"Cái này là?"
Phục Hy chớp chớp mắt, hay tay vươn ra và bưng bát cháo nóng trước mặt mình lên.
Nàng cảm nhận được một mùi thơm dịu nhẹ của hành lá và chút ít mùi tiêu đen khiến người ta cảm nhận được sự ấm áp.
"Cháo tiêu đen, em không nhớ chị thích ăn gì nên chỉ có thể làm đại món nào đó đơn giản.
"Hanakii gãy gãy đầu và nói, cậu bước đến bàn gỗ bên cạnh và ngồi yên lặng quan sát Phục Hy.
Nàng có vẻ đã bỏ qua chuyện hôm qua, nhưng để chắc chắn thì Hanakii sẽ quan sát nàng thêm một đoạn thời gian trước khi tiếp tục công việc Sát Thủ kia.
“Mình là phạm nhân, không phải bệnh nhân.
” – Phục Hy.
“Quan trọng không?
– Hanakii.
“Han biết mình đã trở thành một Tiên Tử được ban tặng danh hiệu chứ?
– Phục Hy.
“Ừm, Thuỷ Hoa Tiên Tử.
Em biết.
” – Hanakii.
“Vậy tại sao?
Hanakii thở dài một hơi, Phục Hy đang hoàn toàn bình thường khi tỏ ra khó hiểu với hành động đưa đồ ăn của cậu.
Bất kỳ ai cũng có thể nhận thức được rằng để trở thành một Tiên Tử trực thuộc Tiên Tử Đoàn thì yêu cầu đầu tiên luôn là tu vi phải đạt được ít nhất Thập Linh cảnh sơ kỳ.
Và ở cấp bậc ấy thì việc ăn uống ngủ nghỉ đã chẳng còn cần thiết, một bán nhân Thập Linh cảnh hoàn toàn bất lão cộng với việc tích hợp năng lượng tự nhiên (mana)
để duy trì thì họ không cần đến cái gọi là ăn uống, tuy rằng rất nhiều người vẫn giữ nguyên thói quen một ngày ba bữa hoặc có thể nhiều hơn để có thêm niềm vui trong cuộc sống, bởi vì ăn cũng là một dạng hạnh phúc mà.
“Đây là sự chăm sóc, chị có thể không ăn nếu không thích.
Hanakii khoanh tay và đứng im tại chỗ nhìn Phục Hy.
Cậu sẽ không rời đi nếu nàng không ăn một chút, Hanakii đang có thái độ như vậy.
Lắc lắc đầu, Phục Hy bặm môi và bắt đầu thưởng thức cháo.
"Ưm.
"Ăn một muỗng to, Phục Hy cảm nhận được chút ít vị đắng và mặn mặn của muối.
Nói thật, đây không phải là món ăn quá ngon đối với nàng.
"Ừm, ngon lắm.
Cảm ơn Han.
"Gương mặt xinh đẹp vẫn rất bình thản, không có dấu hiệu của việc ghét bỏ và tạo cảm giác dường như Phục Hy rất thích món cháo vậy.
"Vậy sao.
"Hanakii bước nhanh đến và há miệng đớp vội muỗng cháo trên tay Phục Hy, đôi mắt nàng có chút ngạc nhiên và gương mặt cũng cứng ngắc đi trông thấy.
"Nó chẳng ngon tí nào cả, chị thích lừa lọc người khác đến vậy sao?"
"Nó ổn mà, không quá tệ đâu."
"Chị vẫn chẳng có gì khác cả."
Đặt bát cháo lên bàn và ngồi xuống giường ngay bên cạnh Phục Hy, anh chống cằm và có ánh nhìn mông lung về phía cửa sổ.
"Chị có gì muốn tâm sự với em không?
Như lý do tại sao lại trở thành phạm nhân chẳng hạn?"
Hanakii thật sự thắc mắc một người hiền lành và ít khi giao thiệp với ngoại giới như Phục Hy lại bị kết tội như những gì Hanna vừa nói cho anh nghe lúc sáng.
Chắc hẳn là một vụ gáng tội và vô tình Phục Hy trở thành nạn nhân, hoặc có thể có nhiều lý do đặc biệt khác mà anh chưa được biết.
"Han cũng thắc mắc nhỉ, nhưng mình lại không có gì để kể cả."
"Là không có gì để kể hay không biết gì để kể?"
Hanakii dời ánh mắt sang Phục Hy và thấy nàng vẫn đang rất chậm rãi thưởng thức cháo, gương mặt đỏ bừng chẳng biết là do hơi nóng áp vào mặt hay gì đó khác mà khiến Phục Hy như thể tỏa sáng rực rỡ.
"Mình không biết.
"Sau vài giây im lặng của cả đôi bên, Phục Hy lên tiếng và đặt chiếc muỗng vào bát cháo rỗng.
"Đại Yêu Tộc đã có bằng chứng về dấu vết mana của mình tại nhân giới, và chúng đã bị nhiễm số lượng lớn máu nhân tộc.
Trong thời gian đó thì bên họ cũng ghi nhận được có kẻ đã xuyên qua màn sương và ngay sau khi kẻ đó quay trở lại, họ tìm thấy mình gần đó.
"Hanakii nhắm nhẹ mắt và bắt đầu suy nghĩ, Phục Hy chắc chắn không hề nói dối.
Bản tính nàng từ xưa vốn dĩ rất hiền hoà và dịu dàng, ngay cả chuyện nàng thay đổi tính cách khi lớn cũng không xảy ra, hiện tại Phục Hy vẫn đang làm y tá tại những trung tâm cứu trợ chính là lời giải thích tốt nhất.
Vậy… chuyện gì đã xảy ra?
Ai đã vu oan cho Phục Hy, và hắn ta được lợi gì từ chuyện này.
Toà án xét xử Phục Hy chắc chắn là án kín và chỉ những người có chức vụ cao mới có quyền hạn được biết đến, việc tạm giam nàng tại nhà cậu hiện tại là minh chứng cho việc toà án vẫn đang trong quá trình xét xử và vụ án chưa hoàn toàn được làm rõ.
Nếu không có bất cứ ai hưởng lợi từ chuyện này thì khoản không nghi vấn sẽ cực kỳ rộng, bất cứ ai cũng có thể là thủ phạm.
"Không cần đâu."
"Em sẽ tìm hiểu giúp chị."
Hanakii giật mình và nhìn về phía Phục Hy, nàng nâng cao cổ và hướng ánh mắt dịu dàng về phía cậu.
Đôi mắt như thể tỏa ra ánh nắng chiều tà khiến Hanakii cảm nhận được trái tim mình đang tận hưởng ấm áp.
Phục Hy từ chối trước cả khi Hanakii đưa ra lời đề nghị, hoặc là nàng không cần đến sự giúp đỡ từ cậu, hoặc là nàng không hề muốn được giúp đỡ.
Dù là lý do gì, Phục Hy vẫn từ chối.
"Chị hai thì sao?
Chị ấy có nói gì không?"
Phục Hy lắc đầu, mái tóc xanh biếc óng ả xoay chuyển nhẹ và nàng nhẹ nhàng nói.
"Chị ấy tin tưởng và muốn mình ngoan ngoãn trong thời gian này.
Có lẽ là tìm đến Tomori để nhờ trợ giúp."
"Bả chỉ đi dê gái là giỏi thôi chứ giúp ít cái gì.
"Hanakii phẩy tay và bưng dọn bát cháo, cậu bước nhanh khỏi phòng và không quên để lại một câu trước khi hoàn toàn biến mất.
"Tối nay sẽ có món nướng."
"Ừm.
"Cạch!
Đặt đồ xuống bàn và suy tư trong chốc lát, Hanakii vươn tay giữa không trung và lẩm nhẩm.
"Bảng trạng thái!"
[Tên:
Fairyn Hanakii]
[Tuổi:
1921]
[Chủng tộc:
Eilrine lai Fairyn]
[Mật độ Mana:
38%]
[Thuộc tính:
Lôi – Kim – Mộc]
[Tu vi:
Tam Linh cảnh trung kỳ]
[Thể chất:
1m69 – 61kg]
[Chức Nghiệp:
Trống]
“Hmm… Vẫn ổn.
Cậu lau chùi bàn ghế và gật gật đầu, sắp tới là việc nhập học vào học viện Eilrine, vì thế mà Hanakii cần chuẩn bị trước vài thứ để sẵn sàng quá trình này.
Bảng trạng thái là thứ mặc định mà mọi dân cư tại Eilrine đều sở hữu, đây cũng có thể coi như là giấy tờ tùy thân duy nhất của bọn họ, học hay làm việc đều xem xét tiêu chuẩn trạng thái của mỗi người mà phân chia tầng lớp giai cấp hợp lý.
Tuy nhiên…"Phá bỏ trạng thái giả.
"Hanakii nói thầm trong lòng, bảng chữ trước mặt rung chuyển nhẹ và thay đổi hoàn toàn thành một bảng với các chỉ số hoàn toàn mới.
64%]
Phá Tiên hư cảnh]
Sát Thủ (Top:
92)
Một bảng trạng thái mới lộ ra và đôi mắt Hanakii lắc lư nhẹ, đây mới chính là bảng trạng thái thật mà cậu có.
Để bảng thân có thể che giấu hành tung và hợp lý hoá việc ở đấu trường suốt một nghìn năm nên việc trạng thái giả như trên là hoàn toàn cần thiết.
Và… Phá Tiên cảnh hoàn toàn không thuộc về đạo lý luân thường nơi đây, tại Eilrine chưa từng ghi nhận hoặc cực ít kẻ có tu vi vượt qua được Thập Linh cảnh.
Hanakii còn một đoạn quá khứ bắt buộc phải giấu và nếu để lộ tu vi thực sự, cậu sẽ ngay lập tức bị săn lùng bởi
"chúng"
"Giờ thì, bắt đầu chuẩn bị thôi nhỉ?"
Bảng trạng thái trở về ban đầu và biến mất, Hanakii đã thí nghiệm việc che giấu bảng trạng thái trước một Tiên Tử Thập Linh cảnh là Phục Hy và hoàn toàn có thể áp dụng cách này để bước ra thế giới ngoài kia, việc nghiên cứu làm giả bảng trạng thái ngốn của cậu tận bốn trăm năm và may là nó hiệu quả.
Nếu Phục Hy có thể nhìn thấu nó thì anh buộc phải…
“Đây là?
“Ra ngoài đấy, chị thật sự nghĩ em sẽ làm đồ nướng ngay trong căn nhà này sao?
Thôi nào.
Phục Hy im lặng bước theo Hanakii ra bên ngoài vườn và nàng hít nhẹ một hơi gió trời.
"Thật sảng khoái, đúng không?"
Hanakii vừa cười vừa chuẩn bị bếp nướng cùng một lô thịt tươi rói đã được sơ chế cùng tẩm ướp gia vị đầy đủ.
"Mình đang là phạm nhân đấy?"
"Tòa án chưa định tội thì chị vẫn chỉ là nghi phạm mà thôi, mà chị là một trong số ít người được ban tặng
[Danh hiệu]
đấy.
Cư xử cho đúng mực vào.
"Phục Hy bật cười trước câu đùa của Hanakii và tiến đến gần cậu hơn.
Đúng những gì Hanakii nói, nàng là số ít Tiên Tử được ban tặng
và hoàn toàn có đầy đủ sức ảnh hưởng để Đại Yêu Tộc cùng tòa án tối cao không dám phán đoán sai lầm.
Bất cứ ai được ban cho
cũng đồng thời mang theo niềm vinh dự gần như bậc nhất xứ Eilrine, nhất là khi họ vẫn đang phục vụ cho Tiên Tử Đoàn.
"Nhân tiện, chị vẫn thích đồ siêu cay chứ?"
"Một chút, chút xíu thôi.
"Phục Hy tạo dáng ngón tay minh họa cho lượng ớt mà Hanakii cho vào món thịt nướng, nàng cũng nhắm nhẹ mắt và tận hưởng cơn gió chiều thổi qua mái tóc dài đã xoã bay phấp phới từ lâu.
Hanakii chợt có cảm giác lạ, bởi vì dựa theo ký ức từ lúc hai người còn bé thì khi đó Phục Hy cực kỳ thích ăn cay, và ăn cay rất giỏi.
Hẳn là ngàn năm cũng đã biến chuyển đi rất nhiều điều.
"Như quý cô muốn.
"Xèo!
Xèo!
Tiếng thịt mỡ cháy xém cùng mùi hương thơm lừng khiến không gian có chút thay đổi, Phục Hy nhanh chân bước đến bếp nướng và liếc nhẹ vào Hanakii một nhịp.
"Trông thật ngon."
"Không chỉ ở mức trông ngon thôi đâu, nó thực sự rất ngon đấy.
Em hơi tự tin về tay nghề nướng thịt của mình luôn.
"Hanakii vỗ ngực đầy tự hào và Phục Hy mỉm cười dịu dàng.
"Có lẽ thời gian ở đấu trường cũng cho Han nhiều thứ tốt đẹp."
"Gần như vậy.
"Cậu không muốn nhắc nhiều về đấu trường nên chỉ qua loa cho qua, và bản thân Phục Hy cũng chỉ vô tình nhắc đến nơi đó mà không bao hàm ác ý nên Hanakii hoàn toàn không để tâm đến.
"Đây, ăn được rồi đấy!
"Hanakii bày thịt nướng thơm lừng ra đĩa và đặt gọn trên bàn đã có sẵn các món ăn kèm bắt mắt.
Cậu ngồi xuống khui một chai rượu trắng và vẩy vẩy tay về Phục Hy ra hiệu nàng nhanh đến.
"Chúng ta có khách ư?"
Nhìn thấy trên bàn có rất nhiều món ăn và dư khá nhiều chỗ trống, Phục Hy hỏi dò.
"Ừm, bạn của chị Hanna và có thể là vài người quen khác của chị ấy."
"Là cô ấy sao?"
Hanakii ngước mắt lên nhìn về phía cửa, một bóng người con gái với vóc dáng cân đối và có phần săn chắc.
Mái tóc dài màu xám tro được thắt gọn phía sau lưng, đôi tai Elf đặc trưng nằm ẩn bên trong lớp tóc dày và đôi mắt xanh biếc trong veo tuyệt đẹp.
"Lauriel tiền bối?"
Phục Hy giật mình và lấy tay che miệng, nàng có chút vui vẻ và bước nhanh đến cúi người chào Lauriel đang có gương mặt khá bình thản.
"Nhỏ đó vẫn chưa về sao?"
"A!
Tiền bối đang nói chị Hanna sao?
Chị ấy vẫn chưa trở về từ hôm qua.
"Gật đầu với Phục Hy, Lauriel di chuyển cặp đùi thon xuyên qua giữ hai người và nhanh chóng ngồi vào bàn ăn trước sự ngỡ ngàng của Hanakii.
"Cách di chuyển này?
Nguyệt Luân Bộ?"
"Cậu biết nó sao?"
Hanakii mỉm cười trước câu hỏi của Lauriel thay cho câu trả lời, cậu không những biết mà thậm chí còn rất hiểu rõ kỹ năng này là từ đâu mà có.
Chỉ duy nhất một kẻ có thể dùng sức mạnh và kỹ năng kiếm thuật của mình để bước lên vị trí Thượng Long và thậm chí còn trở thành kẻ lãnh đạo quyền lực nhất.
Nhưng sâu thẳm thâm tâm Hanakii luôn luôn hận kẻ đó, kẻ đã vứt bỏ gia đình và lựa chọn chính quyền để làm ngơ cái chết của em gái mình – đồng thời cũng là mẹ của Hanakii.
Một kẻ đáng chết hàng ngàn lần!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập