Chương 13: Hận Ý Khởi Đầu Và Lời Thề Trên Bia Mộ.

Audio

00:0026:31

Khuôn viên Hà gia tuy rằng không quá rộng lớn nhưng cũng đủ rộng để chia thành các khu vực lớn nhỏ khác nhau, phía sau khu vực trống trãi nằm ở gần góc khuôn viên có một vườn cây xum xuê tươi mát.

Rất nhiều loại cây gỗ to cao lớn tạo nên bóng mát trải dài và ở sâu bên trong vườn cây hiện hữu một con đường mòn ngắn.

Hàn Tư Không và Hà Thanh Chi bước đi trên con đường mòn với những cảm xúc khác nhau.

Trái tim Hà Thanh Chi đang đập mạnh đến mức nàng có thể nghe thấy bằng tai mình những thanh âm thình thịch rõ ràng.

Bên cạnh nàng là Hàn Tư Không với gương mặt đang có chút hỗn loạn, một vài nét nhợt nhạt ẩn hiện làm gương mặt chàng trở nên thiếu sức sống hẳn đi.

Hai bàn tay của Hà Thanh Chi đan chặt vào nhau, nàng bước nhanh hơn và đôi môi đỏ mọng khẽ run rẩy.

Rất nhanh một khung cảnh vườn thảo dược nhỏ xinh hiện lên trước mắt hai người, Hàn Tư Không bước nhanh qua Hà Thanh Chi đang đứng im bất động và dừng lại trước một ngôi mộ đang nằm ở một góc phía xa vườn dược liệu.

Hà Thanh Chi tuy rằng vẫn chưa kịp nhìn thấy biểu cảm của Hàn Tư Không nhưng nàng cũng phần nào đoán được, cũng giống như nàng vào thời điểm nàng tìm thấy xác của Hàn thu sinh nằm trong biển máu với một lỗ to giữa ngực.

Nàng chầm chậm bước đến và hai tay buông ra, thả lỏng như thể không còn sức lực.

Chàng trai cao ráo khoẻ mạnh đang đứng trước bia mộ cúi đầu, sau vài giây ngắn ngủi ngồi phịch xuống đất và thở ra một hơi dài mệt mỏi.

“Chuyện này xảy ra bao lâu rồi?

“N-Nửa tháng.

Giọng nàng run run thốt lên khe khẽ, dù rằng Hà Thanh Chi không hề muốn bản thân trở nên khó coi như thế này, nhưng nàng cũng nhanh chóng gạt bỏ đi phần lý trí kia.

Tay nàng nắm chặt váy và nước mắt càng lúc càng chảy ra nhiều hơn, từng cơn nấc cũng dâng trào bên trong khiến Hà Thanh Chi phát ra những tiếng “hức!

” be bé.

Hàn Tư Không đứng dậy và bước đến, giang tay ra ôm nàng vào lòng và dùng tay giữa chặt bờ lưng cùng mái tóc đen dài suôn mượt của Hà Thanh Chi.

Cơ thể mềm mại của nàng chợt khẽ giật mình và gương mặt cũng trở nên nóng rang.

“Chuyện gì đã xảy ra?

Hà Thanh Chi gục đầu vào bờ ngực săn chắc của Hàn Tư Không, nàng cố ngăn cơn nấc lại và nói:

“Bọn ta bị tấn công bởi một nhóm người áo đen, sau khi đuổi đánh bọn họ thành công thì bọn ta phát hiện Thu Sinh huynh đã đuổi theo một tên trong bọn chúng nhưng khi tiếp viện đến thì huynh ấy đã.

Nàng nghiến răng không cho những thanh âm rên rỉ đau đớn phát ra, nước mắt nước mũi cứ thế tuôn thẳng vào ngực Hàn Tư Không.

Trong khoảng thời gian chàng đi vắng thì Hàn Thu Sinh đã chăm lo cho nàng rất tốt, cảm giác cứ như một người anh trai săn sóc em gái của mình vậy.

Hơn nửa năm thời gian cũng giúp cả hai trở nên thân thiết với nhau rất nhiều, tuy rằng nàng đôi khi vẫn tỏ ra chút ít ngượng ngùng.

Trái tim nàng có chút đau rát, Hàn Thu Sinh luôn mang lại cảm giác rất gần gũi và thật lòng với Hà Thanh Chi, cũng chẳng hề ham muốn cơ thể hay nhan sắc của nàng.

Con người ấy không thể khiến bất cứ ai xung quanh ghét bỏ.

Vào ngày Hàn Thu Sinh được đưa trở về Hà gia, trong cơn tiếc thương có vài người đã thật tâm đau đớn mà khóc lóc, gục ngã.

Bàn tay chai sạn của Hàn Tư Không khẽ vuốt tóc nàng, một cảm giác được cưng chiều chợt xuất hiện trong tim của cô gái vừa tới tuổi đôi mươi.

Đôi chân thon dài khẽ run rẩy.

“Thu Sinh huynh đã giúp đỡ Hà gia rất nhiều, nhưng vào lúc đó lại chẳng nhận được sự giúp đỡ nào cả.

Hà Thanh Chi nói nhỏ, tay cô cũng bỏ khỏi lưng Hàn Tư Không và buông xuôi xuống.

“Có thông tin gì về những kẻ đó không?

Hay có cách nào xác định bọn chúng là ai không?

Hàn Tư Không nói chậm rãi từng từ, thanh kiếm sau lưng chàng có chút dao động nhẹ.

Dòng suy nghĩ của Hà Thanh Chi có chút chậm lại với câu hỏi đến từ Hàn Tư Không, nàng cũng đã rất cố gắng cho người điều tra nhưng lại chẳng có bao nhiêu tiến triển, kết quả vẫn rất mập mờ.

“Không có, chẳng còn dấu vết nào cả.

Nàng nói với chất giọng run run.

“Ừm, chuyện này.

Ta sẽ lo liệu.

Hàn Tư Không nói nhanh và nhẹ nhàng buông Hà Thanh Chi ra, mặc dù phần ngực áo hiện giờ đang dính đầy nước mắt, nước mũi của nàng nhưng có vẻ chàng cũng chẳng để tâm lắm.

Gương mặt Hà Thanh Chi đã đỏ lại càng đỏ khi thấy vết tích mình đã để lại trên người Hàn Tư Không, nàng bối rối lấy ra một chiếc khăn tay và lúi húi lau sạch phần ngực áo chàng.

Hirio nhắm mắt lại một nhịp, bàn tay đang nắm chặt của cậu cũng dần thả lỏng.

Sau khi được Hà Thanh Chi cho biết về sự việc đã diễn ra, phần nào đó bên trong cậu như thể chết đứng, cảm xúc đáng lẽ phải vỡ oà cũng chẳng hề diễn ra.

Nước mắt cũng chẳng đổ lấy một giọt, chỉ có bàn tay đang run rẩy đang vuốt ve tấm bia đá kia miêu tả chân thực hiện thực trước mắt cậu.

Hirio nhìn về gương mặt đỏ bừng của Hà Thanh Chi khi nàng vừa dùng khăn lau ngực cậu, một hành động vụng về đáng yêu.

Nhưng hiện tại thì lại chẳng có cảm xúc dao động nào trong tim Hirio cả, một chút cũng không.

“Thanh Chi tiểu thư.

có thể để ta một mình không?

Cậu nói với biểu cảm đang rất chật vật để không tỏ ra bất ổn, Hirio bỏ ánh nhìn khỏi Hà Thanh Chi và nhanh chóng ngồi xuống trước mộ phần.

Từ trong nạp giới lấy ra một con dao nhỏ nằm gọn trong lòng bàn tay, Hirio vuốt ve tấm bia một lúc lâu trước khi dùng mũi dao kéo nhanh một đường dài gạch ngang cái tên Hàn Thu sinh.

“Dù sao cái tên kia cũng chỉ là ngụy tạo mà thôi, tên anh vẫn nên là Daint.

Cậu nói và mỉm cười nhẹ, miệng và tay Hirio trở nên run rẩy một cách dữ dội.

Aggggghhhhhhh!

Tiếng gào như thể mãnh thú bị cào da róc thịt được phát ra từ miệng Hirio, đôi mắt cậu bị lấp đầy bởi những tia máu đỏ rực và dòng nước mặn.

Bàn tay siết chặt lại, đầu cậu gục vào tấm bia và nước mắt như thể cơn lũ phá đê, trào ra một cách mất kiểm soát.

Trái tim Hirio cảm giác như bị cứt vào từng đợt, cảm giác như có ai đó vừa rút đi vài cái xương của cậu, cảm giác như có gì đó đang chặn nơi cổ họng khiến Hirio chỉ có thể phát ra tiếng rên rỉ đau đớn.

Truy Hồn Kiếm rơi xuống đất do những chuyển động khua tay múa chân của Hirio, nó lắc lư nhẹ và một thân ảnh xuất hiện đứng bên cạnh cậu.

“Câu hỏi lúc nãy là dành cho ta đúng chứ?

Tử Nghiên khoanh một tay lại và nói.

Hirio im lặng, rất nhanh cậu nhắm mắt lại và ngước lên trời, hít một hơi thật sâu.

“Có thể không?

Ánh mắt vẫn đang đỏ một màu máu nhưng lại mang theo sự bình tĩnh của Hirio nhìn về phía Tử Nghiên.

“Có thể.

Nàng đáp nhanh và búng tay một tiếng “tách” giòn giã.

“Nhưng cũng có khả năng cao là chẳng thể tìm thấy gì cả.

“Không sao.

Hirio gật đầu và đứng dậy, cậu nhìn về phía xa xa hướng Hà Thanh Chi vừa rời khỏi nói:

“Tôi sẽ chăm sóc cô ấy thay phần anh.

Đưa tay bắt lấy Truy Hồn Kiếm, Hirio bước nhanh rời khỏi.

Ở một căn phòng rộng rãi và thoáng mát đang có vài thân ảnh đi đi lại lại.

Một lão già râu tóc bạc phơ vừa cầm tách trà nghi ngút khói lên vừa lắc đầu ngao ngán, ở gần lão đang có một người khác cũng tỏ ra rất khẩn trương, một bên đùi của gã đang nhịp liên tục.

Không chỉ có hai người đàn ông kia là tỏ ra bất an, trong gian phòng hơn hai mươi con người cũng chẳng có ai mang một tâm trạng bình tĩnh hơn là mấy.

“Bây giờ phải làm sao đây?

Một lão đã đi đi lại lại từ nãy giờ bỗng dừng lại và cất tiếng hỏi.

“Không biết!

Vài người đã đáp lại, nhưng bọn họ lại chẳng thể giấu đi hơi thở dài sau đó.

“Mã gia đã lăm le Dược quán từ lâu rồi!

Chẳng phải lần này cũng là cái cớ thôi sao?

Tay đặt mạnh tách trà xuống bàn, lão già tóc bạc phủi phủi tà áo trắng xoá và nói.

“Hàn Tư Không đại nhân vừa trở về, dựa theo những gì chúng ta thấy thì ngài ấy cũng có cảm tình với Thanh Chi, liệu có nên thử?

“Một Hàn Thu Sinh trước đó còn chưa làm ông tỉnh ra hay sao?

“Ta cảm giác được vị Hàn Tư Không này có tu vi hơn hẳn Hàn Thu Sinh kia, chỉ là không đoán được tính cách như thế nào.

“Ông có thấy tu sĩ nào có tính cách hòa đồng thân thiện không?

“Hàn Thu Sinh cũng chỉ là thiểu số tu sĩ có tính cách tốt đẹp mà thôi, và giờ thì sao?

“Phải bằng mọi cách lôi kéo được Hàn Tư Không, cũng có khả năng cao cái chết của Hàn Thu Sinh sẽ khiến hắn có ác cảm với Hà gia.

Những lão trung niên và vài người râu tóc đã bạc màu hội nhóm bàn bạc một cách náo nhiệt, khung cảnh gần như trở nên ồn ào hỗn loạn.

“Hàn Tư Không đại nhân đến!

Một thanh âm của gã người hầu vang lên, gương mặt của những kẻ đang bàn luận bên trong gian phòng đều đồng loạt trở nên nghiêm trọng hẳn.

Bọn họ nhanh chóng tìm về ghế ngồi của mình và yên vị tại đó.

Lão già ngồi ở ghế trưởng lão gật đầu một cái, những thành viên còn lại cũng gật đầu đáp trả.

Không khí nơi đây trở nên căng thẳng đến khó thở, vài người nín thở để giữ sự im lặng đến tột cùng.

Âm thanh tiếng bước chân vang lên giữa không gian tĩnh mịch, có hai thanh âm đan xen kẽ nhau nơi phía sau cánh cửa kia.

Một tiếng gót giày nữ đặc trưng và một cảm giác áp lực nặng nề ngay liền kề đó, cánh cửa khẽ mở ra và hai thân ảnh xuất hiện ngay vị trí đó.

Một dáng người mảnh khảnh váy áo xanh ngọc bích yêu kiều với phong thái nhẹ nhàng, mái tóc đen dài của nàng tung bay nhè nhẹ và hiện ra ngay phía sau một bóng người cao lớn với những cơ bắp cân đối.

Hắn ta khoác trên người một bộ quần áo được làm từ rất nhiều lớp vải chồng lên nhau như thể tạm bợ và một mái tóc xuề xoà dài qua mang tai.

Đôi mắt có chút mệt mỏi nhưng lại tạo ra một phong thái bình thản tự nhiên.

Thanh kiếm hắn giắt sau lưng được quấn kĩ bằng một sợi vải dài trắng.

“Hà Lộc Kiên kính chào Tư Không công tử!

Lão già đang tại vị ở trung tâm căn phòng đứng dậy và hành lễ với người lão vừa gọi là công tử.

Mặc dù vài người ở Hà gia đã gọi Hàn Thu Sinh và Hàn Tư Không là đại nhân nhưng lão thì chẳng hề cho rằng điều đó là cần thiết, việc đối xử với hai kẻ ngoại tộc kính cẩn như thế cũng chỉ vì bọn họ là tu sĩ, cũng là lực lượng rất cường đại có thể bảo hộ cho Hà gia khỏi bị chèn ép bởi các thế lực khác.

Nhưng đối với một kẻ đã sống gần hết thời gian cuộc đời như lão thì lại mang trong mình cái tôi cùng lòng tự trọng rất cao, chẳng thể bắt lão cúi đầu thuần phục người trẻ tuổi này chỉ vì thân phận tu sĩ kia được.

Hàn Tư Không bước đến và ngồi xuống bên cạnh lão, hắn gật đầu như thể đáp lại lời chào và nói nhanh:

“Không biết các vị trưởng lão đây có thể cho ta mượn Thanh Chi một lúc được chứ?

Ta có vài việc cần đến nàng.

Dứt lời, hắn cầm ly trà lên và thổi phù một cái trước khi uống nhanh một hơi.

Hà Lộc Kiên đưa ánh mắt về phía Hà Thanh Chi, nàng đang có một biểu cảm buồn bã và có phần bi ai.

Lão lắc đầu như thể đã hiểu vấn đề, thở ra một hơi dài hướng về phía Hàn Tư Không mà nói:

“Công tử muốn đến nơi Hàn Thu Sinh đã bỏ mình sao, Hà gia đã rất cố gắng để tìm kiếm nhưng chẳng còn manh mối gì sót lại cả.

Lão nói và vẫy tay về hướng những thành viên còn lại đang nhăn mặt vì nhiều lý do ở phía dưới.

Vài gã trung niên cũng đồng loạt gật đầu hưởng ứng lời nói của Hà Lộc Kiên.

“Ta có cách của riêng ta, chỉ cần giúp phong toả khu vực đó không để ai ra vào là được.

Hàn Tư Không xoa xoa chân mày.

Hắn liếc mắt về Hà Thanh Chi đang đứng dựa vào cột ở trước mắt.

“Được, chỉ cần có thể giúp chút sức mọn cho công tử cũng là vinh hạnh của Hà gia!

Một gã trung niên đứng lên và giang hai tay ra như thể đang muốn ôm lấy thứ gì đó và nói lớn, sắc mặt của Hà Lộc Kiên cũng biểu hiện ra một nét bất đắc dĩ.

Căn phòng trở lại im lặng trong vài giây, Hàn Tư Không nhẹ nhàng đứng dậy và bước đến chỗ Hà Thanh Chi, hắn nắm đôi tay mềm mại của nàng và kéo đi.

Gương mặt rối bời nhanh chóng bị sắc đỏ che lấp đi, Hà Thanh Chi bước vội theo chân Hàn Tư Không phía trước mình.

Một vài lão già khẽ mỉm cười trông khá vui vẻ nhưng cũng có vài gã trung niên nhăn mặt khó chịu, ánh mắt của tất cả bọn họ đều đặt lên hai người trẻ tuổi vừa rời khỏi.

Khu cảnh quen thuộc hiện lên trước mắt, khu rừng gắn liền với khoảng thời gian khó khăn nhất của Hirio.

Cậu tặc lưỡi một cái và dừng lại.

Hà Thanh Chi cũng dừng bước và nhìn dáo dác xung quanh, nơi đây nàng đã đi qua không biết bao lần nhưng giờ lại có cảm giác lạ lẫm đến đáng sợ.

“Dẫn đường giúp ta nhé?

Hirio nói và buông bàn tay nàng ra, một cái gật đầu nhanh chóng của Hà Thanh Chi khiến cậu vô thức mỉm cười.

Hai người cứ thế di chuyển trong rừng mà không mang theo bất kỳ hộ vệ hay tùy tùng nào, từng bước từng bước kéo dài khoảng nửa ngày hơn cũng dừng lại.

Hà Thanh Chi hít lấy một hơi sâu làm bộ ngực tròn trịa khẽ ưỡn lên và nhanh chóng hạ xuống, nàng xoay người chỉ tay về phía sau xa xa kia.

“Chỉ cần bước thêm khoảng trăm bước chân nữa là đến, khu vực đó Hà gia cũng đã khoanh vùng và rào lại nên huynh có thể tìm thấy rất nhanh.

Nàng nói và đan hai bàn tay vào nhau trước bụng, ánh mắt có phần u sầu nhìn vào Hirio.

Cậu im lặng bước đến, ôm nhẹ lấy nàng và thủ thỉ.

“Cảm ơn.

Rất nhanh Hirio buông Hà Thanh Chi ra và bước vội về phía nàng vừa chỉ tay, một cảm giác chua xót bên trong lòng ngực khiến cậu cảm giác khó chịu.

Một khoảng rừng nhỏ bị rào lại bằng nhiều thanh gỗ và các loại dây sắt, Hirio nhảy qua chúng và bước vào chỗ có những vết tích kỳ lạ.

Chỗ đất nơi từng có thi thể của Daint đã bị chuyển sang một màu tối đen như mực, xung quanh lại rất bình thường chẳng thể khiến ai nghĩ rằng đây là hiện trường của một cuộc chiến đẫm máu cả.

Tu sĩ đánh nhau đã là điều gần như chắc chắn trong suy nghĩ của Hirio, đối với những hộ vệ hoàng gia như cậu và Daint thì sức mạnh chiến đấu cơ bản đã hơn hẳn người thường chứ đừng nói đến việc hiện tại cả hai đều đã trở thành tu sĩ và có những đột phá nhất định về thể chất.

Daint trước khi chết cũng đã kịp đột phá cảnh giới Tam Đạo cảnh sơ kỳ, chắc hẳn anh ấy cũng chưa thể hình thành Đạo tâm như Hirio lúc trước.

Những việc Daint đã làm khi ở Hà gia đều đã đến tai Hirio, giúp đỡ các nhân công trồng thảo dược hay chỉ dạy những hộ vệ các bài học tăng cường thể chất, .

Đa số những việc Hirio được nghe đều là những thứ quen thuộc, trước đây khi ở Serbia anh ấy cũng đã có một cuộc sống như vậy, nhưng chỉ vì giúp đỡ Hirio mà phải lưu lạc đến nơi đất khách quê người và bỏ mạng một cách vô ích như thế này.

Hôn sự mà Hirio mong chờ giữa Daint và Hà Thanh Chi chưa từng tồn tại ở Hà gia, cậu biết tại sao Daint lại từ chối điều ấy.

Hẳn là vì anh ấy không muốn ép Hà Thanh Chi phải gả cho người nàng không yêu thật lòng.

Miệng cậu có chút đắng, cảm giác thiếu vắng nơi lồng ngực vẫn đang rất rõ ràng.

“Ta có thể cảm nhận được khí tức của kẻ từng ở đây.

Tử Nghiên lên tiếng đột ngột khiến Hirio giật mình, thanh Truy Hồn Kiếm cũng bay khỏi lưng cậu và lơ lửng ra giữa trời không.

“Có thể xác định được danh tính không?

“Tứ Đạo cảnh sơ kỳ, có vẻ là vừa mới đột phá mà thôi, vẫn còn chưa hoàn toàn hình thành vòng Đạo cảnh thứ tư.

“Tứ Đạo cảnh là cảnh giới ngay phía trên Tam Đạo cảnh, vậy tôi có thể đánh lại kẻ này không?

Tử Nghiên xuất hiện từ trong Truy Hồn Kiếm và quay lưng lại với Hirio, nàng giơ tay lên cao như thể đang muốn bắt lấy thứ gì đó giữa hư không.

“Dựa vào hiện tại thì chắc chắn là không thể, nhưng nếu ngươi quyết tâm ký ước thêm với ta một khế ước nữa thì sẽ có thể.

Hirio xoa xoa cằm, cậu cũng không tỏ ra bất ngờ với câu nói và hành động của Tử Nghiên.

“Khế ước gì?

Tử Nghiên xoay người lại, đối diện với Hirio và giơ cánh tay có một vết sẹo dài bắt đầu từ giữa hai ngón áp út và ngón giữa bàn tay kéo dài đến tận khuỷu tay tựa hồ như cả cánh tay nàng đã từng bị chẻ đôi.

“Linh hồn ký ước!

Trao cho ta quyền sử dụng linh hồn ngươi.

“Ý nghĩa gì?

Hirio mở to mắt nhưng lại không giao động biểu cảm của mình, chất giọng cậu vẫn tỏ ra khá bình thản.

“Đáng lẽ ra ta chỉ cần sử dụng thân xác ngươi là đủ, nhưng với tình trạng linh hồn của ta hiện tại lại không đủ sức để sử dụng thân thể sống.

“Và cô định dùng cách này để thay tôi đánh bại kẻ đã giết Daint?

Hirio nghiêng đầu nhìn Tử Nghiên, cậu đã có quyết định trong đầu nhưng vẫn chưa thể nói cho nàng ta biết ngay được.

Quá thiếu thông tin về người bạn đồng hành này cũng là một mối hoạ đối với bản thân cậu.

“Ta cũng không có ý định giúp ngươi báo thù hay gì cả, chỉ là có vài vấn đề ta cần thử nghiệm để có thể làm rõ mà thôi.

“Thí nghiệm?

Cô cũng biết rõ là hiện tại chúng ta đang có một khế ước khác, đúng chứ?

Hirio nhún vai tỏ vẻ hiển nhiên.

“Ta sẽ nói rõ vài thứ để ngươi hiểu lý do, lắng nghe cho kỹ vào vì ta sẽ không nhắc lại.

Tử Nghiên nhưng một nhịp và chỉ vào ngực Hirio.

“Trên người ngươi có khí tức của Eilrine, mặc dù ta không biết là từ đâu ngươi có hay bằng cách nào.

Và lý do ta muốn thử nghiệm việc sử dụng linh hồn ngươi là vì Truy Hồn Kiếm đã không thể đốt xương của ngươi, chàng trai trẻ à.

Hirio có chút rùng mình, vô thức nhìn vào lòng bàn tay của mình.

Tuy đã được băng bó cẩn thận nhưng vết thương ở tay vẫn đôi khi tạo cảm giác đau nhức âm ỉ.

“Truy Hồn Kiếm không thể đốt xương tôi?

Khoan đã, tôi vẫn chưa biết gì về thứ vũ khí này.

Cậu nói nhanh và chỉ ngón trỏ vào thanh kiếm lưỡi bạc đang lơ lửng giữa không trung.

“Sở dĩ nó có tên Truy Hồn Kiếm là bởi vì khả năng đặc biệt của nó, chuôi kiếm có khả năng hấp thụ linh hồn.

Tử Nghiên nói, nàng cũng đưa mắt nhìn về thanh kiếm.

“N-Nó thực sự có khả năng đó?

Cô có thể sống sót sau khi đột phá thất bại là nhờ có thanh kiếm này?

“Chính xác là thế, chuôi kiếm hấp thụ tàn dư linh hồn đã vỡ nát của ta và lưu trữ lại bên trong đó suốt một khoảng thời gian dài.

Cũng có thể nói đây là lý do việc Truy Hồn Kiếm không thể đốt xương của ngươi làm ta có chút hứng thú.

“Xương của tôi, không lẽ là.

Tiên cốt đan?

“Vậy đúng là ngươi đã được tăng cường cơ thể bằng đan dược, chỉ là ta không ngờ ngươi có thể tìm được một viên Tiên cốt đan đâu đấy.

“Một người bạn của tôi đã giúp tôi luyện vài viên đan để tu luyện, tôi chỉ mới dùng hai viên trong năm viên mà thôi.

“Hai trong năm viên?

Đều là tiên đan sao?

Tử Nghiên có chút ngạc nhiên trên gương mặt xinh đẹp, nàng vô thức bước về phía Hirio một bước.

“Đ-đúng vậy, ba viên còn lại bọn tôi đã cất ở nơi khác do được dặn là không được dùng trước khi đột phá cảnh giới Tứ Đạo cảnh hậu kỳ.

Hirio nhớ lại gương mặt vui vẻ của Atthy khi cô nói về việc bọn họ có thể sẽ tan xác nếu cố ý không nghe theo lời cô ấy nói, cậu lúc đó chỉ có thể cười trừ.

Tử Nghiên cọ sát hay đầu ngón tay lại với nhau, ánh mắt nhìn Hirio một cách ngưng trọng và nói chậm:

“Tiên đan là thứ trân quý hơn cả bảo vật hay các vật phẩm ma pháp hiếm, nếu ngươi và người bạn kia đều có năm viên mỗi người thì tổng sẽ là mười viên tiên đan, chưa nói tới đó là loại tiên dược gì nhưng mười viên tiên đan gần như chưa từng xuất hiện đồng thời từ hàng ngàn năm đổ lại rồi.

Ai đã luyện đan cho bọn ngươi?

Nàng không chớp mắt mà nhìn chằm chằm vào Hirio.

“Không quan trọng đâu, dù sao cũng chẳng thể gặp lại nhau nữa.

Giọng nói Hirio có phần chua chát, cậu cũng chẳng hề né tránh đôi mắt màu tím trong trẻo đang dán chặt lên người mình.

“Coi như bí ẩn về việc Truy Hồn Kiếm không thể đốt xương ngươi đã rõ, nhưng ta vẫn muốn thử nghiệm.

“Được thôi.

Hirio cúi đầu nhìn xuống đất, cậu nhận ra một hiện thực rất tàn khốc.

Dù cho đã sử dụng hai viên tiên đan trân quý và giúp bản thân cường đại hơn rất nhiều nhưng khi đứng trước những kẻ thù mạnh mẽ như cô gái tóc đỏ thì cậu lại chẳng có lấy sức lực nào để phản kháng cả, yếu đuối thật sự là một cảm giác khó chịu.

Nếu bản thân cậu đã chẳng thể lo cho mạng sống của chính mình thì làm sao có thể chăm lo cho ai được cơ chứ, đến cả việc báo thù cho người bạn thân cũng gần như bất lực hoàn toàn.

“Có gì đó đang đến, khí tức rất quen thuộc!

Tử Nghiên nói lớn, Truy Hồn Kiếm bay về tay Hirio.

“Là khí tức của kẻ ngươi cần tìm, hắn đang hướng tới đây!

Nàng xoay người sang phía Hirio và nói, gương mặt của cậu có chút khó coi hiện hữu.

“Nếu bây giờ bắt đầu ký khế ước thì có còn kịp không?

Hirio hỏi Tử Nghiên, nàng bỗng trơ ra một biểu cảm ngốc nghếch.

“Lúc ngươi bảo “được thôi” thì khế ước đã hình thành rồi, giờ ta sẽ sử dụng linh hồn ngươi, nhưng có lẽ không thể duy trì quá lâu.

“Ừm!

Hirio nắm chặt Truy Hồn Kiếm, cậu vẫn chưa sẵn sàng làm việc này.

Nhất là khi mọi thứ diễn ra quá vồ dập, trái tim nhỏ bé của cậu đập nhanh dần đều.

Cơ thể Hirio tự di chuyển và biến thành một dải sáng màu xám tro bay thẳng lên bầu trời.

Cảm giác đầu tiên của cậu là choáng ngợp với tốc độ hiện tại của bản thân, nhưng phần nào đó trong thâm tâm Hirio đang cảm thấy sợ hãi.

Tử Nghiên đã nói sẽ sử dụng linh hồn cậu nhưng lại chẳng có một cảm giác cụ thể nào cả, Hirio không hề cảm thấy bản thân đang bị điều khiển, giống như mọi hành động hiện tại đều là do cậu quyết định.

Sau lưng Hirio vặn vẹo và bảy vòng Đạo cảnh chớp nhoáng hiện lên, nhưng chúng như thể chỉ là hư ảnh và liên tục ẩn hiện cực kỳ khó nhìn.

Cánh tay Hirio giơ lên, Truy Hồn Kiếm như thể được cầm bởi một bàn tay vô hình phía trước mặt cậu.

Mũi kiếm hướng về một khoảng không, ngón tay Hirio khẽ động và nó lao đi với tốc độ khủng khiếp, xé toạc cả không gian bắn thẳng về phương trời đó.

Tiếng xé gió vang lên tạo ra một thanh âm mang theo lực công phá giống như một khẩu pháo lớn, oanh tạc đi một mảng rừng cây biến nó trở thành những đoạn đất trống trải dài.

Ánh mắt Hirio có chút dao động, cơ thể ngã nhẹ về phía trước và bàn tay cậu nắm chặt lại, Truy Hồn Kiếm đã nằm trong tay.

“Trượt mất rồi.

Giọng nói nữ tính nhẹ nhàng của Tử Nghiên phát ra từ miệng Hirio, ánh mắt cậu đảo qua lại liên tục giữa những khu vực mình vừa oanh tạc.

“Ngươi yếu quá.

Giọng Tử Nghiên như đang trách móc, cơ thể Hirio từ từ hạ xuống và tiếp đất một cách nhẹ nhàng.

Cảm giác cơ thể của Hirio đã quay trở lại, cậu có chút thở phào nhưng cũng không kém phần ngơ ngác.

“Có chuyện gì sao?

“Ta không thể duy trì quá lâu được, chỉ vài giây ngắn ngủi đã gần như là giới hạn của ngươi vào lúc này.

Tử Nghiên phản bác Hirio, nàng ngay sau đó cũng hoàn toàn trở nên im ắng.

Vút!

Một tiếng xé gió vang lên, Hirio phản xạ lách người sang một bên để tránh né.

Ngay phía sau cậu, một bóng người áo xám lao tới với tốc độ như những con báo đốm, hắn giơ nắm đấm hướng về mặt Hirio.

Phập!

Hirip chụp lấy cánh tay gầy gò kia và xoay người, cậu tung một cú đá với tất cả sức lực vào bụng hắn.

Nhưng thay vì tiếng xương vỡ thì ngược lại, chân Hirio như thể đá vào một khoảng không, cậu mất đà và bị sút thẳng vào hông.

Va chạm đủ mạnh để Hirio nhăn mặt lại, cơ thể cậu văng đi vài mét và rất nhanh chóng bật người dậy.

Gã áo xám cầm trong tay một cây xà mâu với phần lưỡi uốn lượn như những con rắn, gương mặt hắn bị bịt kín bởi nhiều lớp vải, chỉ để lộ ra đôi mắt đang lạnh một màu sát khí.

Sau lưng hiện rõ ràng bốn vòng Đạo cảnh.

Tứ Đạo cảnh sơ kỳ!

Truy Hồn Kiếm trong tay, Hirio hạ trọng tâm cơ thể xuống.

Cả hai bất động trong vài giây, không ai nói gì.

Từng giọt mồ hôi lạnh chảy ra từ trán và cổ Hirio, đây là trận chiến sinh tử đầu tiên của cậu với tu sĩ.

Đối phương lại còn hơn hẳn cậu một bậc.

Sự căng thẳng trong cơ thể Hirio dâng trào, một cảm giác lạnh buốt tứ chi khiến hô hấp của cậu cũng trở nên nhanh hơn hẳn.

Gót chân tên áo xám khẽ động, hắn phóng tới trước mặt Hirio với tốc độ cao.

Tuy cậu vẫn kịp phản xạ để phản đòn nhưng vũ khí xà mâu của hắn dài hơn hẳn Truy Hồn Kiếm của Hirio.

Đòn đâm từ xà mâu sượt qua vai cậu và để lại một vết cắt mỏng, Truy Hồn Kiếm vung lên chém mạnh một đường xé rách không khí trước mặt Hirio.

“Nhanh quá!

Sự bình tĩnh bên trong Hirio đang ngày càng mất đi, tâm tình cậu dần trở nên hỗn loạn và có chút sợ hãi.

Tên áo xám phóng người về một khoảng xa và rất nhanh hắn phóng thanh xà mâu thẳng vào người Hirio.

Keng!

Tiếng kim loại va chạm vang lên và thanh xà mâu bị đánh bật lên trời, có gì đó sáng lóe lên trước mắt Hirio và cậu nghiêng nhanh đầu mình để tránh né.

Mũi kim lướt nhanh và để lại một vệt sáng trắng bạc giữa không trung.

Ánh mắt tên áo xám có chút ngưng trọng.

Bàn tay hắn run run và một làn khói đen bốc lên.

Hirio bất giác lùi người về sao, ở cảnh giới Tứ Đạo cảnh thì tu sĩ đã có thể sử dụng năng lượng chảy qua cơ thể, mặc dù Tứ Đạo cảnh sơ kỳ thường sẽ không thể dùng những tiên thuật quá cao siêu nhưng cũng là một mối đe dọa đối với Hirio.

Đám khói đen dần dần trở nên lớn hơn, Hirio cảm thấy có chút không ổn, chân cậu dậm mạnh xuống đất và lao thẳng về tên áo xám.

Lưỡi kiếm chém xuyên khói đen, một cảm giác nặng tay khiến Hirio nhăn mặt như thể cậu vừa chém vào một đám bùn.

Từ trong đám khói đen, lưỡi rắn chém ra, xà mâu trong tay tên áo xám từ một đã thành hai thanh.

Hirio giật người về sau để tránh đòn, cậu vung nhanh vài đường kiếm để chặn đòn tấn công từ tên áo xám.

Cả hai lao vào nhau với những đòn sát chiêu không hề giữ sức.

Tên áo xám với đám khói đen ở bàn tay liên tục phóng về Hirio, cậu né và phản công ngay lập tức.

Sau hơn vài phút giằng co mãnh liệt, vết chém mạnh từ Truy Hồn Kiếm cắt đôi thanh xà mâu của tên áo xám ra làm hai.

Hirio xoay người trên không tung ra cú đá thằng vào ngực hắn, nhưng hắn cũng phản xạ rất nhanh đỡ đòn bằng hai tay nên chỉ bị đẩy đi một đoạn.

Cả hai lùi ra một đoạn và bắt đầu thở dốc, Hirio liếc nhìn xung quanh để đề phòng những cây kim bất chợt bay đến.

Ánh mắt cậu dừng lại trên lưỡi của thanh xà mâu vừa bị cắt đôi.

Hai chữ Mã Khang nhỏ cỡ ngón tay được chạm khắc kỹ công bên trên nó.

Hirio nhăn mặt lại, cậu nghiến răng nhìn về phía tên áo xám.

“Ngươi là Mã Khang?

Tên áo xám hít một hơi sâu và đứng thẳng người, hắn lấy từ trong nạp giới ra thêm một thanh xà mâu khác, không nói gì.

Hắn chỉ im lặng đứng đó, làn khói đen trên tay dần dần mờ đi và tan biến hoàn toàn.

“Các ngươi không thuộc về nơi đây!

Chất giọng không quá già nhưng lại có chút lạnh lẽo vang lên, ánh mắt của hắn vẫn không có chút cảm xúc nào khác ngoài sự tối tâm tràn đầy sát khí.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập