Chương 34: Khi bình minh cũng sa ngã

Chương 34:

Khi bình minh cũng sa ngã “Đừng hòng” Nguyễn Trường Anh đóng chặt cánh cửa nhà thờ lại, rồi chốt cửa một cách mạnh mẽ.

Cậu đã xác nhận suy đoán của mình.

Vừa rồi hé mở cánh cửa, một dự cảm nguy hiểm tràn ngập trong tâm trí của cậu, rõ ràng thứ ở bên ngoài kia không phải người sống sót gì, bọn chúng chính là dị thường.

Chỉ là.

từ giọng nói đến khuôn mặt, giống tổ đội bọn họ đến hoàn hảo, đến cả cách nói chuyện cẩn thận của đội trưởng Huý cũng vậy.

Lúc này, cậu thấy Avasta giống như bóng ma đi xuyên cánh cửa vốn dĩ rất dày và nặng, khuôn mặt vẫn cứ là xem trò vui mà nhìn cậu.

“Nãy giờ anh ở ngoài kia làm gì vậy?

Trường Anh khuôn mặt cổ quái nhìn Avasta.

Cậu nhớ rõ cái ảnh ảo này chỉ là hình chiếu do tâm trí của cậu phát ra do sự can thiệp của Avasta mà thôi, Avasta chỉ có thể thông qua phạm vi nhất định xung quanh cậu mà điều tra môi trường.

Vậy nên nói cách khác cái ảnh ảo này có cũng được không có cũng được, vì nó chỉ là cái hình ảnh không có thật, Avasta không cần phải điều khiển nó như thể hắn vừa chạy ra ngoài nghe ngóng rồi lại đi vào nhà thờ.

”Ô kìa “ Avasta bĩu môi, giả vờ ghét bỏ liếc cậu một cái “Ít nhiều phải có một chút sinh động chứ, ta mới không muốn làm cái gì giọng nói vô hình trong đầu cậu đâu” Avasta tuyệt không thừa nhận hắn chỉ muốn làm phiền Trường Anh với ảnh ảo của mình.

Trường Anh thở dài, không tiếp tục chủ đề này nữa.

Cậu quay lại, tiến sâu vào trong nhà thờ.

Nhà thờ này có kiến trúc rất cổ, những hàng ghế gỗ hoàng đàn được lau chùi đến bóng loáng màu cam phách, kéo dài đến tận cuối khán đài là một bậc tam cấp dẫn tới bệ cao, nơi bệ cao đặt một cái giảng đài cùng bàn lễ cũng làm từ gỗ quý hiếm, có phương vị cổ xưa.

Toàn bộ căn phòng này được soi sáng bởi những cây đèn chùm, nhưng kì lạ thay đó không phải đèn điện mà đèn dầu, không ai biết làm sao người ta có thể leo cao như vậy để tra dầu và đốt, cũng không biết làm sao nó có thể sáng tỏ như vậy.

Xung quanh căn phòng chữ nhật là những giá đỡ nến ấm áp, sau mỗi cây nến, trên bức tường, treo từng hình ảnh chân dung phong cách kỉ Phục Hưng, hoặc là những tranh điêu khắc bằng gỗ, kể về câu truyện hay mô tả dung nhan của vị thánh nào đó.

Toàn bộ những chỉ tiết ấy nói lên rằng đây là chốn thiêng liêng vô cùng.

Phía sau giảng đài, có một bức tường thạch cao rất lớn nhô ra khỏi mặt tường gốc một khoảng mười centimét, khắc hình ảnh một các mặt trời nhiều cánh bị xé bỏ, một người đàn ông tóc dài bị treo lộn ngược, không, giống như là đang rơi rụng.

Cậu và đơn vị 7 đến nơi này đã được một giờ đồng hồ.

Ban đầu, họ đã rất nghi ngờ nơi này là một cái bẫy, nhưng trực giác của Trường Anh không có hoạt động gì, sau khi cậu đi vào trước thì mở cửa cho những người khác vào.

Đằng sau khán đài làm lễ là một căn phòng nguyện, ở đó, chủ nhà thờ đang trong giờ đọc kinh, họ được dặn là phải chờ nửa tiếng nữa mới được tiếp xúc.

Ai dặn dò họ?

Trường Anh hứng khởi nhanh chân tiến về căn phòng khách bên cạnh nhà nguyện, căn Phòng khách này nội thất lại cao cấp và hiện đại bất ngờ, hệ thống đèn và máy lạnh âm tường, bộ sô pha da thuộc chất lượng cao, phía dưới sàn còn có một con android đang quét dọn chăm chỉ.

Hình ảnh đối lập với ngoài kia, dù cả hai đều có một loại sạch sẽ và cao cấp, nhưng giống như tới từ hai thời kì khác nhau.

“Sao rồi” Trường Anh ngồi phịch xuống sô pha, tay nhận lấy ly sữa nóng từ cánh tay thon dài đưa tới bên cạnh.

Cậu mỉm cười, gật đầu, đáp:

“Cảm ơn chị Thi, em chỉ dự định xem thử tập tính của đám quái vật thôi, không có gì nguy hiểm đâu” Nghe nói như vậy, đối phương thở phào nhẹ nhõm, cũng theo đó ngồi xuống đối diện.

Cô gái mang một bộ váy xám thanh tao, tóc buộc thành búi gọn gàng, không ai khác chính là Vân Thị Thi.

“Những con quái vật đó đúng là đáng sợ thật” Vân Thị Thi dần nhớ lại chuyện bảy ngày trước, khi điện thoại cô hết pin, cô liền chạy sâu vào trong rừng, rồi cô tìm thấy một hệ thống đường hầm dẫn lên địa hình tầng hai của thành phố.

Cả đoạn đường cô luôn có cảm giác bị theo dõi, mỗi lần nhớ lại khi chạy trong khu rừng đó, đằng sau mỗi bụi cỏ cùng làn cây là tiếng xào xác như ai đó bước vội theo, tim cô lại nghẹt đi một nửa.

“May thay đó là giờ tuần hành của chủ nhà thờ, nếu không chị lành ít dữ nhiểu rồi” Trường Anh cũng cảm thấy may mắn.

Cậu cuối cùng cũng biết cơ quan chú ý tới thành phố này là nhờ chị mình đã đánh cú điện thoại đó.

Đối với những người ở qua đêm tại đây, họ chỉ có một cơ hội để liên lạc ra bên ngoài trước khi cơ chế nào đó dị thường sẽ phát động và xoá bỏ phương thức liên lạc của họ.

Điều này nghe qua như là để ngăn chặn nạn nhân thoát đi, nhưng càng là giống như là để dẫn dụ nhiều người hơn vào.

“Cô đã thử rời đi chưa?

Nguyễn Huý, nãy giờ ngồi một bên im lặng, cuối cùng lên tiếng.

Tuyết Mai cùng Văn Nam đã đi tắm, còn Trung Việt thì đi xem xét tình huống của nhà thờ cùng sân viện phía sau của nó.

Riêng Văn Nhân thì.

hắn đang ở nhà bếp, đang bận rộn nấu bữa tối vì bị ép buộc bởi Trung Việt.

“Thử tồi, nhưng không được” Vân Thị Thi chay mày nhớ lại khung cảnh khi cô đến rìa ngoại Ô, một màn sương đặc quánh như thể bức tường kéo dài đến tầng khí quyển.

“Chủ nhà thờ nói rằng nếu muốn ra ngoài chỉ có thể chờ hai ngày nữa, toạ độ sẽ mở ra”

“Chủ nhà thờ.

“ Trường Anh suy nghĩ về cái danh xưng này.

Hiện, chủ nhà thờ đang ở đằng sau cánh cửa kia, đối diện cậu ở trong phòng khác, nơi nối thẳng tới nhà nguyện, chỉ là không có âm thanh nào được phát ra.

Theo lời Thị Thi, chủ nhà thờ là người quản lí toàn bộ nhà thờ này, nhưng người đó không phải là người tu hành.

Cả Trường Anh cùng Nguyễn Huý đều rất tò mò về chủ nhà thờ này vì dường như, theo miêu tả của Thị Thị, chủ nhà thờ rất giống một nhân loại.

Khi vào đây họ đã dùng máy quét dị thường, kim quay không còn quay điên cuồng, cũng không có dấu hiệu Màn Chắn Lời Nguyền, tuy còn một chút nồng độ dị thường nhưng theo suy đoán của Trung Việt, đó hẳn là do nơi này nằm bên trong một dị thường nên đó là kết quả không tránh được.

Nói cách khác, chủ nhà thờ có thể là một tân nhân loại, thậm chí là còn rất mạnh mẽ, hoặc chủ nhà thờ sở hữu một vật phẩm dị thường chưa từng ai biết tới.

Mười phút sau, Văn Nhân đem đồ ăn từ phòng bếp ra, ngạc nhiên thay khả năng nấu ăn của hắn khá ngor, trái với thái độ có phần xấc xược dễ ăn đòn.

Thậm chí kể cả Trung Việt cũng hiếm hoi không đá vào mông hắn nữa.

“Mấy đứa thanh niên bây giờ kĩ năng gì cũng kém, có mỗi kĩ năng cơ bản mà cũng không.

biết để tao phải làm” Được rồi, cũng không phải là không thể đá, Cả đám đang ngồi quây quầy bên bàn thức ăn ngon thì từ phía đối diện, cánh cửa nhà nguyện luôn đóng chặt đột ngột mở ra, ánh nến bên trong giống như dòng suối nhỏ, từ từ lan ra bên ngoài.

Bên trong nhà nguyện được ánh nến loe lói, nhưng ánh sáng bên ngoài phòng khách dù mạnh mẽ, lại không cách nào tràn vào bên trong nhà nguyện, giống như cả hai nơi không.

nằm cùng trên một không gian.

Cả bọn dừng lại động tác và cả cuộc trò chuyện.

Ai đó bên trong nhà nguyện đang bước ra.

Tay người đó đang giữ một nguồn sáng, là một ngọn nến, ánh sáng của nó tĩnh lặng, không lay lắt như lửa cháy thông thường.

Mọi người cuối cùng cũng được điện kiến chủ nhà thờ.

Một bộ váy đuôi cá quét sàn, trên nền vải lụa đen là vô số đá quý, giống như thể bầu trời sao rực rỡ, thân váy nối liền với thân trên, dây áo bó vào cổ, tạo thành hình tam giác cắt gọn, có thể thấy cả xương quai xanh, và cánh tay người đó trắng bệch như bệnh, một bộ móng được sơn đen bóng, đang giữ lấy một giá nến bạch kim sáng loáng, phía trên cắm một cây hắc nến rất quen thuộc.

Vật phẩm No.

0072, Nến Đơn Côi, phiên bản đầy đủ.

Toàn bộ lộ vẻ mặt nghiêm túc, chỉ có Thị Thi quay đầu lại và mỉm cười chào hỏi.

Khuôn mặt người kia phủ một tấm vải liệm đen che nửa trên khuôn mặt, tấm vải liệm hất về Phía sau và kéo dài tới khung xương bả vai đầy quyến rũ của cô ấy, bộ tóc đen dài xoăn tuỳ ý rũ qua hai bên, lắc lư theo từng bước đi và nhịp thở của cô.

Miệng cô ấy cũng mim cười đáp lại Thị Thi, cô ấy dùng son màu hắc ín, có ánh tím, loại màu thường không được phụ nữ yêu thích, nhưng trên khuôn mặt cô ấy lại có một sức hút lạ thường.

Ở ghế sô pha đối diện Trường Anh, Thị Thi và Tuyết Mai chừa ra một chỗ, chủ nhà thờ làm một tư thế thanh lịch lẫn tao nhã, khẽ nhấc chân ngồi xuống, tư thế hoàn hảo giống như trong phim điện ảnh.

Cô đặt xuống Nến Đơn Côi ở trên bàn, rồi gật đầu với mọi người.

“Rất vui được gặp, tôi là người quản lí nhà thờ của Bình Minh Sa Ngã, mọi người gọi tôi là cô Hoan là được” Không chỉ vẻ đẹp cùng không khí bí ẩn mà cô mang lại, cả giọng nói của cô ấy cũng có một cỗ lôi cuốn khác thường, giống như hoa oải hương nở rộ trong đêm hè, khắc nghiệt nhưng.

khiến người khác an tâm.

Ở khoảng cách gần, Trường Anh còn có thể nghe thấy hương oải hương nhẹ nhàng lan toả trong không trung.

Cái tạo hình cùng ấn tượng đầu tiên này, hoàn toàn không giống như một người tu đạo sở hữu nhà thờ có thể có, ngược lại giống như Thị Thi nói, cô ấy có phần như là nữ doanh nhân nhà đất đang tới đàm phán dự án công trình trong tiệc rượu thì đúng hơn.

“Chào cô Hoan, tôi là đội trưởng.

Nguyễn Huý của đơn vị 7, thuộc cơ quan ngăn chặn thảm hoạ AACI.

Nguyễn Huý trịnh trọng gật đầu, rồi lần lượt giới thiệu những người còn lại, mỗi lần gọi tên điểm danh, ánh mắt bên dưới tấm vải liệm màu đen kia lại dõi theo người đó, khi đến lượt Trường Anh, cậu còn cảm nhận được một cổ nguy hiểm không nói nên lời.

Nếu nói thái độ cô ấy đối với những người ở đây là một sự an tĩnh trên cánh đồng hoa, thì đối với cậu, dường như là vô số côn trùng bên dưới cánh đồng ấy đang bò lổm ngổm vào bàn chân của kẻ xâm nhập.

Thế nhưng cảm giác ấy chỉ thoáng qua một chút xíu rồi biến mất.

“Cô Hoan.

” Nguyễn Huý nuốt nước bot, ông nhìn vào cây nến, rồi nhìn qua người phụ nữ, não bộ liền có vài suy đoán thân phận.

Giống như nhìn ra suy nghĩ của ông và mọi người, chủ nhà thờ—Cô Hoan cười rất nhẹ nhàng, nói ra đáp án mà cả nhóm mong chờ.

“Vâng, tôi trước đây có hợp tác với Minh Tĩnh quốc”

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập