“Hiểu rồi.
Người đàn ông da đồng lộ vẻ suy tư nói:
“Ý của trạm trưởng là mẹ của Trần Phàm có thể đã để lại cho anh ta đường lui nào đó?
Cũng phải, dù sao cũng là một kiến trúc sư cấp 4, chắc chắn không thiếu gia sản.
“Đúng vậy.
Vương Khuê gật đầu, trong lúc trò chuyện đã đi về đến trạm của mình, hắn thấp giọng dặn dò:
“Cho nên mới cần tạo một mối thiện duyên với hắn.
Tôi làm việc cho Vương gia bấy lâu nay, 5 viên Quỷ Thạch là không thiếu.
Dù có mất đi cũng chẳng đáng tiếc.
“Nhưng lỡ như đặt cược đúng chỗ, đối phương nhớ kỹ phần ân tình này thì nhất định sẽ có báo đáp.
Mà kể cả không có báo đáp cũng chẳng sao.
Ra ngoài bôn ba, thêm bạn bớt thù, chung quy lại vẫn không phải chuyện xấu.
“Đúng rồi…”
“Lát nữa khi cậu đi đưa vật tư, nhớ chú ý khẩu khí, đừng để người ta cảm thấy như mình đang bố thí, kẻo ý tốt lại trở thành nghiệt duyên.
“Trạm trưởng yên tâm, cứ giao cho tôi!
“Thiếu gia.
Tại trạm số 37 của Trần gia ở Giang Bắc.
Tàn Hầu nhét con dao nhỏ lại vào trước ngực, nhìn theo bóng lưng hai người Vương Khuê vừa rời đi, khàn giọng nói:
“Khả năng cao là hai người này nghĩ sau này chúng ta sẽ cướp mối làm ăn của họ.
E rằng là đến với ý đồ xấu, có cần chúng ta ra tay trước không?
“Không cần.
Trần Phàm lắc đầu rồi không nói gì thêm, chỉ đón lấy sợi dây thừng từ tay Tàn Hầu, buộc vào “Bẫy thú”, chỉ chờ trời tối.
Kế hoạch của anh rất đơn giản.
Đợi sau khi Vĩnh Dạ giáng xuống, chỉ cần cảm nhận được “Bẫy thú” có động tĩnh là anh sẽ lập tức kéo bẫy vào trong khu vực an toàn, dùng dao nhỏ giết chết Quỷ vật, sau đó lại đưa bẫy trở lại bóng đêm.
Như vậy có thể tái sử dụng bẫy thú nhiều lần.
Quỷ vật cấp thấp có thể dùng loại dao thường này để giết.
Còn loại Quỷ vật đã có chút cấp bậc, dao thường hoàn toàn không thể gây ra bất kỳ thương tổn nào.
Mà những thứ bị “Bẫy thú” cầm chân được đều là cấp thấp và sẽ không bị phản phệ.
Sau khi thử nghiệm một phen, Trần Phàm trở về phòng ngủ bù, để lại một mình Tàn Hầu canh gác bên ngoài, chuẩn bị thay phiên nhau nghỉ ngơi để đêm nay bắt đầu làm việc.
Bản dịch được thực hiện bởi team Bạch Dương:
https:
//www.
facebook.
com/share/g/1HVDT3aj Ka/?
mibextid=ww XIfr
“Thiếu gia, thiếu gia.
Trần Phàm bị gọi tỉnh, bước ra khỏi phòng liền thấy một gã đàn ông vạm vỡ với làn da thô ráp màu đồng hun.
Hắn ta cực kỳ đô con, lúc này đang kéo một chiếc xe bò đứng ngoài doanh trại, nhe răng cười vẫy tay với anh.
Đây chính là tên thuộc hạ đi theo sau Vương Khuê lúc nãy.
Anh còn chưa kịp mở lời, gã tráng sĩ kia đã chủ động giải thích:
“Trần trạm trưởng, Vương trạm trưởng có mượn của doanh trại các ngài một ít thức ăn và nước uống trước khi trạm này bị bỏ hoang.
Sau đó Trần gia rút đi nên chúng tôi vẫn chưa có dịp trả lại.
“Vừa hay tin Trần gia khởi động lại trạm này, ngài ấy liền phái tôi mang đồ sang quy hoàn, không dám chậm trễ.
“Cái gì…”
“Tôi không nán lại lâu đâu, bên trạm vẫn còn việc phải làm.
Sau khi gã tráng sĩ rời đi, Tàn Hầu mới tiến đến bên xe kéo đầy vẻ cảnh giác.
Hai chiếc lu lớn đầy ắp, một chiếc đựng đầy nước sạch tinh khiết, chiếc còn lại thì đầy ắp thức ăn.
Trong đó có mấy chục cái bánh khô, gạo, đủ loại rau củ và.
hai con vịt quay vẫn còn bốc hơi nóng hổi.
“Ực.
Cổ họng Tàn Hầu không tự chủ được mà chuyển động một cái, sau đó mới khẳng định chắc nịch:
“Thiếu gia, chắc chắn có độc!
“Sẽ không có độc đâu.
Trần Phàm lắc đầu:
“Khoảnh khắc đối phương nói ra thân phận của tôi thì hắn ta đã biết tôi chẳng sống được bao lâu, không cần thiết phải hạ độc để tự chuốc lấy rắc rối vào thân.
“Không có độc sao?
Tàn Hầu nhíu chặt mày, có vẻ không tin:
“Chẳng lẽ thật sự là trả lại đồ đã mượn?
Vương Khuê này trọng lời hứa đến thế sao?
“Dĩ nhiên không phải.
Trần Phàm nhặt 5 viên Quỷ Thạch từ dưới đáy lu lên, tung hứng trong tay rồi bất chợt bật cười:
“Coi như là đầu tư đi, đối phương nghĩ rằng có lẽ mạng tôi lớn không chết được nên đặt cược vào tương lai của tôi.
“Ý người là họ tặng chúng ta sao?
“Vậy sao hắn ta.
sao hắn ta lại nói là…”
“Sợ tôi tổn thương lòng tự trọng, suy nghĩ cũng thật chu đáo.
“Nhưng nếu như vậy thì ông ta không sợ sau này chúng ta không nhớ cái ân tình này sao?
Dù sao ông ta cũng nói là trả nợ mà.
Trần Phàm vỗ vỗ đầu Tàn Hầu:
“Cậu vào nhà ngủ bù đi, để tôi canh gác tiếp.
“Rõ!
Sau khi Tàn Hầu vào nhà, Trần Phàm mới bắt đầu kiểm kê tài sản hiện tại của doanh trại.
Phải nói rằng khoản đầu tư thiên thần này đến rất kịp thời, giúp anh không cần lo lắng về vấn đề thực phẩm trong một khoảng thời gian ngắn.
Mà 5 viên Quỷ Thạch kia cũng có thể giúp ích rất nhiều.
Trong “Quỷ Hỏa” còn 2 viên Quỷ Thạch, có thể duy trì lửa cháy trong hai ngày.
Không được động vào 2 viên này, ít nhất phải để lại cho mình 1 ngày sai số, không thể tính toán quá suýt sao.
Cộng thêm 5 viên Quỷ Thạch này là trong tay Trần Phàm có tổng cộng có 6 viên.
6 viên Quỷ Thạch
Anh nhìn về phía 5 kiến trúc cơ bản trên bảng điều khiển Lãnh Chúa Vĩnh Dạ.
Hiện có thể chế tạo 5 loại kiến trúc cơ bản:
[Tường thành cấp 1]
Chống lại sự tấn công của Quỷ Vật cấp thấp.
Chế tạo 1 mét tốn 10 Quỷ Thạch.
[Nông điền cấp 1]
Rút ngắn chu kỳ trưởng thành của cây trồng.
Chế tạo 1 mảnh chỉ cần 2 Quỷ Thạch.
[Tháp tên cấp 1]
Tấn công một số Quỷ Vật cấp thấp.
Chế tạo 1 tháp cần 10 Quỷ Thạch.
[Nhà gỗ cấp 1]
Có tác dụng giữ ấm và chắn gió.
Chế tạo 1 căn cần 2 Quỷ Thạch.
[Tế tháp cấp 1]
Giúp thu thập một số tài nguyên đặc thù.
Chế tạo 1 tháp cần 20 Quỷ Thạch.
Tường thành.
Má nó đắt thật chứ.
Một mét đã mất 10 viên Quỷ Thạch.
Hiện tại phạm vi an toàn của Quỷ Hỏa là 10 mét, tức là cần một vòng tường thành dài 32 mét, tiêu tốn tận 320 viên Quỷ Thạch.
Chắc chắn là tạm thời không xây nổi rồi.
Nếu thật sự đen đủi gặp phải đợt sóng Quỷ Vật tấn công, thì anh cũng đành cam chịu.
Coi như cái số mình đen đủi.
Suy nghĩ một hồi, Trần Phàm dùng 6 viên Quỷ Thạch ít ỏi còn lại để chế tạo thêm 3 chiếc “Bẫy thú cấp 1”.
Đến lúc này –
Anh đã có tổng cộng 4 chiếc bẫy thú, cái giá phải trả là túi tiền hoàn toàn trống rỗng.
Tiếp theo, chỉ chờ Vĩnh Dạ giáng lâm là có thể bắt đầu làm việc!
“Phù…”
Trần Phàm vỗ vỗ cái bụng tròn căng của mình, nhìn về phía bóng tối dày đặc đang lao nhanh tới từ chân trời, thở hắt một hơi.
Ăn no rồi.
Vịt quay rất ngon và béo ngậy.
Bốn chiếc bẫy thú cấp 1 bằng thép buộc dây thừng được đặt sẵn trên vùng đất hoang bên ngoài vòng sáng.
Một lát sau!
Bóng tối đen kịt hoàn toàn bao trùm toàn bộ không gian, ánh sáng tỏa ra từ Quỷ Hỏa tựa như một lớp vỏ trứng bao bọc lấy hai người vào trong.
Tiếng sột soạt lại vang lên bên tai, vô số Quỷ Vật đã theo Vĩnh Dạ giáng xuống cùng lúc!
“Tàn Hầu.
Vẻ mặt Trần Phàm hơi căng thẳng, thấp giọng nói:
“Tôi chịu trách nhiệm kéo dây, cậu phụ trách kết liễu trong một đòn, nhớ chú ý an toàn!
“Rõ.
Tàn Hầu cũng không giấu nổi vẻ căng thẳng, đây là lần đầu tiên cậu phải giết Quỷ Vật trực diện như này.
Cuối cùng thì, một sợi dây thừng đột ngột rung mạnh.
Trần Phàm lập tức phát giác, hít một hơi thật sâu, hai tay nắm chặt sợi dây, chậm rãi kéo chiếc bẫy thú từ trong bóng tối về.
Khoảnh khắc chiếc bẫy thú được kéo vòng sáng, một con Quỷ Vật có hình thù giống khỉ đang bị kẹt chân từ từ hiện ra.
Đó chính là Hầu Đầu Quỷ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập