Ngay sau đó.
Mười viên Quỷ Thạch trên mặt đất đồng loạt vỡ vụn, hóa thành một làn chất lỏng màu trắng ngà chảy vào bên trong ngọn Quỷ Hỏa ở giữa doanh trại.
Ngay trước mặt anh, một bảng giao diện cũng từ từ hiện lên.
“Quỷ Hỏa thăng lên cấp 2, phạm vi an toàn tăng lên đường kính 20 mét, khả năng uy hiếp Quỷ Vật được tăng cường.
“Vui lòng lựa chọn hướng nâng cấp:
“1:
Phạm vi an toàn tăng lên thành ba mươi mét.
“2:
Khả năng uy hiếp đối với quỷ vật được tăng thêm một mức nhất định.
“3:
Tiêu hao khi kích hoạt các kiến trúc phòng thủ trong doanh trại sẽ giảm bớt đôi chút.
“.
Trần Phàm khẽ nheo mắt lại.
Anh đã chọn tiêu hao mười viên Quỷ Thạch để nâng cấp kiến trúc cốt lõi là Quỷ Hỏa lên cấp 2.
Trong khi các hiệu ứng cơ bản được tăng cường, anh lại một lần nữa nhận được ba hướng nâng cấp để lựa chọn.
Anh có chút tò mò, những kiến trúc sư bản địa của thế giới này khi nâng cấp kiến trúc chắc chắn là không thể nhìn thấy bảng giao diện này, vậy họ làm sao để quyết định hướng nâng cấp của mình?
Hoàn toàn ngẫu nhiên sao?
Sau một hồi suy nghĩ ngắn ngủi, anh đã chọn hướng nâng cấp thứ ba.
Với sự hiện diện của hai tòa tháp tên cấp 2, hiện tại anh đã có chút tự tin vào độ an toàn của doanh trại, tạm thời chưa cần tăng cường thêm khả năng răn đe của Quỷ Hỏa đối với Quỷ Vật nữa.
Còn về hướng nâng cấp thứ nhất, tuy rất hữu ích, nhưng xét về góc độ lâu dài thì hướng thứ ba chắc chắn mang lại lợi ích cao nhất.
Tiêu hao của tháp tên hiện tại không quá lớn.
Trong trận chiến đêm qua, mỗi tòa tháp tên chỉ tiêu tốn một phần mười viên Quỷ Thạch được khảm vào, nhưng sau này chắc chắn sẽ có thêm nhiều kiến trúc phòng thủ khác.
Hướng nâng cấp này sẽ giúp anh giảm bớt rất nhiều chi phí, trực tiếp nâng tầm sức mạnh cho doanh trại.
Sau khi anh đưa ra lựa chọn.
Quỷ Hỏa bắt đầu biến đổi chậm rãi, phần bệ dưới trông trở nên cổ kính hơn, đồng thời từ mặt đất kéo ra hai đường mạch năng lượng màu trắng sữa như những mạch máu, kết nối trực tiếp đến bệ của hai tòa tháp tên cấp 2 kia.
Bản dịch được thực hiện bởi team Bạch Dương.
“Phù…”
Trần Phàm khẽ thở phào một cái.
Hiện tại phạm vi doanh trại của anh đã đạt tới đường kính hai mươi mét, tạm thời đã đủ dùng, còn để nâng lên cấp 3 thì cần tới năm mươi viên Quỷ Thạch.
Anh cũng không chần chừ thêm nữa.
Ngay lập tức, anh tiêu hao thêm hai viên Quỷ Thạch để xây dựng một mảnh Nông Điền, đặt ở khu vực rìa của doanh trại.
Chiều dài năm mét, chiều rộng năm mét.
Một mảnh Nông Điền hình vuông.
Khi ảo ảnh của Nông Điền ngưng tụ trong không trung rồi từ từ hóa thành thực thể, ở phía rìa doanh trại cũng hiện ra một mảnh đất ruộng vuông vức đã được khai khẩn sẵn sàng.
Nếu gieo trồng các loại cây thông thường như lúa mì, mảnh Nông Điền này sẽ giúp rút ngắn đáng kể chu kỳ trưởng thành.
Tuy nhiên, nếu trồng các loại ‘hạt giống dị bảo’ thì thời gian chín sẽ không được rút ngắn.
Nhưng điều đó cũng không quá quan trọng.
Hai loại hạt giống anh đang có trong tay đều có chu kỳ trưởng thành khá ngắn.
“Tàn Hầu!
Trần Phàm nhìn về phía Tàn Hầu đang ngồi xổm bên cạnh Quỷ Hỏa nghiên cứu hai đường mạch năng lượng màu trắng kia, cất giọng gọi lớn:
“Làm việc thôi!
Mau lôi hết xác lũ Hầu Đầu Quỷ sau nhà gỗ ra đây, chôn hết vào trong Nông Điền cho tôi.
“Có ngay!
Đến khi toàn bộ xác quỷ vật đều đã được vùi sâu xuống ruộng thì thời gian cũng đã tới lúc giữa trưa.
Trần Phàm lấy từ trong ngực ra hạt giống Nấm Đầu Khỉ và hạt giống quặng mỏ Quỷ Thạch, tỉ mẩn vùi từng hạt một xuống.
Không cần phải tưới nước, ít nhất thì trên bảng giao diện không có yêu cầu đó, đồng nghĩa với việc không cần phải tưới.
Một hồi lâu sau.
Trần Phàm đứng nguyên tại chỗ, quệt đi những giọt mồ hôi trên trán rồi thở phào một cái.
Cái công việc làm ruộng này đúng là một loại lao động chân tay tốn thể lực mà.
Hạt giống Nấm Đầu Khỉ có tổng cộng mười bảy hạt.
Hạt giống quặng mỏ Quỷ Thạch có tổng cộng mười hai hạt.
Cũng chẳng rõ cụ thể là sẽ thu hoạch được bao nhiêu nữa.
Tuy nhiên, chuyện này lại nhắc nhở anh một điều, sau này chắc chắn anh sẽ nhận được ngày càng nhiều loại hạt giống, mà môi trường sinh trưởng của mỗi loại lại hoàn toàn khác nhau.
Chẳng hạn như hạt giống Nấm Đầu Khỉ không cần dùng xác quỷ vật làm phân bón, nhưng hạt giống quặng mỏ Quỷ Thạch thì lại bắt buộc phải có.
Khi diện tích Nông Điền ngày một mở rộng, chỉ dựa vào anh và Tàn Hầu thì chắc chắn lo không xuể.
Vì vậy, anh nhất định phải xây dựng thế lực, phải tìm người giúp mình canh tác và chăm sóc mảnh ruộng này mới được.
Có điều, anh khẽ nghiêng đầu nhìn Tàn Hầu đang dùng Thí Thần Trường Mâu để xới đất cách đó không xa, đôi mắt hơi híp lại.
Những thuộc hạ vừa trung thành lại vừa chịu khó như cậu ta thật sự không dễ tìm chút nào.
“Thiếu gia.
Tàn Hầu lúc này cũng đã làm xong việc, cậu chạy lạch bạch từng bước khập khiễng lại gần, dáng vẻ trông có chút buồn cười, vừa toét miệng cười vừa báo cáo:
“Lúc nãy trong gầm giường ở trong nhà, tôi tìm thấy mấy hạt giống, cũng chẳng nhìn ra là loại cây trồng gì, nên đã tìm một góc trong ruộng rồi vùi đại xuống đó rồi.
“Biết đâu lại là hạt giống cây ăn quả hay gì đó, như vậy sau này chúng ta sẽ không thiếu trái cây để ăn nữa.
Trần Phàm cười cười không nói gì, anh đoán chắc cũng chỉ là mấy hạt giống lúa mì gì đó thôi, để lâu như vậy rồi, có nảy mầm được hay không còn chưa biết chừng.
Tuy nhiên, anh cũng chẳng muốn nói ra để đả kích sự nhiệt tình của Tàn Hầu làm gì.
Đúng lúc này.
“Trần trạm trưởng?
Bên tai vang lên một tiếng kêu đầy kinh ngạc.
Chỉ thấy Vương trạm trưởng đang dẫn theo thuộc hạ, chẳng biết đã đi tới cạnh doanh trại từ lúc nào.
“Hình như chúng ta mới chỉ không gặp nhau có hai ngày thôi nhỉ?
Các người thế này là…”
Vương Khuê đứng trong doanh trại, ngước nhìn ngọn Quỷ Hỏa rõ ràng đã thăng lên cấp 2 cùng với hai tòa tháp tên trông có vẻ không dễ chọc vào kia, trong mắt tràn đầy sự mờ mịt và ngơ ngác.
Chuyện gì thế này.
Chẳng phải Trần Phàm là đứa con riêng của Trần gia, bị bức hại rồi tống ra hoang nguyên để tự sinh tự diệt sao?
Thế còn hai tòa tháp tên này là cái tình huống gì nữa đây?
Lại còn tận hai tòa?
Vương Khuê chưa từng thấy trạm gác nào mà lại có tháp tên cả.
Trạm gác vốn dĩ chỉ là nơi nghỉ chân tạm thời, cơ bản là không bị đám quỷ vật đe dọa.
Chẳng ai rảnh rỗi mà tốn một cái giá cắt cổ để xây tháp tên ở đây, chúng thường chỉ được đặt ở lãnh địa của gia chủ hoặc những nút giao trọng yếu mà thôi.
Nếu Trần Phàm không phải là con riêng thì còn có thể hiểu được, rằng Trần gia phái anh xuống đây để mạ vàng*, sau đó sắp xếp kiến trúc sư cấp 5 của gia tộc xây cho anh hai tòa tháp tiễn để hộ tống.
(*)
“mạ vàng”:
lấy thành tích, lập công.
Còn như hiện tại.
Trong mắt Vương Khuê lóe lên một tia thấu hiểu như thể mọi chuyện vốn dĩ đã nằm trong dự tính.
Tình hình bây giờ đã rõ rành rành rồi, mẹ của Trần Phàm quả nhiên đã để lại đường lui cho anh, mà con át chủ bài này rất có thể còn liên quan đến kiến trúc sư.
Nếu đúng là như vậy.
Thì lần này Trần gia chắc chắn sẽ hối hận đến mức đau từng khúc ruột.
Trong lòng suy nghĩ trăm vạn câu chuyện, nhưng ngoài mặt Vương Khuê lại lộ ra một vẻ bất đắc dĩ:
“Trần trạm trưởng, anh lừa tôi khổ quá đấy.
Tôi cứ tưởng anh.
rốt cuộc anh lại…”
Trần Phàm nhìn hai cái vò lớn trên chiếc xe sau lưng Vương Khuê, khẽ cười nói:
“Lại tới trả đồ à?
Xem ra vị tiền trạm trưởng của anh trước đây đã mượn bên trạm của chúng tôi không ít đồ đâu nhỉ?
“Trần trạm trưởng, anh đừng trêu chọc tôi nữa.
” Vương Khuê hơi ngượng ngùng quay đầu đi:
“Xem ra chút lòng tốt mà khó khăn lắm tôi mới dâng lên được, cuối cùng lại thành công cốc rồi.
“Đâu có.
Trần Phàm lắc đầu, nhìn Vương Khuê và khẽ nói:
“Ân tình của Vương trạm trưởng, Trần mỗ vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.
Số đồ anh gửi tới lần trước thực sự đã giúp ích cho tôi rất nhiều.
“Sau này nếu có cơ hội, nhất định sẽ có hậu tạ.
“Được, được, được!
Vương Khuê không kìm nổi một chút kích động trong giọng nói:
“Vậy tôi xin phép về trạm trước, có việc gì anh cứ tùy thời phái người đến tìm tôi.
Hắn để lại chiếc xe kéo sau lưng mình.
Hắn dẫn theo đám thủ hạ đi về phía trạm của mình, bước chân không kìm được mà trở nên nhẹ bẫng như bay.
Lần này hắn thực sự đã đánh cược đúng rồi, Trần Phàm rất có khả năng đã trở thành một kiến trúc sư.
Dùng năm viên Quỷ Thạch để đổi lấy nhân tình của một kiến trúc sư.
Trên đời này còn có vụ làm ăn nào hời hơn thế nữa không?
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập