Chương 111: Tù nhân đặc biệt và Bí mật Sát thủ.

Audio

00:0014:37

“Hộc!

Đau!

Hanakii xoa xoa bên má và gương mặt xinh đẹp bắt đầu rỉ máu, đôi mi chớp nhẹ và cơ thể bắt đầu có sự biến hoá.

Mái tóc dài tự động đứt lìa, thay vào một mái tóc ngắn hơn, gương mặt cũng góc cạnh đi rất nhiều.

Cơ thể tuy rằng chuyển biến không nhiều, nhưng do bản thân có dáng người khá gầy cùng không có quá nhiều cơ bắp, vì thế nên bộ dạng Hanakii cũng chỉ là nam tính hơn chút ít mà thôi.

Đây cũng chính là nhân dạng thật của cậu, một bộ dáng tầm thường.

“Đây không phải là thứ mình nên nhận được sau hơn ngàn năm xa cách với chị ta đâu nhỉ?

Đặt lưng xuống nền nhà sáng bóng, Hanakii hướng mắt về trần căn nhà rộng lớn của chính mình và thở đều.

Hôm nay thật mệt, cụ thể là về mặt tinh thần.

Sau khoảng thời gian sống tại đấu trường chiến đấu bằng sinh mạng, Hanakii chỉ có lại cảm giác mệt lả người duy nhất vào lúc này mà thôi.

“Sắp tới mình phải gặp lại chị ấy, chỉ mong rằng hôm nay bả không nhận ra gì cả.

Thở dài một hơi, Hanakii đứng dậy và dự định tiến đến phòng tắm để gột rửa bản thân sạch sẽ và đánh một giấc dài.

Nhưng thứ đón chào cậu thay vì cánh cửa phòng tắm quen thuộc thì lại là một thứ cực kỳ… cực kỳ quen mắt.

“Đại kiếm màu bạc?

Chính xác thứ cậu nhìn thấy là một thanh đại kiếm sáng lên ánh bạc đang ghim chặt trước cửa phòng tắm của mình, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng và hai bên thái dương của Hanakii ướt đẫm mồ hôi hột.

“Úi dà, đã lâu lắm rồi mới gặp lại nhỉ?

Lần cuối chị làm thủ tục tốt nghiệp đấu trường giúp em đã hơn trăm năm rồi nhỉ?

Em trai yêu dấu?

Giọng nói Hanna cất lên, Hanakii nuốt ực một ngụm nước bọt và gương mặt dần dần điều chỉnh thành một biểu cảm có phần xúc động.

Cậu phải cố diễn rằng đây là cuộc gặp sau hơn ngàn năm, chứ không phải chỉ mới vừa nãy cả hai đã đánh nhau đổ máu, mặc dù cũng chỉ có Hanakii là bị hành hạ mà thôi.

“Chị… Hanna?

Hanakii giơ tay về trước, đôi mắt ngấn lệ và trái tim cũng dường như đang đập liên hồi mạnh mẽ, cậu cần phải cố gắng không để chị ấy phát hiện bất cứ điều gì cả.

“Hừm hứm, chú em có vẻ rất cảm xúc nhỉ… Hehe… Tốt!

Hanna chống nạnh cười lớn, đôi mắt híp lại và hai vai cô run dữ dội.

“Nào!

Lại đây ôm chị gái cái nào!

Do bản thân Hanna và Hanakii đều có chiều cao tương đối xấp xỉ nhau khi Hanakii chỉ cao 1m70 và Hanna là 1m76 nên cả hai đều có sự tượng đồng nhất định về mặt ngoại hình.

“À thì… Em đã gần hai nghìn tuổi rồi, nên là…”

“Ái chà chà… Chị hiểu.

Hanna thu tay và gương mặt vẫn đang cười rất tươi, cô xoay người và thanh đại kiếm chắn trước cửa ngay lập tức biến mất.

“Có vẻ như em đang định đi tắm, nhưng chị cũng chỉ có thời gian để nói nhanh một chuyện rồi lại tiếp tục công việc.

Chúng ta đành để dành việc hàn huyên sau vậy.

Hanna bước nhanh lại bàn ăn và lấy ra một chiếc chìa khoá nhỏ, cô đặt nó lên bàn và trước mặt từ từ xuất hiện một bản sách dày cộm.

“Chị có nhiệm vụ từ tòa án tối cao và đối tượng lần này bị tạm giam có chút rắc rối, vì thế nên chị cần nhóc giúp trông chừng một chút.

“Hả?

Hanakii méo mặt và nhăn nhó, anh có thể mơ hồ nhìn thấy nét biểu cảm như thể ghét làm việc phiền phức của Hanna và càng ngày càng lộ rõ.

“Từ từ đã nào, chị mà cũng phải canh giữ phạm nhân ư?

Hanakii tuy rằng vừa trở về từ đấu trường nhưng trước đó cả hai cũng đã có trao đổi thư từ và liên lạc chút ít nên anh cũng phần nào nắm rõ công việc mà Hanna đang làm.

Và nó chắc chắn là không hề có thứ gọi là “canh giữ phạm nhân”.

“Đấy đấy!

Không tin đúng không?

Chị cũng thế đấy.

“Nhưng nó là mệnh lệnh của Tiên Chủ, và chị cũng không có ý định bỏ bê công việc đâu.

Hanna nói một lèo và gương mặt giương nhẹ lên, cô chỉ ngón trỏ lên trần nhà và nói tiếp.

“Phạm nhân sẽ được tạm giam trên lầu hai của nhà em, và nhiệm vụ của em là đảm bảo sức khoẻ cùng sự kiểm soát vừa đủ dành cho phạm nhân đó.

Hanakii dùng tay bụm mặt, cuối cùng cũng nhận ra lý do vì sao mà Hanna giao công việc này cho mình, nó quá phiền phức và dường như cũng biến bản thân thành phạm nhân.

Với người luôn luôn tự do như Hanna thì việc này chẳng bao giờ cô chịu làm cả, đó mới đúng là thực tế.

“Vậy, thông tin phạm nhân, em có quyền xem chứ?

Hanakii muốn từ chối, cậu cũng có công việc riêng của mình và cũng có nhiều thứ bản thân cần chuẩn bị trước khi tiến hành nhập học vào học viện Eilrine, với một công việc không có rõ thời gian hoàn thành thì Hanakii sẽ phải suy nghĩ thật kỹ để cân bằng cuộc sống của mình.

“Một người có thể em đã biết, Lâm Phục Hy.

Chất giọng Hanna có chút trầm lại, nhưng cô vẫn đang rất thản nhiên chứ không hề có quá nhiều lưu tâm.

“P-Phục Hy?

Đó là một cái tên quen thuộc, thật lòng mà nói, Hanakii từng có ký ức về người con gái này.

Nhưng thời gian cậu bị cách ly với thế giới bên ngoài khi ở đấu trường đã tước đi rất nhiều đoạn liên quan giữ Hanakii và những người quen cũ.

Nếu là người quen khi bé, thì cậu đã không gặp ai trong hơn ngàn năm qua.

Và Phục Hy cũng nằm trong số đó.

“À à à, nói chung là lát nữa chú em sẽ gặp thôi.

Giờ thì đi chuẩn bị giúp chị một gian phòng đầy đủ bảo mật và bố trí thêm vài dòng ma thuật cấm chế hộ chị.

“Ma thuật cấm chế?

Chị chắc đây cũng là việc em cần làm không?

“Hử?

Nói gì đó?

Hanna đứng thẳng dậy và nhíu mày lại, Hanakii theo phản xạ lùi một bước và cười nhẹ nhàng.

“Như ý chị.

Hanakii rất nhanh lui thẳng lên lầu và bắt đầu chuẩn bị, trong đầu vẫn luôn tua lại ký ức và một đoạn thời gian thơ ấu chạy dài trước mắt mình.

“Phục Hy ư… Vẫn luôn là cái tên dễ nghe như vậy.

Dưới lầu, Hanna vẫn đang ngước mắt nhìn lên trên và chợt xoay người bước về phía cửa, cô lắc nhẹ đầu ngón tay và một khoảng không ngay lập tức trở thành một màu đen kịt không lọt chút ánh sáng nào.

Đây chính là ma thuật vận chuyển tù nhân chuyên dụng của Tiên Tử Đoàn, hoàn toàn ngăn cách mana và có khả năng nhảy bước giữa những chiều không gian để di chuyển, vì nếu là một người dân sinh sống tại Eilrine thì bất cứ ai cũng điều nhận thức rõ một chuyện…

Tất cả bọn họ đều đang sống với sự nguyền rủa về màn sương giống như nhà tù bao quanh toàn cõi Eilrine, nó ngăn chặn toàn bộ sự công phá hay thậm chí là chặn đứng các ma thuật liên quan đến không gian.

Vì thế mà rất ít người đủ khả năng triển khai được thuật thức nào liên quan đến không gian bậc cao, họ chỉ có thể bay hoặc cao nhất là thực hiện bước nhảy không gian trong khoảng cách nội bộ Eilrine.

Yêu giới – Eilrine là một lồng giam khổng lồ.

Chỉ có một số ít những cá nhân vượt trên tất cả, họ sẽ có tự cách của riêng mình để vượt qua giới hạn đó.

Thánh Nữ cùng Thánh Mẫu của Thánh Điện cũng có thể sử dụng kỹ năng đặc thù để rời khỏi Eilrine, nhưng rất ít lần họ làm thế.

Một chiếc hộp lớn màu đen thuần xuất hiện, Hanna huýt sáo và bước đến gần đó.

Chiếc hộp dường như cảm nhận được gì đó và nó bắt đầu run nhẹ rồi chuyển dần sang một màu gỗ sáng.

“Hé lô!

Em không bị say sóng chứ?

Gõ gõ vào thành hộp, Hanna gật gật đầu và khuôn miệng bắt đầu niệm chú nho nhỏ.

Cạch!

Cạch!

Cạch!

Hộp gỗ tách thành từng mảnh và một người con gái đang ngồi yên lặng trên chiếc ghế dựa cỡ lớn.

Mái tóc xanh óng ảnh cùng đôi mắt ngọc bích lấp lánh, gương mặt hoàn toàn dịu dàng nhưng phần miệng lại đang bị khoá lại bằng một dạng kim loại nào đó.

Đôi tai giống vây cá hai bên đầu cùng một chút lân phiến lấp lánh gần khoé mắt đã chứng minh rằng cô không phải là một chủng tộc Fairyn thuần, mà là pha trộn huyết mạch chủng tộc người cá.

“Haizzz.

“Chị biết cái khoá mana đó rất phiền phức, nhưng cũng đành để em phải chịu khổ chút ít.

Coi như là hình phạt đi.

Hanna cười và bước đến gỡ bỏ vòng kim loại, một làn hơi thở dày như sương toả nhẹ ra không khí.

Đôi mắt đẹp chớp chớp và Phục Hy nheo mắt nhìn Hanna vài giây, nàng cất lời:

"Chị đang phạm luật khi áp giải tù nhân đó, Hanni.

"Hanna tỏ vẻ chẳng hề quan tâm tới những gì Phục Hy nói và chỉ chỉ về phía lầu hai nhà Hanakii và cười lớn.

"Làm như chị mày quan tâm mấy cái luật lệ phiền phức đó vậy, em là đàn em thân thiết của chị nên luôn có đặt cách cho cưng mà Hy ni!"

"Vậy sao, quả là chị nhỉ?"

Phục Hy nhăn mặt và có biểu cảm bất lực trước Hanna, nàng liếc nhẹ lên tầng lầu cùng mớ cảm xúc đang ngổn ngang trong lòng mình.

Bước đi vào trong, Phục Hy chậm rãi từng bước và khi đã đi đủ xa để Hanna chỉ có thể nghe thấy tiếng nói thủ thỉ rất nhỏ của nàng.

"Cảm ơn chị… Vì đã luôn tin tưởng em."

"Ừm, chị nhận lời cảm ơn đó.

"Âm giọng Hanna xuất hiện ngay bên cạnh không làm Phục Hy giật mình, bởi lẽ nàng đã quá quen với cách Hanna luôn xuất hiện rồi.

Bất ngờ và luôn tràn đầy năng lượng tích cực.

"Lên đó nghỉ ngơi đi, chị sẽ tìm bé Ri một chút."

"À mà…"Hanna nói với theo Phục Hy đã bước gần đến lầu hai.

"Thằng em chị nó không cắn đâu."

"Dạ… vâng?"

Hanna biến mất sau câu nói và gương mặt Phục Hy bỗng trở nên tươi tỉnh hơn rất nhiều.

"Lại thích nói vớ vẩn rồi đấy, bả có nhận biết bản thân đã bao nhiêu tuổi rồi hay không vậy?"

Hanakii đứng dựa vào cửa phòng và nói vọng ra, cậu khoanh tay trước ngực và liên tục càm ràm.

"Han…"

"Dạ?"

Vô thức đáp lại cái gọi từ Phục Hy, Hanakii chợt giật mình và gương mặt có chút bối rối.

"Han vẫn như trước đây nhỉ, có chút gầy nữa nhỉ?"

Phục Hy mỉm cười dịu dàng, nàng chậm rãi tiến đến gần Hanakii và ghé mặt mình vào sát mặt anh.

Cảm nhận được mùi hương ngọt ngào từ thiếu nữ trước mặt, Hanakii có chút tận hưởng nhưng gương mặt vẫn không có quá nhiều chuyển đổi.

"Chị cũng vậy, đã lâu không gặp."

"Ừm, quả thật Han khi lớn trông rất giống chị Hanna, chỉ có điều là có vẻ im lặng hơn so với chị ấy.

"Phục Hy mỉm cười và bước thẳng vào phòng, để lại Hanakii đứng im tại chỗ.

Nàng ngồi phịch xuống giường và lướt mắt một vòng quanh căn phòng, trang trí rất nhẹ nhàng và có đầy đủ vật dụng cần thiết.

Nhưng có gì đó trên chiếc bàn nhỏ giữa phòng khiến Phục Hy để ý.

Một lốc tạp chí người lớn nằm yên vị tại đó.

"Hửm?"

"À đó là… Em tưởng người được áp giải đến đây là nam cho nên…"Đó là nói dối, Hanakii chỉ được Hanna tiết lộ cho cái tên Phục Hy và cậu không lo việc này bị vạch trần, tới lúc đó chỉ cần giả ngu mà nói là

"Em cứ nghĩ cái tên Phục Hy là của đàn ông."

là xong xuôi.

Mục đích cho việc làm này của cậu là để khiến Phục Hy tin rằng Hanakii vừa trở về từ đấu trường không lâu và việc bản thân đi lanh quanh ám sát trong thời gian qua sẽ khó bị nghi ngờ.

Vì nếu như nàng vô ý biết được Hanakii có những thời điểm vắng mặt sẽ vô thức cho rằng cậu đang ăn chơi ở quán rượu hoặc đơn giản là đi hú hí với các mỹ nhân nào đó, việc xây dựng hình tượng bản thân là một gã thanh niên đã bị gò bó trong hơn ngàn năm tại đấu trường sẽ giúp Hanakii tạo lý do cho mình.

Dù không biết tại sao nàng lại bị tạm giam nhưng Phục Hy là một thành viên của Tiên Tử Đoàn vẫn là sự thật.

Bản thân Phục Hy là một người khá thông minh vào thuở nhỏ, vì thế nên việc chung nhà với nàng sẽ có khả năng cao khiến anh bại lộ công việc Sát Thủ.

Và đó là chuyện không bao giờ được phép diễn ra.

"Mình nghe nói Han chỉ vừa về từ đấu trường nhỉ?"

Phục Hy cầm chồng sách lên và giở nhanh vài trang với vẻ mặt rất bình thản.

"Đúng là em mới về, nên em cũng chưa biết nhiều lắm về tình hình hiện tại."

"Vậy sao, mình lại nghĩ là Han biết rất rõ đấy chứ.

"Mỉm cười và đặt chồng sách xuống bàn, Phục Hy chỉ ngón tay quanh một vòng căn phòng và nói với chất giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy chắc chắn.

"Kiểu phòng đơn giản nhưng đa phần cấu tạo lại dành cho đàn ông, chiều cao mặt bàn và giường ngủ lớn quá cỡ.

Cuối cùng là đống tạp chí người lớn nằm công khai ngay vị trí chính diện…"Ngón tay lướt qua các vật dụng và quay ngược lại đặt trên đôi môi đỏ mềm của Phục Hy, nàng tiếp lời.

".

Như thể Han đang gào thét lên tôi đang nhầm người phạm nhân kia là đàn ông vì tôi vừa trở về và không có chút thông tin gì cả vậy."

"Ha… Cách chị nói có hơi áp đặt quá thì phải, hay chị đang giận vì em không nhận ra cái tên Phục Hy là của nữ giới?"

Hanakii đổ mồ hôi lạnh và vẻ mặt có chút mếu máo, anh cần tạo chủ đề khác bằng cách khiến Phục Hy tức giận vì đã nghĩ tên nàng không nữ tính.

Nhưng…

“Trong trường hợp bản thân không có thông tin về đối phương thì thường người ta sẽ chọn một căn phòng bình thường và không có xu hướng về giới tính nào cả, thậm chí tạp chí người lớn này chính là một lời khẳng định chắc nịch rằng Han đã chắc chắn người đến là nam, và việc xem tạp chí khoả thân vào lúc vừa trở về cũng như đang biên sẵn lý do cho việc vắng mặt của mình trong tương lai vậy.

Phục Hy nghiêng nhẹ đầu và nụ cười cũng dần rạng rỡ hơn.

“Vậy, tại sao Han lại che giấu việc bản thân đã trở về từ lâu như thế?

“Và tại sao lại muốn nói cho mình biết về việc Han đang có ham muốn cao?

Nó trông chẳng tự nhiên chút nào.

Hanakii vẫn trơ mặt tỏ vẻ không hiểu và thở dài một hơi.

“Đã nói là em chỉ có chút ít sai sót mà thôi, chị đâu cần suy diễn rồi làm quá đến thế đâu chứ?

Cậu cần phải gạt qua chuyện này, Phục Hy quá mức nhạy bén và dường như nàng có thể đọc hiểu những gì mà Hanakii bày sẵn.

Chuyện này càng kéo dài càng lộ nhiều điều bất lợi.

“Hừm, coi như đây là bí mật nhỏ của Han vậy, mình sẽ không đào bới, nhưng đừng tham ‘đi đêm’ quá nhiều.

Phục Hy dùng hai ngón tay che chiếc mũi nhỏ và nhăn mày.

“Người Han sặc mùi hồ ly tinh đấy.

“D-Dạ…”

Là mùi của nước hoa nữ giới và son phấn khi cậu cải trang vào lúc trước!

Hanakii gật gật đầu một cách ngoan ngoãn, và anh nhanh chóng tháo lui.

Phụ nữ… Thật đáng sợ.

Hanakii lui đi và ngay sau đó gương mặt xinh đẹp của Phục Hy đỏ bừng như trái gấc, nàng dùng hai tay che mắt và cố không nhìn vào đống tạp chí kia.

Quyển tạp chí đầy những hình ảnh gợi cảm của các cô nàng có thân hình bốc lửa, vòng một cùng vòng ba phát triển vượt trội hơn hẳn khi so với Phục Hy.

Mặc dù nàng rất xinh đẹp, cơ thể cũng cực kỳ cân đối và không tì vết.

Nhưng bản thân Phục Hy không phải dạng con gái có da có thịt đầy đủ, nàng khá gầy và vòng eo thon thả cực kỳ mềm mại.

Đôi chân không chút mỡ thừa cùng gương mặt nhỏ gọn.

Nếu so với những thành viên Tiên Tử Đoàn khác thì rõ ràng vóc dáng của nàng nằm ở đoạn nhỏ nhắn và thiếu đi sức quyến rũ vốn có.

Xinh đẹp, nhưng thiếu sự gợi cảm cần thiết.

Nàng chưa từng quan tâm đến vấn đề này, cho đến hôm nay.

"Han… Thích kiểu con gái đầy đặn như vậy sao…"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập