.

Dù gì, nhiệm vụ cũng chưa kết thúc.

Aisen vẫn chưa gửi tín hiệu.

Nghĩa là đâu đó trong vùng tối này, vẫn còn thứ gì đó đang chờ.

Ren quay người, và lại bước tiếp.

Bóng tối lại một lần nữa nuốt lấy cậu.

Nhưng rồi.

Bước chân Ren bất chợt dừng lại, ngay giữa một khoảng trống rộng trong lòng hang.

Không có tiếng bước, không có tiếng côn trùng.

Chỉ là một sự tĩnh lặng… quá mức.

Không khí lạnh lẽo rờn rợn lướt qua gáy.

Ren khẽ nghiêng đầu, đôi vai siết lại theo bản năng.

Toàn bộ cơ thể cậu như căng ra, từng tế bào trong người đồng loạt gào thét cảnh báo.

Có gì đó.

không đúng.

Ngay tức khắc, cậu bật người sang bên phải, vừa kịp lúc.

ẦM

Một cái chân nhện khổng lồ từ trên trần đá sụp xuống, đâm xuyên nền hang tại đúng vị trí Ren vừa đứng.

Đá vỡ tung, bụi mù bốc lên.

Áp lực từ cú đánh dội ngược khiến Ren trượt dài vài bước trên mặt đất.

Từ trong bóng tối, một hình thù to lớn bắt đầu lộ diện.

Những chiếc chân dài phủ đầy gai cứng, lớp vỏ ngoài đen ánh xanh dày như áo giáp, và hàng loạt mắt đỏ rực, mỗi con mắt như một viên hồng ngọc phát sáng, trồi lên dần từ trong bóng tối lạnh giá của lòng hang.

Một con nhện khổng lồ, thân dài đến hơn hai mét, bốn cái nanh cong vút hai bên miệng nhỏ giọt độc dịch xuống mặt đất, khiến đá bốc khói xèo xèo.

Trên đầu nó hiện rõ tên.

[Nephila Regina]

Với ba thanh hp hiện lên mờ ảo sau cái tên.

Là một con mini boss.

Ren nheo mắt.

Cậu chưa từng thấy con quái nào to lớn như thế này, sau con trùm tầng một.

Ngay lúc này, không còn đường lui nữa.

Con nhện khổng lồ lao ra từ trong bóng tối, cơ thể đồ sộ cao hơn ba mét, bốn chân trước rít lên như thanh thép cào vào đá, tung bụi và mảnh vụn khắp không gian.

Ren lập tức lùi lại, nhưng cặp mắt đỏ rực kia đã khóa chặt lấy cậu.

Soạt

Một cú đâm thẳng, chiếc chân nhọn hoắt như cây lao vọt tới từ khoảng cách gần, mang theo áp lực như muốn xuyên thủng cả không gian.

Ren nghiến răng, trượt người sang trái, chỉ vừa đủ để tránh.

Lưỡi chân nhện xé gió lướt qua mặt cậu trong gang tấc, để lại một vết cắt mỏng rỉ máu nơi cổ áo giáp.

Ren chưa kịp phản ứng, thì cú quét tiếp theo đã tới.

Con quái vật gầm lên bằng một âm thanh rít chói, rồi giơ hai chân trước, đập mạnh xuống đất.

ẦM

Mặt đất vỡ tung.

Một mảnh đá văng lên cắm thẳng vào bắp tay Ren, khiến cậu loạng choạng.

Ngay lập tức, cái bụng khổng lồ của con nhện bật nhô lên, phun ra một dòng tơ độc màu xám lấp lánh, giăng lưới chắn ngang đường lui của Ren.

Không gian bị chia cắt.

Một cái bẫy chết người đã đóng sập lại.

và Ren ở chính giữa.

Bỗng nhiên, con quái vật khổng lồ khựng lại, rồi.

đổi hướng.

Không thèm nhìn Ren thêm một lần nào nữa, nó quay phắt người, sáu chân dài bấu vào vách đá như loài cua, rồi lao thẳng về phía lối ra của hang động.

Bỏ chạy, bỏ qua một con mồi đang ở ngay trước mắt.

Ren sững người.

Chỉ đến lúc này, cậu mới nhận ra thanh HP của nó.

Hai vạch đầu tiên đã cạn sạch, vạch cuối cùng, thanh máu thứ ba cũng chỉ còn chưa tới một phần năm.

Những mảng cơ thể bị cắt phăng, lớp vỏ chỗ thì vỡ toác, chỗ thì chảy ra thứ chất lỏng màu đen đặc sệt.

rồi từ từ tan biến trong không khí.

‘Nó… đã bị thứ gì đó tấn công từ trước?

Một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng Ren.

Cảm giác như toàn bộ hệ thần kinh đang cảnh báo.

Thứ gì đó còn nguy hiểm hơn cả con nhện đang ở rất gần.

Một luồng gió lạnh lướt sát sau gáy cậu.

Không phải gió.

Là một bóng đen.

Ren chỉ kịp quay đầu trong khoảnh khắc, thì cái bóng ấy đã bứt phá khỏi mặt đất, phóng vọt về phía con Nephila Regina.

Tốc độ khủng khiếp.

Gần như xé rách không khí.

Một bước.

Hai bước.

Cái bóng như đè bẹp trọng lực, bật lên lưng con nhện đang vùng vẫy, rồi, giáng một đòn đánh hủy diệt.

Âm thanh vang lên như tiếng sấm dội trong lòng hang.

Lưng con quái vật gãy sụp xuống như bị búa thần giáng trúng.

Một tiếng thét chói tai rít lên, chấn động cả vách đá.

Ren theo phản xạ đưa tay che mặt khỏi mảnh vụn đá bắn ra.

nhưng mắt cậu vẫn dõi theo bóng đen ấy, vẫn chưa hiểu nổi:

Thứ gì có thể ra đòn như vậy?

Và vì sao nó lại xuất hiện ở đây?

“Này… cậu cũng dọn xong đám lâu nhâu ngoài kia rồi nhỉ?

Nhanh hơn tôi tưởng đấy.

Một giọng nói trầm và quen thuộc vang lên giữa làn bụi mờ sau cú đánh.

Ren sững người.

Từ trên lưng con nhện vẫn còn co giật, một bóng người bước ra trong im lặng.

Aisen, anh chàng Dark Elf với mái tóc ngắn được vuốt gọn ra sau, tấm áo choàng đen dài tung bay nhẹ theo làn gió âm u của hang động.

Anh ta hạ người xuống khỏi xác con nhện, nhẹ nhàng như thể vừa nhảy từ bậc thềm đá xuống nền đất.

Đôi mắt vàng hổ phách ánh lên dưới ánh sáng lờ mờ của những tinh thể phát quang, phản chiếu qua lớp máu và bụi trên mặt đất.

Ngay lúc ấy, thân thể khổng lồ của Nephila Regina bắt đầu vỡ vụn.

Rắc… rắc… rắc…!

Từng mảng cơ thể khổng lồ như những mảnh kính vỡ, phân rã thành hàng trăm mảnh thủy tinh đa sắc.

Chúng phát sáng nhẹ, lơ lửng trong không khí như tro tàn sau một vụ nổ.

Ren không nói gì, chỉ dõi theo Aisen đang bước về phía cậu, đôi vai buông thõng một cách lười biếng.

Khác hẳn với cái tốc độ ra đòn ban nãy như một bóng ma.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập