Chương 18:
Tân Nhân Loại “Không tốt” Bọn họ chạy nãy giờ cũng gần mười phút, nhưng không tìm thấy phương hướng ở đâu.
Mà cái thứ kia sau khi trúng đạn, lại tiếp tục đuổi theo họ.
Trường Anh còn có thể nghe thấy tiếng thì thầm ở phía sau, chính là đang tụng niệm các loại tên.
“Cùng một loại ô nhiễm ở thế giới thực “ Nghe cậu nói như vậy, cả nhóm Nguyễn Huý cũng xa xẩm mặt mày, làm không tốthôm nay họ phải bỏ mạng lại đây.
Giờ ai cũng kiệt sức, Tuyết Mai càng là thở không ra hơi, chân chạy tới bong gân, giờ chỉ có thể cà nhắc từng bước.
Vào lúc họ đang tuyệt vọng, chợt có gì đó phát sinh.
Leng keng.
Tiếng chuông lanh lảnh.
Theo đó là tiếng rít gào của gió.
Thuỷ triểu tiếng thầm thì giống như bị đẩy về phía sau, mà trước mặt bọn họ, một đống lá khô, cùng với thứ gì đó lấp lánh trắng và vàng đang bay trước mắt.
Lật đống lá khô lên, Trường Anh mới thấy thứ rơi như mưa trong không trung là gì.
“Vàng.
mã?
“ Giấy tiền, giấy vàng, những thứ được dùng trong trang lễ của Minh Tĩnh quốc.
Khi một người được chở tới chỗ chôn cất, trên xe người ta sẽ rải những thứ này.
“Có vẻ đền thờ ở gần đây “ Trường Anh nói, cậu cũng tỉnh ý nhận ra tiếng chuông khi nãy, giống với âm thanh mà cậu thanh niên lúc trước làm ra.
“Chúng ta dính quỷ đả tường rồi, là có người giúp” Cậu kết luận.
Quỷ đả tường là định nghĩa cho hiện tượng người ta bị lạc đường dù đi thẳng, rất hiển nhiên miếu thờ cách không xa, nhưng có lẽ Màn Chắn Lời Nguyền đã vô thức ngăn cản họ.
“Đi thôi “ Nguyễn Huý nói.
Trung Việt cùng Văn Nam đỡ lấy Tuyết Mai tiến về phía trước, chẳng mấy chốc họ đã nhìn thấy một bậc thang đá dẫn tới lên cao, phía trước còn dựng lên một cái tượng kì lân.
Trường Anh tới gần, thấy con kì lân này đã bị móc mắt.
Xì xầm xì xầm.
Tiếng thì thẩm lại tới, như không thể buông tha cho bọn họ, một chuỗi âm thanh dẫm lên lá khô, hay bụi cỏ bị lây chuyển rào rạt.
Biến sắc mặt, họ lập tức đạp lên thang đá lên cao.
Nguyễn Huý không nhiều lời muốn đạp bay cái cửa đền đang bị khóa, nhưng ông vừa giơ chân lên thì cái cửa gỗ đã được mở từ bên trong.
Không nhiều lời, bọn họ nhảy vào, sau đó cánh cửa được ai đó đóng lại.
Thở hổn hển.
Trường Anh nhìn quanh, bọn họ đang bị vây bởi một nhóm người, nhìn trang phục hiện đại của bọn họ, cậu đoán là dân thường bị kéo vào vụ việc này.
Ở trước mặt bọn họ là người thanh niên kia.
Rầm rầm rầm rầm.
Âm thanh cái gì đó lao vào cái cửa, thậm chí có tiếng móng tay cào cào tường, dù vậy, không có vẻ gì bọn chúng muốn leo qua cái tường cao ba mét để đi vào sân miếu cả.
Người thanh niên một lần nữa lắc cái chuông, âm thanh leng keng vang dội ở màn đêm tĩnh mịch, làm dịu đi tiếng thì thẩm.
Anh ta liếc nhìn cái lồng gà trên tay Trung Việt, hiếm hoi nở nụ cười.
“Vào thôi” Âm giọng từ tính của đàn ông phát ra, nói về mọi người “Trăng sắp lên rồi, chẳng có mấy thời gian đâu “ Nhìn lên bầu trời, một góc trăng đã ló dạng, hiển nhiên là không ai nhiều lời, nghe theo người thanh niên đi vào miếu.
Đi qua sân đình cô quạnh, bọn họ đẩy ra cánh cửa lớn làm từ gỗ được sơn đỏ, bên trong miếu tối om, người thanh niên cho người đốt lên mấy cái ngọn đuốc, từ từ thắp sáng chung quanh.
Nguyễn Huý nhìn thế không hài lòng, tiến lên ngăn cản.
Nghe ông luyên thuyên về quy tắc, người thanh niên lạnh lùng cười lạnh, lười đáp lại Nguyễn Huý, ngược lại là nhìn sang hai con gà, khí thế áp bức tỏ ra.
“Các ngươi đến từ AACI phải chứ?
Từ giờ ta bảo gì thì các ngươi cứ làm như vậy” Bị thái độ ngang ngược của hắn ta làm cho tức giận, Nguyễn Huý toang sử dụng vũ lực để cưỡng chế đối phương thì tiếng xé gió lướt ngang qua một cái, lưỡi đao sắc bén nhắm ngay cổ ông mà phóng tới.
Máu chảy xuống, chỉ một li nữa thôi là động mạch cổ của Nguyễn Huý đã phun trào tồi.
Nhìn thấy anh ta triệu hồi một cây đao dài ba mét từ hư không, lại còn vun vẩy thứ nặng nề như vậy không khác gì đồ chơi, Nguyễn Huý tái mặt, ông chưa kịp suy xét thân phận đối Phương, chỉ sợ vi phạm quy tắc nên mới hấp tấp làm việc, giờ dưới tính mạng uy hiếp, ông ta mới chú ý nghiền ngẫm.
“Cậu là.
tân nhân loại?
“ Không dám tin mở lời, mồ hôi lạnh chảy xuống từ bộ râu của ông.
Người thanh niên thu đao, không nói gì.
Trường Anh chú ý quan sát tình hình, khi nãy, cậu đã thấy người đàn ông kia lấy ra thanh đao màu đen tuyển, có hai con rắn làm từ kim loại cuộn quanh, nhìn rất giống một mô tả của một thứ cậu từng đọc.
Ô Long Đao.
Cổ vật của Minh Tinh Quốc, nghe nói đã thất lạc không ít lâu trước.
“Tân nhân loại?
“ Trường Anh cũng lần đầu nghe tới từ này.
Tranh cãi lắng lại, vì chưa được người thanh niên chỉ thị, mọi người kể cả nhóm Nguyễn Hui cũng ngồi xuống nghỉ ngoi, bắt đầu trò chuyện lẫn nhau.
Người thanh niên kia tự gọi là Vương Hải, anh ta thường đứng ngoài làng chờ có người mới liền dẫn đến miếu này chờ, những người ở đây đều do anh ta tụ tập.
Tò mò thân phận đối phương, Trường Anh dò hỏi tìm tới Nguyễn Huý đang ngồi xoa xoa cổ ở đó có vết xước đã ngừng chảy máu.
Nguyễn Huý nghe câu hỏi của cậu, cũng thành thật nói những gì mình biết.
Tân nhân loại là các cá thể sinh ra từ ảnh hưởng của dị thường, mang trên mình siêu năng lực như trong phim ảnh, ngoài ra, họ cũng sở hữu khả năng thể chất siêu việt.
Trường Anh chọt nghĩ tới khả năng hổi sinh của mình, có chút suy đoán nguồn gốc của nó.
Nói đến tân nhân loại, Nguyễn Huý cũng vô thức nhớ lại, tuy ông chưa từng chứng kiến, nhưng nghe nói từ miệng Vân Thị Thi thì thằng bé này đã từng trải qua sự hồi phục thần kì sau khi trự sát, lúc ấy ông suy đoán là do giáo phái Tim Thắt Cổ đứng đằng sau.
Chỉ là vì Trường Anh biểu hiện quá mức bình thường, ông giống như bỏ qua vấn đề này, sau đó cậu hôn mê, ông cũng chưa từng.
dẫn đi làm kiểm tra ở cơ quan.
“Toàn bộ tân nhân loại hiện nay đểu xuất phát từ AACI “ Nguyễn Huý tiếp tục nói cho Trường Anh biết.
Hoá ra, tân nhân loại là sản phẩm thí nghiệm từ viện bảo mật bất thường, không ai biết tân nhân loại sinh ra như thế nào, làm sao sinh ra, nhưng trong cơ quan, các tân nhân loại là lực lượng đặc biệt đã vượt khỏi phạm trù hiểu biết, có sức đề kháng dị thường vô cùng cao.
Tân nhân loại khác với những kẻ mượn sức mạnh từ dị thường như Tim Thắt Cổ, tân nhân loại chính là một dị thường trong cơ thể con người, chính là v-ũ khí sinh học sống.
Dù tà giáo đồ có quỷ dị như nào vẫn là trong giới hạn con người, bọn chúng có thể bị dị thường ô nhiễm, có thể bị đạn pháo nổ tung, bị bệnh tật giày vò.
Thế nhưng tân nhân loại không chỉ thể lực mạnh, siêu năng lực thần kì, không bao giờ bệnh tật, phục hồi nhanh mà còn có trí tuệ khá cao.
Mỗi lần có một tân nhân loại xuất hiện, có nghĩa là AACI vô cùng xem trọng sự việc lần này.
Xem trọng đến mức nào?
Chính là cấp A—Ách trong bảng phân loại.
Nếu người thanh niên kia là một tân nhân loại, điều đó có nghĩa là dị thường mà họ đang đổ mặt rất kinh khủng.
Nghỉ ngơi không quá lâu, bọn họ được chỉ đạo hành động.
Bên trong điện thờ vô cùng rộng lớn, nhưng trống trải, các cột đình vẽ các loại rồng phượng chống lên trần nhà hình tam giác, mà ở sâu trong đại sảnh là một cái tượng thô sơ làm từ ngọc, có thể nhìn ra là một người phụ nữ, đôi mắt hoà ái nhìn xuống thế gian vạn vật.
Nhìn bức tượng này, Trường Anh có hơi kì lạ, nhưng không nói rõ là cái gì.
Trung Việt theo lệnh mang tới mấy con gà, anh lấy cái dao thái từ tay Trường Anh, đưa cổ con gà đến một cái bát ngọc trên sàn gỗ trước bức tượng.
Phụt.
Máu phún ra, một dòng huyết tương đen ngòm tanh tưởi chảy xuống, tràn qua cả miệng bát Dưới sự quan sát của Vương Hải, Trung Việt mang lên cái bát, tiến tới gần tượng thần, nhìn dưới chân tượng là một cái rãnh hình thoi, anh liền trút đống máu vào.
Cụp.
Cơ quan phát động, từ cái rãnh, một cái gì đó nhô lên.
Một bát hương.
Lúc này đã hơi khó xử, Vương Hải nhìn quanh, không thấy ai mang lên hương nến thì trông bực mình rõ rệt, có phần mất kiên nhẫn.
Anh ta nhìn thấy Tuyết Mai đang mang lên bọc vải ở thắt lưng, liền lạnh giọng ra lệnh.
“Mỏ ra” Tuyết Mai không dám nhiều lời, nhưng cô ấy đã hối hận không chịu nỗi.
Vì cái bọc kia đang chứa “đặc sản địa phương' mà ông lão đã cho.
Cô khóc không ra nước mắt, không biết sao bản thân khi nãy không vứt nó đi cho rồi.
Trong sự uy hiếp của Vương Hải, cô nhắm mắt mở ra.
Vương Hải cười hai tiếng, rồi cho người qua cầm thứ trong bọc vải lên, mang tới bát hương.
Trường Anh rốt cuộc biết đặc sản là gì.
Nhang cúng.
Nhớ tới tiếng nhai nuốt của lão già kia, cậu dường như đã nhận ra lão đang găm cái gì.
Lão ta ăn nhang phải không?
Nãy giờ Vương Hải đã phạm trong hai quy tắc, không biết vì anh ta đủ tự tin, hay là vì bản thân không bị dị thường ô nhiễm nên gì cũng dám làm?
Cả nhóm đã làm xong lễ cúng bái, dâng huyết thực, đốt hương, có người còn quỳ xuống cầu lạy.
“Khoan!
Trường Anh bỗng minh ngộ “Không đúng, chỗ này không đúng” Cậu nhìn về cái tượng, một cảm giác lạnh sống lưng dâng lên, cậu cùng đơn vị 7 tụ tập lại, giọng nói chỉ vừa đủ cho cả bọn nghe thấy.
“Tôi biết chỗ nào không đúng rồi “
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập