Chương 147: Đứa trẻ 67 tuổi và Loại thuốc EXP thần kỳ

Audio

00:0010:56

Sau nửa năm chăm sóc cùng chữa trị liên tục, Hirio nhảy nhót tại chỗ và Hanakii dùng ngón trỏ nhắm thẳng vào anh.

“Nhanh hơn.

Hirio lách người liên tục và uốn éo cơ thể để tránh né, nhưng đầu ngón tay Hanakii lại bắn ra tia sét với tốc độ quá nhanh và mười lần thì anh chỉ né được hai lần.

Còn lại tám lần đều dùng người để đỡ.

“Đau!

Hirio ảo giác như chân mình vừa gãy ngang, cơn đau khiến anh nhăn mặt và tốc độ chậm dần.

“Thôi thôi!

Tốc độ này thì chỉ có nhập viện mười trên mười.

“Do anh bắn chuẩn xác quá đó, tôi có phản xạ cũng thuộc hàng rất nhanh rồi cơ mà.

Anh bước lại bàn và Tịnh Y mỉm cười đứng dậy lau mồ hôi cho Hirio, nàng mỉm cười vuốt ve bờ vai khổng lồ kia và ánh mắt nhu hòa dịu dàng.

“Em không nên nghỉ ngơi thêm chút sao?

Hirio nói, anh nhận lấy ly trà và nốc nhanh.

“Ừm, chị Phục Hy nói em không cần nghỉ ngơi nhiều quá nữa, gần đây em cũng sắp béo lên rồi.

Tịnh Y lí nhí nói, phía sau nàng Phục Hy mỉm cười gật đầu và tiếp tục đọc sách.

Tình trạng của Tịnh Y đã hoàn toàn khỏe mạnh, nhưng Diệu Tiên vẫn trong tình huống chờ đợi phục hồi do cô đã cưỡng ép phá bỏ khế ước.

Tịnh Y hiện tại tuy rằng cảnh giới chỉ còn Thất Tinh nhưng sau một thời gian có thể quay về Bát Tinh như trước đó.

“Anh nói sư phụ chuẩn bị về đây sao?

– Hirio.

“Ừm, bả nói đang trên đường về cùng với chị Lauriel.

Ngươi cần chuẩn bị sẵn đi.

” – Hanakii lười biếng nằm trên ghế dài và nói.

“Chuẩn bị gì?

– Hirio khó hiểu hỏi.

“Tâm lý và một chỗ nằm đẹp.

” – Hanakii mỉm cười đầy ẩn ý.

Oành!

“Em traiiiiiiiiiiiiii Yêu dấuuuuuuuuuuuuuuu!

Bầu trời bị oanh tạc, thanh đại kiếm phá không đâm thẳng vào ghế dài và Hanakii tan biến thành tia điện.

“Bà nội điên!

Cậu nói, cũng may là có bí pháp chế tạo con rối trước đó.

Nếu không thì chỉ việc đỡ “cú ném yêu thương” vừa rồi ít nhiều cũng hao nửa cái mạng.

“Đệ tử yêu dấuuuuuuuuuuuu!

Rộp!

“Gì đấy!

Tiếng xương gãy à!

Hanakii lú đầu ra và thấy Hirio đã bất tỉnh dặt dẹo như xác sống trong vòng tay Hanna, anh sùi bọt mép cùng đôi mắt trống rỗng.

“Hắn ta vừa bình phục đấy!

Bà già này!

Cậu không quan tâm bà chị này thể hiện tình yêu thương với đồ đệ như nào, nhưng nếu Hirio có vấn đề gì thì bả chắc chắn sẽ quăng cho cậu điều trị.

Và Hanakii không thích việc đó tí nào.

“Tử Linh của chị đâu rồi!

Hanna cười lớn và thả Hirio qua một bên, Tịnh Y nhanh chân chạy đến ôm lấy anh và đôi mắt nàng có chút giật giật.

“Về Vực Trắng rồi, nơi đây không có khả năng nuôi dưỡng tàn hồn Linh thú.

Hanakii lóe thành tia sét và biến mất, Hanna cũng chớp nhoáng thành tia lửa đuổi theo.

“Con bé trốn chị mày à?

Mà các đại y sư cho phép đưa Linh thú lạ về đó sao?

– Hanna.

“Cái này tui chịu, chị đi mà hỏi họ ấy.

” – Hanakii.

Oành!

Bờ tường vỡ nát, Hanakii dịch chuyển liên tục như ánh chớp nhưng Hanna dường như không có ý định tha cho cậu.

“Thôi đi bà nội!

Tha con!

Cậu hét lên, Hanna chắc chắn dư sức chụp cậu trong một lần duy nhất nhưng lại thích chơi trò vờn nhau như vậy.

“Thôi nào, em trai yêu dấu sao lại sợ chị mình vậy!

Hanna giơ tay, bầu trời biến sắc và một bàn tay khổng lồ chậm rãi hạ xuống.

“Cái đị-”

[Cực thức:

Trấn thiên]

Bàn tay chụp gọn Hanakii và bóp chặt, cậu cười trừ và mắt trái giật liên hồi.

“Chị gái yêu mến…”

“Giờ lại ngoan ngoãn nhỉ?

Từ đầu như vậy thì chị mày đâu tới nỗi phải dùng Cực thức.

Hanna cười tươi giơ tay xoa đầu Hanakii một cách mạnh bạo, đầu cậu ngay lập tức bị rối nùi và trông như tổ quạ.

“Chị Lauriel không về chung với chị à?

– Hanakii cười trừ hỏi.

“Kìa.

” – Hanna chỉ tay về sau lưng và Hanakii nhìn thấy Lauriel đã ngồi yên vị uống trà chung với Phục Hy từ khi nào, ánh mắt nàng dính chặt vào Hirio đang nằm trong vòng tay Tịnh Y và đôi mày cau nhẹ.

“Là Nguyệt Ảnh Bộ.

Hanakii lầm bầm trong miệng, cậu ngay lập tức thả lỏng cảm xúc và cười tươi với Hanna.

“Vậy chị gái yêu dấu có thể thả em ra được không?

“Hừm…” – Hanna tỏ vẻ suy tư nhưng cũng nhanh chóng thu tay lại.

“Dù sao chị cũng có việc cần nhờ chú em.

Cô nói và thân hình biến mất tại chỗ, sau nửa giây lại xuất hiện và ghé vào tai Hanakii nói thầm.

“Hở?

Đi cày tu vi bằng cách săn ma vật?

Hanakii cau mày khó hiểu trước điều mà cô nói, Hanna chỉ nhẹ nhàng quàng cổ bằng cơ bắp cứng cáp kia khiến cậu có chút khó chịu.

Nàng luôn tỏ ra sự tích cực đến mức tối đa nhưng đôi khi lại khiến nhiều người không thích điều đó cho lắm

“Ừa, giúp chị đi cưng!

“Bà biết bà cấp mấy rồi không?

– Hanakii.

“Ở cảnh giới sau Ngũ Linh cảnh thì việc dùng exp đâu còn bao nhiêu tác dụng cho việc tăng tu vi?

– Hanakii cau mày nói tiếp.

“Không phải chị cưng à!

” – Hanna.

Hanna lập tức chỉ ngón tay mình về phía sau, Hanakii nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia lần nữa lại xuất hiện khiến cậu tỏ vẻ chán nản.

Lauriel cùng Hirio vẫy tay chào cậu một cách thân thiện.

“Nữa à?

“Sao chị thích lo lắng người ngoài thế?

“Nào nào!

Đây là tình đầu cùng đệ tử duy nhất.

Nên cũng đâu gọi là người ngoài được đúng không?

– Hanna.

Hanakii vò đầu khó chịu, cậu hất tay và quay về bàn trà.

“Hừ.

Chị giỏi khoảng này mà?

Tự mình đi đi chứ-”

Rầm!

Hanna ngay lập tức hạ gót ngay chiếc bàn khiến cậu giật mình, đôi mắt lạnh lùng đó hiện hữu làm Hanakii nổi cả da gà đầy lo lắng.

"Ồ.

Vẫn thích bị đòn rồi mới làm việc à?"

"Hờ.

Làm thì chắc yên ổn với chị nhỉ?"

– Hanakii

Lauriel véo má kéo cả người Hanna xuống.

Nàng cực kỳ xấu hổ và hoàn toàn không nghĩ Hanna sẽ có hành động như vậy, ngay trước mặt mọi người.

“Đủ chưa?

Bộ lần nào cũng phải bắt nạt em ấy bà mới chịu yên sao?

“Tui chịu hết nổi trò đùa giỡn này rồi đó!

Hanna vẫn vui cười với gương mặt méo mó rất buồn cười.

“Hề hề.

Nhin nhỗi nhà!

Hanakii thở dài mệt mỏi trước hành xử của người chị gái, cậu quay chiếc ghế lại và ngồi bắt chéo chân, chiếc áo Y Sư trắng tinh tươm khiến cậu trông khá thanh lịch và tử tế, tay tháo chiếc mắt kính xuống cạnh bàn và đưa ra hiệu mời ngồi.

Mặc dù bàn trà đã bị vỡ một nửa, nhưng vẫn còn chỗ đủ để hai người có thể thưởng trà như thường.

“Ngồi đi!

Lauriel và Hirio ngồi đối diện Hanakii, cậu chống một tay trên mặt và bắt đầu nhìn ngó kỹ càng hai người họ.

Hirio thì có phần không hiểu, nhưng khi Hanakii nhìn về phía Lauriel, nàng bất giác che chắn phần ngực và gương mặt tuy vẫn bình thản nhưng hai tai lại đỏ lên trông thấy, ánh mắt thì lại nhìn về Hirio một cách kỳ lạ.

“Gì thế?

– Hanakii

“C-Có vấn đề gì sao?

– Lauriel.

“Thiệt luôn?

Hanakii ném cây bút ra bàn tỏ vẻ khó hiểu, cậu đứng dậy và dùng ngón tay xoa bóp vùng chóp mũi và nhắm chặt mắt.

Hẳn là rất đau đầu.

“Bà thấy chưa Hanna!

“Nhờ ơn bà mà giờ tôi dính tiếng xấu của bà luôn rồi đấy!

Hài lòng chưa?

Hanna quay mặt đi hướng khác và nhẹ nhàng huýt sáo như chẳng hề hay biết chuyện gì, Hanakii thở dài khó chịu, Lauriel thì vẫn có hơi ngơ ngác.

“Ờm.

Chỉ là hành động của em, có hơi giống…” – Lauriel nói, ánh mắt vô thức nhìn về phía Hanna đang chống tay sau đầu nhìn trời nhìn mây.

“Vâng!

Y Sư không rảnh đi địa hàng như bả đâu má!

Em có đạo đức nghề nghiệp riêng mà?

– Hanakii

Hanakii gõ mạnh vào bàn và giọng cậu có phần đáng sợ hơn lần trước, Lauriel và Hirio đành im lặng.

Mặc dù nãy giờ Hirio không nói lời nào cả, chỉ im lặng nhìn Lauriel thật chăm chú.

“Thế muốn bốc thuốc hay dạy bảo điều gì?

Lauriel nhanh chóng nói với Hanakii.

“Chị cần lượng lớn thuốc tăng cường điểm kinh nghiệm!

Tầm hệ số nhân đôi!

“Hở?

Hanakii gãi đầu nhìn về Lauriel, sau đó nhìn về Hanna đang huýt sáo dựa lưng vào tường.

Cậu xoa cằm suy nghĩ một hồi lâu, ánh mắt chuyển qua Hirio và dừng lại ở Tịnh Y vài giây.

Nhưng cuối cùng vẫn là một hơi thở dài.

“Nè.

Chị Lauriel.

“Hửm?

– Lauriel.

“Nếu không nhầm thì lực chiến của chị cũng đâu đến nỗi.

Sao lại cần thứ thuốc đó vào lúc này?

“Là sao?

– Lauriel.

Hanakii vỗ nhẹ trán, và điềm tĩnh lại.

“Nôm na là, cấp của chị phải ở mức Cửu Linh cảnh hậu kỳ nhỉ?

Và ở cấp này thì làm gì có lý do để gia tăng ngay lập tức vậy chứ!

Không lẽ chị gấp gáp vậy sao?

Liệu có đáng để đánh đổi hay không?

Cưỡng ép dùng exp ở cấp độ này là rất ảnh hưởng tu vi!

Với tốc độ tăng tiến của Lauriel hiện tại thì chưa cần quá trăm năm thì việc đột phá Thập Linh cảnh hoàn toàn khả thi, trước đó thì nàng cũng đã từng ở Thập Linh cảnh hậu kỳ đỉnh phong nên căn cơ đã có sẵn.

Nhưng nếu dùng thuốc gia tăng kinh nghiệm thì lượng exp nhận được sẽ bị pha loãng đi khiến cho căn cơ người dùng không được đẩy đến cực hạn thật sự.

Mặc dù có tác dụng rất lớn nhưng nếu không bắt buộc thì thường không nên thực hiện việc này.

Hanakii lắc đầu nhiều lần trông khá hài hước rồi vuốt gọn mái tóc, cậu đã trở lại trạng thái bình thường của mình để tiếp tục bàn chuyện.

“Bỏ đi.

Không phải chị đến vì thuốc tăng khả năng kinh nghiệm khi đi săn ma vật sao?

Ánh mắt Lauriel bỗng khiến cậu có cảm giác lạ lẫm, dường như nàng cũng có suy nghĩ tương tự.

Nhưng bỗng Hanakii nhìn thấy Hirio và ký ức về thứ sức mạnh hắc tinh kia trở lại, cậu ngầm suy luận ra được thứ thuốc mà Lauriel cần là để cho Hirio.

Nhưng nàng không phải là người sẽ hại bạn bè hay người thân mình, vậy chỉ có một khả năng duy nhất rằng Hirio có sức mạnh hấp thu exp rất khác những bán nhân bình thường.

Với suy nghĩ thông suốt, cậu mở một loạt dụng cụ pha chế và dược liệu xuất hiện tràn đầy bàn trà.

“À ừ.

Đúng vậy!

Hanakii nhanh chóng khuấy một lượng lớn bột vào trong lọ dung dịch có chất lỏng sệt sệt như slime, cậu quay sang hỏi cả hai người đang chờ thuốc

“Thế có muốn thêm vị gì không?

“Vị?

Ý anh là?

– Hirio

“Mùi vị đấy!

Chậm tiêu thế!

“Làm thuốc mà cũng cần mùi vị sao?

– Hirio

Hanakii cười nhẹ với Hirio, tay cậu vẫn đang khuấy rất đều chất lỏng lấp lánh kia.

“Ta từng khám cho cả bệnh nhi, nên mùi vị của thuốc sẽ rất quan trọng đối với các bệnh nhân trẻ tuổi này.

“Vậy.

Anh cho rằng tôi là một đứa trẻ sao?

Hanakii ngưng một nhịp và nhìn Hirio một cách chán nản, Hirio bỗng nhìn xung quanh và nhận ra Lauriel đang cố nhịn cười và Hanna đang úp mặt vào tường cười khúc khích.

Một bảng số tuổi hiện lên nhầm đối chiếu khiến Hirio có phần khó xử.

Hanna – 4000+

Lauriel – 4000+

Hanakii -1920.

Phục Hy – 1922.

Hirio – 67.

“Rõ ràng mà?

– Hanakii

“Cái này thì đúng.

Nhưng ý tôi là…” – Hirio

“Ngươi chỉ già ở thế giới của ngươi thôi.

Hanakii đã hoàn thành khâu khuấy thuốc và chất lỏng đặc sệt kia đang dần cứng lại, cậu vẫn thong thả đặt nó vào lò nướng và khởi động.

“Còn ở đây, ngươi thậm chí còn trẻ hơn cả một đứa trẻ Eilrine thông thường.

Hirio có vẻ suy tư hồi lâu, nhưng anh không thể hiện ra bên ngoài rằng mình liệu có đang ổn hay không.

“Vậy à.

Tôi là một đứa trẻ.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập