Cơn buồn nôn quái dị không trào lên từ dạ dày.
Nó khởi phát từ một nơi sâu hơn nhiều, tận đáy của tâm trí.
Một cảm giác như móng vuốt vô hình đang cào rách ý thức từ bên trong, rồi lan dần xuống lồng ngực, dâng lên khoang miệng.
Vị chua gắt kim loại phủ kín đầu lưỡi, khiến Ren có cảm giác như mình đang bị ăn mòn từng chút một bởi thứ axit vô hình.
Không chút do dự.
Bàn tay cậu lập tức thò vào chiếc vali đặt bên cạnh, lôi ra một lọ thủy tinh nhỏ ánh bạc, mỏ neo mong manh cuối cùng giữ lấy phần tỉnh táo còn sót lại trong hành trang ít ỏi của mình.
Những ngón tay run rẩy mở vội nắp bật.
Ren đổ vội vài viên thuốc màu xám tro ra lòng bàn tay.
Chúng lăn nhẹ vào lòng bàn tay một cách khô khốc và lạnh lẽo như những mảnh đá vụn.
Cậu nuốt ực xuống mà không cần nước.
Vị đắng chát lập tức vỡ ra nơi cổ họng.
Một cảm giác lạnh buốt lan dọc xuống lồng ngực, như thể một lớp băng mỏng vừa phủ lên dòng độc tố đang âm thầm lan tỏa trong ý thức.
Ren thở hắt.
Đầu gối khuỵu xuống.
Cậu ngồi sụp xuống sàn, lưng tựa vào khung thép lạnh lẽo của toa tàu, tìm kiếm một điểm tựa mong manh cho cơ thể đang mất dần kiểm soát.
Dưới lớp áo gile màu rượu vang, lồng ngực Ren phập phồng hỗn loạn.
Mỗi hơi thở như một sự phản kháng tuyệt vọng của cơ thể trước bóng tối đang chậm rãi khép lại quanh cậu.
Phải mất một lúc khá lâu, Ren mới cảm thấy sự tỉnh táo quen thuộc chậm rãi quay trở lại.
Cơn buồn nôn đã lắng xuống, để lại phía sau một khoảng trống mệt mỏi trong đầu.
Cậu ngẩng đầu nhìn lên.
Qua lớp kính dày cộp của toa tàu, bầu trời đen xám lặng lẽ trải dài phía bên ngoài.
Ánh trăng yếu ớt rơi nghiêng qua cửa sổ.
Ren khẽ nghiêng người, vô thức tránh để thứ ánh sáng nhợt nhạt ấy chạm vào da thịt mình.
Ánh mắt cậu lướt dọc theo khoang tàu.
Hành lý của hành khách vẫn còn đó.
Những chiếc vali, túi xách, áo khoác… tất cả vẫn nằm yên tại chỗ ngồi của chủ nhân chúng, không hề bị xáo trộn.
Như thể những con người kia đã rời đi quá vội vã.
Hoặc tệ hơn ….
họ chưa từng có cơ hội quay lại để lấy chúng.
Khoang tàu im lặng đến mức đáng sợ.
Ngay lúc này, Ren hiểu rằng mình chỉ còn hai lựa chọn.
Lựa chọn đầu tiên… là ở lại.
Ngồi yên trong toa tàu của mình, chờ đợi.
Chờ một ai đó xuất hiện.
Chờ đoàn tàu hoạt động trở lại.
Chờ vấn đề hiện tại được giải quyết bởi một người nào đó có quyền kiểm soát.
Lựa chọn thứ hai… là xuống tàu.
Tìm những hành khách khác.
Nếu họ vẫn còn ở đâu đó quanh đây, có lẽ sẽ có người biết chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng ý nghĩ đó ngay lập tức kéo theo một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
Đoàn tàu đã dừng lại ngay sát rìa khu rừng.
Một khu rừng tối với lớp sương mù đặc.
Nếu bước xuống mà không suy nghĩ, Ren hoàn toàn có thể đụng phải dã thú.
Hoặc tệ hơn nữa… là những thứ khác.
Đúng là từ khi các sinh vật bóng tối bị đánh đuổi khỏi phần lớn vùng sinh tồn của con người, chúng gần như đã biến mất khỏi tầm mắt.
Nhưng “gần như”… chưa bao giờ đồng nghĩa với “hoàn toàn”.
Vẫn luôn có những tàn dư còn sót lại.
Những thứ tồn tại lặng lẽ sau thời kỳ lụi tàn của các vị thần thời đại mới, những kẻ đã từng nối gót các vị thần vĩ đại của kỷ nguyên trước.
Đã rất lâu rồi, con người không còn nhận được ân huệ.
Cũng không còn lời đáp lại.
Những lời cầu nguyện bay lên bầu trời… rồi chỉ rơi trở lại trong im lặng.
Và trong khoảng trống ấy, những thứ khác bắt đầu sinh sôi.
Dù đã bị xua đuổi khỏi vùng sinh tồn của loài người, dù giờ đây chúng chỉ còn tồn tại trong những câu chuyện truyền miệng, trong những lời cảnh báo dành cho trẻ nhỏ…
Ren biết rõ.
Những câu chuyện ấy không phải hoàn toàn là hư cấu.
Có lẽ ngay lúc này, ở đâu đó ngoài kia…Trong bóng rừng sâu thẳm không một ánh đèn… chúng vẫn đang lặng lẽ ẩn mình.
Nhưng… ở lại đây có lẽ là một bản án tử hình còn chậm rãi và tàn khốc hơn.
Ren không biết sự đứng im này sẽ kéo dài bao lâu.
Cậu không có lương thực, không có nước uống, nhưng điều đáng sợ nhất không phải là sự thiếu hụt về vật chất.
Trong bóng tối đặc quánh và sự im lặng đến rợn người này, trí tưởng tượng của con người chính là loại vũ khí nguy hiểm nhất chống lại chính họ.
Ren cảm nhận được sự thôi thúc điên rồ của não bộ khi nó cố gắng lấp đầy khoảng trống im lặng bằng những âm thanh hư ảo, những ảo giác méo mó.
Nếu cứ tiếp tục chôn chân tại đây, cậu sẽ không chết vì đói khát, mà sẽ chết vì sự suy sụp của lý trí, khi những nỗi sợ vô hình bắt đầu thành hình và thực sự bước ra từ những góc khuất tối tăm nhất của toa tàu.
Ở đây, sự im lặng không phải là hư vô, nó là một thực thể đang gặm nhấm mỏ neo tỉnh táo của cậu.
Ren đứng trước lối ra, đôi mắt phản chiếu ánh sáng nhợt nhạt cuối cùng của khoang tàu.
Cậu đưa tay vuốt phẳng những nếp nhăn trên lớp áo gile màu rượu vang, tỉ mỉ chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng đã sờn.
Một cử chỉ phù phiếm giữa cơn tuyệt vọng, nhưng lại là mỏ neo cuối cùng giữ cho lý trí của cậu không bị nhấn chìm bởi sự hỗn loạn.
Khoác lên mình chiếc áo dạ màu xám với phần đuôi rủ xuống gần gót dày như đôi cánh gãy.
Ren hít vào một hơi thật sâu, cảm nhận vị rỉ sét và hơi lạnh của thuốc an thần vẫn còn đọng lại nơi cuống họng.
Cộp.
Tiếng đế ủng da dẫm lên sàn tàu bằng gỗ và thép vang lên khô khốc, cô độc.
Mỗi bước chân của Ren dường như đang dẫm lên nhịp đập ngược của chiếc đồng hồ trong túi áo.
Cậu không còn nhìn vào bóng tối với sự khiếp sợ của một nạn nhân, mà với sự lạnh lùng của một kẻ đã chấp nhận bản di chúc của chính mình.
Bàn tay cậu chạm vào tay nắm cửa bằng đồng lạnh toát.
Phía sau cánh cửa này là hành lang hun hút, là khu rừng câm lặng, và là những thực thể đang đói khát sự hiện diện của một
"vị thần"
mới.
Ren xoay nhẹ cổ tay.
Một tiếng lạch cạch khô khốc vang lên, báo hiệu sự kết thúc của sự an toàn giả tạo.
Làn sương lạnh lẽo tràn qua khe cửa như những xúc tu vô hình, quấn quýt lấy đôi bốt da của Ren ngay khi cậu vừa nhảy xuống con đường đất xám xịt cạnh đường ray.
Dưới ánh trăng nhợt nhạt, màn sương không trắng xóa mà mang một sắc xám đục ngầu, dày đặc đến mức dường như nó đang cố tình nuốt chửng mọi ánh sáng.
Ren chỉ có thể nhìn thấy khoảng ba mét trước mặt;
xa hơn nữa chỉ là một bức tường hư ảo đầy đe dọa.
Cậu đứng im, hơi thở nén lại, đôi tai vốn đã nhạy cảm nay lại càng căng ra để dò xét mọi dao động.
Ngoài tiếng gió rít qua những khe thép của đoàn tàu và tiếng cành lá va vào nhau như những bộ xương khô khốc, không có một tiếng bước chân, không một lời kêu cứu.
Sự biến mất của hàng trăm hành khách chỉ trong chớp mắt là một nghịch lý không thể giải thích bằng lẽ thường.
Xác nhận không có ai xung quanh, Ren bắt đầu di chuyển.
Tà áo dạ xám phất phơ theo mỗi bước đi, thi thoảng quẹt vào lớp cỏ dại đẫm sương bên đường ray.
Cậu đi về hướng đầu tàu, nơi khối thép khổng lồ đang nằm im lìm như một con quái vật tiền sử đã trút hơi thở cuối cùng.
Ren dấn bước thêm một đoạn, đôi ủng da lún sâu vào lớp bùn nhão.
Đột nhiên,
"cục tạ"
vô hình đang đè nặng lên lồng ngực cậu bỗng nhẹ bớt khi những âm thanh trần trụi của con người xé toạc màn sương đặc quánh.
“Thứ sắt vụn chết tiệt!
Tao đã biết ngay là không bao giờ được đặt niềm tin vào lũ kỹ sư điên khùng ở Berham.
Đáng lẽ tao nên dùng xe ngựa, ít nhất lũ súc vật còn biết sợ roi da, chứ không phải nằm im lìm như một cái xác chết thế này!
Tiếng chửi rủa đầy thô thiển vang lên phía trước, âm sầm và gắt gỏng.
“Mày có thể im cái mồm hôi hám đó lại một giây không, Tarek?
, Một giọng nói khác đáp lại, lạnh lùng và chứa đầy sự mệt mỏi.
“Mày đang mời gọi những thứ không sạch sẽ trong khu rừng này đến ăn thịt chúng ta đấy.
Ren tiến gần hơn, tà áo dạ xám khẽ bay trong gió, mắt cậu nheo lại để nhìn rõ hai bóng người đang đứng cạnh một toa tàu hàng.
Một kẻ đang vung vẩy cánh tay to bản như một con gấu, kẻ còn lại đứng tựa lưng vào thành tàu, tay mân mê một thứ gì đó sắc lạnh.
“Marko, mày nghĩ mày có thể sống sót sau khi phản bội bang hội mà vẫn giữ được cái vẻ thanh cao đó à?
, Tarek gầm gừ, tiến sát vào mặt người kia.
“Ông trùm phái tao đến không phải để đi du lịch.
Mày nên cảm thấy may mắn vì 'cỗ máy hơi nước' này đình công, nếu không thì bây giờ máu của mày đã hòa cùng dầu máy của lũ Berham rồi.
Tiếng ủng da của Ren dẫm lên lớp sỏi khô khốc báo hiệu sự hiện diện của cậu.
Tarek ngay lập tức quay ngoắt lại, bàn tay to bản của gã đặt lên chuôi một con dao găm dắt ngang hông.
Nhưng khi nhìn thấy dáng người thanh mảnh dưới lớp áo dạ xám và đôi mắt bình tĩnh của Ren, gã không ra tay ngay, mà thay vào đó là một nụ cười khẩy đầy ác ý.
“Ồ, nhìn xem chúng ta có gì ở đây này…”, Tarek lên tiếng, giọng gã khàn đặc như tiếng kim loại rỉ sét cọ vào nhau.
Gã nhổ một bãi nước bọt xuống đất rồi nhìn Ren từ đầu đến chân.
“Một quý ngài nhỏ bé lạc đường giữa bãi rác của lũ kỹ sư Berham sao?
Nhìn cái áo dạ và bộ gile kia kìa, chắc hẳn ngài đang đợi một tách trà nóng và người hầu đến rước về Rondon đúng không?
Tarek bước lên một bước, cố tình dùng thân hình hộ pháp của mình để áp chế không gian xung quanh Ren.
Gã mỉa mai, giọng đầy vẻ khinh miệt đối với tầng lớp thượng lưu:
“Thưa ngài ‘Công tước’ hay ‘Hoàng tử’ gì đó, tôi có một tin xấu đây.
Ở cái xó xỉnh mù sương này, danh gia vọng tộc không giúp ngài ngăn được lũ quái vật gặm xương đâu.
Mà nhìn ngài kìa, trông xanh xao như một xác chết vừa sống lại ấy.
Có khi ngài còn chẳng sống nổi đến lúc mặt trời mọc để mà thấy được cái cổng thành Rondon đâu!
Marko, kẻ nãy giờ vẫn đứng tựa lưng vào thành tàu, khẽ nheo mắt nhìn Ren.
Khác với vẻ thô lỗ của Tarek, Marko dường như nhận ra điều gì đó không ổn trong sự bình tĩnh đến kỳ lạ của chàng trai trẻ trước mặt.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập