"Mọi người còn nói, nhờ có Chân Ý sư thúc chắp nối mới cho Tuyết Vân Tông chúng ta cơ hội thân cận với thiên tử Đại Đường.
Trong lòng mọi người cảm thấy khá khó chịu."
"Quách sư huynh cũng được khen là thiên tài, nhưng mọi người từ đáy lòng đều thấy huynh ấy không bằng Chân Ý sư thúc.
Dù sao Quách sư huynh mất hơn một năm mới đạt tới Luyện Khí tầng chín viên mãn, còn Chân Ý sư thúc xem chừng chỉ mất có hai ba tháng.
"Lý Chấn Nghĩa nghe vậy thì ngả người ra sau.
Cái đó làm sao mà so sánh được?
Ta có hack mà!
Thậm chí hắn còn chê tốc độ tu hành này hơi chậm, theo không kịp tốc độ bành trướng thực lực của đám yêu ma kia kìa.
Bạch Long trưởng lão đập bàn một cái rầm, đứng phắt dậy mắng:
"Cho nên mấy đứa các ngươi định hại chết một mầm non mới nhú đang từ từ trỗi dậy của bản môn sao?"
Lý Chấn Nghĩa:
".
"Mầm non mới nhú!
Từ từ trỗi dậy!
Hai cái này không thể tách ra rồi ghép bừa như thế được đâu lão gia hỏa!
"Sư huynh ngài làm ngậm miệng lại giùm ta.
"Lạc Chức hơi bực bội quát khẽ, rồi bảo:
"Các ngươi nói tiếp đi.
"Mấy tên đệ tử tranh nhau mở miệng, khai ra toàn bộ vấn đề về chén trà kia.
Lý Chấn Nghĩa nghe xong cũng thật sự cạn lời.
Diễn biến sự việc đại khái là:
Tô Sư Cẩn muốn tìm Lý Chấn Nghĩa để tỷ thí võ đạo, Quách Mạc Danh nghe được chuyện này liền đứng ra bao biện, lợi dụng nhân duyên tốt của mình để tổ chức một buổi trà hội tạm thời.
Trong lúc Tô Sư Cẩn không hề hay biết, Quách Mạc Danh đã bỏ một ít mê dược loại nhẹ vào chén của Lý Chấn Nghĩa.
Loại thuốc này không làm người ta hôn mê nhưng sẽ khiến đầu óc choáng váng, từ đó đảm bảo Lý Chấn Nghĩa sẽ thua dưới tay Tô Sư Cẩn, khiến hắn bị bêu rếu một phen.
Tuy nhiên, Quách Mạc Danh không ngờ tới người giao đấu với Tô Sư Cẩn lại là Miêu Tiểu Hòa, càng không ngờ tới cục diện hắn bày ra lại bị kẻ khác lợi dụng.
Có một nữ đệ tử đã trúng Phân Hồn Đại Pháp, trực tiếp ám sát Lý Chấn Nghĩa, chưa kể trên cây đào bên cạnh còn giấu cả ám khí đoạt mạng.
"Người đâu!
Mẹ kiếp!
"Bạch Long trưởng lão đập bàn nộ nạt:
"Nhốt Quách Mạc Danh và đám tiểu hỗn đản này vào địa lao chờ xử lý!
Gọi cha của chúng tới đây, lột sạch quần áo bắt quỳ trước bài vị tổ tông, mỗi người quất cho ta tám mươi roi!
“Đây chính là những đứa con ngoan mà bọn họ dạy dỗ ra đấy!
“Tuyết Vân Tông chúng ta trông cậy vào hạng tạp nham này để hưng thịnh sao?
Hả?
Trông cậy vào chút tâm địa hẹp hòi này để tranh thứ hạng trong Thượng Tam Tông sao?
“Tức chết lão tử rồi!
Một lũ hỗn đản!
Đúng là hỗn đản!
"Trong điện nhất thời vang rền tiếng quát tháo của Bạch Long trưởng lão.
Lạc Chức Tiên Tử bình tĩnh nhìn nữ tử bị Phân Hồn Thuật khống chế kia.
Ánh mắt nàng ta đầy vẻ mờ mịt, người không ngừng run rẩy.
Từng bông tuyết rơi xuống, bỗng nhiên dừng lại giữa không trung.
Thân hình Lạc Chức đã xuất hiện trước mặt nữ tử này, ngón tay búp măng điểm nhẹ lên trán nàng ta rồi kéo lên trên.
Một bóng người trong suốt nhàn nhạt bị lôi ra, tỏa ra từng luồng sáng.
Nhiếp Hồn Sưu Thức!
Mọi người trong điện lập tức nín thở, không dám thở mạnh.
Một lát sau, Lạc Chức vỗ bóng người trong suốt kia trở lại cơ thể nữ tử, chậm rãi nói:
"Phế bỏ tu vi, nuôi dưỡng trong cốc.
Trong ký ức của nàng ta không có tung tích của kẻ gian."
"Rõ!
"Hai vị trưởng lão tiến lên bế nữ tử trẻ tuổi kia đi.
Lạc Chức nhắm mắt ngưng thần, suy nghĩ một chút rồi thản nhiên ra lệnh:
"Trong môn đã trà trộn gian tế của đám tặc nhân đó.
Gian tế vốn ẩn nấp rất sâu, hôm nay coi như đã lộ ra sơ hở.
Kể từ hôm nay, khi các trưởng lão luân phiên trực nhật, cần dùng linh thức tuần tra khắp nơi, bất kể là ai có dấu hiệu bất thường, lập tức bắt giữ!
“Kể từ hôm nay, đệ tử không được tụ tập, ai nấy hãy đóng cửa tự tu hành đi.
"Mọi người đồng thanh hô lớn:
"Tuân pháp chỉ của Chưởng môn!
"Lạc Chức lại nói:
"Chân Ý, Tiểu Hòa đi theo ta, ta sẽ đích thân chữa thương cho Chân Ý sư đệ.
"Một bà lão vội hỏi:
"Đám tặc nhân đó?
Chưởng môn, là đám tặc nhân nào?"
"Đám tặc nhân của tám năm trước.
"Lạc Chức Tiên Tử để lại câu nói đó rồi lướt ra cửa điện, thân hình lóe lên, hóa thành lưu quang bay về động phủ.
Toàn bộ đại điện rơi vào một trận xôn xao nhỏ.
"Gian tế?
Tặc nhân từ tám năm trước mà vẫn còn gian tế trà trộn vào sao!"
"Nữ đệ tử kia bị khống chế hồn phách à?
Lại là Phân Hồn Đại Pháp?
Tám năm trước chính tà pháp này đã lừa mở sơn môn chúng ta đấy!"
"Chuyện này sao có thể!
Mọi người sớm tối ở bên nhau, ai đã trúng chiêu chứ?"
Lý Chấn Nghĩa được Miêu Tiểu Hòa dìu đi tới cửa đại điện, con mèo mướp béo ngạo nghễ đi theo sau.
Hai người một mèo vừa định chạy tới động phủ của Lạc Chức Tiên Tử, thì bên ngoài có một vị trưởng lão râu trắng cầm một bức thư nhảy xuống từ vân chu.
Trên vân chu còn đứng một bóng hình xinh đẹp quen thuộc.
Mắt Miêu Tiểu Hòa sáng lên:
"Ơ?
Hy Nặc?"
Vị trưởng lão kia gào lớn:
"Nhanh!
Hỏa tốc tám trăm dặm!
Chân Ý sư đệ!
Tô sư đệ gửi cho đệ đấy!
Ta vừa tới cổng lớn đã mang tới cho đệ ngay, gấp lắm rồi!
"Hy Nặc đứng phía sau trực tiếp đảo mắt trắng dã lên tận trời.
Lý Chấn Nghĩa xé thư ra, liếc mắt nhìn vài cái, cả người như bị những đường vạch đen bao phủ.
"Sao thế?"
Miêu Tiểu Hòa khó hiểu hỏi.
Khóe miệng Lý Chấn Nghĩa giật giật dữ dội:
"Muội tự xem đi, để huynh nghỉ một lát.
Sư huynh, mượn vân chu của ngài dùng một chút.
Hy Nặc đừng nhìn nữa, qua đây đỡ ta một tay!
Ta bị người ta đánh lén rồi!"
"Hả?
Không phải huynh đang ở đây hưởng phúc sao?
Sao lại bị thương rồi?
Tiên môn nguy hiểm đến thế cơ à?"
Hy Nặc vội vàng tiến lên dìu lấy, vẻ lo lắng trong mắt cũng không phải giả vờ.
Nàng ta cũng chẳng có tâm cơ đến mức đó.
Miêu Tiểu Hòa cầm bức thư đọc kỹ một hồi, rất nhanh sau đó, biểu cảm của cô nàng cũng y hệt Lý Chấn Nghĩa lúc nãy, hiện rõ hai chữ:
cạn lời.
Bản dịch được thực hiện bởi team Bạch Dương.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập