Tiếng gầm thét của động cơ hơi nước đột ngột nghẹn lại trong cổ họng sắt thép, để lại một khoảng lặng rợn người, như thể màn sương bên ngoài vừa thò tay vào bóp nghẹt nhịp tim của con quái vật của kỷ nguyên này.
Sự tĩnh lặng ập đến nhanh tới mức những hạt bụi lơ lửng trong kẽ sáng cũng dường như bất động.
Cái lạnh lẽo từ lớp đệm da thấm qua lớp áo, len lỏi vào sống lưng, báo hiệu rằng sự an toàn của nền văn minh đã bị bỏ lại phía sau đường ray.
Trong khoang tàu thênh thang, vốn được thiết kế để chứa đựng những cuộc trò chuyện ồn ào của giới thượng lưu, giờ đây chỉ còn là một nấm mồ bằng sắt bao quanh một bóng hình duy nhất.
Nằm bất động trên băng ghế da của khoang hạng nhất, Ren trông giống một bức tượng sáp hơn là một thực thể sống.
Mái tóc đen tuyền dài gần chạm vai, những lọn tóc rối rắm và xơ xác như lông của một con sói đơn độc giữa đêm đông, che khuất một phần gương mặt xanh xao.
Chiếc áo khoác dạ dài màu xám chì bao bọc lấy thân hình thanh mảnh của cậu, vạt áo rủ xuống sàn tàu như một đôi cánh gãy.
Dưới lớp áo khoác, chiếc gile màu đỏ rượu thẫm hiện ra mỗi khi lồng ngực cậu phập phồng yếu ớt, bị nhuốm màu bạc từ vầng trăng đang rình rập ngoài cửa sổ.
Thứ duy nhất chuyển động trên người cậu lúc này là sợi dây xích bạc của chiếc đồng hồ bỏ túi, nó khẽ rung rinh, tỏa ra một thứ ánh kim lạnh lẽo bám dọc theo đường chỉ của bộ âu phục được cắt may hoàn hảo.
Đôi bốt da cao cổ nạm đinh vẫn còn vương chút bùn đất khô, minh chứng cho một hành trình bí ẩn nào đó đã diễn ra trước khi cậu lọt vào vòng lặp của con tàu ma quái này.
Hàng mi dài di chuyển một cách vất vả, lộ ra đôi mắt màu lam ngọc sắc sảo.
Ren hít một hơi thật sâu, vị kim loại nồng nặc của hơi nước lẫn trong cái lạnh lẽo của sương mù tràn vào khoang phổi, khiến cậu tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Chống tay xuống ghế, và cố đẩy cơ thể của mình ngồi dậy bằng một nỗ lực mơ màng của kẻ viừa mới tỉnh dậy sau một giấc ngủ mơ màng.
Cơn đau đầu kéo đến như lũ thượng nguồn, Ren nghiến nhẹ hàm răng để cố suy nghĩ một cách tỉnh táo về bản thân mình, rồi cậu đưa mắt nhìn toàn bộ khoang tàu xung quanh.
Sự náo nhiệt của khoang tàu trong những mảnh ký ức vụn vặt, tiếng cười nói, tiếng lạch cạch của thìa đĩa và mùi xì gà nồng đậm, dường như đã tan biến sạch sành sanh sau giấc ngủ dài.
Thứ còn lại chỉ là một khoảng không thênh thang, im lìm đến rợn người.
Ren cảm thấy mình như một kẻ bị bỏ lại sau một cuộc di cư chớp nhoáng, hoặc tệ hơn, cậu là kẻ duy nhất còn sót lại sau một thảm họa mà bản thân không hề hay biết.
‘Mình đã ngủ quên ư?
’ suy nghĩ ấy lóe lên trong đầu của Ren.
Cậu tiến lại gần cửa sổ.
Lớp kính toa tàu phủ một màn hơi nước mờ đục, ngăn cách cậu với thế giới bên ngoài.
Ren đưa tay lau nhẹ, những vệt nước lạnh ngắt thấm vào đầu ngón tay, và rồi, đồng tử cậu co rút lại.
Bên ngoài không phải là sân ga Rondon nhộn nhịp như trong lộ trình.
Chỉ có sương.
Một màn sương trắng đục như sữa, quánh đặc và tĩnh lặng đến mức cảm giác như thời gian đã bị đông cứng lại trong đó.
Và ẩn hiện sau màn sương ấy, một vầng trăng khổng lồ treo lơ lửng, tỏa ra thứ ánh sáng xanh xao, bệnh tật như màu của một xác chết lâu ngày.
Len lỏi sau màn sương trắng xóa, xa xa là những bóng cây chập chờn, dệt nên một khu rừng âm u.
Chúng không giống bất kỳ loài thực vật nào Ren từng thấy trong sách vở.
Những thân cây đen kịt, vặn vẹo như những chi người bị gãy, vươn những cành nhánh khẳng khiu lên bầu trời như muốn xé toạc vầng trăng bệnh tật kia ra từng mảnh.
Khu rừng ấy im lìm, không một tiếng chim kêu, không một sự lay động của lá phổi xanh nào, chỉ có một sự hiện diện cổ xưa và đói khát đang bao trùm lấy con tàu đơn độc.
Dường như, khu rừng không phải là cảnh vật hai bên đường ray, mà là một thực thể đang sống, đang nín thở chờ đợi vị khách duy nhất trong toa tàu hạng nhất này bước chân xuống.
Ren cẩn thận rà soát lại từng mảnh vụn còn sót lại trong tâm trí, cố gắng tìm kiếm một đích đến, một dự định, hay ít nhất là một cái tên thân thuộc để bám víu.
Cậu tự hỏi liệu mình có bỏ lỡ điều gì đó quan trọng, một chi tiết then chốt có thể giải mã cho thực tại méo mó này không.
Nhưng những dòng suy nghĩ và ký ức ấy cứ như một con lươn cứng đầu và trơn trượt.
Ren càng cố bắt lấy, chúng càng quẫy đạp dữ dội rồi lủi mất vào bóng tối sâu thẳm của não bộ.
Mỗi khi cậu tưởng chừng đã chạm được vào một hình ảnh, một gương mặt hay một con phố, thì một cơn đau nhói lại xuyên qua thùy trán, khiến mảnh ký ức đó vỡ tan thành nghìn mảnh như thủy tinh dưới chân người bộ hành.
Bất lực trước cơn đau nhức nhối như thể có hàng ngàn chiếc kim bạc đang đâm xuyên qua thùy trán, Ren bắt đầu lục lọi xung quanh trong một nỗ lực tìm kiếm sự cứu rỗi.
Dường như vị khách này không phải là kẻ ưa thích việc mang theo cả cuộc đời mình trong những chuyến đi.
Tất cả những gì cậu có chỉ gói gọn trong một chiếc vali da thuộc màu nâu đậm, lớp da đã sờn cũ và bám một tầng bụi mịn của than đá.
Ren biết chắc nó thuộc về mình không phải nhờ vào một sợi dây liên kết tâm linh nào, mà bởi tấm thẻ đồng hoen gỉ đính trên quai xách.
Dưới ánh trăng bệnh tật hắt vào từ cửa sổ, cái tên 'REN' hiện lên, được khắc bằng những nét chữ dứt khoát và lạnh lẽo.
'Ơn trời, ' cậu thầm mỉa mai trong đầu khi những ngón tay chạm vào bề mặt kim loại nhám thô, 'ít nhất thì định mệnh vẫn còn đủ hào phóng để để lại cho mình một cái tên, trước khi nó kịp nuốt chửng toàn bộ phần còn lại'.
Tiếng lẫy khóa bật lên khô khốc giữa không gian tĩnh lặng, mở ra hy vọng duy nhất của Ren trong khoang tàu tử khí này.
Bên trong chiếc vali, không có những bộ âu phục lộng lẫy hay những xấp tiền bảng Anh dày cộm, mà là những vật phẩm kỳ quái đến mức khiến người ta phải nghi ngờ về quá khứ của chính mình.
Nằm gọn trong lớp lót nhung đen đã sờn cũ, ba món đồ hiện ra dưới ánh trăng xanh xao:
Đầu tiên là một chiếc chìa khóa đồng nặng trịch, chuôi khóa được đúc thành hình một con mắt không có con ngươi.
Ngay khi ngón tay Ren chạm vào lớp kim loại hoen gỉ, một luồng nhiệt âm ỉ chạy dọc từ lòng bàn tay lên tận não bộ.
Trong một khoảnh khắc, cậu không còn nghe thấy tiếng gió rít bên ngoài, mà là tiếng nước chảy róc rách vang vọng trong thùy trán, như thể một dòng suối ngầm vừa được khơi thông giữa sa mạc ký ức.
Bên cạnh đó là một cuốn sổ tay bìa da dê thô ráp.
Ren vội vàng lật mở, nhưng hầu hết các trang giấy đều trắng tinh một cách tàn nhẫn.
Chỉ có trang đầu tiên lưu lại một dòng chữ bằng mực đỏ sẫm đã khô, nét chữ run rẩy như được viết trong cơn hấp hối:
‘Đừng tin vào tiếng chuông nhà thờ tại Perhevial.
Nếu nghe thấy, hãy đếm ngược từ 13 về 1.
bằng mọi giá.
Gập cuốn sổ da dê lại một cách nặng nề, với cảm giác thất vọng khi chẳng tìm được thứ gợi bản thân nhớ lại, thì vào lúc này, một lá thư bất ngờ rơi ra khỏi cuốn sổ.
Lá thư rơi ra, chao lượn một vòng trong không trung trước khi nằm im lìm trên mặt sàn gỗ của toa tàu.
Ren cúi người nhặt lá thư lên.
Nó đã được mở từ trước, con dấu bằng sáp đen mang biểu tượng lạ hoắc đã bị cạy ra một cách vụng về, không rõ đây là sự cố ý của kẻ nào đó đã lén lút xem trộm, hay chỉ đơn giản là lớp sáp đã mủn đi theo năm tháng rồi tự bung ra khi bị kẹp trong cuốn sổ.
Ren hít một hơi thật sâu, đôi tay hơi run rẩy mở lớp giấy da vàng ố.
Tầm mắt cậu va vào những dòng chữ mực đen sắc lẹm:
‘Thân gửi ngài Renardian von Valeren – Người kế thừa của những tàn tro rực rỡ.
Trước tiên, xin hãy cho phép tôi gửi lời chào đến kẻ đang đứng ở điểm khởi đầu của vòng lặp và xin hãy cho phép tôi được gửi lời tạ lỗi chân thành nhất vì sự đường đột này, khi phong thư được chuyển tới tay ngài đúng vào thời khắc rạng đông của một kỷ nguyên mới, ngay sau khi những thỏa thuận ngừng bắn giữa hai đại Liên minh vừa mới được ấn định dưới sự chứng giám của 'Kẻ Không Thể Nhìn Thấy'.
Như một sự an bài tất yếu của định mệnh, ngài đã được cung kính mời tới Rondon, viên ngọc vương miện của Golden Sanctum, thủ phủ của ánh sáng và tri thức cổ xưa.
Tại nơi đó, chúng tôi hân hoan chờ đón sự hiện diện của ngài trong buổi Đại hội thảo luận về Học thuật Tín ngưỡng, nơi mà những diễn giải về cổ ngữ và các nghi thức linh thánh sẽ được đưa ra ánh sáng.
Sự góp mặt của một thành viên mang dòng máu Valeren không chỉ là minh chứng cho thiện chí hòa bình mà đôi bên hằng mong mỏi, mà còn là một mắt xích không thể thiếu trong việc khôi phục lại những trật tự đã bị xáo trộn.
Dù màn sương của Perhival có đang che lấp dấu chân ngài, xin hãy ghi nhớ:
Hành trình này không đơn thuần là một cuộc dịch chuyển giữa hai vùng đất, mà là một cuộc chuyển giao thánh khiết về 'Sự Thừa Kế' mà ngài đang mang trong máu.
Tôi chờ ngài ở điểm kết thúc của sự mục rỗng.
Mong hào quang không thiêu cháy kẻ lữ hành đơn độc.
Ký tên,
Kẻ Viết Lại Những Những Bản Di Chúc Cũ.
Ren cất lá thư vào lại cuốn sổ da dê, cảm giác như vừa tống khứ một thực thể ký sinh ra khỏi tâm trí.
Cậu tiếp tục tìm kiếm trên người mình.
Ngoài bộ âu phục quý tộc có phần cứng nhắc, cậu chạm tay vào một vật thể kim loại tròn trịa nằm trong túi áo gile.
Đó là một chiếc đồng hồ bỏ túi bằng bạc, lớp vỏ được chạm khắc những hoa văn dây leo uốn lượn, nhìn kỹ thì chúng giống như những mạch máu đang bao lấy một quả tim.
Nhưng khi bật nắp đồng hồ, chân mày của Ren hơi nhíu lại.
Kim giây không chạy theo chiều kim đồng hồ.
Nó giật lùi.
Mỗi nhịp lùi của kim đồng hồ dường như kéo theo một nhịp đập hẫng đi trong lồng ngực Ren.
Một cảm giác buồn nôn ập tới, khiến không gian xung quanh cậu trở nên móp méo.
(Xin chào, mình đã trở lại sau một khoảng thời gian nghỉ ngơi có hơi dài?
(Tại sao bối cảnh lại thay đổi như vậy?
Tác giả có đăng nhầm thành một bộ truyện nào đó không vậy?
Mọi người yên tâm nhé, quyển 3 này sẽ đi sâu hơn vào cốt truyện, mọi người có thể coi đó là một phần đặc biệt cũng được.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập