Chương 107: Di vật Cố nhân và Tai ương Không gian.

Audio

00:0011:19

“Khương Hi thánh nữ… nàng…?

Huỳnh Lý Thế Quân sững sờ, hắn bước nhanh đến và sờ vào má Khương Hi trong giây lát, cảm giác rõ ràng làn da của nàng đã không còn mịn màn như trước đây.

Cả nhóm người dường như đều giật mình ngạc nhiên, chỉ duy nhất Tôn Ngọc vẫn giữ được sự bình tĩnh của mình và nàng chỉ đưa ra một ánh mắt đầy lo nghĩ về phía Khương Hi.

“Nàng ấy còn bao nhiêu thời gian nữa?

Huỳnh Lý Thế Quân hỏi với vẻ mặt buồn bã.

“Tiểu nữ chắc hẳn chỉ còn vài năm thọ nguyên mà thôi, đa tạ Huỳnh trưởng lão đã quan tâm.

“Vậy thì chúng ta cũng cần phải tăng tốc quá trình tuyển chọn Thánh nữ đời tiếp theo.

Kim La Chinh vẫy tay nói, mọi người gật đầu tán thành và Khương Hi chỉ khẽ cúi đầu.

“Vậy tiểu nữ xin phép đi chào hỏi Lâm trưởng lão.

“Đi đi, cố gắng làm ngài ấy hài lòng một chút.

Ít nhất thì ngươi cũng nên cống hiến thêm chút ít sức lực cho tông khi mà dung nhan tuyệt sắc kia vẫn còn dùng được.

Khương Hi thi lễ với Kim La Chinh và rời đi nhanh chóng, mọi người ở lại thì tiếp tục bàn bạc về chuyện bí cảnh tiên giới kia.

Cơ thể yểu điệu của Khương Hi di chuyển rất nhẹ nhàng ra khỏi chính điện, nàng ngắm nhìn bầu trời đã chuyển sang màu đen của màn đêm.

Đôi chân thon dài bước đi trên khung đường mòn, cơ thể Khương Hi khẽ rung lên nhè nhẹ do cái lạnh của thời tiết nơi đây.

Nàng giữ gương mặt lạnh tanh và ánh mắt như thể chẳng còn tí cảm xúc nào.

Nếu Hàn Tư Không có mặt ở đây thì cậu chắc chắn sẽ cực kỳ ngạc nhiên với thái độ lạnh lẽo xa cách này của Khương Hi, nhưng từ khi gia nhập Tiên Huyệt Tông cho đến nay, nàng đã luôn luôn như vậy.

“Khi vẫn còn dùng được… ha…”

Biểu cảm của nàng đầy chua chát, đôi mi dài chớp động và hai vai run rẩy đầy mỏi mệt.

“Lâm trưởng lão đã có giai nhân như Tịnh Y cô nương bên người, mình vốn chẳng thể dùng nhan sắc hay đan dược để cầu mong một điểm tựa.

Nhất là vào lúc này… mình cũng chẳng còn bao nhiêu thời gian sót lại.

Khương Hi vốn chẳng còn tha thiết chức vụ Thánh nữ kia từ lâu, nhưng nàng vốn không có lựa chọn nào tốt hơn.

Bao nhiêu năm trôi qua nàng vẫn chỉ biết cố gắng sinh tồn, cố gắng giúp đỡ càng nhiều người càng tốt.

Đúng với trách nhiệm mà năm đó Daint huynh đã giao cho khi tặng nàng truyền thừa Đan đế.

Và giờ đây thì nàng cũng đã nhìn thấy giới hạn của bản thân mình, nàng nhìn thấy cái kết của chính mình khi truyền thừa trong cơ thể nàng đã bị hao mòn đi rất nhiều.

Cũng bởi vì truyền thừa Đan đế này vốn không phải vĩnh cửu, Khương Hi sau khi nhận được cũng đã nhận ra đặc điểm này.

Giống như vị Đan đế kia chỉ đang lưu lại cho nàng một lượng sức mạnh cuối cùng vậy, nhưng chỉ là lượng sức mạnh này không giúp nàng nâng cao tu vi hay tuổi thọ, chỉ tăng cường khả năng luyện đan đến đỉnh cao mà thôi.

“Đây là nơi ở hiện tại của ngài ấy sao?

Nhìn vào căn phòng lớn cùng không gian rộng rãi và sạch sẽ, Khương Hi cảm thấy bản thân mình thật quá may mắn.

Ít nhất nàng cũng đã từng tỏa sáng, cũng đã từng có khoảnh khắc huy hoàng.

Cố nhân năm đó đã không còn gặp lại, người quen cũ cũng chẳng còn ai xung quanh, nàng vươn tay dự định gõ cửa thì một thanh âm nữ giới vang lên từ bên trong căn phòng.

“Vào đi, Thánh nữ Khương Hi!

Cánh cửa tự động mở rộng ra, Khương Hi khẽ cúi đầu và chậm rãi bước vào bên trong.

Nàng ngay lập tức nhìn thấy một người đàn ông đang ngồi uống trà và một cô gái với dung nhan tuyệt sắc khó tin đang đứng phía sau nắn vai cho hắn, hai người này hiển nhiên là Hàn Tư Không cùng Tịnh Y.

“Tiểu nữ kính chào Lâm trưởng lão, trước đây tiểu nữ từng có hành vi thất lễ mong ngài có thể tha thứ.

Giọng nói Khương Hi nhẹ nhàng như nước nhưng lại khiến người ta có cảm giác rất kiên định, hiển nhiên nàng có tính cách cứng rắn hơn hẳn vẻ bề ngoài yểu điệu kia.

“Nàng là Khương Hi thánh nữ của Tiên Huyệt Tông, tu vi tương đối thấp nhưng khả năng đan đạo lại rất mạnh.

Tịnh Y ghé người vào sát Hàn Tư Không và nói, cậu gật đầu biểu thị đã hiểu.

“Thánh nữ đêm hôm ghé qua, chỉ là để tạ tội thôi sao?

Hàn Tư Không nâng lên chén trà, biểu cảm có chút hưởng thụ.

Cậu khẽ liếc sang bản thông báo về nhiệm vụ phụ kia.

Có hai cái liên quan trực tiếp đến nàng, nhưng liệu có thực hiện hay không thì Hàn Tư Không vẫn chưa quyết định.

Dù sao thì điểm tích lũy của cậu vẫn còn khá nhiều, và hiện tại cũng không hề bị áp lực cần phải tăng tiến tu vi quá nhanh.

Quan trọng nhất vẫn là bồi dưỡng bên cạnh Tịnh Y, cậu đã bỏ rơi nàng gần ba mươi năm đã là quá đủ rồi.

“Chuyện này vốn là dụng ý của riêng tiểu nữ, không liên quan đến tông môn.

“Nói đi, có chuyện gì muốn cầu ta?

Hàn Tư Không lập tức đáp trả nàng, cậu vẫn chưa muốn tiết lộ bản thân mình chính là Daint trong quá khứ kia.

Có thể coi như đây cũng là một cách kiểm nghiệm nàng sau ngần ấy năm đi.

Thế nhưng đôi mắt Khương Hi chỉ chầm chậm quét qua Tịnh Y, nàng sau đó nhìn thẳng vào Hàn Tư Không và khẽ lắc đầu.

“Có lẽ chỉ là tiểu nữ lầm tưởng mà thôi.

Nàng đã có cảm nhận, như thể vị tiền bối cảnh giới cao thâm này là một người nàng từng quen biết trong quá khứ nhưng lại chẳng thể xác nhận được rõ ràng.

Có lẽ chỉ là những ảo giác sau khi bản thân đặt một chân vào con đường cụt.

“Tiểu nữ từng được một vị bằng hữu giúp đỡ và từ đó có được truyền thừa Đan đế, đây cũng là lý do cho khả năng đan đạo của tiểu nữ.

Nhưng giờ đây thì năng lượng truyền thừa kia cũng đã chẳng còn lại bao nhiêu, tiểu nữ chỉ muốn gặp tiền bối để xác nhận một việc.

Hàn Tư Không im lặng, Tịnh Y bỗng dừng tay và cau mày.

Nàng có trực giác rằng người “bằng hữu” trong miệng Khương Hi kia cực kỳ quen thuộc.

“Daint… Liệu tiền bối đã từng nghe qua cái tên này?

Chén trà bỗng ngừng lại, Hàn Tư Không nhẹ nhàng đặt chén trà xuống bàn.

Cậu bình tĩnh nhìn Khương Hi, dung nhan nàng vẫn xinh đẹp dịu dàng như ba mươi năm trước nhưng giờ lại có chút tang thương.

“Ngươi có quan hệ gì với người này?

Nghe câu trả lời của Hàn Tư Không bỗng khiến gương mặt Khương Hi bừng tỉnh, nàng siết chặt nắm tay và cơ thể run nhẹ vì kích động.

Rõ ràng Hàn Tư Không đã gián tiếp cho thấy cậu nhận biết người tên Daint trong câu hỏi của nàng.

“Ân nhân!

Nàng chỉ nói đúng hai từ, Hàn Tư Không im lặng trầm tư.

Ngay bên cạnh cậu, Tịnh Y cũng đình chỉ việc nắn vai và chợt ánh mắt có chút mờ mịt không rõ.

“Ta đúng thật là có nhận thức người này…”

Gương mặt Khương Hi khẽ bừng sáng sau câu nói của Hàn Tư Không, nàng chỉ muốn gặp lại cố nhân và trả nợ ân tình.

Ít nhất nàng muốn ra đi một cách không nuối tiếc.

“Huynh ấy là người đã từng cứu mạng ta, từng giúp đỡ ta rất nhiều lần trong quá khứ.

Hàn Tư Không chậm rãi tường thuật, cậu thật sự biết ơn người anh em của mình từ sâu bên trong đáy lòng mình.

Như thể trước đây người đã giúp đỡ Khương Hi chính là Daint chứ không phải cậu.

Đôi mắt Khương Hi sáng lên, nàng nhìn Hàn Tư Không trông giây lát và chợt giật mình nhưng lại che giấu rất nhanh cảm xúc đó.

Nàng cúi nhẹ đầu và nói.

“Vậy ngài có thể giúp tiểu nữ gửi cho huynh ấy một vật được không?

Nàng nói với chất giọng không rõ cảm tình nhưng ánh mắt lại dán chặt vào Hàn Tư Không, hai tay nàng khẽ run và trái tim đập mạnh liên hồi.

“Chuyện này… e là ta không thể giúp.

Cậu chậm rãi nói, biểu cảm có chút tang thương và đôi mắt khẽ nhắm lại.

Hàn Tư Không không biết mình nên làm gì vào lúc này, cậu đã dùng danh nghĩa Daint để giúp đỡ những kẻ khốn cùng như nàng và Hoàng Nghi, nhưng giờ đây bản thân Hàn Tư Không lại không có dũng khí thừa nhận với họ rằng người tên Daint đó là cậu.

Cảm giác đau đớn năm đó vẫn còn đây, vẫn còn cảm xúc ngày mà cậu gục đầu trước mộ phần người anh tri kỷ kia.

Vẫn còn…

“Tiểu nữ quá phận!

“Không sao, tuy hiện tại ta không thể nhưng tương lai thì sẽ cố thử.

Cậu nói dối nhưng lại chẳng hiểu vì sao mình lại phải nói dối, dù rằng hiện tại Hàn Tư Không chính là người quyền lực nhất tại đây.

Hoặc có thể nói là cậu muốn gì được nấy vào chính thời điểm này.

“V-Vậy tiểu nữ xin nhờ ngài.

Khương Hi bước đến và hai tay dâng lên một chiếc gương bằng gỗ nhỏ, nàng rất nhanh lui trở về và để lại Hàn Tư Không cùng Tịnh Y im lặng tại căn phòng nhỏ.

“Nàng ấy… hẳn là sắp hết thọ nguyên.

Tịnh Y nói, nàng nhìn vào chiếc gương kia và không khỏi cảm thấy thật khó chịu.

“Cố nhân mà thôi.

Hôm nay là ngày bí cảnh mở ra, các trưởng lão trong tông và đông đảo đệ tử đều đang cực kỳ hưng phấn và Hàn Tư Không đứng lặng im giữa bầu trời rộng lớn, bên cạnh cậu là Tịnh Y đang ngồi trên một đám mây màu trắng và đôi mắt dán chặt vào người nam nhân gần mình.

“Xuất phát!

Hàn Tư Không nói, từ dưới mặt đất chậm rãi bay lên một thân hình thanh niên với dáng vẻ cao gầy và đôi mắt sáng rực, hắn cúi sâu và chắp tay đầy tôn kính.

Hắn là Kim Dương với tu vi Lục Đạo cảnh hậu kỳ, mạnh nhất thế hệ trẻ vào hiện tại và cũng là thiên tài có khả năng vượt cấp duy nhất mà Minh Sơn Môn có lúc này.

“Vãn bối mong được chiếu cố!

Kim Dương bay đến gần và Hàn Tư Không điểm nhẹ lên hư không tạo ra một cổng không gia kéo cả ba xuyên thẳng đến vị trí cậu đã bố trí sẵn từ trước.

Èo!

Èo!

Èo!

Không gian bỗng chốc vỡ nát, Hàn Tư Không xoay người tạo ra hắc tinh và cố giữ cho xung quanh mình ổn định.

Cậu ôm lấy eo Tịnh Y và nàng có chút mông lung nhìn lên bầu trời khổng lồ kia.

“Thái sơn áp đỉnh!

Đây là một phép thuật viễn cổ!

Nàng biến sắc nói, Hàn Tư Không đang trong quá trình dịch chuyển nên cậu vốn chẳng thể dùng sức phá đi quá trình này được.

Cả ba sẽ rất nhanh bị tách ra và tệ hơn là dịch chuyển đến những vùng cực xa phía bên ngoài không gian.

“Có thể dùng hắc tinh để rời đi an toàn không?

Cậu hét lên trong đầu, hệ thống lại hoàn toàn im lặng như thể chẳng còn kết nối và Hàn Tư Không lại chẳng cảm thấy lạ lùng gì.

Dù sao cũng chỉ là mất đi một cách để tự cứu bản thân mà thôi.

“Muội biết phép thuật này?

“Muội không biết, chỉ là từng nghe qua mà thôi.

Quá khứ từng có cường giả Thập Đạo cảnh bị phép thuật này đánh nát nguyên thần, không thể hồi sinh.

Hàn Tư Không cau mày, rõ ràng phép thuật hiện tại chỉ là một phiên bản giả dạng hoặc ít nhất là chỉ còn lại chút sức lực nhỏ.

Nhưng chỉ với bấy nhiêu cũng đủ để khiến cậu chật vật như vậy.

Ào!

Ào!

Ào!

Âm thanh tiếng không gian đứt vỡ vang lên như thể tiếng than khóc của trời đất, ngay cả với tu vi của Hàn Tư Không cũng gần như phải ôm đầu vì sự khó chịu mà thứ tai ương này mang lại.

“Phép thuật này hẳn là một phép phá vỡ không gian pháp tắc, thậm chí mơ hồ chạm đến quy tắc thế giới… Điều này thật khả thi sao?

Cậu cảm thấy lưỡi mình đắng ngắt, tay nắm chặt vào cổ áo Kim Dương bước về trước và cả ba tiến vào hắc tinh biến mất hoàn toàn.

Không gian loạn lưu là một tình huống cực kỳ hỏng bét, nếu cả nhóm không có cách giữ sự kết nối thì việc bị tách nhau và rơi vào những vùng ngẫu nhiên của các mảnh thế giới rải rác là trường hợp tích cực nhất.

Thậm chí chỉ việc có thể sống sót khỏi khu vực nguy hiểm này cũng là chuyện cực kỳ hi hữu rồi!

Oành!

Thần thức như thể bị che đậy, Hàn Tư Không mất đi cảm giác với thế giới và cậu lâm vào một trận hôn mê sâu.

“T-Tịnh Y…”

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập