Chương 27: Nhân loại định nghĩa mọi thứ

Chương 27:

Nhân loại định nghĩa mọi thứ Cậu đã nhận phần thưởng từ hai nhiệm vụ cốt truyện.

Ngón tay cậu khẽ chạm vào hộp quà, những thông báo pop-up lần lượt lộ ra.

[Tiến độ cốt truyện:

“Giáo Phái Tim Thắt Cổ” Độ hoàn thành:

4/10.

Phần thưởng:

*1000 tinh tệ.

“10.

000 điểm giá trị kịch bản *1 vật phẩm dị thường.

*10 ô kho đồ.

]

[Tiến độ cốt truyện:

“Nhà tang Lễ Tịnh Táng” Độ hoàn thành:

2/10 Phần thưởng:

*500 tinh tệ.

*5.

000 điểm giá trị kịch bản *20 ô kho đồ ]

Tinh tệ có thể dùng để mua vật phẩm trong cửa hàng.

Còn giá trị kịch bản có thể mở thêm chức năng bảng g·ian l·ận, hoặc để mua thêm ô kho đồ.

Giá trị kịch bản cũng có thể dùng để quy đổi tinh tệ, tỉ lệ là 10:

1, 10 giá trị kịch bản có thể quy ra 1 tinh tệ.

Tạm thời cậu chưa tìm hiểu kĩ về cửa hàng, vì có quá nhiều thứ để xem, nhưng cậu có thể thấy cửa hàng thật sự vạn năng, nó có thể đổi hầu hết những thứ mà cậu có thể nghĩ đến.

Cửa hàng có thể nói là điểm đặc biệt nhất của bảng g·ian l·ận.

Ngoài ra, cậu còn tìm thấy các mục khác chưa mở, ví dụ như

[Thú cưng]

[Thư Viện]

hoặc

[Lưu và Tải]

v.

v.

Mỗi một mục có mức độ đổi khác nhau,

[Thú Cưng]

cần 30.

000 giá trị kịch bản để mở, có cái rất rẻ như

[Thư Viện]

chỉ cần 2.

000 giá trị kịch bản, nhưng cũng có cái đắc khủng kh·iếp-

[Lưu và Tải]

tiêu tốn đến 500.

000 giá trị kịch bản.

‘Làm sao để tăng chỉ số?

’ Trường Anh thắc mắc hỏi.

“Cái đó hả?

Ta đang tìm cách tối ưu nên hiện chưa mở đâu, tạm sử dụng phiên bản này đi” Avasta nháy mắt tinh nghịch.

Bên cạnh giường là trang phục do chú Huý mua cho cậu.

Bao gồm một bộ áo thun trắng cùng quần thể thao dài, có cả đồ lót.

Tuy nhiên, ngoài đồ thường ngày ra còn có một cái phục trang rất giống trang bị chuyên dụng, nhưng khác với cái của cơ quan, bộ này nhìn rất nhẹ,dùng để khoác ngoài, có lẽ có khả năng đỡ đòn ở mức độ nhất định.

Mang lên cũng có cảm giác vừa vặn, không biết là do chú Huý biết trước kích cỡ đồ của cậu hay là trùng hợp có sẵn.

Bước ra ngoài, cậu đã thấy đơn vị 7 đang nằm ngủ trên dãy ghế chờ.

“Ah” Người vẫn chưa ngủ là Tuyết Mai, cô ấy thấy Trường Anh thì vui vẻ, lập tức dùng tay lay lay mọi người bên cạnh dậy.

Ai nấy cũng mơ màng từ từ tỉnh giấc, mỗi Văn Nam vẫn ngáy o o, làm Tuyết Mai tát một cái thật mạnh vào mặt anh.

“AH"

Trường Anh:

“.

” Có lẽ cậu không nên ngủ cùng Tuyết Mai, được rồi, không phải ý đó.

“Chào mọi người” Cậu lễ phép gọi.

“Trường Anh!

” Trung Việt nhìn thấy Trường Anh thì lòng hứng khởi như mở hội, tới gần nhìn ngắm cậu từ trên xuống dưới, xem thử bên cơ quan có lấy đi miếng thịt nào của cậu để làm thí nghiệm không.

Đội trưởng Huý thì không nói gì, nhưng vẻ mặt cũng đầy bươm bướm.

Cả đội chào hỏi nhau nhanh chóng rồi lên đường, vì lệnh của cơ quan buộc họ phải tập hợp rồi lên đường tới địa điểm nhiệm vụ ngay lập tức.

Bọn họ đến một đại sảnh tương tự tầng 77, rất hùng vĩ và nhiều đơn vị tiếp tân, ở đây họ cũng ở cùng nhiều đội khác.

Qua vài lần điều động, đã có mười đơn vị đã tập hợp, trong đó bốn đơn vị đến từ Ức Đình, ba đơn vị của Tuyên Linh và một đơn vị của Hải Nam.

Trong số đó còn có một người mà đơn vị 7 rất quen.

Văn Nhân.

Bị ăn cú đấm chí mạng của Việt lúc trước, giờ hắn không vội vàng tiếp cận, nhưng ánh mắt bắn về phía này vẫn không che giấu ác ý.

Mười đơn vị, thêm hai nhà nghiên cứu viên, cộng với cả cậu nữa là 70 người đang tập hợp, thể nhưng đó chưa phải tất cả.

Mười phút sau, từ thang máy bước ra hai người nữa.

Hai người này rất đặc biệt.

Một nam một nữ.

Người nam có vẻ là dân tộc Minh Tinh, tóc để dài buộc gọn ở đầu, kéo tới eo, cả người mang một trang phục truyền thống dân tộc không rõ xuất xứ, giống như tổng hợp các loại cổ phục ở Minh Tinh, rất thiếu quy luật, tay anh ta còn mang một cái la bàn hoàng kim.

Người nữ lại khác biệt với tất cả người ở đây, vì cô là người nước ngoài, mang trên mình trang phục nữ tu với váy xẻ tà, để lộ bắp đùi thon mang cái vớ đen thắt đai xiết vào thịt.

Gương mặt người nữ rất xinh đẹp, còn đẹp hơn cả người nam bên cạnh một chút, có một lọn tóc mai màu vàng để lộ bên trái.

Trên lưng cô đeo một cái thập tự giá khổng lồ cao bằng cỡ cô, không biết có đựng gì bên trong không vì Trường Anh thấy trên đỉnh thập tự có một cái khoá bằng kim loại.

Nhân viên nghiên cứu, người phụ trách toàn đội lần này, tiến lên giới thiệu hai người.

“Đây là Dương An Nam, thuộc đội Tịch Diệt.

Còn quý cô này là Loirde Saint.

Malinna, đến từ viện bảo mật bất thường.

Hai người họ sẽ nắm quyền cao nhất trong cuộc điều tra lần này, cũng là nhân sự chủ chốt nhất” Mọi người lên tiếng ồ kinh ngạc.

Chỉ có mỗi Trường Anh không hiểu gì.

Cậu chỉ biết hai người kia nhìn rất giống nhân vật chính.

Dạo này bị Avasta lải nhải về tiểu thuyết này kia nên cứ thấy ai đặc biệt đều sẽ gán lên đầu chữ “chính” như vậy.

“Cơ quan có một đội đặc biệt được cấu thành bởi các tân nhân loại, đó là đội Tịch Diệt, trước giờ rất ít thấy xuất hiện, trừ phi là các sự kiện dị thường cấp cao.

Còn cô gái người nước ngoài kia có lẽ cũng là tân nhân loại khác từ viện bảo mật bất thường ở Anh quốc” Trung Việt bên cạnh tốt bụng giải thích cho cậu.

“Dữ vậy sao?

Trường Anh có chút ồ lên giống mấy người khác “Sự kiện lần này là cái gì mà cần hai tân nhân loại vậy?

“ Cậu nhớ tới Vương Hải, dù cũng là tân nhân loại, trông cũng như nhân vật chính, ai ngờ chơi ngu nên lên bàn thờ ăn chuối luôn rồi.

À, cũng không biết có ai lập bàn thờ không.

Nhìn hai người này đặc biệt, chắc cũng không đến nỗi nào đi?

“À “ Trung Việt có chút khó xử “Hiện không nói cho cậu được” Trường Anh cũng không hỏi gì nữa, chắc có lí do đặc biệt nên cậu không được biết, dù sao khi đến nơi hẳn sẽ là lại được giải thích.

Mà quả như cậu nghĩ như vậy.

Vì cả quá trình đến nơi không ai tiếp xúc với cậu, bao gồm cả hai nghiên cứu viên và hai tân nhân loại kia, nên cậu vốn cho rằng sự kiện lần này chả liên quan gì đến mình.

Bọn họ thông qua cửa vào của cơ quan truyền tống đến thành phố Tuyên Linh, rồi từ Tuyên Linh chia làm ba xe quân sự lớn để đi đến địa điểm.

Thế nhưng khi bước lên xe, bọn họ đều nhìn cậu báo địa chỉ cho tài xế.

Ba bác tài xế có vẻ là người của q·uân đ·ội nhà nước, họ chưa từng tiếp xúc dị thường mà chỉ được cấp trên thông báo đưa đón những người này.

Đối với những người khác, bao gồm cả ba tài xế, đều chưa từng biết về thành phố Quy Xuyên, thế mà khi Trường Anh bị Nguyễn Huý nhắc nhở, họ lại bật thốt ra một câu khá đáng ngờ.

“Quy Xuyên sao?

Mọi người tới nơi đó à?

Nghiên cứu viên nhìn qua, vẫn là bác tài xế lớn tuổi đó, anh ta tiến lên, lấy ra bảng vi tính để ghi chép.

“Vâng, có việc gì sao?

“À không, không có gì, chỉ là Quy Xuyên khá gần Tuyên Linh, chắc tầm vài tiếng là tới rồi “ Bác tài mơ hồ nói như vậy.

Nghiên cứu viên giật mình.

Trước khi đưa ba người này đến đây họ đã điều tra qua lý lịch, cả ba người đều không biết về Quy Xuyên, cũng chưa từng quen biết ai ở nơi đó, thế mà khi Trường Anh ở đây, họ lại nói về Quy Xuyên như thể đã từng đi qua nơi đó vậy.

“À, bác từng tới đó rồi à?

Có gì ở nơi đó đặc biệt cần ‘chú ý’ không?

“ Nghiên cứu viên tiếp tục hỏi, nhưng khá thất vọng là người tài xế này chỉ hơi mơ mịt rồi lắc đầu, không hỏi ra được gì.

Lúc này Trường Anh mới biết là họ sẽ đến huyện Phù Hoa, thành phố Quy Xuyên.

Cậu có chút khẩn trương.

Cậu lo lắng là vì nhà dì Vương cũng ở huyện Phù Hoa ngoại ô Quy Xuyên, đồng thời cậu nhớ là có nhờ Thị Thi tới đó nhận di vật giúp cậu.

Đã qua bảy ngày hẳn là chị dâu đã về Hải Nam, chẳng hiểu sao mà cậu không sớm liên lạc.

Đến tận lúc này, cậu vẫn chưa có hình dung về việc thật ra cả Quy Xuyên là một sự kiện dị thường, mà chỉ đơn giản cho là có sự kiện dị thường đang thai nghén ở huyện Phù Hoa.

Đơn vị 7 nhìn cậu có chút phức tạp.

Vì tính chất ổn định của nhiệm vụ, cơ quan không cho họ nói cho Trường Anh chi tiết nhiệm vụ, với nỗi lo sợ rằng nếu người bị cải biên nhận thức nhận ra sai lệch trong kí ức sẽ làm mất đi cơ hội thâm nhập Quy Xuyên.

Thế là trong tâm trạng bồi hồi, Trường Anh theo cùng cả đoàn bước lên xe, tiến về thành phố Quy Xuyên.

**** Cùng lúc đó, ở ngoại vi hư vô.

Avasta đang du hành khắp khu vực này.

Giữa hư vô và tồn tại không phải là hai khối rắn đặt cạnh nhau, mà nó là một sự trung hoà giao thoa đặc biệt.

Ở giữa vùng trung giao đó, có một khu vực rất gần ngoại vi hư vô, hay cũng có thể coi nó là ngoại vi hư vô, nơi đó là chân trời mờ mịt.

Một vùng nằm giữa tồn tại và không tồn tại, nơi ẩn giấu vô số khả năng và bất khả năng.

Nơi này cũng là nơi sinh ra vô số dị vật đến từ hư vô, cũng là nơi mà tiếng vọng tồn tại ảnh hưởng hư vô.

Chỉ là mấy điều tốt đẹp không vang xa lắm, ngược lại những thứ tiêu cực đặc biệt nhiều.

Chiến tranh, tàn sát, tham lam, tội lỗi, trừng phạt, trả thù, cá lớn nuốt cá bé.

Chúng giống như những bản rock với ban nhạc tuyệt vời, chuyên lưu diễn mọi nơi, phô bày tiếng rống phá huỷ không gian, khiến hư vô cũng phải bị r·úng đ·ộng.

Đến mức che mờ cả những điều thiện lương trong vũ trụ không đến được nơi này.

Avasta đến đây hôm nay cũng không phải cái gì ngoài dự định.

Ngoài bản thân các nội chủng trong vũ trụ, cũng có vài kẻ bị thu hút đến khu vực này.

Những ‘Kinh Khủng’.

Cấp K.

Krisis.

Khủng hoảng siêu việt.

Vì Avasta cảm thấy cấp S chưa đủ lột tả sự kinh hoàng của chúng, nên đã tự sáng tạo cấp K, vượt trên cả S.

Nếu nói đám dị thường đứng sau cấp S là xã hội nhân loại những thế kỉ 21.

Thì đám cấp K này đã không phải thứ mà Avasta dễ dàng xoá bỏ, là một tồn tại đã tiếp cận khái niệm văn minh trong thế giới quan của Avasta .

Những tồn tại đỉnh cao tại thế giới gốc của chúng.

Không phải là phương trình đơn giản, hay tập hợp các dòng dữ liệu khổng lồ, chúng chính là một cái hệ điều hành, cùng với vỏ máy tính, các phần cứng phần mềm đầy đủ.

Và những cá thể này có thể tuỳ tiện huỷ diệt vũ trụ này nếu chúng muốn, chỉ là không biết vì sao lại không làm điều đó.

Ngược lại, chúng tụ hợp ở nơi đây.

Để làm gì ư?

Avasta vượt qua khoảng cách hàng tỷ năm ánh sáng, đến khu vực xa nhất của ngoại vi hư vô, vừa đến đây đã bị những luồng kinh khủng diệt thế áp đảo tới.

Dữ liệu của cậu liên tục bị ô nhiễm, thay đổi, sụp đổ, bị cải tạo, bị bổ chính đến mức hỗn loạn.

Sau đó hệ thống văn minh nhân loại phải cởi bỏ bộ phận quyền hạn, để ổn định xuống dữ liệu của cậu.

“Ái chà “ Avasta hé mở cái răng khểnh đáng iu của mình, nhìn chằm chằm vào một khoảng không mênh mông bao la vô tận.

Có năm tên hết thảy.

Một kẻ to lớn khổng lồ, cái khoảng không mênh mông mà Avasta thấy chỉ là một góc nhỏ của đối phương nhét bừa qua đây, không gì có thể đong đếm, đo lường, mọi số liệu đều là vô nghĩa vì đối phương đã quá sức bự con.

Một kẻ khác nhơ nhuốc, ôi thiu kinh khủng, nhưng ai dám đi ngửi cái thứ mà kẻ đó bài xuất ra, thì lại thấy nó là mỹ vị, hoàn mỹ, rực rỡ không gì sánh được.

Một kẻ nữa nằm trong một cái câu đố, trong câu đố là vô số mê cung, trong mê cung lại là sương mù, trong sương mù chính là vô tận.

Kẻ thứ bốn còn tương đối dễ lí giải, chỉ là vô số xác thịt tụm lại thành một cái hộp có diện tích bằng khối rubik.

Chỉ là không ai đi chạm vào, vì cái hộp này sẽ hấp thụ hết thảy mà không chừa lại gì, thậm chí bây giờ kể cả ánh mắt của Avasta cũng bị nó nhai ngấu nghiến bằng cách nào đó mà sinh vật bình thường cũng không nói lên được.

Kẻ cuối cùng tương đối bình thường, đúng hơn là rất bình thường, một thanh niên phong trần tóc dài, thân ngập trong thuỵ quang, trang phục đạo bào, đối phương liên tục toả ra ba ngàn đại đạo quy tắc luân chuyển, liên tục bình ổn hư vô, rồi cải tạo sự tồn tại.

Thậm chí so với bốn kẻ kia, tên này còn trông hùng mạnh hơn.

Bọn chúng đều bị vũ trụ phán định là (° “HH Ñ Tuy nhiên, bao gồm cả năm kẻ trên, không kẻ nào dám ra tay với Avasta.

Đừng nhìn Avasta không tỏ ra thứ gì đặc biệt, thậm chí sự tồn tại của cậu ta còn bị cả năm người ảnh hưởng và ô nhiễm, nhưng đứng ở đỉnh cao như bọn chúng, cả bọn đã tiếp cận sự toàn tri, nhìn qua Avasta, họ chỉ có một kết cục.

Diệt.

Thế mà trong mắt Avasta, năm kẻ này lại giống ‘con người’ hơn đám khỉ ở dưới Trái Đất kia.

“Xin chào, tôi là ▇▇” Dùng phương cách như người bình thường giao tiếp, thế mà ở trong môi trường còn hơn cả chân không này, âm thanh vẫn có thể truyền đi không vấn đề gì.

Ngoại trừ kẻ bự con, cả bốn kẻ kia thế mà thực sự đáp lại cậu, chỉ là cách giao tiếp của họ không kẻ nào giống kẻ nào, thậm chí không chắc là có phải giao tiếp không.

Avasta cũng không bận tâm lắm.

Ở vũ trụ trước kia của cậu, có một bộ phận nhân loại lựa chọn thoát li hình thái nhân loại vì sở thích, cậu cũng gặp qua không ít, chỉ là trước khi t·ự s·át, đa số bọn họ đều phản phất quy chân, trở lại hình dáng loài người.

Có một thời gian Avasta từng ‘cosplay’ một con bạch tuột có chín cái đầu, cũng to lớn không kém kẻ kia, còn bị sở trưởng tinh hệ cho một cái phiếu phạt vì chiếm tiện ích công cộng.

Qua đối thoại, Avasta cũng biết vì sao năm kẻ này tụ họp ở đây.

Bọn họ đang chờ đợi thời cơ xâm nhập vào Trái Đất.

Vì quá

[Phi Nhân Lí]

bọn họ bị vũ trụ bài xích ở ngoài này, vốn dĩ cũng không phải vấn đề lớn, nếu muốn, họ hoàn toàn đủ khả năng đập c·hết cái vũ trụ này.

Chỉ là, họ không cần làm thế.

Thậm chí nếu có tên cấp K khác dám làm vậy, họ sẽ liên thủ đuổi kẻ kia về chốn cũ.

Không may thay lần này kẻ tìm tới là Avasta, họ đánh không lại, đành phải thử phương thức tương đối hoà bình hơi, mời mọc.

Ai ngờ đồng thanh tương ứng, đồng ý tương cầu, Avasta cũng không dự định đập c·hết cái vũ trụ này.

Chỉ là cậu không dự định cho đám này biết cậu đã có phương pháp thâm nhập địa cầu rồi.

“Cái này vui nha, từ giờ chúng ta làm một cái trò gia đình đi, chúng ta gọi là Eldritch Pantheon thì thế nào?

“Bổn toạ không có ý gì” Người đáp lại là tên tu tiên giả kia, mỗi lần hắn nói chuyện là lại sáng tạo đại đạo, cái gì ngôn xuất pháp tuỳ, thậm chí không ngôn pháp cũng xuất, thế nên Avasta b·ạo l·ực nhét một cái bộ lọc ngôn ngữ vào mồm hắn, thành công làm đối thoại tương đối bình thường.

Chỉ là bộ lọc mà thôi, không phải thật sự chặn ô nhiễm của hắn, sinh linh bình thường của vũ trụ mà đi ngang qua đây sẽ bị đại đạo của hắn ô nhiễm, đánh mất vận mệnh tự thân.

Tương tự, Avasta cũng nhét mấy cái bộ lọc vào những tên còn lại, dự định để lưu về đem cho Trường Anh coi mấy người bạn mới.

Tên kia cứ cho rằng cậu không phải nhân loại, cậu phải cho hắn thấy nhân loại như hắn rất nhiều, chỉ là hắn không biết mà thôi.

‘Nhân loại’ mà Avasta nói đến đang quan sát Avasta chằm chằm.

Bọn chúng rất không thích cái bộ lọc này, nhưng không thể không thừa nhận, dù là kẻ bự con không có vẻ gì là có trí tuệ, nhưng dưới sự áp đảo của Avasta, nó cũng không nảy lên ý định cắn nuốt đánh trả gì đó.

Mạnh đến mức biến một kẻ ngu thành kẻ thông minh.

“Không ai phản đối thì vậy nha, sáu người chúng ta sẽ là Thần Điện Eldritch.

Ta sẽ làm em út” .

Em út?

Ngươi chắc ngươi là em út chứ không phải bố bọn ta à?

Bọn chúng có chút khó nói thành lòi.

Chỉ là.

Avasta cười thầm.

Năm kẻ trước mặt vốn không thể lí giải, nhưng ngay cả bọn chúng cũng không nhận ra toàn bộ dữ liệu của chúng đã bị ảnh hưởng.

Bọn chúng phá phòng không phải là thiết lập gốc, mà là do Avasta ảnh hưởng mà ra.

Bọn chúng tức giận, cạn lời, khó nói, cảm thấy hài hước, hoà đồng, mọi khía cạnh có thể lí giải bởi sinh vật cấp thấp, đều là do bị Avasta đồng hoá.

Đừng nhìn vào nãy giờ Avasta trò chuyện không làm gì, bản thân bọn chúng không làm gì cũng là một loại b·ị đ·ánh bại rồi.

Như tên khổng lồ kia, nó là một tồn tại hỗn loạn, một kẻ ngu muội tuyệt đối, chìm trong giấc mơ của chính mình, thế nhưng dữ liệu bị Avasta ảnh hưởng, bị gán ghép hai chữ “bự con” trong vô thức biến thành một loại nhân vật có thể 1í giải.

Cũng như kẻ kia, bị gọi là “tu tiên giả” cũng là một loại định nghĩa.

Càng bị định nghĩa, bọn chúng càng không thể áp đảo Avasta.

Đây chính là sự đáng sợ của hệ thống văn minh nhân loại.

Con người, là kẻ đi định nghĩa mọi thứ trên đời, từ xưa đến nay chính là như vậy.

“Vậy nên Trường Anh à, cậu nghĩ tại sao ta lại coi các cậu không phải nhân loại đâu?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập