Chương 49: Thử xem?

Mùa khô không phải là không có mưa.

Nhưng theo ghi chép, những năm trước khi mưa vào mùa xuân hay mùa hạ, quỷ vật không hề trở nên hung bạo hay tàn phá điên cuồng.

Điều này cũng giải tỏa một nghi vấn bấy lâu nay trong lòng Trần Phàm.

Làm gì có mùa mưa tự nhiên nào lại có thể ròng rã suốt một tháng trời không ngơi nghỉ?

Mưa trong mùa mưa này và cơn mưa tầm tã bình thường của xuân hạ, hoàn toàn không giống nhau.

Nó giống như.

Nhất thời hắn chưa tìm được từ ngữ thích hợp để hình dung.

Đi ngủ vậy.

Lúc này trời vừa sáng, sau khi tiễn Chu Mặc và thu hoạch được tấm da quỷ, Trần Phàm cũng không trì hoãn thêm mà bước xuống tường thành đi về phía Nhà gỗ.

Hắn định bụng về phòng đánh một giấc, sau khi tỉnh dậy còn phải tiếp tục công việc lát đường.

Xây dựng một con đường cao tốc có thể lưu thông ngay cả trong đêm tối.

Dù là dùng để thu phí hay để phục vụ cho doanh trại, thì đều trăm lợi mà không một hại.

Quan trọng nhất là.

Hướng nâng cấp đặc biệt mà Quỷ Hỏa nhận được khi thăng lên cấp 3 chỉ có hiệu lực trong mùa mưa.

Định mức miễn phí mỗi ngày nhất định phải dùng hết, không thể lãng phí.

Ngay cả khi tạm thời chưa dùng tới, cũng có thể chế tạo sẵn rồi để vào kho, đợi sau này dùng sau.

Còn gần ba canh giờ nữa là Vĩnh Dạ giáng lâm.

Trần Phàm tỉnh dậy.

Hắn lại chế tạo thêm một chiếc xe ba bánh hoàn toàn mới, dẫn theo Tề Sùng rời khỏi doanh trại, tiến vào màn đêm tiếp tục công cuộc lát đường cao tốc của mình.

Chiếc xe lắc lư chạy trên hoang nguyên mùa mưa.

Trần Phàm đứng ở đầu xe, liên tục đặt xuống từng đoạn Ống đồng nối tiếp nhau thành một đường thẳng tắp.

Ống đồng được hắn chôn ở độ sâu một mét dưới lòng đất hoang nguyên.

Đây là độ sâu tối đa có thể lắp đặt.

Thông thường mà nói, trừ khi có người cố ý phá hoại, nếu không thì rất khó bị hư hỏng.

Mà dù có bị hỏng đi nữa, thực tế cũng không gây ảnh hưởng quá lớn.

Chỉ có đoạn Ống đồng bị phá hoại đó là mất hiệu lực.

Quỷ Hỏa sẽ tiếp tục lưu chuyển trong các Ống đồng còn kết nối với doanh trại.

Vì vậy, chỉ cần xây dựng một doanh trại ở mỗi đầu con đường, thì dù có một khu vực bị phá hoại, cũng chỉ có khu vực đó mất tác dụng, không ảnh hưởng đến đại cục.

Có điều.

Những Ống đồng này chỉ có mình hắn mới có thể bảo trì.

Nếu doanh trại có thể trụ vững qua mùa mưa và ngày càng phát triển lớn mạnh, cũng đầu tắt mặt tối đi bảo trì mấy công trình kiến trúc này.

Vì thế, trong doanh trại nhất định phải có thêm một Kiến trúc sư.

Không cần vị Kiến trúc sư này phải xây dựng công trình gì to tát, chỉ cần chịu trách nhiệm bảo trì các kiến trúc là đủ.

Kiến trúc sư, Luyện khí sư, Luyện đan sư, cùng với những người làm việc dưới trướng.

Để phát triển một thế lực, con người là yếu tố không thể thiếu.

Đợi sau khi mùa mưa kết thúc.

Hắn nhất định phải đến Giang Bắc Thành để chiêu mộ một nhóm người.

Thế nhưng, việc chiêu mộ một Kiến trúc sư khó tựa lên trời, không thể nóng vội, chỉ có thể từ từ mưu tính, chờ thời cơ thích hợp.

"Trạm trưởng.

"Đúng lúc này.

Tề Sùng đứng trên xe ba bánh, một tay điều khiển cần gạt động lực, tay kia lau mồ hôi trên trán.

Sau một hồi do dự thật lâu, hắn ta mới khàn giọng lên tiếng:

"Có một chuyện ta vẫn luôn phân vân không biết có nên nói hay không.

.."

"Đêm hôm kia, ta vô tình phát hiện thuộc hạ của Vương Ma Tử có giấu riêng một ít Quỷ Thạch, lúc mới gia nhập doanh trại họ đã không nộp ra hết."

".

"Trần Phàm hơi nhíu mày, nhưng không dừng các động tác trên tay.

Thuộc hạ của Vương Ma Tử vốn luôn khá mờ nhạt trong doanh trại, làm việc rất bổn phận.

Vào đêm đầu tiên nhóm người này gia nhập doanh trại, họ đã phải đón nhận cuộc khủng hoảng lớn nhất cho đến tận hôm nay là quỷ triều Nhục Trùng Quỷ, lúc đó Quỷ Thạch gần như cạn kiệt.

Tiểu Khâu và Chu Mặc đã phải liều chết ra khỏi thành mang Quỷ Thạch về để duy trì hoạt động cho các tháp tên.

Vậy mà thuộc hạ của Vương Ma Tử khi đó rõ ràng có Quỷ Thạch trong tay nhưng lại làm ngơ, mặc kệ Chu Mặc mang tâm thế gần như chắc chắn sẽ chết để ra ngoài thành.

Tâm địa này quả thực có chút đáng trách.

Hắn có thể hiểu được sự ích kỷ.

Suy cho cùng, ai mà không nghĩ đến lợi ích của bản thân.

Nhưng ích kỷ trong hoàn cảnh đó thì gọi là ngu xuẩn.

Nếu doanh trại diệt vong, liệu ai có thể sống sót được?

Tên thuộc hạ kia của Vương Ma Tử hiện đang được hắn chỉ định đi theo Chu Mặc, chịu trách nhiệm đến các trạm gác khác để thu thập tài nguyên.

Sau một lúc im lặng, Trần Phàm mới tiếp tục hỏi:

"Chuyện này Vương Ma Tử có biết không?"

"Chắc là Vương Ma Tử không biết."

"Huynh có nói với ai khác không?"

"Ta chưa nói với ai cả."

"Tốt."

Trần Phàm khẽ gật đầu, tiếp tục công việc:

"Ta biết rồi, chuyện này đừng nói với ai khác nữa."

"Được.

"Tề Sùng gật đầu thật mạnh một cái rồi tiếp tục thúc đẩy cần gạt động lực, không nhắc lại chuyện này nữa.

Sở dĩ hắn ta không muốn nói là vì không muốn phá hỏng bầu không khí hòa hợp hiện tại của doanh trại, nhưng hắn ta lại cảm thấy sớm muộn gì hạng người này cũng mang tai họa đến.

Nghĩ đi nghĩ lại, hắn ta quyết định vẫn nên để Trạm trưởng biết.

Sau khi rải xong số Ống đồng của ngày hôm nay, Trần Phàm cùng Tề Sùng trở về doanh trại.

Bên cạnh mảnh ruộng cũ, Trần Phàm xây thêm một nông điền cấp 1 nữa giao cho Tề Sùng để di dời các loại nông sản mang về từ các trạm khác.

Sau đó, hắn mới bắt đầu cuộc tuần tra doanh trại định kỳ hôm nay.

Vĩnh Dạ sắp giáng lâm, chỉ còn chưa đầy một canh giờ nữa.

Bản dịch được thực hiện bởi team Bạch Dương.

".

"Trần Phàm đứng trên tường thành, nhìn viên Quỷ Thạch hơi ảm đạm trong lòng bàn tay mà khẽ thở dài.

Hôm qua hắn đã hỏi xin Chu Mặc một bộ tâm pháp, dựa vào đó có thể hấp thụ Quỷ Thạch để tăng cường tu vi bản thân.

Theo cách gọi của thế giới này, hắn là một Kiến trúc sư cấp 1.

Thực tế, hắn chỉ là một tu giả cấp 1 sở hữu bảng điều khiển của Lãnh chúa.

Ở thế giới này, cấp bậc của Kiến trúc sư càng cao thì mức độ tiêu hao năng lượng khi xây dựng càng nhỏ, có thể điều khiển nhiều năng lượng hơn để tạo ra những công trình cao cấp hơn.

Điểm khác biệt giữa Trần Phàm và các Kiến trúc sư khác nằm ở chỗ.

Hắn chỉ cần nhìn bảng điều khiển là có thể xây dựng công trình.

Điều này tương đương với một Kiến trúc sư đạt cấp độ tối đa.

Việc thăng cấp bản thân không giúp ích gì cho khả năng xây dựng của hắn, nhưng nó có thể cải thiện thể chất.

Thể chất mạnh hơn một chút đương nhiên là tốt, lúc rảnh rỗi không có việc gì làm thì hấp thụ Quỷ Thạch luyện công cũng chẳng hại gì.

Nhưng.

Tốc độ hấp thụ này quả thực quá chậm.

Theo lời Chu Mặc, để thăng từ tu giả cấp 1 lên cấp 2, đại khái cần hấp thụ 50 viên Quỷ Thạch.

Tốc độ nhanh chậm cụ thể tùy thuộc vào phẩm cấp của tâm pháp và thiên phú của bản thân.

Chu Mặc mất một năm để thăng từ cấp 1 lên cấp 2, đó là trong điều kiện thời gian luyện công không nhiều nhưng Quỷ Thạch thì luôn đủ dùng.

Trần Phàm nhẩm tính, nếu đảm bảo đủ Quỷ Thạch và mỗi ngày dành ra vài canh giờ luyện công, với bộ tâm pháp Chu Mặc đưa, hắn phải mất ít nhất 6 tháng mới hấp thụ hết 50 viên để lên được cấp 2.

Tốc độ này đúng là không nhanh.

Quan trọng nhất là lên đến cấp 2 thì thể chất cũng chẳng mạnh hơn bao nhiêu, tính ra kiệu quả kinh tế không cao.

Trước đây hắn luôn nghĩ như vậy, cảm thấy cấp 1 và cấp 2 thực ra chẳng khác gì nhau, không chênh lệch là bao.

Tuy nhiên, kể từ chuyện Chu Mặc và thuộc hạ tình cờ chạm trán Ngụy Nhân Quỷ ngoài hoang nguyên, Chu Mặc chạy thoát về được còn thuộc hạ thì bỏ mạng

Hắn đã hiểu ra.

Vào thời khắc mấu chốt, cấp 1 và cấp 2 vẫn có sự khác biệt.

Chính vì thế hắn mới xin tâm pháp của Chu Mặc để bắt đầu luyện công.

Cấp 2 dù sao cũng tốt hơn cấp 1, thể chất mạnh thêm được chút nào hay chút nấy.

".

"Trần Phàm chợt nghĩ ra gì đó, hắn quay người, trầm ngâm nhìn về phía căn Nhà gỗ bên cạnh Quỷ Hỏa trong thành.

Căn Nhà gỗ này hắn vẫn luôn chưa từng nâng cấp.

Dù sao nó cũng chỉ là nơi che nắng che mưa, nhưng biết đâu có thể thử nâng cấp xem sao?

Nhỡ đâu lại có hướng nâng cấp giúp tăng tốc độ luyện công thì sao?

Thử xem?

Thử xem.

Nâng cấp Nhà gỗ không tiêu tốn quá nhiều Quỷ Thạch, trong tay hắn hiện còn khoảng 300 viên, hoàn toàn có thể thử một lần.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập