Trần Phàm đứng trên tường thành, thu tầm mắt khỏi đám người Tàn Hầu phía dưới, hắn nhìn vào tấm Quỷ Bì Đồ trong tay, sắc mặt thoáng chút phức tạp, lặng im không nói lời nào.
Tấm bản đồ này là món quà của người đàn ông mặc áo xanh, vị khách lưu trú đầu tiên của trạm đã tặng cho hắn.
Nước mưa vương trên lông mi khiến tầm nhìn hơi nhòe đi, nhưng hắn vẫn nhìn thấy rõ ràng trên tấm bản đồ này, những trạm dừng vốn dĩ tỏa sáng như tinh tú giờ đây đã tắt lịm mất chín phần mười.
Chỉ còn lại vỏn vẹn bảy tám trạm là vẫn đang cô độc, lầm lũi kiên trì giữa hoang nguyên.
Đêm nay mới chỉ là đêm thứ hai của mùa mưa.
Thế nhưng.
Những trạm dừng trên hoang nguyên này gần như đã bị quét sạch hoàn toàn.
Trước khi màn đêm buông xuống, Trần Phàm đã đặc biệt kiểm tra tấm Quỷ Bì Đồ, lúc đó vẫn còn 28 trạm dừng đang trụ lại.
Tất cả đều nằm quanh khu vực tiến sâu vào hoang nguyên, không kịp rời khỏi hoang nguyên trước khi mùa mưa tới, đành phải cắn răng chống chọi với mùa mưa.
Vậy mà giờ đây.
Nửa đêm còn chưa qua hết, mà hai mươi trạm dừng đã bị tiêu diệt.
Trong số đó, bao gồm cả trạm tạm thời mà hắn đã tự tay dựng lên trên hoang nguyên vào ngày hôm qua.
Trước khi rời đi, hắn còn cẩn thận bỏ vào Quỷ Hỏa một viên Quỷ Thạch, dự tính theo kế hoạch là đêm nay sẽ tiếp tục đến đó săn bắn.
Thế nhưng kế hoạch không theo kịp biến hóa, trạm đó cũng đã bị hủy diệt trong đợt quỷ triều.
Ngay đúng lúc này!
Trên tấm Quỷ Bì Đồ đột nhiên lóe lên một luồng sáng trắng.
Khi luồng sáng tan đi, lại thêm một điểm trắng tượng trưng cho trạm dừng bị dập tắt.
Đêm nay định sẵn là một đêm không ngủ.
Chẳng một ai có thể chợp mắt được vào lúc này.
Trần Phàm không biết người ở những trạm dừng khác trải qua đêm nay như thế nào, nhưng cái cảm giác tuyệt vọng và bất lực đó, chỉ cần thoáng nghĩ đến thôi cũng đủ khiến lồng ngực thắt lại vì ngột ngạt.
Rất nhanh sau đó.
Tàn Hầu đã vác theo chiếc chum sứ quay trở lại tường thành.
Số lượng Quỷ Thạch nhiều đến mức bao tải không còn chỗ chứa, họ đành dùng luôn chum sứ để đựng cho tiện.
"Thiếu gia.
"Tàn Hầu vừa thở hổn hển vừa lấy từ trong ngực ra ba món đồ đang tỏa ánh sáng trắng đưa tới:
“Tiểu Hầu đã kiểm đếm xong rồi, tổng cộng có bốn trăm tám mươi bốn viên Quỷ Thạch, cùng với ba món dị bảo này.
Được.
Trần Phàm nhanh chóng liếc qua thông tin của ba món dị bảo, rồi tiếp tục đứng trên tường thành phóng tầm mắt về phía màn sương xám xịt bên ngoài doanh trại.
Nhục Trùng Quỷ đã rút lui.
Nhưng những nguy cơ vẫn chưa hề chấm dứt, nữ quỷ với tiếng cười quái dị kia chắc chắn sẽ còn quay trở lại.
Có điều.
Lần này Trần Phàm không còn sợ hãi nữa.
Việc chống chọi trực diện với đợt quỷ triều Nhục Trùng Quỷ mà vẫn sống sót đã giúp vốn liếng tăng vọt.
Hắn không vội vàng tiêu tốn Quỷ Thạch để nâng cấp doanh trại ngay lập tức.
Lúc này, cần phải giả yếu.
Con nữ quỷ ngồi trong kiệu không rõ diện mạo kia rõ ràng là kẻ có trí tuệ nhất định.
Nếu phát hiện thực lực của doanh trại quá cao, có lẽ sẽ từ bỏ ý định báo thù, mà đó lại không phải là điều hắn muốn thấy.
Loại quỷ như nó, sau khi chết chắc chắn sẽ rơi ra toàn đồ tốt.
Trần Phàm đợi đến lúc nữ quỷ xông vào doanh trại, rồi mới lập tức nâng cấp sức mạnh công trình.
Chơi một vố sói già giả ngủ dụ địch, bắt ba ba trong hũ!
Thời gian từng chút một trôi qua.
Đợt quỷ triều Nhục Trùng Quỷ đã đi xa, tạm thời không có dấu hiệu quay trở lạm.
Mà trong màn sương xám cũng chẳng thấy bóng dáng một con Quỷ Vật nào xuất hiện.
Hiển nhiên, ngay cả đối với lũ Quỷ Vật, đối mặt với quỷ triều Nhục Trùng Quỷ cũng là chuyện cửu tử nhất sinh.
Thế nhưng mấy người bọn họ vẫn chẳng dám lơ là dù chỉ một chút.
Trận quỷ triều đêm nay đã giúp tất cả thực sự thấu hiểu thế nào là mùa mưa giáng xuống, quỷ triều hoành hành.
Tám chữ ngắn ngủi ấy lại ẩn chứa một sự tuyệt vọng đủ để khiến người ta nghẹt thở.
Và ngay lúc này.
Tới rồi!
Tàn Hầu là người đầu tiên phát hiện ra, gã ghì giọng thông báo thật khẽ.
Bấy giờ đã qua nửa đêm, từ trong màn sương xám cuối cùng cũng xuất hiện trở lại gần trăm con Quỷ Vật, toàn là những gương mặt quen thuộc.
Trúc Can Quỷ, Đường Lang Quỷ, Hầu Đầu Quỷ.
Và cả một chiếc kiệu được khiêng bởi bốn con Trúc Can Quỷ.
Đúng là âm hồn bất tán mà.
Trần Phàm gạt nước mưa trên mặt, cố tình giả vờ như không hề hay biết gì, hắn điều khiển cho tường thành hạ thấp xuống, lún sâu vào mặt đất một đoạn để dụ đối phương xông thẳng vào doanh trại.
Bởi vì tháp tên không thể tấn công những Quỷ Vật nằm ngoài phạm vi doanh trại.
Nếu đối phương không bước vào phạm vi doanh trại, thì hoàn toàn không thể làm gì được chúng.
Thế nhưng, hắn kiên nhẫn đợi khoảng chừng một nén nhang, vậy mà đám Quỷ Vật này lại chẳng hề có ý định xung phong tiến vào doanh trại.
Chúng cứ lẳng lặng đứng đó giữa màn sương xám, bất động như những bức tượng sáp.
Trần Phàm khẽ chau mày, hạ thấp giọng ra lệnh:
Tiểu Khâu, ngươi ra ngoài thành giả vờ nhặt một viên Quỷ Thạch đi.
Đừng có nhặt thật, chỉ làm bộ làm tịch thôi, ta bảo quay về là phải quay về ngay lập tức.
Số bốn trăm tám mươi bốn viên Quỷ Thạch mà Tàn Hầu thu lượm được chỉ là chiến lợi phẩm rơi ra sau khi giết Nhục Trùng Quỷ.
Còn xác của đám Quỷ Vật từ đợt tấn công đầu tiên vẫn đang nằm im lìm bên ngoài tường thành, Trần Phàm đã cố ý để lại đó cho đến tận bây giờ mới dùng tới.
Tiểu Khâu không mảy may do dự, lập tức theo bậc thang đá bước ra khỏi tường thành.
Hắn ta giả vờ như không hay biết gì, cúi xuống chuẩn bị bới xác quỷ để đào lấy Quỷ Thạch.
Theo lẽ thường, lũ Quỷ Vật này đáng lẽ phải chớp lấy thời cơ đó để phát động cung kích mới đúng, vì dù sao con nữ quỷ kia cũng có trí tuệ nhất định.
Khi Tiểu Khâu bước ra ngoài thành, đám Quỷ Vật kia không những không phát động công kích, mà ngược lại còn chậm rãi lùi lại phía sau, cho đến khi rút hẳn vào trong màn sương xám và biến mất hút giữa Vĩnh Dạ.
Tiểu Khâu đứng đó với gương mặt ngơ ngác, có chút luống cuống quay đầu lại nhìn Trần Phàm đang đứng trên tường thành.
Quay lại đi.
Trần Phàm khẽ thở dài một tiếng, không cần phí công vô ích nữa rồi, trí tuệ của con nữ quỷ này cao hơn những gì anh nghĩ.
Dẫu sao thì.
Một doanh trại có thể trụ vững trước sự càn quét của đợt quỷ triều Nhục Trùng Quỷ vốn đã đủ để nói lên tất cả rồi.
Chắc chắn nơi đây không phải là thứ mà chỉ với gần trăm con Quỷ Vật là có thể đánh hạ được, và con nữ quỷ kia cũng đã nghĩ đến điểm này.
Cho dù Trần Phàm có cố tình để lộ sơ hở, đối phương cũng chẳng hề động tĩnh, trái lại còn chủ động rút lui.
Tạm thời vẫn chưa rõ là đối phương đã từ bỏ ý định báo thù, hay là đang chuẩn bị cho một kế hoạch mưu tính lâu dài hơn.
Việc cần làm lúc này chính là giữ cảnh giác cao độ.
Trong suốt khoảng thời gian của nửa đêm còn lại, không còn một con Quỷ Vật nào đặt chân vào màn sương xám gần doanh trại nữa.
Quỷ triều Nhục Trùng Quỷ tuy rằng khủng khiếp, nhưng chỉ cần có thể chống chịu được trận công kích của chúng, thì xung quanh sẽ hình thành một vùng an toàn ngắn hạn, không có loại Quỷ Vật nào khác dám bén mảng lại gần.
Ngay sau đó.
Bóng tối dày đặc tựa như nham thạch trên bầu trời bỗng tan biến nhanh chóng như thủy triều rút, để lộ ra những tầng mây âm u giăng kín khắp bầu trời.
Trời đã sáng.
Lại sống sót thêm một đêm nữa.
Trong căn nhà gỗ.
Chu Mặc ngồi bên cạnh lò sưởi, đã sớm thay một bộ quần áo khô ráo.
Hắn ta ngồi xếp bằng dưới đất, cầm bút nắn nót viết từng nét một lên tờ giấy da trâu trong lòng.
Hôm nay là ngày thứ ba sau khi mùa mưa tới.
Không một ai tử vong.
Đêm qua bọn ta đã trải qua đợt càn quét của quỷ triều Nhục Trùng Quỷ và sự tấn công thăm dò của Quỷ Vật cấp cao, may mắn sống sót.
Sau khi viết xong những dòng này.
Hắn mới nhìn lên bức tường gỗ với vẻ mặt đầy phức tạp.
Trên đó là ba mươi vòng tròn được vẽ bằng bút, hiện tại đã có hai vòng bị gạch chéo.
Theo quy luật của những năm trước, mùa mưa thường kéo dài khoảng ba mươi ngày.
Trong suốt thời gian này, quỷ triều sẽ hoành hành dữ dội, cực kỳ nguy hiểm.
Sau khi vượt qua ba mươi ngày này, mùa đông sau đó sẽ không còn quá khó khăn nữa, ít nhất là không có những đợt quỷ triều quy mô lớn quét qua hoang nguyên.
Đã qua được hai đêm.
Muốn sống sót hết mùa mưa này, vẫn phải chống đỡ qua hai mươi tám ngày nữa.
Ngay lúc này.
Cánh cửa gỗ bị đẩy ra.
Chu Mặc vội vàng đứng dậy, đặt tờ giấy da trâu trong tay sang một bên:
Trạm trưởng.
Ừm.
Trần Phàm khẽ gật đầu, tiện tay với lấy chiếc khăn lông treo bên cạnh lau mớ tóc ướt sũng.
Ngồi xuống bên lò sưởi, nhặt tờ giấy da trâu dưới đất lên liếc nhìn một cái rồi hỏi.
Viết nhật ký đấy à?"
Đúng vậy.
Chu Mặc có chút ngượng ngùng gật đầu:
Thì cũng chỉ là viết chơi chơi cho vui mà thôi.
Bình thường ta cũng chẳng bao giờ viết mấy thứ nhật ký này đâu."
Bản dịch được thực hiện bởi team Bạch Dương:
https:
//www.
facebook.
com/share/g/1HVDT3aj Ka/?
mibextid=ww XIfr
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập