Chương 29: Truy đuổi

Chương 29:

Truy đuổi Đây có lẽ là đêm dài nhất cuộc đời Trường Anh.

Sự khủng hoảng của một thứ gì đó dai dẳng bám theo bạn, dù chúng rất chậm, nhưng không bao giờ bạn có thể cắt đuôi chúng.

Đúng vậy.

Giống như một kịch bản cũ, Trường Anh và đơn vị bảy, lần nữa phải vác chân lên cổ mà chạy Chuyện bắt đầu từ hai giờ trước.

Sau khi Malinna gặp phiên bản doppelganger của cô thì đã rơi vào trạng thái cảnh giác cao độ.

Đối phương kia cũng mang một cái thánh giá to bự trên lưng, Malinna nhìn thấy còn lẩm bẩm:

“không thể nào, không thể nào”.

Thế nhưng trái ngược với những gì cô hay cả đoàn nghĩ, cái song trùng kia không làm gì cả, nó chỉ đứng đó nhìn chằm chằm mọi người.

Nói nó không làm gì cũng không đúng.

Vì cứ cách vài giây, số lượng “chúng lại nhiều lên, chẳng biết từ đâu mà ra, có vô số thứ như vậy dần dần hình thành vòng bao vây doanh trại.

Malinna thử ra càn quét một lần nữa nhưng bị anh chàng tuấn mỹ Dương An Nam vừa ra ngăn lại.

Anh ta nói cái gì đó về “viễn cảnh tệ nhất hay “kích hoạt quy tắc gì đó, rồi bắt 68 người ở đây tách nhau mà đi, trong khi bọn họ cùng hai đơn vị khác leo lên xe quuần đrội mà chạy vào thành phố.

Trường Anh cảm thấy cái quyết định đó đúng là ngu xuẩn.

Tách nhau ra để chạy?

Trong văn hoá đại chúng thì mấy cái đoàn đội mà tách nhau ra thì kiểu gì cũng bị đại sát hor phân nửa.

Chỉ là Trường Anh cư dân bình thường này không có quyền gì phản đối một tân nhân loại hết.

Đơn vị 7 cùng đơn vị 3 và đon vị 19 lựa chọn chạy theo hướng xe tải, còn những.

tốp khác thì chạy ra ngoài ngoại ô, có nhóm còn chạy vào rừng, chắc họ nghĩ nơi nguy hiểm nhất có khi lại an toàn.

Nguyễn Huý phản ứng vẫn nhanh nhạy như cũ, ông không chạy bừa theo tuyến đường của xe cộ mà lựa chọn kéo cả nhóm lao vào một ngôi nhà gần đó.

Mục đích ông không phải tìm chỗ trú, mà là phương tiện di chuyển.

Khi bọn họ cắm trại, chỗ dựng trại rất ít căn hộ cư dân, khi đêm xuống, những căn nhà này cũng không bật đèn, trông vô cùng âm u.

Cả bọn Trường Anh cũng không có đi vào nhà dân làm gì, mà là lượn một vòng bên ngoài, cuối cùng tìm thấy một cái xe ô tô đời cũ, bên cạnh còn lắp một cái xe trợ thủ có kích cỡ đủ.

cho một người trưởng thành.

Không nói nhiều lời, cả đám liền leo lên.

“Chờ đã” Một bàn tay chộp tới người Trường Anh.

Khi cậu tính hất tay người đó thì thấy thẻ nhân viên của đối phương, đó là Văn Nhân, hắn không chỉ bỏ đội của mình chạy theo đơn vị 7, mà còn tính chiếm chỗ cái xe ô tô này.

Đời nào Nguyễn Huý chịu, dù không đến mức bỏ hắn lại một mình, nhưng chú Huý vốn ghét cái thằng hèn tiểu nhân này, chỉ cho hắn ngồi cái xe trợ thủ ở bên ngoài.

Còn bên trong nhóm của Trường Anh chen chúc, cũng may Mai với Anh có vóc người không quá to lớn, Trường Anh lên ngồi ghế phụ, còn hàng phía sau thì hai người đàn ông và một cổ gái vẫn có thể miễn cưỡng xếp vào nhau.

Nguyễn Huý vận ga, tiếng xe nổ rồ rồ phá tan màn đêm tĩnh lặng, chiếc xe bắt đầu lên đường trong tiếng la càu nhàu bên ngoài của tên Văn Nhân.

Nhìn qua gương chiếu hậu, Trường Anh thấy đám song trùng kia vẫn cứ chậm rãi tiếp cận v:

phía bọn họ.

Khoảng cách là mười mét.

Trong số chúng, đã có vài kẻ mang hình đáng của đon vị bảy, trong đó có cả tên “cosplay' Văt Nhân lê lết cái chân đã bị nát bấy, không biết sao vẫn di chuyển được.

“Đông quá” Trường Anh hít sau một hơi, Tuyết Mai nghe vậy thì nhòm người ra đằng sau, thông qua cửa kính xe nhìn thấy một đám song trùng chen chúc tiến tới.

“Ahhh, đáng sợ quá” Cô run rẩy quay đầu về chỗ cũ không dám nhìn nữa.

“Đội trưởng Huý chạy chạy nhanh nhanh, con không muốn ở gần mấy cái thứ đó đâu.

“ “Hay là tụi mình đá thằng kia ra làm mổi đi” Trung Việt đề nghị, mắt liếc xéo qua tên Văn Nhân đang ngồi trên cái ghế xe trợ thủ ở bên ngoài.

Hiển nhiên là tên này cũng đã thấy mấy con hàng phía sau, nên giờ mặt hắn trắng bệch không còn tí máu nào.

Nguyễn Huý âm trầm không nói gì, chuyên tâm vào việc lái xe, ông lựa chọn con đường lớn dẫn vào thành phố, nếu lỡ có chuyện gì thì còn có chỗ để né tránh.

Bọn họ chạy được ba mươi phút hơn, cảm giác đã có chút mệt mỏi, bọn họ còn chưa kịp ăn gì.

Văn Nam lôi ra một đống bánh nén không biết tại sao có trong túi của anh ta, chia cho mọi người.

Trường Anh lễ phép cảm ơn một tiếng rồi nhận lấy, vừa nhai bánh vừa uống nước, sẵn tiện còn đưa một miếng qua miệng chú Huý, dù sao ông ấy cũng không có tay để cầm.

Đang cảm nhận vị ngọt giòn giòn trong miệng, mắt cậu nhìn qua gương.

chiếu hậu, nơi đang phản ánh con đường tối mù phía sau.

Hai mươi lăm phút trước, bọn họ đã không còn nhìn thấy đoàn song trùng truy đuổi, thế nê họ đã không kiểm tra liên tục.

Trường Anh cũng như vậy.

Thế nên bây giờ nhìn vào gương chiếu hậu, thấy đằng sau trống trơn cậu thoáng yên tâm một chút.

Khi tính quay trở lại vào xe, cậu chợt nhận ra cái gì đó.

Cậu quay phắt đầu lại, nhoài cả đầu ra cái xe bất chấp gió thổi tóc cậu bay tứ táng.

“Trường Anh!

?

“Sao vậy Anh?

Mọi người liền chú ý qua này, mở giọng hỏi vấn đề, họ đều biết mỗi lần Trường Anh có dị động hẳn là trực giác cậu lại lên sóng rồi.

Nhưng thực sự trực giác cậu chưa có lên, mà là mắt cậu đã bắt lấy hình ảnh đáng sợ gì đó.

Tên Văn Nhân bị gió thổi lạnh đến sưng mặt, đang giả vờ c-hết trên xe trợ thủ cũng thấy Trường Anh ở bên kia xe đang nhìn đằng sau cái gì đó, nên hắn cũng vô thức làm theo.

Ở ngoài xe, hắn nhìn còn rõ hơn mấy người trong xe.

Một cơn sóng bùn đen nhão nhoẹt, đang lao về phía trước, sát sao đuổi theo họ, khoảng cách giữ vững ba mươi đến hai mươi mét.

Ở đầu đống bùn nhão đó, không, đó căn bản không phải bùn, đó là thứ vật chất không biết cấu tạo là gì, mỗi lần nó di chuyển là để lại những ảnh ảo phía sau, mà cái đầu ngọn sóng bùn đó là vô số hình người đang dang đôi tay hướng tới cái xe này.

Vậy nên căn bản không phải họ cắt đuôi được rồi.

Đối phương chỉ đang chuyển dạng để săn môi thôi đúng không?

Đúng lúc này, đội trưởng Huý nhìn thấy tấm bảng hiệu phía trước:

“Welcome to Quy Xuyen“ của thành phố, mà bên kia có một cây cầu vượt đường nối giữa hai toà nhà.

“Giữ vững” Chú Huý cua xe, lao vào cái bãi đỗ xe của toà nhà.

Từ khi nấy Nguyễn Huý đã nhìn thấy có một lối đi thông lên cây cầu, và nó vừa đủ để xe họ chạy qua mà không bị mắc gì cả, chỉ là khi tông qua hàng rào, phần mui xe đã bị tổn hại nghiêm trọng, đèn phía trước tắt ngúm.

Mặc kệ lời gào thét của tên Văn Nhân, Nguyễn Huý làm một cú cua xe cháy bánh, đám bùn.

đen theo quán tính xông về phía trước, giống như không thể cua, tiếp tục đâm vào trên đường cái.

Nguyễn Huý cầm bánh lái đảo một vòng, thành công từ bãi đỗ xe chạy lên cây cầu, đi qua bên kia toà nhà.

Cây cầu nối thẳng vào trong toà nhà, toà nhà này có cấu trúc đường hầm xoắn ốc, vì địa thế Quy Xuyên dựa núi, một phần thành phố được xây dựng theo cấu trúc địa tầng, toà nhà này vừa hay có lối dẫn lên địa hình tầng hai.

Đường lên kéo dài giống như vô tận, Trường Anh nhìn bên trong đường hầm được chiếu sáng bởi những ánh đèn nhỏ màu vàng, có đủ loại bảng hiệu cùng poster quảng cáo.

“Không thể đọc được” Một phần vì khá tối, phần nữa vì những chữ nghĩa trên những cái áp phích đó hoàn toàn hỗi loạn, những kí tự không theo quy luật, đôi lúc là la mã văn bản, đôi lúc chỉ là từ tượng thanh hoặc các kí tự đặc biệt.

Giống như ai đó đã in những thứ này mà không quan tâm đến nội dung của chúng.

Chiếc xe bị hỏng đèn pha phía trước, đánh lụi tiếp tục tiến lên, khoảng chừng bảy phút dài đằng đẳng, họ đã tới được tầng hai của thành phố Quy Xuyên.

Bên ngoài vừa hay là quảng trường rộng lớn, được thắp sáng những ánh đèn đường leo lắt, hay có những căn phòng thấy được đèn ngủ.

Trường Anh không khỏi nghĩ tới khi ở bên dưới, hoàn toàn không có một cái đèn nào sáng.

Cậu nhìn lại, phía sau đường hầm vẫn tăm tối như vậy, dù đoạn đường vừa đi qua có các chốt hệ thống dẫn đường ánh sáng.

Bọn họ vừa đi ra khỏi hệ thống giao thông thuộc về một khu siêu thị lớn.

Nguyễn Huý mở cửa xe để tất cả đi xuống, họ cũng không thể dùng cái phương tiện này nữa.

“Ta có chút nhớ Tiểu Hắc rồi” Nguyễn Huý buộc ra một câu như vậy.

Thấy Trường Anh khó hiểu, chú Huý cười hì hì, Mai liền ở cạnh lẩm bẩm với cậu.

“Tiểu Hắc là cái xe van á, chú Huý quý nó lắm” Cậu nhớ tới cái xe van đen ban đầu kia, hoá ra tên nó là Tiểu Hắc, nhưng họ đã bỏ nó lại ở chỗ nhà trang Lễ Tịnh Táng tồi.

^À, đúng rồi, dị thường nhà tang lễ giờ làm sao rồi?

Trường Anh nhớ không nhầm họ chưa giải quyết được gì ở đó mà chỉ bỏ chạy thôi đúng.

không?

Đối diện với thắc mắc của cậu, Trung Việt liền trả lòi.

“Cái đó cơ quan đã đóng lại kết nối giữa Màn Chắn Dị Thường và hiện thực rồi.

” O4 Trường Anh tỏ vẻ ngạc nhiên “Còn có thể làm như vậy sao?

“Tất nhiên là được” Trung Việt giải thích “Các đơn vị khi thám hiểm sẽ mang theo máy đo lường dị thường, nhưng nó cũng có một cái công dụng khác nữa” Nói rồi anh lôi ra cái máy đo mà anh thường dùng, chỉ cho Trường Anh xem một cái biểu tượng trên màn hình của nó.

“Thấy không, đây là công dụng của nó, có thể quét toạ độ không gian và ghi lại dữ liệu, nhờ những số liệu này mà AACTI có thể phong toả các cổng dị độ dẫn tới vùng dị thường”

“Ừm” Trường Anh nhìn vào biểu tượng một chút, rồi nhìn vào mấy cái kim quay đang điên cuồng chuyển động.

“Này là sao vậy?

Cậu hỏi.

Trung Việt rút tay về, nhìn vào cái kim đồng hồ trên nó, briểu tình có chút quái lạ.

“Sao thế, có gì không ổn à?

Người hỏi là Văn Nam, anh ta khá kiệm lời, chỉ lên tiếng khi cần thiết.

^ ừ, phải, có gì đó lạ lắm” Trung Việt nhíu mi.

Lúc này mọi người cũng tập hợp qua nơi này, việc chạy đua với song trùng một thời gian dài khiến tâm thần cả bọn có hơi mệt mỏi.

Kể cả Văn Nhân cũng không muốn bị ra rìa, đành dùng vẻ mặt c-hết trôi mà dựa sát gần.

Trùng hợp hắn nhìn thấy cái kim quay trên bảng đo, đôi mắt hắn hiếm hoi mở to.

“Cái này hư rồi đúng không?

Trung Việt nghe giọng của tên này liền lườm hắn một cái.

“Hu?

Có thể sao?

Trường Anh tay mơ hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ có thể dùng ánh mắt bối rối nhìn bọn họ.

Trung Việt thở dài, đáp:

“Không” Rồianh suy nghĩ một chút, lại nói tiếp:

“Máy đo dị thường là sản phẩm của AAC]

I, nó không có các bo mạch chủ của công nghệ hiện nay, bên trong của nó chỉ toàn chất lỏng thôi” Anh lắc lắc cái máy mấy cái, thấy bên trong không có tiếng gì lạ, liền gật đầu.

“Trường hợp nó hư rất ít khi xảy ra, vả lại tôi cũng hay đem đi bảo dưỡng, đồ dùng của AACI kiểm tra nghiêm ngặt lắm, thất thoát là bị phạt c.

hết đó”

“Vậy nên mấy cái kim nó quay như vậy là sao?

Trường Anh hỏi, thế nhưng mọi người chỉ nhún vai, vì họ cũng lần đầu thấy.

Nếu trường dị thường ở địa điểm đo đạc quá lớn, kim quay sẽ rơi vào trạng thái hỏng:

vì không thể đo được, nhưng trạng thái này không khiến máy mất đi công dụng, nó chỉ không.

thể đo được những thứ vượt mức thôi.

Còn việc nó liên tục chuyển động thì.

“Có khi nào là dị thường kép không?

Văn Nhân hiếm hoi mở lời.

Hắn vừa nói thế, cả đám liền nhìn hắn, nhất là Trung Việt, trong đôi mắt anh vừa có ghét bỏ, lại khó chịu, giống như nghe tiếng vo ve của loài ruồi.

“Di thường kép là cái gì?

Chẳng lẽ ông quên vật phẩm Di Sản No.

0844 rồi hả?

Dị thường gặr nhau chỉ có xua đuổi nhau thôi” Trung Việt khinh bi nói, đó là lí luận thường thức vềdị thường, và cũng chính xác như vậy, dị thường có thể đi theo một quy luật không giống hiện thực và bẻ cong mọi khái niệm, nhưng từ trước tới nay nhân loại chưa từng nhìn thấy hai dị thường cùng lúc tồn tại đồng thời.

“Gì chứ?

T-tao chỉ nêu ý kiến thôi” Văn Nhân cũng không tin tưởng lời của mình nên hắn trông hơi rụt rè lúc này, cơ bản hắn ch buộc miệng như thế.

Vậy nhưng, với người ngoài như Trường Anh, cậu không khỏi nghĩ tới khả năng này.

Cậu chạm tay lên ngực, bên trong lớp áo có thứ gì đó cộm lên, là cái dây chuyền bị biến dạng sau khi ghép hai mặt biểu tượng giữa trái tim và thập giá.

Có thể giả định vào lúc cậu can thiệp cái nghi lễ của Tim Thắt Cổ, hành động của cậu có tính là dung hợp dị thường không?

Giữ lại suy nghĩ trong đầu như vậy, cậu và cả đội cũng không còn xoắn xuýt vụ máy đo nữa, hôm nay chuyện bất thường cũng đủ nhiều rồi.

“Huhu“ Tuyết Mai làm cái mặt tang thương, khóc thút thít “Chưa tới hai tháng mà đã liên tiếp ba vụ dị thường, tha cho em đi mà”

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập