Chương 28: Thăm dò biệt đô.

Chương 28:

Thăm dò biệt đô.

Ghi chép ngày đầu tiên của đoàn thám hiểm dị thường:

Quy Xuyên Biệt Đô (Thành phố cách biệt hiện thực Quy Xuyên)

Ngày một.

Khoảng hai giờ sau khi tiếp cận ngoại ô Quy Xuyên, cả đoàn dừng ở một bến xe phía Nam, gần huyện phù Hoa.

Nhân viên nghiên cứu Uyên Đương đã cho một xe chở một người quay trở lại Tuyên Linh để xem xét khả năng rút lui.

Thử nghiệm thành công.

Bây giờ là năm giờ chiều.

Trời đã gần tối, kiểm tra nhiệt độ không có bất thường.

Thông số không gian ổn định, tuy nhiên cần phải làm nhiều điều tra hơn.

Máy đo dị thường cho thấy mức ô nhiễm liên tục tăng lên về buổi tối, không có dấu hiệu của Màn Chắn Dị Thường.

Địa điểm cắm trại cả nhóm là một nơi cách xa khu dân cư, đến sáu giờ tối, vẫn chưa có tiếp xúc với người dân bản địa.

Mức độ ô nhiễm dị thường đã lên cực cao, cùng với đó có sự can thiệp của dị độ không gian.

Nhà nghiên cứu Uyên Đương.

lần nữa cho một xe chở đi người đội viên khác.

Thiết bị vận chuyển cách trung tâm trại mười hai dặm thì biến mất.

Phát hiện một trường sương mù bao phủ Quy Xuyên.

Bất kì ai đi vào sương mù sẽ mất liên lạc.

Như vậy, có thể kết luận sơ bộ, khu vực Quy Xuyên có hai trạng thái, ban ngày và ban đêm.

Vào ban ngày, các cư dân ở Quy Xuyên có thể đi ra ngoài và ngược lại, những người bị dị thường ảnh hưởng nhận thức cũng có thể đi vào thành phố.

Vào ban đêm, các cư dân Quy Xuyên sẽ biến mất, để lại các n·ạn n·hân bị ảnh hưởng nhận thức đã mắc kẹt ở thành phố, không thể ra ngoài.

Vòng sương mù đặc biệt lưu ý nguy hiểm, rất có thể là nguồn gốc dị thường.

Thông tin sẽ cần điều tra thêm.

Báo cáo hết.

**** Bảy giờ tối, ngày thám hiểm thứ nhất.

Tính theo dương lịch, hôm nay là ngày 22 tháng 10.

Bọn họ một đoàn gồm 68 người, có hai người đội viên từ đơn vị khác đã rời đi, một người về Tuyên Linh vào ban ngày, một người khác đã m·ất t·ích.

Trường Anh thấy cách thí nghiệm này khá tốn người.

Cậu ban đầu muốn tách đoàn đi tìm chị mình, thế nhưng đã bị ngăn cản, đơn vị 7 không chỉ lo cho sự an toàn của cậu, mà còn vì họ cũng không biết tình trạng của Vân Thị Thi giờ ra sao.

Vì công việc điều tra phần lớn là hai nhân viên nghiên cứu cùng những người khác làm, bọn họ chỉ đơn giản là ở trong lều trại của mình nghỉ ngơi.

Mà hồi chiều lúc mới đến, cậu đã được yêu cầu ghi một bản báo cáo về những gì cậu biết về dì Vương, thú thật cậu không biết gì nhiều lắm, chỉ biết địa chỉ quê của dì, cùng số điện thoại liên lạc.

Nói đến cũng rất kì lạ, theo như đội trưởng Huý cho biết, số điện thoại của dì Vương cùng Vân Thị Thi đã bị xoá khỏi đường dây liên lạc.

Vậy nên ngay cả bây giờ cậu có điện thoại, cũng không gọi cho ai được.

“Trường Anh, cậu nghĩ sao về nơi này?

Quây quần giữa đống lửa, đơn vị 7 ở gần trung tâm trại, phía bên kia là trại trưởng đơn vị, nơi hai tân nhân loại cùng các nghiên cứu viên đang bàn bạc gì đó, ngoài đơn vị 7 ra còn các đơn vị khác bao quanh, cũng đang ở cạnh các trại lửa để làm bữa tối.

Nhìn qua đơn vị 3, cái tên Văn Nhân kia còn hí hửng lôi ra một bộ dụng cụ ngoài trời, không biết còn ở đâu ra lấy mấy miếng thịt cừu nướng qua nướng lại, vẻ mặt tự mãn như thể bản thân đã đi trước người khác mấy bước.

“Tôi nghĩ sao à?

Trường Anh suy ngẫm một chút.

Có lẽ điều mà đội trưởng Huý hỏi là linh cảm của cậu.

Trực giác cậu luôn có thể đưa ra lựa chọn gần như chính xác, đó là điều mà cậu nhận thức rất rõ về bản thân.

Nếu nhớ không nhầm, anh trai cậu cũng sở hữu một trực giác mạnh mẽ, cha cậu cũng như vậy.

Lúc nhỏ khi cậu mười tuổi, cha cậu luôn có thể tìm được dù cậu chơi trốn tìm giỏi đến đâu và, khi cậu xảy ra nguy hiểm, anh trai hoặc cha sẽ luôn có mặt kịp thời.

Nhìn về thành phố phía xa, cậu nhanh chóng hình thành hình dung về thông tin thành phố trong đầu.

Một thành phố có phong cách ở Minh Tinh quốc hiện đại, về mặt kiến trúc không có gì bất thường, vào ban ngày, họ cũng thấy nhiều người tấp nập sinh hoạt, điểm này ít nhất cho thấy trạng thái nguỵ trang của nó rất hoàn hảo.

Như ở sự kiện Tịnh Táng, dị thường này sẽ có hai trạng thái đối lập nhau, một mặt nó sẽ nguy trang bên ngoài thành dáng vẻ ổn định không ô nhiễm, nhưng khi kích hoạt cơ chế quy tắc nào đó, nó sẽ lộ nanh vuốt của mình.

Vậy nanh vuốt của dị thường lần này là gì đây?

“Này, bên kia hình như có gì đó” Trung Việt chỉ về hướng chỗ bên ngoài các trại, một mảng rừng rậm đang chìm trong bóng tối, những cái cây khô được ánh lửa trại đơn vị 3 chiếu rọi.

Mọi người nheo mắt nhìn, càng nhiều người hơn tụ tập chú ý qua đây, nhưng họ không phải chú ý đến cái giọng ngân nga dở tệ của gã đội trưởng đơn vị 3, mà là phía sau cái trại của hắn.

Vụt.

Một cái pháo sáng bắn qua đó.

Không biết là của ai.

“Mẹ nó, gì vậy” Văn Nhân nhảy dựng lên vì giật mình, khi hắn nhìn lại thì thấy cả đám đông đang chăm chú về phía này.

Hắn chỉ đang nướng thịt thôi mà?

Một đội viên trong đơn vị khẽ lay động hắn, nói nhỏ gì đó.

Văn Nhân khuôn mặt trở nên xám xịt, quay đầu nhìn về phía rừng cây.

Không nhìn thì thôi, vừa nhìn hắn đã muốn té xỉu.

Cái pháo sáng đỏ đầy hung tợn lăn lóc vào trong bụi cỏ, hắt lên nguồn hoả quang mạnh mẽ nhưng đơn côi, để lộ một đống thứ đang tụ tập nơi đó.

Một hai ba bốn.

có thể là hàng chục.

Những kẻ mang trang phục đơn vị, y hệt họ, không, không chỉ là trang phục.

Kể cả khuôn mặt.

Những khuôn mặt không khác gì ma nơ canh, ánh mắt vô hồn dán chặt vào trại lửa phía trước, bọn chúng đứng san sát, không có chút nào không gian riêng tư, có kẻ còn bị ép tới chỉ còn 1/3 tạng người.

“Híiiiiiii” Văn Nhân sợ hãi lùi ra sau, tay chạm vào thành vĩ nướng mà bị bỏng, vừa đau vừa sợ, bởi vì hắn thấy trong cái hàng ngũ quỷ dị kia, có một cái ‘hắn’ y hệt, cũng mang cái vẻ mặt tiểu nhân hèn hèn mà nhìn hắn.

Mà ở xa xa, đơn vị 7 đã rút ra súng cùng v·ũ k·hí.

Nguyễn Huý nghiêm trọng nhìn ở nơi đó, một đoàn người bất thường bị pháo sáng đỏ hắt sáng từ dưới lên, tăng thêm cảm giác đáng sợ của thứ bất định.

Thế nhưng chẳng cần bọn họ làm gì, lều trung tâm vén mở lên, nữ tu xinh đẹp bước ra đôi chân dài mang cao gót của mình, tiếng đá quý cùng kim loại va vào nhau, tạo âm thanh lanh lảnh nghe vui tai.

Cô ta nói gì đó bằng tiếng ngoại quốc rồi mỉm cười nhìn vào đám song trùng ở phía xa.

Tay cô ấy còn mang theo cái dây xích được nối với cây thập tự giá kim loại to lớn ở phía sau, lôi xềnh xệch từ trong lều ra đến mặt đất tạo thành cái rãnh đất nặng nể.

Vào lúc Trường Anh tò mò về năng lực của tân nhân loại này thì- Vụt.

Ánh mắt kh·iếp sợ của đám đông, Khuôn mặt hưng phấn của tu nữ.

Vẻ mặt đờ đẫn của đám song trùng.

Cùng cái miệng mở rộng của Trường Anh.

Ai cũng biết thập tự giá là hai thanh không cùng độ dài đặt vào nhau phải không?

Chính là cái thập tự giá kim loại này cũng vậy, chỉ là bốn cái đầu hình khối có một cái cơ quan xoắn ốc, cũng không phải gì đặc biệt, nó chỉ là tích hợp bốn cái đầu súng ở mỗi đầu, tổng cộng mười sáu cái nóng súng ở bốn hướng, không góc c·hết.

Mọi người nghĩ góc c·hết sẽ là mặt trên và mặt dưới sao?

Không phải đâu.

Cái người nữ tu kia, trông thì mảnh khảnh, thế mà chỉ dùng một tay đã quẳng cái thập tự giá kim loại về phía xa năm mươi mét, dây xích v·út vào không trung mang theo tiếng xoành xoạch xé gió.

Bằng bằng bằng bằng bằng bằng bằng.

Cô ta giống như đang chơi zozo, cái loại đồ chơi bằng dây kéo mà trẻ con hay chơi với dây chun ấy, nhưng thay vì là đồ chơi thì cái bà này dùng hẳn một cái hộp kim loại nặng chục tấn múa may điên cuồng.

Cái giá kim loại kia đập xuống đất là phát ra âm thanh trầm đục nặng nề, vỗ vào nền đất yếu ớt một cách thô bạo, đại địa như chấn động, mà kia nó nảy lên, mười sáu nòng súng lại bắn ra những loạt đạn nổ, không thua gì đạn pháo.

Không, cái này chính là đạn pháo đúng không?

Thế mà bằng cách thần kì nào đó mà Trường Anh không giải thích nổi, cô ta càn quét một đám rõ là dị chủng từ xa, mà tác động còn chẳng đụng tới trại một cái máy may.

Oành oành oành.

Một màn thị giác bùng nổ, cùng hợp âm điếc tai của bùn đất bị phá toái.

Bụi cứ thế bốc hơi lên trời rồi bị đạn xé tan, rồi lại vì cái hộp thập tự giá kia gõ xuống mặt đất mà bay lên, rồi bị xé toạc lần nữa.

Đến lúc này, Trường Anh mới thấm thía cái gọi là v·ũ k·hí s·inh h·ọc hình người do AACI quảng cáo là như thế nào.

Chỉ năm phút sau, một diện tích cách xa trại về phía trước đã bị huỷ diệt hoàn toàn, còn lõm lỗ chỗ.

Cái bà sơ kia sau khi thu cái khối kim loại đó về theo một cách vả mặt vật lí động lực học, còn thẹn thùng thốt lên một tiếng ‘Amen’.

Cả đoàn n·gười c·hết lặng.

Một ít lính mới lập tức vì dư chấn mà ngã khuỵu trên mặt đất, vẫn chưa đứng dậy nổi, tất nhiên Trường Anh cũng nằm trong số này.

Người tu nữ đeo lại cái thánh giá lên phía sau lưng, dùng dây xích buộc lại gọn gàng, TỔi tao nhã bước về phía đám song trùng kia từng ở.

Một mảng lớn rừng cây đã bị dọn sạch, để lộ tầm nhìn rất thoáng.

Chỉ là bước ra khỏi trại ba bước, Loirde Saint Malinna đã dừng lại.

Ở phía xa hơn nữa, cách khoảng ba mươi mét, nơi đã nằm ngoài cuộc t·ấn c·ông khi nãy, là một bụi cỏ lớn khác, nơi đó, đang đứng một người.

Malinna dừng lại nhìn vào cái người đó, rồi cô lùi ra phía sau một bước, rồi hai bước, cho đến khi cô dùng bộ dáng kệch cỡm liên tục lùi về phía sau cái trại của đơn vị 3.

Đơn vị 3 nằm gần cuộc oanh tạc khi nãy nên họ bị ảnh hưởng nhất, đa số thành viên đã bị lực gió thổi nghiêng ngả phải bò đi nơi khác, chỉ có Văn Nhân tương đối còn tốt, có thể đứng vững nhìn toàn cảnh, thế nên ngay bây giờ cũng nhìn thấy thứ mà Malinna thấy.

Ở đó, cách từ đây đến bên kia, gần tám mươi mét, tầm nhìn không tốt rõ ràng, nhưng mà có thể đại khái nhìn ra.

Hắn nhìn ra cái gì?

“.

” Đệt mẹ.

Sao lại có một bà sơ khác thế này?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập