Chương 1: "Thiếu gia, tôi tên là Tàn Hầu"

Cơn đau dữ dội bùng nổ từ sâu trong linh hồn, không khí lạnh lẽo đâm thấu lá phổi của anh.

Khi mở mắt ra, đập vào mắt hắn ta không phải trần nhà trắng toát của bệnh viện, cũng không phải đám đông hỗn loạn sau vụ tai nạn xe, mà là một vùng xám nâu chết chóc trải dài vô tận.

Đất đai vẩn đục và nứt nẻ.

Lưa thưa vài bụi cỏ dại đen kịt khô héo, uốn lượn những tư thế vặn vẹo chỉ lên trời.

Những cơn gió cuồng loạn rít gào lướt qua hoang nguyên, cuốn theo lớp bụi khô khốc, tràn ngập mùi hoang dã pha lẫn với sự chết chóc và gỉ sắt.

"Đây.

đây là đâu?"

Trần Phàm nhìn mọi thứ lạ lẫm trước mắt, vật lộn ngồi dậy.

Anh định móc bao thuốc từ túi quần theo bản năng nhưng lại nhận ra quần áo cũ đã biến mất, thay vào đó là một bộ đồ vải xám thô ráp gây ngứa ngáy, trong túi cũng chẳng có bao thuốc nào.

Xuyên không?

Bản dịch được thực hiện bởi team Bạch Dương https:

//www.

facebook.

com/share/g/1Hzjv DKYPj/?

mibextid=ww XIfr

Trong đầu anh chậm rãi hiện ra từ này.

Anh cảm nhận được cơ thể này hiện tại cực kỳ yếu ớt, có một cảm giác đau nhức âm ỉ.

Anh nhớ rõ mình bị một chiếc xe tám bánh vượt đèn đỏ cán qua, lẽ ra vết thương không thể nhẹ như thế này được.

Ngay lúc này, bên tai truyền đến một giọng nói run rẩy xen lẫn tiếng khóc:

"Thiếu gia.

cuối cùng người cũng tỉnh rồi!

"Nghe thấy âm thanh bên tai, Trần Phàm nghiêng đầu nhìn sang theo bản năng.

Lúc này anh mới nhận ra ngoài anh ra còn có một tên sai vặt gầy trơ xương mặc áo vải cùng một ngôi nhà gỗ sơ sài và một đống lửa đang cháy bập bùng trên mảnh hoang nguyên vô tận này.

Khoảnh khắc tiếp theo, cơn đau kịch liệt ập đến.

Vô số mảnh vỡ ký ức như bị cưỡng ép nhồi nhét vào não bộ khiến Trần Phàm rơi vào hôn mê một lần nữa.

Khi tỉnh lại lần nữa, anh đã được tên sai vặt lúc nãy khiêng lên chiếc giường ván trong căn nhà gỗ nhỏ.

Trần Phàm đã hiểu rõ tình cảnh hiện tại.

Anh thật sự đã xuyên không rồi.

Chủ nhân cũ của thân thể này cũng tên là Trần Phàm, thậm chí diện mạo và cơ thể hoàn toàn giống hệt, như thể một phiên bản khác của anh ở thế giới song song.

Ở thế giới này, khi màn đêm buông xuống sẽ có vô số quái vật cực kỳ quỷ dị lấy đi mạng sống của con người.

Tình trạng này đã kéo dài hàng trăm năm và người đời đặt tên cho nó là

"Vĩnh Dạ"

Chỉ khi ở gần

"Quỷ Hỏa"

, con người mới có thể đảm bảo an toàn.

Bản dịch được thực hiện bởi team Bạch Dương

https:

//www.

facebook.

com/share/g/1Hzjv DKYPj/?

mibextid=ww XIfr"Quỷ Hỏa"

chính là những đống lửa trại được chế tạo đặc biệt.

Để đảm bảo an toàn khi di chuyển trên hoang nguyên, con người bắt buộc phải tìm thấy một

"trạm gác"

trước khi trời tối, bởi chỉ có trạm gác mới có

"Quỷ Hỏa"

Việc tạo ra

"Quỷ Hỏa"

không hề đơn giản.

Đế của

"Quỷ Hỏa"

cực kỳ nặng, không thể mang theo bên người, hơn nữa một khi lửa tắt thì đế cũng sẽ hỏng.

Để duy trì

"Quỷ Hỏa"

cháy liên tục, cần phải không ngừng ném

"Quỷ Thạch"

vào đó.

Chính vì thế, có không ít trạm gác do các gia tộc thiết lập nhằm bảo vệ an toàn cho các đoàn thương nhân qua lại và thu phí tương ứng trên vùng hoang nguyên ngoài thành trì.

Nơi Trần Phàm đang ở chính là một trạm gác dưới danh nghĩa

"Trần gia"

Nhưng anh là kẻ bị hãm hại mới phải đến đây.

Mang thân phận thiếu gia Trần gia nhưng lại bị sắp xếp một công việc có độ nguy hiểm cực cao là canh giữ trạm gác trên hoang nguyên, hơn nữa lúc đi họ còn chẳng đưa cho anh lấy một viên Quỷ Thạch nào.

Điều này đồng nghĩa với việc khi đống Quỷ Hỏa kia tắt cũng là lúc anh phải chết.

Chủ nhân cũ của thân thể này không chịu nổi áp lực, uất ức quá mà đột tử tại chỗ, tạo cơ hội cho anh có được cuộc đời thứ hai.

Tên sai vặt bên cạnh chính là tùy tùng của anh.

"Thiếu gia."

Tên sai vặt gầy gò quỳ bên giường ngước khuôn mặt đầy vệt nước mắt lên, khàn giọng nói:

"Bôn ba lâu như vậy, thiếu gia đã mệt mỏi rồi, để tôi canh đêm, người cứ ngủ đi.

"Trần Phàm vật lộn bò dậy khỏi giường, đẩy cửa nhà gỗ nhìn về phía đống lửa bên ngoài.

Theo ký ức trong đầu, dưới đáy đống Quỷ Hỏa này hiện đang chôn ba viên Quỷ Thạch, có nghĩa là nó chỉ cháy được ba ngày nữa thôi.

Ba ngày sau, ngọn lửa này sẽ tắt.

Đây chính là đếm ngược mạng sống của anh, sao anh có thể ngủ được trong hoàn cảnh này.

Ở nơi hoang dã này, cách duy nhất để có được Quỷ Thạch là giết chết quỷ vật, sau đó đào Quỷ Thạch từ trong cơ thể chúng ra.

Thế nhưng cơ thể anh hiện tại đang rất yếu ớt, tay không tấc sắt, làm sao giết nổi quỷ vật.

Ngẩn người một hồi lâu, anh mới khẽ nói:

"Cậu không nên đi theo đâu.

"Đám người hãm hại anh đến đây đã hứa hẹn trọng thưởng cho tên tùy tùng này để cậu không đi theo anh.

Mục đích của chúng là muốn anh phải cảm nhận sự tuyệt vọng khi phải đối mặt với nỗi sợ hãi và cô độc rồi chết ở hoang nguyên Vĩnh Dạ.

Vậy mà tên nhóc này vẫn đến, thậm chí không một chút do dự.

"Thiếu gia ở đâu, tôi ở đó."

"Thiếu gia chết ở đâu, tôi chết ở đó.

"Tuy người đàn ông gầy gò phía sau có chút sợ hãi nhưng vẫn kiên định nghiến răng:

"Không có thiếu gia thì tôi đã trở thành một đống xương trắng từ lâu rồi.

"Trần Phàm im lặng một lát:

"Đi theo lâu như vậy mà tôi quên hỏi tên cậu là gì.

"Trong trí nhớ của anh không có tên của anh bạn này.

Những người nhanh nhẹn ở Trần gia đều bị các tộc nhân cốt cán chọn hết rồi, chỉ còn lại một kẻ gầy gò ốm yếu bị bỏ lại.

Chủ nhân cũ của thân thể này luôn coi cậu là nỗi sỉ nhục của mình, hoàn toàn không thèm nói chuyện, càng đừng nói đến chuyện hỏi tên.

Lâm vào cảnh này mà lại có được một kẻ trung thành tận tâm thế này, vận may của nguyên chủ thật sự không tồi.

"Tàn Hầu"

"Thiếu gia, tôi tên là Tàn Hầu.

"Tàn Hầu cúi đầu có chút tự ti, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu:

"Tôi là trẻ mồ côi không có tên, Chu quản gia thấy tôi bị thọt chân, lại gầy như con khỉ nên đặt tên cho tôi là Tàn Hầu.

"Trần Phàm nhìn vào chân phải của Tàn Hầu, quả nhiên có hơi Tàn Hầu thật.

"Được."

Cậu gật đầu rồi liếc nhìn xung quanh căn nhà:

"Đã đến đây rồi thì nhiệm vụ hàng đầu là phải sống sót trước đã.

Cậu xem bên ngoài có người qua lại không, trời sắp tối rồi, mọi người cần trạm gác để nghỉ chân.

Nếu gặp được ai thì hãy gọi to mời họ vào."

"Quỷ Hỏa chỉ duy trì được ba ngày."

"Chúng ta cần kiếm một ít Quỷ Thạch."

"Và cả.

.."

Anh đi tới trước mặt Tàn Hầu, vỗ vai cậu rồi bình tĩnh nói nhỏ:

"Nếu tôi may mắn đông sơn tái khởi thì nhất định sẽ không để cậu chịu thiệt.

Nếu tôi chết thì đó là số mệnh của tôi, tôi chấp nhận.

"Tàn Hầu hơi sững sờ, trong mắt lóe lên một tia thần thái khác lạ.

Nỗi sợ hãi khi phải đến trạm gác ban đầu đã tan biến đi không ít, cậu cố hết sức đứng thẳng lưng, hét lớn:

"Rõ!

"Nói xong, cậu vội vàng lao ra khỏi nhà gỗ để xem xung quanh có ai qua lại hay không.

Bên ngoài nhà gỗ.

Tàn Hầu nhìn quanh một lượt.

Hoang nguyên rộng lớn vô tận hoàn toàn không thấy một bóng người, cách đó không xa có một gò đất.

Nếu đứng trên đó thì sẽ nhìn được xa hơn.

Nhưng cậu hơi do dự.

Lúc này trời sắp tối rồi, nếu không kịp quay lại đây trước khi đêm xuống thì e là sẽ mất mạng.

Rất nhanh sau đó, cậu không còn do dự nữa mà lập tức dốc sức chạy về phía gò đất không xa kia.

Tuy tàn tật và có thân phận thấp kém, nhưng cậu nhạy bén nhận ra trạng thái hiện tại của thiếu gia khác hẳn so với lúc còn ở trong tộc một trời một vực.

Bản dịch được thực hiện bởi team Bạch Dương

Cậu có một phỏng đoán táo bạo.

Có lẽ thiếu gia biết ở trong tộc mình bị chèn ép khắp nơi, không thể thi triển tài năng, nên mới cố tình để bị điều đến nơi xa xôi mà gia tộc khó quản lý này để gây dựng sự nghiệp, chờ một ngày trở lại gia tộc, đoạt lấy mọi thứ vốn dĩ thuộc về mình!

Sự suy tính sâu xa của thiếu gia khiến cậu như được uống nước cam lộ, tinh thần phấn chấn hẳn lên.

Việc cần làm của Tàn Hầu cậu là dốc sức phò tá thiếu gia trở về Trần gia!

Khiến những kẻ đó không còn coi thường thiếu gia được nữa!

Một kẻ thọt chân thì chạy không nhanh.

Nhưng lúc này trong lòng cậu như có một ngọn lửa đang dần bùng cháy, khiến tốc độ chạy của cậu ngày càng nhanh hơn.

Thậm chí còn bỏ qua cả cơn đau nhói truyền đến từ chân phải, dùng tốc độ nhanh nhất chạy lên gò đất kia!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập