Chương 51: "Ta là Thủ Dạ Nhân."

Trời sắp tối.

Cơn mưa kéo dài dai dẳng, không có dấu hiệu dừng lại.

Trong bầu không khí ẩm ướt ấy, Trần Phàm chống hai tay lên lan can tường thành, ánh mắt nhìn ra tận chân trời.

Hắn cũng từng trải qua thời thiếu niên.

Hắn hoàn toàn có thể thấu hiểu hành vi của cậu thiếu niên kia.

Nhưng thấu hiểu là một chuyện.

Với tư cách là một người đứng đầu, loại chuyện này vẫn phải được xử lý để triệt tiêu hậu họa, huống hồ Tề Sùng cũng đang quan sát xem hắn ta sẽ giải quyết ra sao.

Khi người bề trên ra lệnh cho thuộc hạ.

Thực chất thuộc hạ cũng sẽ quăng ra những bài toán khó để quan sát cách người bề trên xử lý, từ đó quyết định thái độ hành sự của chính mình sau này.

Chủ nào tớ nấy.

Giống như ở kiếp trước, khi một giáo viên mới đến lớp, một vài học sinh luôn cố ý hò hét trêu chọc để thử thách giới hạn chịu đựng của giáo viên, từ đó mới quyết định biểu hiện của mình trong môn học đó vào những ngày tiếp theo.

Giết?

Mắng?

Hay phạt?"

"Trần Phàm im lặng hồi lâu mới hạ quyết tâm trong lòng.

Sau đó, hắn nhìn về phía tòa Tế Đàn ở góc thành.

Đây là bản vẽ kiến trúc hắn nhận được vài ngày trước, đã xây dựng xong và đặt bên trong thành.

Nó có hiệu quả trị thương.

Hắn đã làm thí nghiệm trên vết thương ở hổ khẩu của Chu Mặc, hiệu quả khá tốt mà tiêu hao Quỷ Thạch lại cực ít.

Nguyên lý là dùng năng lượng trong Quỷ Thạch để phục hồi vết thương.

Quỷ Thạch thực sự giống như một loại vật chất vạn năng, chuyện gì cũng có thể làm được.

Bản dịch được thực hiện bởi team Bạch Dương.

Trời sắp tối.

Không biết đêm nay có quỷ triều hay không.

Trong đầu Trần Phàm chợt nảy ra một ý tưởng, nếu dùng Ống đồng để kết nối Tế Đàn với tường thành, liệu tường thành có thể được Tế Đàn tự động sửa chữa hay không?

Nếu được như vậy, độ bền phòng thủ của tường thành sẽ tăng lên đáng kể.

Đúng lúc này.

Bên ngoài doanh trại vang lên tiếng ồn ào.

Tàn Hầu tiến lên kiểm tra theo quy định.

Sau khi xác nhận an toàn, Chu Mặc dẫn theo thuộc hạ của Vương Ma Tử vào thành để báo cáo.

Bên trong căn nhà nhỏ trú mưa trên tường thành.

"Trạm trưởng!

"Chu Mặc hưng phấn nói:

"Nhờ có chiếc xe ba bánh Trạm trưởng chế tạo, hôm nay ta đã chạy qua được mấy trạm gác mà trước đây không thể tới tới được.

Ta mang về rất nhiều vật tư, còn có cả 578 viên Quỷ Thạch nữa!"

".

"Trần Phàm liếc nhìn chiếc xe ba bánh ngoài thành.

Phía sau xe còn dùng dây thừng kéo theo một chiếc xe bò, trên xe chất đầy các loại vật tư cao ngất ngưởng.

Đối với doanh trại mà nói, đây thực sự là một chuyến thu hoạch lớn.

"Còn chưa đầy nửa canh giờ nữa Vĩnh Dạ sẽ giáng lâm."

"Thời gian quá sát nút rồi."

"Sau này đừng trì hoãn ở bên ngoài lâu như vậy, phải chú ý an toàn."

"Rõ!

"Chu Mặc cười toe toét đầy vẻ phóng khoáng, Sự quan tâm của Trạm trưởng khiến hắn rất hưởng thụ.

Ai cũng biết rằng các Kiến trúc sư thường có cơ thể khá yếu ớt, khi ra ngoài luôn cần có Hộ đạo giả đi cùng.

Nếu chẳng may phải chiến đấu, Hộ đạo giả phải cầm cự cho đến khi Kiến trúc sư xây dựng xong công trình.

Được trở thành Hộ đạo giả của một Kiến trúc sư, đó là một vinh dự.

Với một người từ nhỏ đã đam mê võ học và mơ ước trở thành nhân vật lớn như hắn, hắn rất thích con đường thăng tiến này.

"Vất vả rồi, xuống nghỉ ngơi đi, đêm nay cứ giao cho chúng ta."

"Đúng rồi.

"Trần Phàm nhìn về phía thuộc hạ của Vương Ma Tử đang đứng sau lưng Chu Mặc:

"Ngươi ở lại một chút, ta có chuyện muốn nói.

"Đêm chuẩn bị buông xuống.

Mọi người trong doanh trại bắt đầu bận rộn, chuẩn bị kỹ lưỡng cho cuộc xâm lấn của quỷ vật đêm nay.

Ban ngày, Vương Ma Tử và Vương Khuê đã vác cuốc đào một vòng chiến hào quanh doanh trại, chuyên dùng để đối phó với Nhục Trùng Quỷ.

Khi Nhục Trùng Quỷ rơi xuống hào, chúng sẽ tự bạo mà chết.

Mặc dù đối mặt với số lượng cực lớn của quỷ triều Nhục Trùng Quỷ, con hào nông này gần như vô dụng, nhưng chỉ cần có một chút tác dụng, biết đâu có thể kiên trì được đến lúc hướng gió thay đổi.

Kỳ tích luôn tồn tại.

Chỉ là có rất nhiều người không trụ vững được đến khoảnh khắc kỳ tích xuất hiện mà thôi.

"Ngươi tên là gì?"

Trần Phàm đứng trên tường thành, mỉm cười nhìn cậu thiếu niên đang đứng dưới mưa, giọng điệu khá ôn hòa.

Tuổi đời còn nhỏ.

Chừng mười tám mười chín, dáng vẻ khá non nớt, ngày thường lầm lì ít nói, là người nhỏ tuổi nhất trong doanh trại này.

Gương mặt có nét thanh tú của nữ giới.

Kiểu diện mạo này ở nam giới là cực phẩm, rất dễ bị đày vào thanh lâu làm nam kỹ.

Thấp hơn hắn một cái đầu, tứ chi mảnh khảnh.

"Tên là gì?"

"Đại Ngư."

"Họ gì?"

"Không có họ.

"Cậu thiếu niên hơi hoảng hốt cúi đầu:

"Tôi vốn ở một ngôi làng ven biển, sống bằng nghề đánh cá.

Cha tôi là ngư dân, mong muốn ngày nào cũng thu hoạch được cá lớn nên đặt cho tôi cái tên này."

"Cha tôi cũng không có họ, ông ấy là trẻ mồ côi từ lúc mới sinh, căn bản không biết cha mình họ gì."

"Cha nói nếu sau này tôi có thể nở mày nở mặt thì tự chọn một cái họ mình thích để truyền lại, còn nếu không có tiền đồ gì thì cứ gọi tên này là được, tên xấu dễ nuôi, sống lâu."

"Ngư dân?"

Trần Phàm nhìn vào đêm mưa:

"Là vùng biển phía bắc hoang nguyên sao?"

"Vâng."

"Ai đã tạo ra Quỷ Hỏa cho làng các ngươi?"

"Đó là vùng Quỷ Hỏa tự nhiên, bên đó quỷ vật không nhiều, bốn bề là vách núi đứng, làng xây ở dưới đáy khe núi giữa đó.

Bình thường vào mùa mưa, chỉ cần lấp kín lối ra là có thể an toàn."

"Cho nên ngươi không muốn đi theo con đường cũ của cha nên mới rời làng ra ngoài xông pha?"

"Không phải."

Cậu thiếu niên lắc đầu, có chút xuống tinh thần:

"Trong một mùa mưa, vô số quỷ vật từ trên vách đá bay xuống, rơi vào trong làng.

Ngôi làng bị diệt vong, tôi đã chạy thoát được ra ngoài."

".

"Trần Phàm bình thản nhìn cậu thiếu niên.

Không phải hắn đang cảm thán về thân thế của hắn ta, hắn chỉ hơi tò mò làm sao trong hoàn cảnh đó hắn ta lại có thể sống sót.

Nhưng lúc này, dường như cậu thiếu niên đang gặp phải tình trạng tâm lý kích động, cơ thể không ngừng run rẩy, trong mắt hiện lên nỗi sợ hãi và đau đớn tột cùng.

Gần như sụp đổ về mặt cảm xúc.

Sợ hãi là một loại cảm xúc có tính lây lan.

Chỉ cần nhìn vào đôi mắt ấy, hắn cũng lờ mờ cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Ngày đó khi quỷ triều Nhục Trùng Quỷ công thành, lúc nữ quỷ tập kích, trong mắt cậu thiếu niên này cũng không có nỗi sợ hãi đến mức này, chỉ có sự hoảng loạn bất an.

Doanh trại không đông người.

Dù trước đây không biết tên hắn ta, nhưng mỗi khi doanh trại xảy ra chuyện lớn, hắn đều quan sát từng người để nhìn thấu bản tính chân thực nhất của họ, thứ vốn rất khó ngụy trang trong nghịch cảnh.

Cũng chính vì vậy, hắn đã không lập tức lôi cậu thiếu niên này ra để giết gà dọa khỉ.

Bởi theo quan sát của Trần Phàm, hắn ta không phải là hạng người ích kỷ đến mức ngu xuẩn.

Hắn đại khái đã đoán ra được điều gì đó, nhưng không nói tiếp.

"Ở đây an toàn.

"Trần Phàm đặt tay lên đầu cậu thiếu niên, xoa mái tóc đang rối bời vì bết nước mưa, mỉm cười nói:

"Chuyện cũ cứ để nó trôi qua đi.

Con người phải nhìn về phía trước, đây là nhà mới.

Chỉ cần đồng lòng hiệp lực, chắc chắn chúng ta sẽ vượt qua mùa mưa, xây dựng nên một doanh trại của riêng mình."

"Được rồi."

"Về nghỉ ngơi đi, trời sắp tối rồi, ngày mai còn phải theo Chu Mặc ca của ngươi tiếp tục đi làm nhiệm vụ đấy.

"Tâm trạng của cậu thiếu niên dần ổn định hơn một chút, nhưng vẫn hơi thẫn thờ quay người đi xuống tường thành.

Thế nhưng, ngay khi vừa đặt chân lên bậc đá, hắn ta đột ngột quay đầu nhìn Trần Phàm:

"Trạm trưởng, cha tôi cũng từng nói câu này:

‘Con người phải nhìn về phía trước’."

"Nhưng tại sao con người cứ luôn phải nhìn về phía trước chứ?"

"Bởi vì tương lai sẽ tốt đẹp hơn."

"Nhưng ai biết được tương lai chắc chắn sẽ tốt đẹp hơn?

Hay lại là một bi kịch khác?"

".

"Trần Phàm im lặng một lát, nhìn cậu thiếu niên có khuôn mặt mờ ảo trong đêm mưa rồi khẽ cười.

Hắn nhận thấy cảm xúc của cậu bé này đang không bình thường, giống như đang đấu tranh với điều gì đó.

Lúc này không thích hợp để giảng đạo lý.

Đạo lý vốn chẳng bao giờ nói cho rõ ràng được, mà cũng chưa chắc đã đúng.

"Đạo lý chó má"Cậu thiếu niên ngẩn người tại chỗ, dường như không ngờ Trạm trưởng lại nói ra những lời thô tục như vậy, một lúc sau hắn ta đột nhiên bật cười thành tiếng, trong mắt lấp lánh ánh nước.

"Trạm trưởng, ngài không định giết tôi sao?"

"Tại sao ta phải giết ngươi?"

Trần Phàm bình thản mỉm cười, ngón tay vốn đang mơn trớn lớp đá xanh đẫm nước mưa trên tường thành từ từ dừng lại.

"Tôi đã nghe thấy cuộc đối thoại giữa ngài và Tề Sùng.

Hắn ta nói với ngài là tôi giấu riêng Quỷ Thạch, tôi cứ ngỡ ngài sẽ giết tôi."

".

"Một tia chớp rạch ngang đêm mưa.

Bóng tối như thủy triều từ chân trời nhanh chóng ập đến.

Ánh chớp trong khoảnh khắc ấy giúp hắn nhìn thấy nụ cười mang theo nước mắt trong mắt cậu thiếu niên, một nụ cười trắng bệch và tuyệt vọng.

"Sao ngươi biết được?"

Trần Phàm khẽ hỏi.

"Tôi có thể nhìn về phía sau."

"Và cũng chỉ có thể nhìn về phía sau."

"Tôi không phải là tu giả bình thường, tôi là một Thủ Dạ Nhân.

"Lại một đạo sấm sét nữa lóe lên trước khi bóng tối hoàn toàn bao trùm.

Cậu thiếu niên khẽ lắc đầu, mái tóc đen như thác đổ tức thì xõa xuống lấp lánh ánh tinh quang, giọng nói trong khoảnh khắc này trở nên yếu ớt, vành mắt đỏ hoe đầy lệ, trên người tỏa ra một luồng khí tức buồn bã khó tả.

Tựa như một chú chó nhỏ lang thang bị thương, khiến người ta không kìm lòng được mà muốn tiến lên xoa đầu.

Hắn ta khẽ ngẩng đầu nhìn Trần Phàm, cố nặn ra một nụ cười khiến người khác phải xót xa.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập