Chương 98: Pháo tháp Quỷ Nhãn

Tiếng bôm bốp không ngừng vang lên bên ngoài tường thành.

Đó là âm thanh nước mưa và lũ Nhục Trùng Quỷ va đập vào tường.

"Ha ha.

"Trần Phàm chỉ cảm thấy âm thanh này đặc biệt êm tai, nghe chẳng khác gì tiếng thông báo tiền vừa chuyển vào tài khoản Alipay.

Hắn quay lại nhìn nhóm Tàn Hầu phía sau, lập tức sải bước đi nhanh về phía cửa hang động có đóng tấm biển

"Thông đạo Máy xay thịt"

"Đi, lên trên xem thử.

"Cảnh tượng thế này, nhất định phải tận mắt chứng kiến mới đủ chấn động.

Lũ Nhục Trùng Quỷ chắc không bay nổi lên độ cao 40 mét đâu nhỉ?

Men theo thông đạo Máy xay thịt uốn lượn đi lên phía trên, mở lớp tường thành ẩn ở cửa hang động, Trần Phàm ghé sát mép, cẩn thận thò đầu ra nhìn bên ngoài.

Hắn hơi ngẩn người một chút, rồi không kìm được thốt lên.

"Đù!

"Bình thường hắn chẳng mấy khi chửi bậy.

Nhưng lúc này thực sự là nhịn không nổi.

Những lời cảm thán thô tục đó giống như có linh tính, chẳng ai muốn thốt ra nhưng vào những khoảnh khắc nhất định, chúng cứ thế tự động tuôn ra ngoài tầm kiểm soát.

Tàn Hầu đi ngay phía sau cũng thò đầu ra nhìn, khi thấy cảnh tượng trước mắt, hắn ta cũng buột miệng.

"Mẹ kiếp!

"Ở mấy cửa hang động gần đó cũng vang lên tiếng kinh ngạc của nhóm Chu Mặc lẫn trong tiếng mưa.

Kế hoạch ban đầu của Trần Phàm rất đơn giản.

Khởi động Phong Tháp, mở chế độ Bạo Phong Hấp Nhập, cuốn một ít Nhục Trùng Quỷ đang đi ngang qua hẻm núi vào trong.

Thế nhưng, có lẽ hắn đã đánh giá thấp sức mạnh của Bạo Phong Hấp Nhập.

Và cũng đánh giá quá cao trọng lượng của lũ Nhục Trùng Quỷ.

Vì vậy, hình ảnh đang diễn ra là…

Một luồng khí lưu khổng lồ hình phễu bị xoắn vặn có thể nhìn thấy bằng mắt thường, đang hút vô số Nhục Trùng Quỷ vào hẻm núi, không chỉ đưa chúng vào hố sụt, mà còn khiến chúng va đập liên tục vào vách đá hai bên hẻm núi.

Lũ Nhục Trùng Quỷ có bề ngoài màu nâu đen.

Lúc này nhìn từ xa, chúng giống như…

Bị ném loạn xạ trong cơn lốc.

Số lượng va vào tường thành chỉ là thiểu số, phần lớn đều đập sầm sầm vào vách đá hai bên hẻm núi và vách đá quanh hố sụt.

Tiếng rít gào của hàng loạt Nhục Trùng Quỷ tạo thành những đợt sóng âm vang vọng không dứt trong hẻm núi.

"Bành!

"Trần Phàm tận mắt thấy một con Nhục Trùng Quỷ đập vào vách đá, gần như không gây tổn hại gì cho vách đá, nhưng khi ngày càng nhiều con đập vào cùng một vị trí.

Chất lỏng xanh lục đặc quánh không ngừng bùng nổ, phun ra tung tóe.

Dần dần, trên vách đá xuất hiện một hố nông màu xanh đen bị ăn mòn.

Tàn Hầu nhỏ giọng lẩm bẩm:

"Thiếu gia, thế này phá hoại doanh trại quá.

Sau khi đợt Nhục Trùng Quỷ này qua đi, vách đá hai bên chắc nhìn không nổi nữa, toàn mấy cái hố xanh lét… trông hơi mất thẩm mỹ, sau này mình có cần lấp lại không?"

"Lấp lại?"

"Không không không.

"Trần Phàm tì người vào cửa hang động nhìn xuống dưới, cảm nhận nước mưa xối xả rơi trên đầu, ánh mắt tràn đầy phấn khích.

"Đây chính là bản lý lịch tốt nhất.

“Sau khi mùa mưa kết thúc, chúng ta sẽ chính thức tiếp xúc với các thế lực khác.

Chẳng phải chúng ta định xây dựng một khu chợ phiên, giống như chợ Giang Bắc sao?"

"Vốn dĩ chưa chọn được vị trí”

“Giờ thì có rồi, cứ đặt ngay trên mặt đất hai bên hẻm núi này.

Đến lúc đó, mỗi vị khách tới đều sẽ nhìn thấy rõ ràng những hố nông xanh lục dày đặc này."

"Tất cả mọi người sẽ biết rằng.

“Chúng ta đã trải qua một đợt quỷ triều Nhục Trùng Quỷ quy mô khổng lồ và vẫn sống sót!"

"Đây chẳng phải là tấm huy chương vinh quang nhất sao?"

Lúc này, cảm xúc của Trần Phàm cực kỳ hưng phấn.

Kế hoạch ban đầu của hắn là Máy xay thịt giai đoạn 2, cứ cách 5 mét đặt một Pháo tháp, phủ kín hẻm núi dài nghìn mét.

Bây giờ hắn thấy thế vẫn còn quá nhỏ nhặt.

Cảm giác số Nhục Trùng Quỷ chết trong hẻm núi phải lên tới vài vạn con, có lẽ hắn có thể làm tới mức cứ cách 5 mét lại đặt một Pháo tháp ở các độ cao khác nhau.

"Chỉ là hơi đáng tiếc.

"Trần Phàm đầy vẻ nuối tiếc nhìn về phía lối vào hẻm núi.

Đêm nay hướng gió không thuận, phần lớn đợt quỷ triều Nhục Trùng Quỷ chỉ lướt qua lối vào hẻm núi mà thôi.

Dù đã kích hoạt hết công suất chế độ Bạo Phong Hấp Nhập của Phong Tháp.

Nhưng cũng chỉ hút được một phần nhỏ lũ Nhục Trùng Quỷ vào hẻm núi.

Phần lớn chúng vẫn bị gió đêm cuốn trôi đi xa, giống như ngậm một miếng thịt xông khói trong miệng mà mút thật mạnh, mút hết sạch mỡ màng rồi nhưng vẫn chẳng cắn được miếng thịt nào.

"Bình Thành đêm nay ăn no rồi.

"Hắn có chút ghen tị nhìn về hướng Bình Thành.

Với hướng gió đêm này, nếu không có gì thay đổi, quỷ triều Nhục Trùng Quỷ kia sẽ vượt núi băng sông mà đi vào Bình Thành.

Thế này thì kiếm được biết bao nhiêu Quỷ Thạch cơ chứ…

Trần Phàm chợt nhận ra rằng, thực tế mùa mưa đối với nhân loại cũng có điểm lợi.

Chỉ cần thực lực đủ mạnh.

Đây chính là thời điểm tốt nhất để thu hoạch Quỷ Thạch nhanh chóng.

Những lúc mùa khô bình thường làm gì có thứ như quỷ triều Nhục Trùng Quỷ này xuất hiện.

Tất nhiên.

Nếu thực lực không đủ thì sẽ giống như hắn hồi ở trại cũ, như một chiếc thuyền độc mộc giữa đại dương mênh mông, đối mặt với quỷ triều Nhục Trùng Quỷ vô tận mà rơi vào nỗi sợ hãi và tuyệt vọng khôn cùng.

"Vẫn là ở đây an toàn nhất.

"Nghĩ đến đây.

Trần Phàm không khỏi cảm thán một lần nữa.

Ngay lúc đó.

"Thiếu gia, hết rồi."

"Hết rồi sao?"

Trần Phàm kéo suy nghĩ trở lại, nhìn về phía hẻm núi.

Luồng khí lưu khổng lồ hình phễu xoắn vặn vẫn đang điên cuồng khuấy động trong hẻm núi như đánh bơ, nhưng đã không còn bóng dáng dày đặc của lũ Nhục Trùng Quỷ nữa.

Chỉ còn lại một ít vụn đá và tạp chất.

"Thế mà đã hết rồi à.

"Trần Phàm có chút chưa thỏa mãn đứng dậy, nâng tường thành ở cửa hang động lên để bịt kín lại, sau đó mới quay người đi xuống thông đạo Máy xay thịt, hướng về sâu trong hang động.

"Đi, ra xem thử.

"Phong Tháp đã ngừng vận hành.

Đáng lẽ sau khi bị vô số Nhục Trùng Quỷ va đập, Phong Tháp đã phải hỏng hóc nặng, nhưng nhờ sự sửa chữa của Tế Đàn, lúc này nó vẫn hoàn hảo không chút vết nứt, tường thành cũng đã được tu bổ xong xuôi.

"Ợ.

"Trần Phàm đứng ngoài cửa hang, ngẩng đầu nhìn lên những đường vân Quỷ Huyết Văn Lộ đang lấp lánh ánh đỏ rực rỡ trên bề mặt bức tường thành cấp 3.

Hắn bỗng có cảm giác như vừa nghe thấy chúng ợ một cái vì uống quá no, nên không nhịn được mà tự lồng tiếng.

Trận chiến đã kết thúc.

Nhưng thứ này vẫn còn đang ùng ục ùng ục, điên cuồng hút máu.

Trong cơ thể Nhục Trùng Quỷ không có máu quỷ.

Chỉ có chất lỏng xanh lục đặc quánh.

Hắn không nghĩ đó là máu.

Nhưng các Quỷ Huyết Văn Lộ rõ ràng không nghĩ vậy.

Một lượng lớn chất lỏng xanh lục chảy xuống chân tường thành và bị các đường vân hấp thụ cực nhanh.

Không biết có phải ảo giác hay không.

Trần Phàm thoáng thấy những Quỷ Huyết Văn Lộ vốn có màu đỏ thẫm giờ dường như hơi ánh lên sắc xanh.

Cuối cùng.

Sau khoảng một nén hương.

Các đường Quỷ Huyết Văn Lộ mới mờ dần đi, lần này là thực sự uống no rồi.

"Rất tốt.

"Trần Phàm đứng ngoài tường thành, vẻ mặt hài lòng quét mắt nhìn bốn phía.

Lần này Quỷ Huyết Văn Lộ hút được nhiều máu như vậy, độ bền của tường thành chắc chắn sẽ tăng lên rất nhiều, hơn nữa còn giúp việc dọn dẹp chiến trường trở nên cực kỳ đơn giản.

Sạch sẽ hơn hẳn.

Phía ngoài hang động chất đống vô số tấm da đầy những khuôn mặt người.

Nhục Trùng Quỷ không có xương cốt cũng chẳng có thịt, chỉ là một lớp da bọc lấy chất lỏng màu xanh.

Sau khi chất lỏng bị hút sạch, chỉ còn lại một tấm da đầy rẫy mặt người, nhăn nheo dúm dó.

Trông cực kỳ quái dị.

Nhất là trong tình cảnh trên đầu là một màn đêm đen kịt, nhìn chúng lại càng nổi gai ốc.

Nhiều tấm da còn vắt vẻo trên vách đá, bị gió thổi đung đưa qua lại.

Không cần phải mổ xẻ gì cả.

Quỷ Thạch cứ thế lăn lóc trên mặt đất như những hòn đá bình thường, trộn lẫn với đống da thịt phủ kín cả hẻm núi.

Cảnh tượng này khiến Trần Phàm chợt nhớ đến một bài thơ kiếp trước, hắn theo bản năng chế lại rồi thấp giọng ngâm:

"Một viên, một viên, lại một viên.

Hai viên, ba viên, bốn năm viên.

“Sáu viên, bảy viên, tám chín viên.

Bay vào trong hang, chẳng thấy đâu!

"…

Trước đây hắn không hiểu cái hay của bài thơ này.

Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy nhiều Quỷ Thạch như vậy, chỉ có những con số đơn giản nhất mới diễn tả được trọn vẹn cảm xúc của hắn lúc này!

"Phù.

"Trần Phàm hít sâu một hơi, vung tay hét lớn:

"Các huynh đệ, làm việc thôi, khuân hết Quỷ Thạch về nhà!

"Tàn Hầu, Chu Mặc và những người khác đã sớm không kìm nén nổi sự phấn khích, vác rương lao vút ra ngoài.

Lúc này tuy vẫn là đêm mưa.

Nhưng 20 ngọn Quỷ Hỏa đã soi sáng rực cả hẻm núi.

Quỷ triều Nhục Trùng Quỷ vừa đi qua, không thể có quỷ vật nào dám lại gần, lúc này đi nhặt Quỷ Thạch gần như không có nguy hiểm gì.

Dù có quỷ vật xuất hiện.

Hệ thống Máy xay thịt vẫn luôn ở trạng thái chờ, có thể kích hoạt bất cứ lúc nào.

Trần Phàm toe toét cười, đứng trên bức tường thành nơi lối vào hang động, nhìn xuống đám đông đang nhanh chóng thu thập Quỷ Thạch phía dưới.

Kỹ năng Bạo Phong Hấp Nhập không thích hợp để thu gom chiến lợi phẩm nhanh chóng.

Vì sức gió quá mạnh.

Mà Quỷ Thạch lại không đủ cứng cáp.

Nếu không có lớp da quỷ bảo vệ, những viên Quỷ Thạch bị lực hút đập mạnh vào tường sẽ nát vụn ngay.

Việc thu gom chiến lợi phẩm này rốt cuộc vẫn phải để con người làm thủ công.

Mà nhân thủ thật sự là không đủ dùng.

Đợi sau khi mùa mưa qua đi, hắn phải tìm kiếm một đợt nhân thủ chất lượng mới được.

Nhưng tiền công lại là một vấn đề.

Trần Phàm đứng trên tường thành suy ngẫm, sau khi mùa mưa kết thúc, bọn người Chu Mặc chắc chắn phải được phát lương, đám người mới chiêu mộ cũng vậy.

Chẳng ai làm không công cho hắn mãi được.

Đạo lý rất đơn giản, trong mùa mưa thì cung cấp nơi trú ẩn, nhưng sau mùa mưa thì phải nhìn vào lợi ích.

Dù Chu Mặc ngoài miệng nói giao tính mạng cho hắn, nhưng nếu hắn không đưa cho hắn ta một viên Quỷ Thạch nào, chẳng phải là đang coi hắn ta là trâu ngựa hay sao?

Nói thẳng ra, toàn nam nhân trai tráng bị nhốt trong doanh trại cả tháng trời, trong túi cũng phải có chút tiền lẻ để vào thanh lâu tìm nữ nhân chứ?

Doanh trại cần người.

Người càng nhiều thì tiền lương chi ra càng lớn.

Tràn Phàm không muốn trả quá nhiều tiền công vì còn cần giữ tiền cho những việc quan trọng hơn.

Vì vậy, hắn dự định dùng chính sách lương thấp cộng với phúc lợi cao để thu hút người gia nhập.

Tiền lương sẽ thấp hơn một chút so với mức trung bình của các thế lực khác, nhưng bù lại là bao ăn bao ở, không gian thăng tiến lớn.

Cái gọi là phúc lợi cao chính là hắn có Uẩn Linh Các!

Hắn tin rằng thứ này đối với một bộ phận tu giả chắc chắn có sức hút cực lớn.

Hắn còn có thể mang những võ kỹ như Đoạn Thủy Đao Pháp ra làm mồi nhử, chỉ cần làm đủ ba tháng là có cơ hội tham ngộ.

Chu Mặc có thể bị một cuốn Liệt Phong Đao Pháp của Vương gia thu hút mà làm Trạm trưởng suốt ba năm chỉ để chờ cơ hội tham ngộ, vậy thì môn Đoạn Thủy Đao Pháp với phẩm cấp cao hơn này của hắn, nói thế nào sức hấp dẫn cũng phải mạnh hơn nhiều.

"Được rồi.

"Trần Phàm hài lòng gật đầu.

Như vậy, hắn có thể dùng mức lương thấp để lôi kéo một nhóm người làm việc cho mình.

Tất nhiên.

Những người chiêu mộ theo cách này thời gian đầu chắc chắn sẽ không quá trung thành, không có chuyện cùng sinh cùng tử với doanh trại.

Nhưng hắn cũng không cần loại trung thành đó…

Cứ làm tốt việc của mình là được.

Chưa kể.

Mùa mưa này Giang Bắc Thành và Bình Thành chưa biết chừng đã tan hoang, đầy rẫy người không nhà để về, không có cơm ăn, chọn ra vài người có phẩm hạnh tốt trong số đó cũng chẳng phải chuyện gì khó.

Một canh giờ sau.

Chiến trường cơ bản đã được dọn dẹp xong.

Hẻm núi dài cả nghìn mét không dễ gì thu dọn.

Nhất là còn không được cưỡi ngựa,

Lỡ móng ngựa dẫm xuống đạp nát Quỷ Thạch thì thật phí.

Tàn Hầu đi tập tễnh leo lên tường thành, đưa hai món Dị bảo tới:

"Thiếu gia, chỉ tìm thấy hai món Dị bảo, còn lại đều là Quỷ Thạch.

Số lượng Quỷ Thạch tạm thời chưa kiểm đếm xong, vẫn chưa nhập kho hết.

"Từ khi có nhà kho.

Không cần tốn nhân lực ngồi đếm Quỷ Thạch nữa.

Sau khi tất cả nhập kho, trong cuộn thẻ tre tại Đáng Án Thất sẽ tự động hiện lên thông tin chi tiết nhập kho bao nhiêu viên, ai là người nhập.

tuyệt đối chính xác, không lo sai sót.

Lần này Dị bảo cực ít.

Toàn là Quỷ Thạch.

"Ừ, để ta xem.

"Trần Phàm ngồi trên ghế bập bênh, cười nhận lấy Dị bảo.

Dị bảo ít một chút cũng không sao, thứ hắn cần nhất hiện tại chính là Quỷ Thạch để hoàn thiện Máy xay thịt giai đoạn 2!

Sau đó chỉ việc ngồi chờ Quỷ Vương đến và mùa mưa kết thúc.

[Tên Dị bảo]

Quỷ Nhãn.

[Phẩm cấp Dị bảo]

Xanh lá.

[Hiệu quả Dị bảo]

Nguyên liệu nâng cấp bắt buộc để Tháp tên nâng lên cấp 6.

Khi cầm Dị bảo này trong tay sau khi Vĩnh Dạ giáng lâm, có thể sở hữu tầm nhìn 10 mét trong bóng tối.

…"Ồ.

"Trần Phàm trầm ngâm nhìn món Dị bảo trong tay, đây là một loại Dị bảo thuộc nhóm nguyên liệu.

Hắn vẫn có ấn tượng về món Quỷ Nhãn này.

Để nâng cấp Tháp tên lên Pháo tháp cấp 5, cần 300 viên Quỷ Thạch và một trong nhiều loại nguyên liệu khác nhau, trong đó có hai loại tiêu biểu là Điếu Tang Đăng Lung và Quỷ Nhãn.

Suốt thời gian qua, hắn toàn dùng Điếu Tang Đăng Lung để chế tạo Pháo tháp cấp 5.

Ngoài ra.

Hắn còn có một chiếc Điếu Tang Đăng Lung phẩm cấp Xanh lá dùng để nâng cấp lên Pháo tháp cấp 6.

Tuy nhiên, món Dị bảo này khi kích hoạt có thể bắn ra một cột sáng uy lực lớn để tiêu diệt kẻ thù, mỗi lần dùng sẽ tiêu tốn độ bền, dùng đủ 5 lần thì sẽ vỡ vụn.

Dự định của hắn là dùng trước 4 lần rồi mới đem đi làm nguyên liệu nâng cấp.

Nhưng mãi vẫn chưa có cơ hội dùng đến.

Vậy thì cứ thử dùng Quỷ Nhãn để chế tạo Pháo tháp cấp 6 xem sao.

Để lên cấp 6, cần đáp ứng hai điều kiện sau:

[1:

Tiêu hao 2.

000 viên Quỷ Thạch.

[2:

Tiêu hao một trong các món:

Điếu Tang Đăng Lung phẩm cấp Xanh lá x1, Quỷ Nhãn phẩm cấp Xanh lá x1, Bát Giác Loa phẩm cấp Xanh lá x1.

"Đắt thật.

"Trần Phàm bĩu môi, hy vọng uy lực của nó sẽ xứng đáng với cái giá này.

Không chút do dự.

Sau khi tiêu tốn 2.

000 Quỷ Thạch và món Quỷ Nhãn phẩm cấp Xanh lá trên tay, một bảng thuộc tính hiện ra trước mặt hắn như thường lệ.

[Tháp tên nâng lên cấp 6, trở thành Pháo tháp Quỷ Nhãn.

Cần đặt cố định tại một vị trí, không thể tùy ý di chuyển, uy lực tăng cường.

[Vui lòng chọn hướng nâng cấp:

[1:

Tăng tốc độ bắn.

[2:

Tăng uy lực.

[3:

Có thể đột biến:

Hướng đột biến chưa xác định.

Vẻ mặt Trần Phàm trở nên kỳ quặc, hắn nhìn vào lòng bàn tay mình.

Dạo này vận khí của hắn tốt đến thế sao?

Mấy hôm trước vừa đột biến ra hướng Bạo Phong Hấp Nhập của Phong Tháp.

Tuy lúc đó chưa thấy tác dụng gì.

Nhưng hôm nay đã lập công lớn.

Việc này càng khẳng định một đạo lý rõ ràng với hắn.

Cứ thấy hướng đột biến là nhắm mắt mà chọn!

Cho dù có quay trúng một hướng tệ làm hỏng cả công trình thì cũng chỉ lãng phí chút Quỷ Thạch, nhưng một khi quay trúng hướng hữu dụng thì đó chính là bước ngoặt thay đổi hoàn toàn cục diện!

"Phù.

"Trần Phàm hít sâu một hơi, không chút chần chừ, lập tức quay người xuống lầu, sải bước vào trong nhà gỗ.

Tắm gội!

Thay quần áo!

Thắp hương!

Lòng thành tất linh!

Chỉ khi ngươi đối xử nghiêm túc, vạn vật mới có linh tính.

Pháo tháp Quỷ Nhãn cảm nhận được sự nghiêm túc của ngươi thì mới trao lại phần thưởng mà ngươi mong muốn.

"Thắp hương"

ở đây chỉ là một cách nói ẩn dụ thôi.

Vì trong doanh trại làm gì có hương, chỉ còn mỗi một nén Vấn Thiên Hương quý giá.

"Đợi mùa mưa kết thúc phải mua ít hương về mới được.

"Trần Phàm vừa tắm vừa lầm bầm, nếu không hắn cứ cảm thấy quy trình này chưa được hoàn hảo.

Bản dịch được thực hiện bởi team Bạch Dương.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập