Chương 127: Chủ nhân Thiên Luân Hội.

Audio

00:0009:43

“Các chủ!

Đã thu thập thông tin đầy đủ.

Giọng nói nhẹ nhàng như mây gió khẽ lướt, một cô gái với gương mặt khả ái nhưng lại sở hữu dáng người nóng bỏng cùng bộ trang phục hở hang đầy gợi cảm cung kính cúi đầu nói.

Đối diện nàng chỉ là một người con gái khác có vóc người mảnh khảnh, trang phục tuy rất bắt mắt cùng kín đáo nhưng lại trông có vẻ mộc mạc quá độ nếu so với thân phận chân chính của nàng.

Huang Chu Lou – Chủ nhân Thiên Luân Hội.

“Dạo này các vị Tiên Tử cũng trông rất bận rộn.

Nàng thì thào nhẹ nhàng, dường như giọng nói chẳng mang theo chút sức sống nào vậy.

“Họ lúc nào cũng bận rộn cả.

Cô gái với gương mặt khả ái tiến đến và nói với nàng, cả hai im lặng hồi lâu và đôi mi Huang Chu Lou khẽ nhăn lại.

Trước mắt nàng là khung cảnh thành trấn nhìn từ trên cao, một đôi nam nữ đang tại nói gì đó với nhau và dường như cả hai đàm luận rất sôi nổi, và người nữ kia thì nàng cảm giác bản thân có nhận biết.

“Du Thiên, ngài có thể nhận biết người con gái đó không?

“Một con chuột sống nhờ chân Long mà thôi, không đáng các chủ người để ý đến vậy.

Với gương mặt khả ái đáng yêu của mình, Du Thiên nói với không chút biểu cảm trên mặt.

Đối với nàng, ngoại trừ các chủ Huang Chu Lou thì toàn bộ Eilrine cũng chỉ toàn bộ là những con chuột chẳng đáng lưu tâm, à không hẳn, vẫn còn một kẻ đệ tử cũng có phần nào khiến nàng hứng thú chút ít.

Nhưng cũng chỉ dừng lại ở chút ít hứng thú nhỏ xíu đó mà thôi.

“Tài liệu.

Huang Chu Lou giơ tay yêu cầu.

“Người cũng thật là…”

Tuy nói như thế nhưng Du Thiên vẫn đưa cho Huang Cho Lou một tập giấy có ghi thông tin đầy đủ, nàng luôn luôn chuẩn bị sẵn mọi thứ miễn là nó giúp ích cho đại tiểu thư.

“Tuyệt Kiếm Tiên Tử – Lauriel?

Nhân loại tiến đến Eilrine bằng Hắc tinh?

Thật sự để người ta kinh ngạc không hết mà.

Dung nhan tuyệt sắc mỉm cười rạng rỡ, Huang Cho Lou đọc thêm vài dòng và đưa trả tệp tài liệu, nàng chống cằm có chút suy tư nhìn về gã thanh niên có vóc dáng to lớn cùng thể hình cơ bắp săn chắc.

“Sức mạnh?

Huang Chu Lou hỏi.

“Con chuột cái là Cửu Linh cảnh hậu kỳ đỉnh phong, có lẽ chuẩn bị đột phá Thập Linh cảnh, còn chuột đực thì chỉ mới là Bát Đạo cảnh, nằm vào đâu đấy Bát Linh cảnh hậu kỳ.

Du Thiên chậm rãi đáp, nàng còn chẳng hề quay mặt nhìn về phía Hirio và Lauriel khi nói chuyện.

“Hể, cũng rất tốt mà.

Rất không tệ đâu.

Huang Chu Lou cười nói, nàng nhìn về phía vị Du Thiên vẫn đang dửng dưng và tiếp lời.

“Mặc dù cùng ngài so ra thì kém xa, nhưng Tuyệt Kiếm Tiên Tử là truyền nhân duy nhất của Nhất Thượng Long – Genju thì hoàn toàn là một tuyệt thế thiên tài đấy.

Nàng nói chậm rãi và từ từ có dấu hiệu nhỏ giọng dần, ánh mắt bỗng chốc thêm phần rầu rĩ và buồn bã.

“Nếu ta cũng có thể trở thành tuyệt thế thiên tài kinh diễm đất trời như vậy, sống thật sự rất tốt nhỉ?

“Người lại như vậy rồi, đó là lý do ta không thích lũ chuột này chút nào.

Du Thiên có chút bất mãn trả lời Huang Chu Lou.

Huang Chu Lou hiện tại là con gái cả thuộc dòng dõi Huang sở hữu hơn 20% toàn bộ tài sản Eilrine cùng Thiên Đảo, mặc dù nàng thậm chí chức vị còn cao hơn khi chính mình là chủ nhân của Thiên Luân Hội – Công hội duy nhất quản lý tài chính cho Eilrine và gần như cai quản rất nhiều chi nhánh khác làm gần như toàn bộ các mảng kinh doanh trên khắp Eilrine.

Và hơn một nửa ngành dịch vụ đang hoạt động trên Eilrine cũng thuộc về nhà Huang.

Kể cả Thượng tầng hay Hạ tầng, thậm chí là vực ngoại.

Đó cũng chỉ là một phần bối cảnh mà cô gái trông có vẻ đơn sơ mộc mạc này đang sở hữu, nàng dùng ánh mắt mang theo chút ít hiếu kỳ nhìn thẳng vào nhóm của Hirio.

Cùng lúc đó, Lauriel dừng lại và đồng thời hướng mắt về phía đỉnh tòa sơn cốc kia, nàng lướt nhanh mắt một lượt và nhìn thấy hai người con gái đang nhìn về phía mình.

Bỗng chốc một cỗ nguy cơ ập đến khiến Lauriel vô thức triệu kiếm lên tay mình.

“Có địch tập?

Hirio cũng phản ứng rất nhanh và trên tay anh xuất hiện một thanh đại kiếm nặng trịch, đôi mắt dựa theo Lauriel mà hướng về phía đỉnh núi cao kia.

“Chẳng thấy gì cả.

Anh chỉ có thể nhìn thấy một mảng núi đá lớn bị che lấp bởi màn sương dày trắng xoá, mọi thứ tại đây hầu như cũng bị che mờ đi tương tự như vậy.

“Không phải là sương mù đâu, thứ anh thấy là một dạng mana tự nhiên đang bài xích thần thức.

Chuyện thường thấy mà thôi.

Lauriel nói, thanh kiếm trên tay nàng loé nhẹ và nhanh chóng biến mất khỏi tầm tay, có vẻ như hiện tại cũng chẳng cần đến nó nữa.

Bởi vì ngay phía sau nàng đã xuất hiện thêm một vị khách mới.

Du Thiên Tiên Tử dựa lưng vào tường và nhìn một cách nhàm chán, mái tóc đen nhánh cột gọn khẽ lay động và ánh mắt có mang theo sự buồn ngủ liếc nhẹ về phía nhóm Hirio.

“Chuột nhắt, các chủ chúng ta có lời mời các ngươi tiến đến bái phỏng.

Lauriel cau mày, nàng xoay người bước đi và nắm tay Hirio kéo mạnh.

“Chậc chậc.

Du Thiên Tiên Tử tặc lưỡi và lắc đầu, sau lưng nàng ẩn hiện sáu thanh gì đó trông như những chiếc chân nhện được làm bằng hợp kim sáng bóng.

Xoẹt!

Lauriel vuốt kiếm, một lưỡi liềm trăng khuyết vẽ lên giữa hư không và đôi mắt nàng phát sáng như ánh trăng, hai chân trở nên mờ ảo đồng thời cơ thể lắc lư nhẹ.

Du Thiên Tiên Tử như thể bóng ma ẩn hiện xung quanh, nàng vươn những chiếc chân nhện mảnh khảnh đâm liên tục về không gian xung quanh Lauriel và Hirio cảm giác lưng mình dường như vừa bị xuyên thủng.

“Vẫn cứng đầu?

Nếu ngươi định câu giờ chờ đợi lão già kia thì đó sẽ là một quyết định khiến ngươi hối hận đó chuột nhắt.

Du Thiên mỉm cười nói, đôi mắt vẫn thể hiện sự kiêu ngạo cùng coi thường Lauriel đến cùng cực.

Nàng đang có sức mạnh của Thập Linh cảnh hậu kỳ, hoàn toàn chẳng có vấn đề gì nếu muốn giải quyết hai kẻ chỉ ở Cửu Linh cảnh và Bát Linh cảnh ngay đây.

Thậm chí nếu muốn thì Du Thiên có thể giết chết cả hai nhanh đến mức ngay cả một hơi thở cũng chẳng kịp đưa ra.

Nhưng đó không phải chủ ý của các chủ, và nàng cũng chẳng rảnh rang đi làm những việc vô nghĩa này.

Về con chuột đực kia thì không chắc chắn, nhưng Lauriel là học trò và đồng thời là con gái cưng của lão già Thượng Long kia.

Đồng nghĩa rằng một khi có nguy cơ liên quan đến sinh mạng Lauriel thì lão ta chắc chắn sẽ can thiệp, khả năng của một Thượng Long dĩ nhiên nằm ở mức Du Thiên vẫn hiểu rõ được.

Nhưng nếu chỉ là hù doạ chút ít và ăn hiếp một hai thì chẳng vấn đề.

“Khốn!

Hirio không thể di chuyển bất kỳ bộ phận nào trên cơ thể mình, anh vận sức và thậm chí thôi động cả Hỗn Độn Chân Tâm nhưng lại chẳng có bất kỳ phản hồi nào.

Hệ thống cũng hoàn toàn im bặt, vì thế mà giờ chỉ có thể đứng đó và chửi thầm trong bụng mình.

Đối phương hoàn toàn áp đảo về sức mạnh, và dường như toàn bộ lá bài tẩy của Hirio đang bị đóng băng hoàn toàn.

“Ta chẳng quan tâm đến các chủ gì đó của bọn ngươi, nói với ả rằng không phải thứ gì cũng tập trung quanh một đống rác.

Lauriel lạnh mặt nói, nàng dậm mạnh bàn chân và một đường băng phóng nhanh về phía Du Thiên.

Oành!

Khói bụi mù mịt, Du Thiên lắc nhẹ cổ tay và mặt đường hoá thành một mặt phẳng trong suốt dao động nhẹ nhàng như nước.

Đôi giày cao gót có phần gót giày nhọn như mũi lao di chuyển cực kỳ uyển chuyển trên mặt nước đó, Du Thiên mỉm cười đi dạo một vòng quanh cả hai và nói khẽ.

“Tối mai tại chi nhánh thứ tám Thiên Luân Hội ngay chính cố đô Banshee này, đây là một lời mời ăn tối với sự thân thiện của các chủ hướng đến kẻ tội đồ như ngươi.

Nên biết ơn đi.

Du Thiên nói với chất giọng như thể ban ơn và vươn tay định chạm vào gương mặt nõn nà của Lauriel, nhưng một bàn tay khác chụp lấy nàng và giọng nói mang theo sức sống tràn trề vang lên.

“Ngay gần nhà của bổn đại gia ta đây mà cũng dám giở trò dâm dê tình đầu của ta à?

“Gan dạ lắm bà già.

Ầm!

Đại kiếm phá xuyên bầu trời cắm mạnh xuống trước mặt Lauriel, phá hủy gần như cả vùng mặt đường ngay vị trí Du Thiên vừa đứng tức thì.

Hanna cười tươi, ngẩng cao đầu nhìn về Du Thiên Tiên Tử đã nhảy tránh thanh kiếm mình cách đó hàng trăm mét.

“Trấn Thiên Tiên Tử?

Ngược lại là bất ngờ đó nha, ngươi đến trễ hơn ta tưởng đấy.

Nhưng Du Thiên lại dường như chẳng hề ngạc nhiên, lắc nhẹ người và khoảng cách lại xa thêm gấp đôi cả nhóm so với ban nãy.

“Chỉ là một Tiên Tử tự xưng mà thôi, giở trò ngay tại cố đô bổn đại gia phụ trách thì có vẻ hơi tự tin về khả năng đóng phạt của chủ nhân ngươi nhỉ?

Hanna lùi lại và nắm lấy tay Lauriel, đồng thời xoa xoa má nàng với biểu cảm dễ chịu.

“Mém nữa là bị cắm sừng rồi, sao bảo bối không biết bảo vệ thân thể mình như dị.

“Cút!

Lauriel tát vào tay Hanna và thân thể biến mất tại chỗ, Hirio đứng im cười trừ khi anh cảm nhận được Lauriel vừa dịch chuyển về phía sau lưng mình.

“Ngại ngùng hả?

Nàng đúng là đáng iu chết mất!

Hanna cười tươi rạng rỡ, cô quay đầu vẫy tay chào Hirio và bước đến rút thanh đại kiếm ra khỏi mặt đất gác lên đôi vai nhỏ của mình.

Cô có dáng người nhỏ con và hơi gầy gò, nhưng các cơ bắp trên cơ thể vẫn phát triển rất săn chắc và nhìn sơ qua vẫn trông khỏe khoắn và đầy sức trẻ.

Và do vóc dáng nhỏ bé kia nên khi vác thêm thanh đại kiếm to quá cỡ lên vai thì trông có vẻ hơi chèn ép quá đáng.

Mặc dù biểu hiện của Hanna mười phần thoải mái, như thể thanh kiếm nặng trịch kia chẳng có tí trọng lượng nào.

“Ta đã xong việc mình cần làm, đừng quên lời mời.

Du Thiên nói và cơ thể dần dần trở nên mờ ảo như màn nước, cơ thể nàng tan thành bọt nước và nhanh chóng biến mất.

“Bổn đại gia đã nói, đừng nghĩ dở trò ngay tại khu vực này.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập