Chương 9:
Ngăn chặn thảm hoạ Nguyễn Huý đón Trường Anh lên xe, cả bọn ngồi cùng nhau, kể cả ông cũng ngồi cùng một hàng với hai người phụ nữ.
Cả bọn nhìn chăm chú vào trái tim.
“Chúng ta làm gì giờ?
“ Vân Thị Thi hỏi, giọng cô đã bình tĩnh hơn nhưng vẫn còn mang sự hoảng loạn.
Không ai trả lời ngay.
Tất cả đều nhìn chằm chằm vào trái tim trắng.
Nó không có vẻ gì là một vật phẩm có thể cứu rỗi hàng trăm ngàn người, mà giống như một báu vật kinh dị từ một bảo tàng bệnh hoạn nào đó.
“Đây là No.
0844, Di Sản, hình dạng nó vốn không phải trái tim “ Nguyễn Huý nhớ lại “Nó vốn là một loại lời nguyền được cha mẹ Ân Đức giam giữ ở hình dạng vật lí, ban đầu nó có hình dạng của một viên thỏi “ “Gần đây, nó đã thành hình dạng trái tim này.
“ Nguyễn Huý trầm ngâm nhìn qua gương chiếu hậu, rồi ánh mắt ông dừng lại trên Trường Anh.
"Di Sản phải được đưa đến khu vực kích hoạt tại tháp tín hiệu AACI nằm ở phía bên kia thành phố.
Chúng ta phải đóng cổng không gian.
"
“Tại sao?
“ Trường Anh hỏi.
Dì Tiên là người trả lời Trường Anh, giọng cô mất mát.
“Di Sản là vật phẩm có thể ngăn chặn dị thường, nhưng nó không phải ngăn chặn hoàn toàn “ Cô dừng một chút, lại nói tiếp “Trước đây khi cha mẹ cậu chết, nó đã rơi vào tay giáo phái Tim Thắt Cổ, bọn chúng đã dùng nó để vô hiệu hoá kết giới của AAC]
lên thế giới, nếu không nhờ anh cậu thu hồi, vụ việc hôm nay đã lan rộng khắp đất nước chứ không chỉ ở Ức Đình “ “Thế nhưng, No.
0844 không phải toàn năng, khi nó xua đuổi dị thường, thì bất kì cá nhân đã bị ảnh hưởng bởi dị thường đó cũng sẽ bị xoá xổ.
“ Vân Thị Thi nghe tới đây thì tái mặt:
“Ý các người là, một khi thứ này phát động, chẳng phải hơn một nửa người dân ở Ức Đình sẽ phải chết ?
“ Nguyễn Huý nặng nề gật đầu.
Trường Anh lạnh lùng ngắt lời:
"Không.
Chúng ta sẽ không đóng cổng.
Chúng ta sẽ đi sâu vào.
Sự im lặng bao trùm cabin xe, chỉ còn tiếng động cơ và tiếng còi báo động xa xăm.
"Cậu đang nói gì vậy, Trường Anh?
Trung Việt cau mày, giọng.
đầy cảnh cáo.
"Cậu biết chúng tôi đang làm gì không?
chúng tôi đang cứu thế giới!
Nếu để cái dị thường kia vượt qua.
"Nó sẽ vượt qua, dù chúng ta có đóng cổng hay không,"
Trường Anh đáp, tay chạm nhẹ vào trái tim trắng, cảm nhận nhịp đập lạnh lẽo của nó.
"Các người đã nói rồi, 'Huyết Sát Thăng Thiên' là nghỉ lễ tế sống.
Các người không thể cứu thế giới bằng cách biến nửa thành phố thành vật tế cho nó.
Đó không phải là cứu chuộc, đó là thỏa hiệp.
Trung Việt thở dài, nhìn Trường Anh với ánh mắt mệt mỏi, anh không ngờ rằng Trường Anh đã đoán ra tác dụng của Di Sản:
"Chúng tôi biết điều đó tàn khốc, nhưng đó là phương án duy nhất!
"Không, phương án duy nhất là tiêu diệt nó, không phải phong tỏa nó,"
Trường Anh nói, quay sang Thị Thi.
"Chị dâu, Cục Cảnh sát Đế Đô không chỉ là cửa vào AACL Đó là nơi anh Đức giấu thứ mà anh ấy cần để tiêu diệt giáo phái.
Vân Thị Thi hơi giật mình, rồi nhắm mắt lại, dường như đang đấu tranh với sự tan rã tỉnh thần bên trong.
"Chị.
không biết.
Trường Anh, em điên rồi!
“Cô ta nói dối.
” Avasta từ nãy giờ không xuất hiện, bỗng dưng đứng bên cạnh Vân Thị Thi, ngón tay chọt chọt vào má cô.
"Anh Đức đã để lại dấu hiệu,"
Trường Anh nói dứt khoát.
Cậu đưa tay chạm vào dây chuyền thập tự giá kim loại mà cô tiếp tân đã đưa cho cậu.
"Di Sản này không phải là công cụ đóng cổng, nó là chìa khóa.
Nguyễn Huý giật mình, ánh mắt lộ vẻ ngờ vực và cảnh giác.
"Cậu biết gì về No.
0844 đó?
"Tôi biết cái gì đã griết anh trai tôi,"
Trường Anh nói, chậm rãi và rõ ràng.
"Lời nguyền nhập giáo của Tim Thắt Cổ.
'Tự moi tim và nhai nghiến nó.
' Di Sản hiện có hình dạng là một trái tim, đúng không?
Anh Đức đã dùng nó để mô phỏng cái cchết của mình, để vượt qua lời nguyền, rồi giấu nó đi, khiến giáo phái nghĩ rằng anh đã c:
hết và lời nguyền đã hoàn thành.
' Tất cả đều kinh ngạc.
Sự suy luận này không giống một thiếu niên u-ng t-hư có thể làm được
"Trường Anh,"
Nguyễn Huý trầm giọng,
"Cậu đang nói rằng anh trai cậu đã giả c-hết để đánh lừa cả AACTI và Tim Thắt Cổ?
Chúng tôi đều đã thấy cái xác của cậu ấy"
"Không phải giả chết, mà là đảo ngược kết quả lời nguyền.
Cậu hít sâu một hơi, nói ra suy đoán của mình “Trên đường tới đây, tôi đã thấy tác dụng của Di Sản, nó có thể xua đuổi dị thường của xúc tu máu, thậm chí còn mạnh hơn cả trường lực của cơ quan.
Lời nguyền nhập giáo của Tim Thắt Cổ là tự moi tim và ăn lấy nó, nhưng khi lời nguyền phá động, điều kiện tiên quyết là phải hoàn thành đúng nghĩa của nó.
Nói cách khác.
“ Văn Nam giống như bắt được nhịp suy đoán của Trường Anh, mắt mở to đầy kinh ngạc, tiếp tục nói theo “Nói cách khác, anh trai cậu đã dùng Di Sản để ngăn chặn dị thường trong thoáng chốc, rồi chết ngay khoảng khắc đó, để lời nguyền không cách nào phán định rằng anh trai cậu sẽ chết?
“ Lời này vừa nói ra ai cũng đầy sửng sốt, có chút khó tin, mà Nguyễn Huý nhìn Trường Anh còn có chút đăm chiêu, dường như thấy khả năng nảy số của Trường Anh rất mạnh mẽ.
Có chút, giống Ân Đức.
Trường Anh quay sang Thị Thi, nhẹ nhàng siết lấy tay cô.
"Chị dâu, chị có nhớ anh Đức từng nói gì về dây chuyền này không?
Bất kì thứ gì liên quan tới tôn giáo?
Vân Thị Thi mở mắt, ánh mắt đột nhiên trở nên sáng rõ.
Nỗi sợ hãi tan biến, thay vào đó là một sự dứt khoát lạnh lùng, gần giống như cách Trường Anh đang hành xử.
"Anh ấy nói.
Thị Thi nghẹn lại,
"Nếu chị không nhớ sai, anh ấy trước đây từng nói rằng, bên trong sở cảnh sát cũng không phải hoàn toàn tín nhiệm khoa học.
"Có ý gì?
Trường Anh có chút khó hiểu, dường như cũng đoán không ra, cậu là nhìn dây chuyền, bắt đầu suy nghĩ.
Cậu cho là dây chuyền này có thể dùng để đảo ngược nghi lễ huyết sát, nhưng có lẽ không giống cậu nghĩ như vậy, dù sao cậu chỉ mới tiếp xúc lí luận về dị thường chưa đầy một tuần.
“Cậu muốn giúp đỡ không?
”
Avasta nhìn kịch vui, cuối cùng cũng lên tiếng với Trường Anh.
Cậu ngước nhìn lên, giống như nhìn Thị Thị, thực tế tầm mắt rơi vào hình ảnh của Avasta đang hí hửng ở đó.
“Tưởng anh không muốn can thiệp:
Trường Anh nói chuyện trong đầu.
“Chà, nói sao nhi?
“ Avasta giả vờ suy tư, như thực sự nghiêm túc “Ýta là, đôi lúc cũng nên làm một cái deus ex machina phải không?
“ Avasta nháy mắt, tỏ vẻ không vấn đề gì.
Trường Anh nhẹ gật đầu, cũng không từ chối, cậu giơ lên cái dây chuyền, hỏi “Avasta, anh nghĩ sao “À ” Avasta mỉm cười, ngón tay giơ lên “Cậu biết không, đôi lúc con người cần một biểu tượng của niềm tin nhỉ?
Đặc biệt là các tín đồ, họ không thực sự hiểu về vị thần của mình, họ cần càng nhiều biểu tượng càng tốt.
Ở thế.
giới của tôi, thời kì nguyên thuỷ chính là như vậy, các loại biểu tượng dù không thể lột tả bản chất thần thánh trong tín ngưỡng, nhưng nó chứa đựng một lượng lớn niềm tin định hình nên tôn giáo, khi họ nhìn vào và cầu nguyện với biểu tượng, thứ họ thực sự mong cẩu 1.
giao tiếp với thần “ Trường Anh không ngạc nhiên, khi nghiên cứu thần học, cậu cũng có gặp qua vấn đề tương tự.
“Vậy nên, cái thập giá này không dùng để ngăn chặn huyết sát tế lễ mà là.
đánh lạc hướng chúng?
Avasta chỉ mim cười, không nói gì, Trường Anh không quá rành rỏi về dị thường, nhưng trực giác lẫn kiến thức cậu rất tiến bộ, giống như cách cậu có thể moi ra thông tin về No.
0844 trong thời gian ngắn, việc suy đoán logic hành vi của anh trai cố tình để lại cũng không phải quá khó khăn.
Cậu nhìn sang Nguyễn Huý, quyết định bàn bạc nhanh.
“Mọi người hãy đến tháp tín hiệu và kích hoạt Di Sản như đã dự định “ Nguyễn Huý giật mình, không ngờ cậu lại đột ngột không phản đối nữa “Cậu định làm gì?
“ Ông nghi ngờ hỏi.
Trường Anh giơ lên cái dây chuyền.
“Anh Ân Đức có dự đoán trước, em nghĩ vậy, nếu em đoán không nhầm, Di Sản có khả năng xoá bỏ dị thường, nhưng chỉ một loại một lần phải không?
“ Nguyễn Huy gật đầu, cũng không có gì che giấu .
Thấy vậy, Trường Anh lại nói tiếp.
“Trực giác em nói rằng, có lẽ nghi lễ hiến tế này của Tim Thắt Cổ.
cũng không thuộc về bọn chúng “ Cậu nhớ về 3GB ñle mà cậu nhận được, những nghi lễ trong đó dù lướt qua có chút giống nhau, nhưng không phải hoàn toàn.
Mỗi nghi lễ có đôi chút khác biệt, có nghi lễ cần ăn gan, có nghi lễ lại bắt người thực thi phải ăn thận.
Có lẽ còn có khác biệt về n-ạn nrhân, thời gian, cách thức thực hiện, thậm chí là lời chú.
Bọn chúng quay lại video có lẽ không phải vì thú vui gì, mà là đang làm thí nghiệm.
Thí nghiệm xem nghi lễ nào mới là chính xác, biểu tượng nào mới truyền tải được ý niệm lên vị thần mà chúng thờ phụng.
“Có lẽ anh trai đã cố tình gửi lại file tài liệu đó cho mình Giải thích vì sao khi giáo phái muốn liên lạc với cậu lại là gửi thư giấy, mà không phải giống như trước đó qua thư điện tử.
“Nếu như em suy đoán như vậy, nghi lễ này mời gọi dị thường giáng lâm, thì hẳn chúng cần theo một quy trình chính xác, bao gồm cả việc tế lễ và nghĩ thức chuẩn bị.
Dây chuyền này c‹ thể là thứ khiến nghi lễ hỏng và đưa dị thường theo một hướng khác “ “Nó có thể cứu hàng triệu người “ Dì Tiên mừng rỡ nói, nhưng bị Trung Việt dội nước lạnh.
“Hoặc là gọi một dị thường mạnh mẽ khác “ Nguyễn Huý không quá do dự, lập tức đứng dậy “Tôi tin Trường Anh “ “Tôi cũng vậy “ “Tôi cũng thế “ Mọi người nhao nhao đồng ý, có lẽ đã bị lí luận của Trường Anh thuyết phục, hoặc cũng có lí vì cậu là em trai của người đó.
Trường Anh gật đầu,nhìn qua Vân Thị Thị, người vẫn đang không theo kịp.
“Chị “ Cậu nắm lấy tay chị dâu, an ủi “Sau chuyện này em sẽ nói rõ ràng, tạm thời chị cứ ở cùng mọi người “ Vân Thị Thi hơi ngơ ngác, nhưng vẫn tin tưởng gật đầu.
Xe van trên đường rời đi, còn cậu chộp lấy một cái xe đạp gần đó, chạy về hướng khu thương mại.
Trực giác của cậu nói rằng đám người kia đang tổ chức nghi lễở đó.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập